Mười hơi thở trôi qua!
Trước mắt Minh Hề Thiển lóe lên một đạo bạch quang, nàng đã xuất hiện trước mặt Dạ Hồng cùng bốn vị lão tổ.
Các đệ tử còn lại cũng đều được truyền tống ra ngoài.
Lôi Yến Đình ôm ngực, ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm Minh Hề Thiển, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng!
Vòng thứ nhất đánh mất vị trí top 5, vòng thứ hai trực tiếp không đạt tiêu chuẩn, biến thành kẻ đứng cuối bảng.
Minh Hề Thiển chẳng hề bận tâm.
Mặc dù vừa rồi nhờ sự khinh địch của Lôi Yến Đình, nàng mới có cơ hội hố hắn một vố.
Nhưng nếu là liều mạng thật sự, ha ha! Cứ việc cho ngựa tới đây.
Sau khi mọi người đã ra đủ, bốn vị lão tổ xé rách không gian, trong nháy mắt bọn họ đã xuất hiện tại diễn võ trường của mật địa.
"Bây giờ hãy giao nộp Cửu Diệp Huyền Thanh Quả các ngươi thu hoạch được, để ta thống kê!"
Chưa đầy một khắc đồng hồ, kết quả đã có.
"Hạng nhất: Minh Hề Thiển, hai trăm ba mươi sáu quả. Hạng hai: Sở U Tuyệt, một trăm chín mươi mốt quả. Hạng ba: Tiêu Thời Nhiễm, một trăm bảy mươi hai quả. Hạng tư: Thẩm Tân Hà, một trăm bảy mươi quả. Hạng năm: Bắc Đường Ly, một trăm sáu mươi bốn quả."
"Hơn hai trăm quả sao??"
"Vượt xa hạng hai hơn bốn mươi quả..."
"Còn nữa, nhìn Tiêu Thời Nhiễm, Thẩm Tân Hà và Bắc Đường Ly xem, khoảng cách cũng thật là..." Hèn gì bảo đây là khảo hạch vận khí!
"Nhưng mà Tiêu Thời Nhiễm... sao lại lọt vào top 3 được nhỉ?"
"Chẳng phải khảo hạch vận khí sao? Chắc là vận khí phi phàm rồi..." Đệ tử nói câu này trong lòng đầy chua chát, nàng ta chỉ có hai mươi bảy quả, vừa đủ chạm ngưỡng đạt tiêu chuẩn.
Những người không đạt ở vòng hai có mười hai người, mười hai kẻ này cơ bản đều là bị người khác cướp mất.
Họ ít nhiều đều có thu hoạch, chỉ là kỹ năng không bằng người, nên bị cướp đoạt.
Lôi Yến Đình, Hoàng Tùng cùng một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ khác đứng trong đám đông đặc biệt nổi bật.
Hoàng Tùng và người kia còn đỡ! Lần này thua thì thôi, không phục thì lần sau thắng lại là được, đâu phải không còn cơ hội.
Còn Lôi Yến Đình thì sắc mặt xám xịt, đôi mắt âm u, không còn chút dáng vẻ chính trực, sảng khoái nào như hai tháng trước Minh Hề Thiển từng thấy.
Trong giới tu chân, muốn hủy hoại một người quả nhiên có rất nhiều cách!
"Trời đã tối, vòng khảo hạch thứ ba sẽ diễn ra vào ngày mai, mọi người tự về nghỉ ngơi đi!" Dạ Hồng liếc nhìn Lôi Yến Đình, tiếc nuối lắc đầu.
Sau khi bốn vị lão tổ rời đi, các đệ tử cũng từng tốp hai ba người kết bạn trở về.
"Yến Đình, ta..." Tiêu Thời Nhiễm mới mở lời đã bị ánh mắt âm hiểm của Lôi Yến Đình làm cho khiếp sợ.
"Đừng gọi tên ta, buồn nôn!" Lôi Yến Đình ghê tởm nhìn Tiêu Thời Nhiễm, như đang nhìn thứ gì đó bẩn thỉu.
Sắc mặt Tiêu Thời Nhiễm lập tức trắng bệch.
"Nhiễm nhi!" Đào Liên xót xa ôm lấy vai nàng, vẻ mặt đầy đau lòng như thể nàng phải chịu bao nhiêu ấm ức.
"Lôi Yến Đình, Nhiễm nhi có làm sai điều gì đâu? Nàng không yêu ngươi thì cũng không thể cưỡng cầu! Ngươi hà tất phải đối xử với nàng như vậy!"
Minh Hề Thiển nhìn rõ nắm đấm sau lưng Lôi Yến Đình đang nổi đầy gân xanh.
Thấy có kịch hay để xem, những người khác cũng không vội rời đi, tu luyện vốn dĩ tẻ nhạt, có trò vui tội gì không xem!
"Hừ! Tiện nhân và chó không xứng nói chuyện với ta, buồn nôn!"
Lôi Yến Đình gồng mình kiềm chế thôi thúc muốn đánh chết đôi gian phu dâm phụ này, trong mắt toàn là giễu cợt.
Nghe vậy, thân hình Tiêu Thời Nhiễm run lên, sắc mặt gần như trong suốt.
"Ngươi..." Đào Liên tức giận đến đỏ mặt, nhưng lại mang theo vài phần chột dạ và kiêng dè!
Khoảng cách giữa hắn và Lôi Yến Đình khá lớn! Nếu đánh nhau, hắn chắc chắn là kẻ bị ngược đãi.
Lôi Yến Đình cười nhạt: "Đồ hèn!"
Hắn không vội, đôi cẩu nam nữ này hắn muốn từ từ chơi đùa, khiến chúng sống không bằng chết, không cầu được cái chết, mới có thể giải tỏa mối hận trong lòng.
Nhìn hai người bằng ánh mắt độc địa, Lôi Yến Đình cười gằn rồi xoay người bỏ đi.
"Đứng lại..."