[Mạt Thế] Trong Sinh Thời Kỳ Diệt Vong

Lượt đọc: 3511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »
Chương 101
chu minh trở lại

❊ ❊ ❊

Buổi sáng đầu tiên ở căn cứ trung tâm, vẫn như thường khi Nhiên Kỳ là người thức dậy sớm nhất. Cậu bước vào không gian chuẩn bị đồ ăn, trong khi Nhiên Kỳ đang chuẩn bị thì mọi người ở ngoài cũng đã thức dậy hết. Nhiên Kỳ bưng đống đồ đựng thức ăn đặt trên bàn, lúc này mọi người đã bước xuống lầu

"Chào buổi sáng Nhiên Kỳ"Giai Kỳ đang dụi mắt giọng ngáp ngắn ngáp dài mà nói. Tiếp lời của Giai Kỳ là chiếc bụng kêu 'ọc ọc' của Tử Khiết.

"Đói bụng quá!"

Văn Phong xoa nhẹ đầu Tử Khiết, bế xốc lên đi đến bàn ăn trước sự ngỡ ngàng của bao nhiêu con mắt, Tử Khiết đỏ mặt dùng chất giọng nhỏ nhất nói vào tai Văn Phong

"Này, mau thả em xuống mọi người đang nhìn kìa"

"Thả em xuống chắc là em tự đi được"

"Tổ cha nhà anh thứ hỗn đản"

"Hổn đãn mới ăn được em đấy"

Tử Khiết tức tối lơ đi Văn vô sỉ Phong này, ngồi vào bàn ăn cùng mọi người ăn uống trò chuyện vui vẻ. Vì bị người thương bơ nên Văn Phong mặt rất chi là quạo, họ ăn sáng xong thì đồng hồ cũng đã điểm 8h sáng. Mọi người thay một bộ quần áo mới, khoắc thêm chiếc áo màu trắng vàng. Đây là bộ áo đồng phục do Giai Kỳ thiết kế, nhìn tổng thể bộ đồ này toát lên được vẻ đẹp của cái tên Ánh Sáng

Chiếc áo thun rộng rãi dễ di chuyển, quần ngắn, quần dài với hoạ tiết khác nhau. Thêm chiếc áo khoắc đã gắn sẵn ghim cài áo của mỗi người, với hai màu chủ đạo trắng vàng tạo nên một điểm nổi bật cho bọn họ. Màu sắt tươi sáng thập phần trông rất ấm áp bà mềm mại, họ đi đến đâu đều trở thành tâm điểm đến đó.

"Bộ này của Giai Kỳ cũng nổi quá rồi"Như Yến giọng điệu trêu chọc mà nói

"Không phải là do người mặt có nhan sắc quá xuất sắc à"Giai Kỳ một mực tự hào mà nói, đúng là chiếc nhan sắc của bọn họ không phải dạng vừa, dị năng cũng mạnh. Chật đám người kia mà có cơ hội là lao vào giành giựt liền, Vu Thần nhằm chán cầm cây kẹo mút mà ngậm.

"Chúng ta đi được chưa, đám người kia làm con khó chịu quá" Vu Thần mất kiên nhẫn mà nói, ánh mắt chán ghét lộ rõ trong con ngươi xinh đẹp.

"Kiên nhẫn, chờ thêm một chút nữa là xong rồi" Hứa Khải ôn nhu đáp lại người cháu bướng bỉnh của mình, lời nói của Hứa Khải chứa đầy sự sủng nịnh đối với người kia. Vu Thần không để tâm đến nữa tiếp tục công việc ăn kẹo của bản thân, từ xa một cô bé chạy tới phía họ

"Anh ơi có thể cho em cây kẹo kia không ạ?"

"có thể"

Vu Thần giở giọng trêu chọc là vậy nhưng vẫn lấy ra từ trong túi áo mấy viên kẹo đưa cho cô bé đó, từ xa có tiếng mềm mại của một chàng trai vọng tới

"Tư Lan em ở đâu"

"Anh ơi em ở đây này"

Cô bé tên Tư Lan nọ vẫy vẫy tay để người kia biết chính xác vị trí của bé, khi thấy cậu ta Hứa Khải cùng mọi người được một phen kinh ngạc. Hoá ra là người quen cũ, Chu Minh bước tới cũng ngỡ ngàng khi gặp họ. Nhưng sau đó nở một nụ cười tươi

"Xin chào anh Hứa Khải lâu rồi không gặp?" Chu Minh vui vẻ lảng quên đám người kia mà bắt đầu trò chuyện với Hứa Khải

"Ừ, chào em"

"Sao anh lại ở đây vậy ạ, em còn tưởng chúng ta cả đời này chằng gặp được nhau nữa. Em xin lỗi vì những chuyện trẻ xon trước đây, nhưng giờ em thay đổi rồi mong anh bỏ qua chuyện cũ và chấp nhận làm bạn với em"

"Chuyện đã qua lâu rồi đừng nhắc nữa"

Vu Thần khều khều tay baba mình, như hiêu ý tứ của đứa con bảo bối. Nhiên Kỳ bắt đầu thuật lại câu chuyện, Vu Thần nghe xong gương mặt chuyển biến đến kỳ lạ. Lúc Nhiên Kỳ kết thúc câu chuyện thì Chu Minh và Hứa Khải đã nói chuyện xong

"Chúng ta đi làm nhiệm vụ thôi" Á Hiên mất kiên nhẫn nói, bây giờ cũng đã hơn 9h bọn họ vẫn chưa làm được cái quân què gì cả. Chu Minh nghe vậy cũng tự cảm thấy xấu hổ bèn dè dặt mà nói

"Xin lỗi vì đã làm mọi người tốn thời gian, mọi người đi nhanh khẻo trời lại mưa"

"Ừ"

Hứa Khải là người đứng ra đáp lời, bọn họ mặc kệ quay lưng bỏ đi. Hứa Khải bị Chu Minh níu lấy tay áo, Chu Minh đột nhiệt ôm chầm lấy Hứa Khải. Mọi cử chỉ đó Vu Thần đã nhìn thấy, lúc nãy đã định đi với baba nhưng vì không thấy Hứa Khải đi song song bên cạnh bèn quay người lại xem. Thì thấy cảnh Chu Minh đang ôm chầm Hứa Khải, điều làm bé con này bất ngờ là Hứa Khải không có khó chịu về hành động này, cũng không cố gắng đẩy Chu Minh ra.

Vu Thần cụp mắt chạy lại phía mọi người, Chu Minh cười nhẹ ngừng ôm, Hứa Khải cũng theo sau. Nhiên Kỳ thấy đôi mắt của Vu Thần có chút lạ bèn dùng cái chiều cao khiêm tốn của bản thân ôm chầm lấy đứa con bảo bối này mà an ủi

"Vu Thần ngoan, dù cả thế giới này có bỏ rơi con. Dù con cảm thấy mình vô dụng hay thậm trí con cảm thấy lạnh lẽo trong tim. Thì ta xin con hãy nghĩ đến mọi người, bọn họ rất yêu con. Ta và papa của con rất yêu con, ai làm hại đến con dù baba rất nhu nhược nhưng baba vẫn sẽ bảo vệ con. Đem máu của kẻ đó rãi khắp nơi trên mặt đường chúng ta đã đi qua, được chứ. Nào có gì cứ ôm baba, ta ngồi xuống tâm sự với con"

"Baba à Vu Thần cũng yêu người và mọi người, nhưng Vu Thần thấy tim mình rất đau"

"Đứa con ngốc cái gì là của mình thì sẽ vẫn là của mình, cái gì không phải của mình dù có chiếm đoạt thì cũng không bao giờ thuộc về mình. Tình cảm cũng vậy con nên mặc kệ nó, sau này sẽ có người vì con chấp nhận hi sinh. Như tình yêu của cô Như Yến dành cho dì Giai Kỳ, hay sự sủng nịnh của bác Văn Phong dành cho Chú Tử Khiết vậy đó."

"Vâng con hiểu rồi"

Cuộc trò chuyện nhỏ của hai ba con nhưng lại đánh tan tấm băng lạnh lẽo đang dần hình thành trong trái tim nhỏ bé chưa hiểu chuyện của Vu Thần. Liệu Vu Thần sẽ ra sao, ai sẽ là người phải khóc nhiều nhất, chúng ta từ từ đón đọc

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của wdr queen