Mê Mẩn Vì Em (Vì Người Mê Muội)

Lượt đọc: 5905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 88.

❊ ❊ ❊

Vào mùa hè mà ngồi trong phòng có điều hòa ăn lẩu là một sự hưởng thụ cực hạn. Hiếm khi được ăn lẩu một lần – tuy là trốn trợ lý Trịnh đi ăn, Du Lệ làm lơ chuyện trợ lý Trịnh thường xuyên khuyên bảo, quyết định ăn trước.

Chử Hiệt cũng thích ăn lẩu.

Mùi vị nồi lẩu không những độc đáo, hơn nữa còn rất phong phú, quan trọng nhất là số lượng nhiều, thả gì cũng ăn được hết, chỉ sợ không có thứ để thả thôi, thả hết mọi loại đồ ăn vào nồi, sau khi chín thì rắc các loại gia vị vào, ăn quả nhiên là ngon đến kinh người.

Tuy Chử tiên sinh không kén ăn, nhưng được ăn ngon, vì sao không chọn ăn thứ tốt nhất chứ?

Du Lệ ăn được lưng dạ, đổi tay chống cằm, nhìn bạn trai mình ăn lẩu chăm chú. Nhìn anh ăn cũng là một loại hưởng thụ.

Chử Hiệt thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái, đũa vừa chuyển, gắp miếng thịt chấm gia vị tới miệng cô, thấy cô ăn xong, ánh mắt lại trở nên dịu dàng hơn, cứ như chuyện chia sẻ đồ ăn với cô là một chuyện vô cùng vui sướng vậy.

Mãi cho tới tận sau này, Du Lệ mới biết được việc anh chủ động chia sẻ đồ ăn là một trong sứ mệnh quan trọng của việc sống lại.

Mãi cho đến khi ăn sạch sẽ, Du Lệ mới gọi phục vụ tới, lại gọi một lượt nữa.

Đồ ăn thịt và thức ăn chay lại bày đầy một bàn lần nữa, trong phòng riêng chỉ có một cửa, họ ăn nhiều hay ít ở trong phòng riêng cũng không ai biết.

Ăn cho tới tận lúc gần như no căng, Du Lệ mới nhắc tới chuyện qủy hút máu.

Chử Hiệt nghe xong, quyết định nhanh chóng, kéo tay cô bảo, “Mấy ngày này anh không nhận việc làm thêm nữa” Để tránh lúc anh không có mặt, quỷ hút máu lại tìm tới nhà họ.

Du Lệ không cự tuyệt, nhưng cũng không muốn anh buồn vui vẻ bảo, ‘Em đây sẽ nâng lương cho anh, thấy sao ạ?”

Chử Hiệt, “…. Không ổn, đóng phim quá vất vả, tiền em cũng vất vả kiếm được, đợi giải quyết xong những quỷ hút máu đó, anh lại đi làm thêm”

Từ sau khi họ chính thức kết giao, tuy Du Lệ vẫn phát tiền lương cho anh như trước, nhưng Chử Hiệt lại không động vào số tiền này. Dù chỉ số EQ (chỉ số tình cảm) anh thấp, nhưng cũng biết chuyện bảo vệ bạn gái của mình là chuyện đương nhiên, không thể dùng tiền tài so được.

Chử tiên sinh vẫn kiên trì với bản thân mình.

Du Lệ không nhịn được phì cười, Chử tiên sinh vừa nghiêm túc lại vừa nguyên tắc rất đáng yêu.

Cô thò lại gần hôn nhẹ anh một cái, không nói tiếp cái đề tài này nữa mà hỏi lại, “Công việc hôm nay thế nào rồi?”

Chử Hiệt thành thật kể lại nội dung công việc hôm nay, nghe bảo tối còn phải đi tới nhà họ Lương nữa, Du Lệ nghĩ ngợi, nói luôn, “Vậy mình cùng đi thôi”

Chử Hiệt không cự tuyệt, dù gì cũng giải quyết rất nhanh, không mất nhiều thời gian cho lắm.

Lúc tính tiền, Du Lệ chạm phải ánh mắt quái dị của nhân viên thu ngân, bình tĩnh móc thẻ ra trả.

Cũng chẳng phải là chỉ ăn có một nồi lẩu gần 5000 thôi đó sao, thực ra cũng không nhiều lắm mà, cô còn tưởng là phải hết chừng 1 vạn ấy chứ.

Ra khỏi quán lẩu, Du Lệ hỏi thẳng bạn trai, “Anh ăn no chưa?”

“Lửng dạ rồi” Chử tiên sinh đáp vô cùng thành thật.

Du Lệ cũng không hỏi vì sao mới ăn có lửng dạ mà đã thả đũa xuống, giống như một tiểu thiên sứ tri kỷ, đề nghị, “Chúng mình lại đi ăn những thứ khác đi”

Sau đó cô lại nhìn thấy gương mặt vốn lãnh đạm của bạn trai với mắt thường nhìn thấy được trở nên lấp lánh sáng ngời, cả người như mạ một lớp sáng vàng, khiến người đi đường không nhịn được đều nhìn, sau khi phát hiện ra là một soái ca, mắt nhìn mãi không rời, suýt nữa thì vấp ngã.

Tâm tình Chử tiên sinh tốt như một con công đang khoe mẽ đã thu hút vô số ánh mắt của bao người.

Du Lệ thầm nghĩ, may mà tâm tình Chử tiên sinh còn tốt cũng hiếm, bình thường thì chôn sâu trong lòng, chẳng lúc nào giống như bây giờ như con công khoe mẽ, chỉ e cô sẽ biến thành nữ đấu sĩ, đấu với vô số người ao ước người đàn ông của cô mất.

Sau khi ra khỏi quán lẩu thì trời cũng sắp tối.

Tiếp đó họ còn đi ăn một số thứ khác nữa, mãi cho đến khi trời tối hoàn toàn, Tôn Thừa Duệ gọi điện thoại tới quấy nhiễu liên tục, hỏi dò xem lúc nào Chử Hiệt tới, hai người họ mới chậm rãi gọi taxi đến nhà họ Lương.

Nhà họ Lương nằm ở khu biệt thự giữa một sườn núi, lúc họ đến đã thấy Tôn Thừa Duệ và một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi đang đứng trong mong mòn mỏi ở cửa.

Lúc nhìn thấy Chử Hiệt và Du Lệ từ xe đi ra, hai mắt thiếu nữ đó sáng lên.

Tôn Thừa Duệ vui sướng chào hỏi, thấy Du Lệ hơi kinh ngạc nói, “Tiểu thư Du cũng tới rồi ạ”

Du Lệ chào cậu ta, đột nhiên thấy người thiếu nữ đứng cạnh Tôn Thừa Duệ dán chặt hai mắt lên người Chử Hiệt. Với loại ánh mắt này cô đã quen rồi, có khác gì những ánh mắt dính chặt lên người cô lúc trước đâu, giờ lại dính chặt lên người bạn trai của cô.

Tôn Thừa Duệ giới thiệu họ với nhau, bảo đây là em họ Lương Văn Văn của cậu ta.

Lương Văn Văn e lệ ngượng ngùng chào hỏi họ, trong lòng thì đập rộn không ngừng.

A a a!!! Anh trai nhỏ này quả nhiên y như lời anh họ nói kìa, thật đẹp trai chẳng giống người tý nào, còn đẹp trai hơn cả bất cứ người con lai nào nữa nha a a a!!

Mãi cho đến lúc anh họ cô ta chỉ vào Du Lệ bảo, “Đây là bạn gái của Chử tiên sinh”

Lương Văn Văn: …..Anh à, em tan nát hết cõi lòng rồi nè.

Tôn Thừa Duệ vỗ bộp một cái thật mạnh lên đầu em họ, quát lên, “Ngây ngốc cái gì, vào đi nào”

Lương Văn Văn cũng đánh lại một cái mạnh như thế, trừng mắt giận dữ với anh họ trai thẳng, nguyền rủa cả đời anh không có bạn gái nào cả.

Khác hẳn lúc ban ngày, giờ cả nhà họ Lương đều có mặt, nhà họ Lương có vợ chồng ông cậu Lương và hai đứa con, là một nhà bốn người.

Nhà họ Lương cũng biết chuyện hôm nay ông cậu Lương và Tôn Thừa Duệ có mời đại sư đến nhà.

Đã nghe qua rồi, trực giác phu nhân Lương giống chồng mình đang nghi không rõ có phải cháu ngoại trai bị người ta lừa không nữa, đầu năm nay, đại sư có bản lĩnh dễ dàng đến tận nhà sao? Đặc biệt là đứa cháu trai này vẫn xấu tính, cứ thích những chuyện yêu ma quỷ quái linh tinh, đôi lúc còn gây ra không ít chuyện phiền phức, bị người ta lừa không rõ bao lần, đoán chừng kẻ nào cũng biết rõ thằng bé là kẻ dễ lừa, chuyên môn lừa gạt nó.

Con cả nhà họ Lương cũng nghĩ như vậy. Mãi cho đến lúc nhìn thấy Chử Hiệt, họ đều hơi bất ngờ, tự dưng không cách nào coi Chử Hiệt là kẻ lừa đảo nổi.

Đầu năm nay, nếu là kẻ lừa đảo cũng có bộ dạng thế này, đoán chắc sẽ có không ít người cam tâm tình nguyện bị lừa nhỉ? Có giá trị nhan sắc bậc này, vốn không cần đi làm kẻ lừa đảo, đi phát triển trong giới giải trí kiếm tiền có phải tốt hơn không.

Tiếp đó họ lại phát hiện ra vị đại sư này cũng không phải cố làm ra vẻ đơn thuần, mà sau khi vào nhà họ xong, cũng không tào lao với chủ nhà, mà đi thẳng vào chủ đề, bảo Tôn Thừa Duệ mang cái bình cổ cung nữ kia cho vào trong sân.

Bình cung nữ này cao ngang người, cũng khá nặng, Tôn Thừa Duệ ôm cũng thấy run tay.

Ông cậu Lương gan bé run rẩy nhìn cháu trai ngoại dọn thứ đồ cổ ông yêu thích ra ngoài, dọc đường đi cứ luôn mồm bảo “Cẩn thận chút”, trong lòng vẫn không thực sự tin tưởng cái bình cung nữ này ông mất khá tiền đấu về có vấn đề gì.

Chẳng phải chỉ là đồ cổ thôi à, hình cung nữ trên chiếc bình cổ này nhìn rất cổ, vừa thấy là được tạo ra từ tay có nghề, còn có vấn đề gì nữa chứ?

Phu nhân Lương và hai đứa con cũng tò mò đi theo ra nhìn xem Chử Hiệt định làm gì.

Tôn Thừa Duệ đặt cái bình cung nữ trong sân, sau đó chạy tới cạnh Chử Hiệt, xoa xoa tay bảo, “Chử tiên sinh, còn cần chuẩn bị gì nữa không? Có cần đợi tới nửa đêm không?”

“Khỏi cần”

Chử Hiệt trả lời dứt khoát, trong ánh mắt nghi ngờ của nhà họ Lương, đi tới trước bình cung nữ đó, đặt tay lên miệng bình sờ sờ, sau đó thò tay vào trong miệng bình. Anh thò tay vào trong đó làm gì nhỉ?

Người nhà họ Lương càng ngày càng nghi ngờ, lúc trước họ đã kiểm tra qua rồi, cái bình này chẳng có gì hết.

Đang nghĩ ngợi, thì thấy Chử Hiệt thò tay vào đang rút tay ra, đồng thời trong tay cũng túm chặt một…… Người.

Là một cung nữ cổ đại mặc váy lụa, đầu cắm đầy châm cài.

Mà hình tượng người cung nữ cổ đại này, giống y bức tranh cung nữ bên ngoài chiếc bình, lúc người phụ nữ này bị Chử Hiệt thô bạo giật ra khỏi bình, hình cung nữ trên thân bình cũng biến mất theo.

Nữ nhân bị Chử Hiệt túm ra sợ hãi kêu a một tiếng, mềm mại ngã xuống, bộ dạng trông cực kỳ đáng thương nhìn anh, cứ như đang lên án hành động thô bạo của anh vậy.

Du Lệ tiến lên một bước, ngăn cản đường nhìn của cô ta, trừng mắt uy hiếp lại cô ta, muốn nhìn bạn trai cô à, tẩn chết cô đó.

Người phụ nữ, “……”

Người phụ nữ lấy tay áo che mặt, òa lên khóc, khóc đến yếu ớt vô cùng, cũng khiến Du Lệ mạnh mẽ thấy mình đang bắt nạt gà con vậy.

Cả nhà họ Lương đứng ở đó ngây ra, không có phản ứng gì.

Chính mắt nhìn thấy Chử Hiệt thò tay vào bình túm từ trong bình ra một “người”, là tiết mục biến thành người sống, nhìn thì tưởng như đây là ảo thuật, nhưng tận mắt thấy còn chân thật hơn những lời ba hoa chích chòe của đứa cháu trai ngoại.

Tôn Thừa Duệ kích động bảo, “Oái! Nữ quỷ ở đâu ra vậy nè? Cũng dám trốn trong bình hoa cậu tôi yêu thích nữa chứ, Chử tiên sinh, thu nó lại!”

Nghe thấy lời của đứa cháu đần nhà họ, cả nhà ông cậu Lương lộ ra biểu hiện khó nói nên lời.

Lúc này ông cậu Lương cuối cùng cũng tin lời Chử Hiệt nói, vừa bị kinh hoảng vừa hỏi, “Chuyện này là thế nào? Cô ấy, cô ấy là thứ gì thế?”

Xin hãy tha thứ cho một ông cậu Lương là người có tam quan bình thường đi, lần đầu tiên tiếp xúc với mấy loại quỷ quái chân chính này, không hình dung nổi thứ tồn tại này thế nào nữa.

“Nó là quỷ khí được giấu ở trong bình hoa”

Quỷ khí dùng tay áo to rộng che mặt khóc vang trời, nghe thấy Chử Hiệt nói thế, động tác ngưng lại, liếc nhìn trộm anh qua tay áo.

“Cô ấy trông hơi quen…” Anh họ Lương do dự bảo.

Anh ta nói khiến mọi người ở đây đều cùng nhìn vào, thấy anh ta hơi lúng túng, nói nhỏ, “Gần đây tôi có nằm mơ, trong mơ thấy một phụ nữ, tôi cứ tưởng là…”

Nhìn biểu hiện trên mặt anh ta, thì biết rõ anh họ Lương đã tô chuyện này lên rồi, cứ tưởng là người tình kiếp trước, kiếp này tới nối duyên với mình nữa.

Em họ Lương than lên cẩn thận, bảo, “Anh à, em chưa bao giờ biết anh là người đàn ông lãng mạn đến vậy”

Anh họ Lương thẹn quá hóa giận, chuyện này cũng chẳng trách anh ta được, anh ta là một người đàn ông, tự dưng mấy hôm nằm mơ, mơ thấy một phụ nữ rất xinh đẹp, mà người phụ nữ trong mơ ấy còn bảo xấu hổ nhìn anh ta, rồi ám chỉ đủ thứ, trai thẳng chắc không hiểu lầm gì chứ nhỉ?

NHưng ai ngờ thì ra lại là quỷ.

Nghĩ đến mình suýt nữa thì yêu đương với một con quỷ, anh họ Lương hơi bị dọa sợ.

Ông cậu Lương thì lại đau lòng nhất, khổ sở hỏi Chử Hiệt, “Chử tiên sinh à, giờ phải làm sao đây? Bình cung nữ của tôi….” Trả giá quá nhiều tiền để giật về kìa.

Chử Hiệt vẫn trả lời đơn giản thô bạo như cũ, “Bóp chết đi”

Mọi người, “……”

Quỷ khí đang giả vờ khóc, “…..”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »