[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 180
song kiếm

❊ ❊ ❊

"Xin chào, đooij trưởng Tây cháu tên đầy đủ là Vu Nhiên Kỳ.... Trông chú khó tính quá đi, chú làm cháu sợ.....Chú chắc chắn là kẻ xấu"

"Ai chà là đứa cháu ngốc nghếch năm đó của sư phụ sao, thật là haha vẫn không thay đổi gì nhiều nhỉ?"

"Còn chú giờ đã thành một đại tướng như ước nguyện rồi nhỉ?"

"Tất cả cũng nhờ ơn của sư phụ năm đó thôi!"

Ánh Sáng cảm thấy bị bơ đẹp liền ho nhẹ hài cái, đám người kia vân vân dương tay lên mà hóng chuyện. Ai mà ngờ được một người hiền lành, dễ thương như Nhiên Kỳ lại quen toàn một đám người quái vật như vậy? Họ cũng muốn hưởng lợi như vậy nha

"Hai người quen biết nhau sao?"-Giai Kỳ

"Chú cháu ruột à"-Tử Khiết

"Nếu là chú cháu ruột tại sao lúc hai vị gia gia của Nhiên Kỳ qua đời sao chú lại không cưu mang em ấy vậy?"-Như Yến

"Có uẩn khuất gì chăng"-Văn Phong

"Thật ra chú ấy với em không phải chú cháu ruột. Chú ấy là đồ đệ đích thân một tay ông huấn luyện"-Nhiên Kỳ

"Là người tiếp nối à"-Gia Tử

"Người tiếp nối là gì ạ?"-Bạch Vọng

"Người tiếp nối có nghĩa là người được một người có danh nào đó ví dụ điển hình như ông nội dạy dỗ để nốin gôi ông sau khi ông về hưu"-Vu Thần

"Chà cháu biết nhiều thật đấy"-Chu Minh

"Vậy đại tướng Tây lừng lẫy đây lại chính là đồ đệ duy nhất của trong quân đội lúc đó được đại tướng Vu chọn sao"-Hưá Khải

"Haha đúng vậy nhưng mà ngày sư phụ qua đời ta đã không đến kịp. Mà Nhiên Kỳ cháu sao lại không đến tìm ta"- Ông Tây

"Năm đó khi hai gia gia qua đời trước khi đi ông cí từng dạy cháu, chính phủ đang nhăm nhe đến nmgia đình này. Họ muốn diệt trừ hết cốt nhục mang họ Vu nhưng may mắn họ vẫn không động được vào cháu bởi lẽ họ sợ thế lực ngầm của ông ngoại chống lưng. Nếu hai ông mất đi thì đồng nghĩa với việc cháu cũng phải như vậy, cháu không thể liên lụy đến chú. Chính phủ lúc đó sẽ không tha cho chú dễ vậy đâu"-Nhiên Kỳ

"Vậy lúc đó em đã làm gì để sống sót"-Tư Minh từ lúc nào đi tới, mọi người bất ngờ xoay người lại cúi chào. Trong quân đội, Tư Minh rất có tiếng nói vì anh vừa là thiên tài thế kỉ vừa là người cứu vớt con người khỏi cơn đói khát, thiếu thốn lương thực như bây giờ

"Hai người đến đây khi nào?"-Á Hiên

"Từ lúc biết kết quả Nhiên Kỳ thắng, rảnh quá nên chúng tôi đứng hóng darama luôn"-Nhã Ân

"Mà công nhận darama về mấy người gây sốc quá trời"-Tu Nhai

"Ngày hôm nay tiếp tục lên đầu bảng tin nữa nhé!"-Tế Hình

"Có khi tụi tui lại được ké màn ảnh không chừng"-Triết Thái

"Ồ là đội nghiên cứu thiên tài đây mà, nghe danh đã lâu"

"Chúng tôi cũng vậy thưa ngài"

Mọi người trò chuyện một chút sau đó Ông Tây liền rời đi, trước khi đi không quên ôm đứa cháu yêu quý một cái

"Nhiên Kỳ khi nào rảnh nhớ tới chỗ ta chơi nhé! Ta luôn chào đón cháu, đây kiếm thạch bảo tặng cháu"

Mọi người bắt đầu xôn xao hết cả lên, Tố Tố ngồi trên đài gương mặt trở nên hoang mang hơn bao giờ hết

"đó là kiếm thạch bảo đấy"

"Nó thật đẹp"

"Tôi nghe nói thanh kiếm này được rèn bởi những viên thạch bảo quý hiếm, một viên đá nhỏ cũng lên đến mấy trăm tỷ đấy"

"người rèn nó là nhà rèn kiếm Lay, ông ấy là một nhà rèn kiếm bật nhất của đất nước. Muốn được ông ấy rèn kiếm cho rất khó"

"Thứ nhất muốn ông ấy kèn cho mộtj thanh kiếm thì phải là người rất rất giàu, thứ hai là người được ông ta để vào mắt, thứ ba là người tài thật sự"

Tố Tố căm phẫn báu chặt tay, miệng cứ lẩm bẩm "Lão già này ấy vậy mà lại cho Nhiên Kỳ thanh kiếm quý đó, mình ba lần bảy lượt dùng tích phân mua mà lão chẳng thèm để vào mắt"

"Không, cháu không nhận đâu. Nó nhìn rất có giá trị đối với ông"

"Haha yên tâm, ta còn một cây nữa. Đây là kiếm thạch bảo. Còn cây còn lại là kiếm thạch bích, nó là một cặp song bích. Ta định tặng nó cho sư phụ nhưng tiếc rằng ngài ấy đã không còn. Nên bây giờ ta tặng lại cho cháu, mong rằng một ngày nào đó cháu cùng với ta có thể dùng chúng sát cánh với nhau"

"vâng được ạ"

Ông Tây rời đi, Nhiên Kỳ luyến tiếc sờ nhẹ lên mặt kiếm. Dòng chữ nhỏ màu đỏ đẹp đẽ khắc ghi ngoài vỏ kiếm hai chữ " Thạch Bảo". Vu Nhiên Kỳ nhẹ nhàng nhỏ vào cho nó một giọt máu sau đó rảnh tay cất vào một một chiếc rương nhỏ trong không gian

♥️💚💛♥️💛💚♥️💛♥️💚💛♥️♥️💛💚♥️💛♥️💛

Hell mọi người chương này mình viết tặng một bạn Nấm nha. Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ và góp ý cho mình. Chắc hôm nay mình sẽ cố viết thêm 1-2 chương gì đó nữa để tặng các bạn luôn:3

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen