Mê Mẩn Vì Em (Vì Người Mê Muội)

Lượt đọc: 5755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 20.

❊ ❊ ❊

Lúc cô chìm trong hoài nghi, người đàn ông trong tranh đột nhiên nhìn cô nở nụ cười quỷ dị, sau đó thò tay ra chỗ cô…

A a a! Là bàn tay được vẽ trong tranh sơn dầu!

Tuy mấy năm nay gặp phải không ít chuyện thần quái, nhưng vẫn bị cảnh này làm cho sợ tới chết khiếp, lùi lại sau theo bản năng.

Nhưng điều càng khiến cô thấy hoảng sợ chính là, lúc tay người đàn ông thò từ trong tranh sơn dầu trơn nhẵn ra ngoài, thế mà lại kéo dài ra được, chộp thẳng tới cô. Cái tay đó tái nhợt, lúc thò dài ra giống như sợi mì được kéo dài vô hạn vậy, cái tay càng ngày càng nhỏ, có thể nhìn thấy cả gân cốt, giống như tay quỷ vậy.

Du Lệ sợ tới mức lùi lại sau liên tục, mãi cho đến tận khi không lùi được nữa, phát hiện ra mình đã lùi đến sát mặt tường khác.

Khoảng cách hành lang chừng ba mét, nhưng tay người trong tranh lại có thể duỗi dài ra vô hạn, vốn không cách nào trốn nổi.

Mắt thấy cánh tay kia sắp chạm tới, Du Lệ theo bản năng ngồi thụp xuống tránh, tay đó cũng thò xuống theo, như bóng với hình vậy, chộp thẳng vào đúng trái tim của cô.

Con mẹ nó, nó muốn móc tim của cô ra!

Du Lệ quả thật sắp điên mất, tốc độ cô rất nhanh, vốn không nhanh bằng tay của người đàn ông trong tranh.

Cô không nghi ngờ cái tay đó dài ra giống móng vuốt động vật có thể xuyên thẳng qua ngực cô dễ dàng, móc nội tạng của cô ra.

Vào cái lúc cô còn tưởng cái tay đó sắp móc trái tim cô ra rồi, đột nhiên nó dừng lại cách ngực cô một khoảng, sau đó trong đầu cô vang lên một tiếng thét chói tai mờ ảo thê lương, cái tay đó nhanh chóng rụt lại, trở về trong tranh.

Du Lệ nhìn cảnh này như trong mộng, cả người ngơ ngẩn.

Người đàn ông trong tranh có vẻ rất thống khổ, khuôn mặt anh tuấn méo mó vặn vẹo, ánh mắt hoảng sợ, còn cánh tay tranh sơn dầu lúc trước thò dài ra kia cũng không còn trắng nhợt nữa mà đã bị cháy đen xì.

Du Lệ chớp chớp mắt, tuy không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng có thể khẳng định, hiện giờ người đàn ông trong tranh kia không làm hại được cô.

Tuy là thế nhưng cô vẫn thấy sợ, cảm thấy mọi chuyện xảy ra đêm nay quá mức quỷ dị.

Đầu tiên là Marisa Gibson mất tích, tiếp đó họ cùng đi tìm kiếm trong lâu đài, tiếp đó trợ lý của cô đột nhiên biến mất, Chử Hiệt lại đi giúp cô tìm người, để lại mình cô ở chỗ này. Vốn đang đứng đợi rất ổn, thì đột nhiên xuất hiện một bóng đen, tiến gần tới cô, hại cô lùi lại phía sau đạp vào khoảng không, rồi bị ném thẳng vào cái hành lang khó hiểu này.

Có thể khẳng định rằng, hiện giờ cô vẫn còn ở lâu đài.

Bây giờ ngẫm lại, Chử Hiệt bảo cô đợi ở đó đừng nhúc nhích, hẳn sẽ không có chuyện gì, nếu không anh đã không nói vậy. Nhưng bóng đen xuất hiện đột ngột đó, chẳng lẽ là đuổi mình cô về phía đó sao?

Du Lệ đứng đợi ở đó một lúc, phát hiện ra người đàn ông trong tranh không còn thử thò tay từ trong tranh sơn dầu ra nữa, chỉ dùng đôi mắt ngập tràn ác ý nhìn cô, hiểu rõ hiện giờ mình hẳn đã an toàn, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi thở phào, cô lại bắt đầu nghi hoặc, đây là đâu?

Lúc ấy họ đang tìm người ở lầu hai, tuy đạp phải khoảng không nhưng đó phải là lầu hai mới đúng chứ. Lúc trước quản gia cũng không có nói lầu hai tòa lâu đài không đi được, chỉ bị cấm không được đi lên lầu bốn hoặc chỗ nào đó ở lầu ba thôi mà.

Hiện giờ ngẫm lại, quản gia cũng không cho họ đi vào nơi đó, ngoài vì nguyên nhân lâu đài này là lâu đài quỷ hút máu ra, có lẽ còn có nguyên nhân khác nữa.

Chẳng lẽ là có liên quan đến tranh quỷ dị trong hành lang này sao?

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán, hiện giờ cô cần phải làm là nhanh chóng rời khỏi nơi nguy hiểm quỷ dị này đi.

Du Lệ lấy lại bình tĩnh, rời mắt đi, không thèm xem người đàn ông trong tranh nữa, nhìn cả hai đầu hành lang thật kỹ. Hành lang này rất dài, từ chỗ cô đang đứng, phảng phất như đang ở giữa hành lang vậy, không biết nên đi bên nào.

Vì thế cô chọn bừa một hướng để đi.

Vừa đi, Du Lệ vừa quan sát tranh trên tường.

Cũng không rõ có phải lúc trước hành động của người đàn ông trong tranh không, mà tranh trên tường trong nháy mắt biến thành bức họa “sống’, bất kể là tranh phong cảnh, nhân vật trong tranh vẽ thế nào cũng xảy ra biến hóa kỳ diệu.

Lúc lại đi qua một bức tranh vẽ nhân vật lần nữa, Du Lệ nhìn thấy người phụ nữ trong tranh đang cong chiếc môi đỏ chót lên cười nhìn cô, ác ý trong mắt không giấu được, nhưng lại như kiêng kỵ thứ gì đó, không dám ra tay giống người đàn ông trong tranh lúc trước.

Du Lệ lại rời ánh mắt đi lần nữa, tiếp tục đi tiếp.

Lúc đi qua một bức tranh phong cảnh vẽ nhân vật, đột nhiên Du Lệ dừng lại đánh giá cẩn thận.

Đây là một bức tranh vẽ thoạt nhìn rất tầm thường, trước ngôi nhà có ngói đỏ tường trắng, là một cái bàn trải khăn, trên bàn đặt rất nhiều đồ ăn, có bảy tám đứa trẻ đang chơi đùa trong sân, có đứa đứng ở trước bàn ăn ăn vụng, có đứa chơi trong sân, có đứa nấp dưới bàn, có đứa thò đầu ra từ mặt bàn, cười vô cùng ngây thơ chân chất. Một người mẹ đẫy đà mập mạp đang bưng một rổ bánh mì nướng từ trong phòng đi ra, đang đứng đón bọn trẻ ăn cơm, hình ảnh nhìn vô cùng ấm áp.

Nhưng Du Lệ cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

(Cứu tôi…. cứu tôi với….)

Đúng rồi, lúc cô đi qua bức tranh này, hình như đột nhiên nghe thấy tiếng Marisa Gibson mất tích vậy.

Thanh âm đó có vẻ không được bình thường cứ vậy truyền qua không khí vào tới tai, vang lên trong đầu, nghe cực kỳ quỷ dị.

“Tiểu thư Gibson?” Du Lệ nghi hoặc gọi một câu.

(Cứu tôi….Xin cô, mau tới cứu tôi…)

Giọng Marisa càng nôn nóng, trong nôn nóng lộ ra tia tuyệt vọng.

Lúc này Du Lệ khẳng định thêm nghi hoặc trong lòng, hỏi thử, “Tiểu thư Gibson, cô đang ở đâu?”

(Tôi đang ở…. trong tranh…. Xin cô, cứu tôi với…)

“Tranh ư?” Du Lệ lắp bắp kinh hãi.

Tuy giật mình, nhưng vừa rồi suýt bị người đàn ông trong tranh túm được, lại nhìn thấy bức tranh như đã “sống” dậy, Du Lệ nhanh chóng chấp nhận loại chuyện quỷ dị này rồi, hỏi ngay, “Cô ở trong tranh nào?”

(Là bức trước mặt cô đó…. Mau cứu tôi với, xin cô đó….Tôi sắp bị chúng giết chết rồi…..)

Có thể để cho một Marisa xấu tính cao ngạo lúc này cất tiếng cầu xin cô, thì thấy tình cảnh hiện giờ của cô ta không tốt chút nào.

Du Lệ nghe được lời cô ta nói, lại nhìn kỹ bức tranh trước mặt lần nữa, ánh mắt nhìn kỹ vào từng nhân vật trong tranh, từ người mẹ hiền lành bưng bánh mì đến đứa trẻ ăn vụng, rồi đến đám trẻ đang nô đùa trong sân, nhanh chóng phát hiện ra sự khác thường trong đó.

Trong đó có ba đứa trẻ đang quay lưng ra phía ngoài bức tranh, vây một chỗ, như đang chơi trò chơi gì đó, ở đó còn ló ra một cánh tay đeo chiếc vòng bảo thạch đỏ, nói rõ cho người bên ngoài tranh biết, chỗ ba đứa trẻ đang che giấu, còn có một người nữa.

Du Lệ nhìn chằm chằm cái tay đó, nhanh chóng nhớ ra, gần đây Marisa vẫn luôn đeo chiếc lắc hồng bảo thạch này.

“Cô hiện giờ là….đang bị ba đứa bé vây quanh sao?” Du Lệ lại hỏi.

Vào lúc cô thốt ra lời đó, giống như mở một cơ quan nào đó ra vậy, đột nhiên tất cả mọi người trong tranh đều quay đầu nhìn ra, trong mắt ngập tràn bất mãn và ác ý, người mẹ hiền lành không còn hiền lành nữa, đứa trẻ ăn vụng cũng không còn ăn vụng nữa, đám trẻ con ngây thơ chân chất ấy lại càng lộ ra nụ cười đầy ác ý lạnh lẽo.

Du Lệ lại bị hoảng sợ lần nữa, theo bản năng lùi lại phía sau.

Tuy vừa rồi trải qua cảnh suýt bị người đàn ông trong tranh túm lấy, hiện giờ lại thấy tất cả mọi người trong tranh như “sống” lại, dùng ánh mắt ngập tràn ác ý nhìn mình chằm chằm, vẫn khó chấp nhận nổi.

Tiếp đó, cô thấy trong đó có một đứa trẻ ló đầu ra từ trong tranh, nhe răng về phía cô, lộ ra hàm răng sắc nhọn như răng cá mập, nhào về phía cô.

Đứa trẻ đó chỉ có đầu chui ra từ trong tranh sơn dầu, cổ thì dài vô tận, nhe răng cập cập, giống như rắn văng tới, Du Lệ theo bản năng lùi lại sau, trơ mắt nhìn cái đầu kia bổ nhào tới trước mặt cô, không rõ bị thứ gì ngăn lại, hét lên một tiếng, cái đầu bốc khói đen, làn da tái nhợt như bị lửa đốt, kêu khóc om sòm rụt về trong tranh.

Đứa trẻ trốn trong tranh bị đốt mặt cháy đen, khóc lóc cực kỳ thê thảm, những người khác trong tranh lập tức dùng ánh mắt kinh sợ nhìn cô, nhanh chóng vây quanh đứa trẻ đang kêu khóc, người mẹ ôm chặt đứa trẻ vào trong lòng, dùng ánh mắt lên án khiển trách cô, cứ như đang trách móc cô sao lại có thể gây tổn thương tới trẻ con như thế.

Con mẹ nó chứ, cô còn muốn lên án họ đang dọa cô đó kìa.. đam mỹ hài

Những người này di động, Du Lệ liền nhìn thấy cái người đang bị ba đứa trẻ ngăn cản lại đúng chính là Marisa Gibson đang mặc áo ngủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200. Chương 201. Chương 202. Chương 203. Chương 204. Chương 205. Chương 206. Chương 207. Chương 208. Chương 209. Chương 210. Chương 211. Chương 212. Chương 213. Chương 214. Chương 215. Chương 216. Chương 217. Chương 218. Chương 219. Chương 220. Chương 221. Chương 222. Chương 223. Chương 224. Chương 225. Chương 226. Chương 227. Chương 228. Chương 229. Chương 230. Chương 231. Chương 232. Chương 233. Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »