Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh

Lượt đọc: 3410 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Một lát sau, nam tử áo đen kia phát ra một tiếng hét thảm, bị Trần Hoàng Kiếm chém giết ở bên ngoài chừng một trượng. Trần Hạc cười tủm tỉm thu hồi hồ lô, trên thực tế ban nãy y chỉ cầm pháp khí hồ lô xám này đe dọa đối phương mà thôi.

Chiếc hồ lô xám tuy rằng công dụng đặc thù, nhưng cũng chỉ có thể thu được nguyên thần của tu sĩ Luyện Khí Kỳ, đồng thời phải dưới tình huống nguyên thân bất động, chỉ cần khẽ động, loại công năng này sẽ bị phá, có thể nói là một món pháp khí cực kỳ gân gà.

Tu sĩ áo đen đó lại không biết thật giả, hơn nữa vào lúc pháp lực thân thể khô kiệt, tánh mạng khó bảo toàn, thấy vật này thì tức khắc tâm thần đại loạn, do đó làm ra quyết định sai lầm nhất, vứt lại pháp khí Nguyên Thần của mình một mình chạy trốn, gã nào biết, vào một khắc khi gã từ bỏ pháp khí Nguyên Thần, Trần Hoàng Kiếm và dây đằng xanh đen vốn đánh giằng co, tức khắc biến thành nghiêng về một bên, quang mang Trần Hoàng Kiếm lóe lên lập tức phá đằng mà ra, biến thành đoản kiếm chừng một thước, bay ra vài dặm, trực tiếp lấy thủ cấp của tu sĩ ở ngoài mấy chục trượng.

Tu sĩ áo đen đã đèn hết dầu khô, pháp khí dùng ra dưới sự hoang mang, căn bản không chịu nổi một kích, chỉ qua lại mấy lượt đã phát ra tiếng kêu thảm thiết ngã xuống. Thực tế đổi với bất cứ một tu sĩ nào, vào lúc này nơi đây, đều không có khả năng ngồi chờ chết, đồng thời dưới tình huống đã tin chắc rằng Trần Hạc có được pháp khí Nguyên Thần cấp cao, tiền tài phong phú, e rằng thân phận là đệ tử đắc ý của Kim Đan hoặc Nguyên Anh nào đó, bảo vật trong túi trữ vật vô số, không đến mức như tán tu nghèo kiết hủ lậu bình thường, lấy một món pháp khí cấp thấp lừa bịp gã, không chạy thoát thân để liều một đường sinh cơ, ngồi cho đối phương giết chết mới là kẻ ngu. Muốn trách cũng chỉ có thể trách biểu hiện bề ngoài của Trần Hạc thực thực giả giả, cực có tính lừa dối, khiến tu sĩ áo đen ngay từ đầu đã tính toán sai lầm, cuối cùng dẫn đến đoạn tuyệt đường tu tiên của bản thân.

Trần Hạc nhìn thấy nguyên thần của đối phương triệt để tiêu tán, lúc này mới lui ra phía sau một bước, sau đó không còn chút sức lực ngồi xuống đất, cầm lấy ống rượu bên cạnh trút một hớp linh tửu lớn. Trời biết, trên thực tế linh khí của y đã thiếu hụt còn tệ hại hơn đối phương, phòng ngự của Trần Hoàng Kiếm tuy mạnh, nhưng bởi vì khởi điểm của bản thân nguyên liệu quá cao, khi sử dụng, đối với tu sĩ Trúc Cơ pháp lực nhỏ yếu như y, tựa như một lỗ đen hút hết linh khí, mỗi một lần công kích đều phải hao hết gần nửa pháp lực trong cơ thể, bằng gấp năm lần pháp khí bình thường, nếu không phải có Ô Long Tiên Tửu nơi tay, miễn cưỡng nhiều hơn được một thành pháp lực so với đối phương, sợ rằng lần này đầu thân chia lìa chính là bản thân.

Trần Hạc ngồi dưới đất chờ đợi pháp lực khôi phục toàn vẹn, thần thức lại cực kỳ cẩn thận quét xung quanh mọi nơi hoang đảo, tu tiên giới kiêng kị nhất chớ quá việc ‘bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau’, trước đây y chọn nơi đặt chân này, cũng là bởi vì nơi đây hoang vắng, hiếm có dấu chân, tranh đấu với người sẽ không dẫn tới sự chú ý của những người khác, lúc này xem ra, hoang đảo ngoại trừ có vài con chim bay đi, vẫn giống như khi vừa tới, không có bất kỳ động tĩnh nào.

Lúc này Trần Hạc mới yên tâm, sau khi thở phào nhẹ nhõm, ngồi xếp bằng trên mặt đất, nghĩ đến điều gì, thả báo nhỏ từ không gian Giới Tử ra. Tên nhóc này thực sự quá cô quạnh, vậy mà leo lên cây Địa Mạch Ngưng Thần, khoe khoang nhúm đuôi đỏ lửa của mình với mấy con Sơn Tước.

Được Trần Hạc thả ra, trước tiên đặt cái đuôi bảo bối của mình vào trong tay Trần Hạc, để cho y sờ sờ, sau khi được như nguyện thì bắt đầu dồi dào sinh khí đạp lên địa bàn, thấy không có dị vật, thì tung tăng nhún nhảy chạy đến chỗ ba khối thi thể tu sĩ, dùng miệng ngậm lấy túi trữ vật mà bình thường Trần Hạc hay loay hoay trên thắt lưng, lấy lòng chất bên chân Trần Hạc. Linh trí của báo nhỏ quả thực đã được mở đôi chút, thấy vài lần động tác lấy túi trữ vật của Trần Hạc, thì nhớ kỹ, còn biết chủ động dùng móng vuốt gom đến bên cạnh y, thực sự rất khiến Trần Hạc cảm thấy uất ức, tên nhóc này đã coi bản thân là đồng bọn rồi.

Đối với người tu mà nói, đồng bọn bất quá chỉ là đại danh từ của ‘hợp thì tụ, không hợp thì tán’, nhưng đối với yêu thú ngoại tộc khó có thể thân cận mà nói, đây là kết quả mà phải cần quá trình dài dòng mới có thể đạt được.

Trần Hạc vỗ vỗ đầu báo nhỏ, suy nghĩ trong đầu càng thêm bức thiết, kế đó đợi pháp lực vừa được khôi phục, thu túi trữ vật với pháp khí thuộc tính mộc có chút tổn hại của người áo đen, rồi dùng sọt trúc vác báo nhỏ rời khỏi hoang đảo. Ba cỗ thi thể trên đảo cũng đều đã bị y dùng lửa thiêu sạch sẽ, không để lại một chút vết tích.

Tới gần sát dãy núi, Trần Hạc tìm được một tiểu điếm nghỉ chân, thuận tiện nghe ngóng về phố chợ phụ cận ở chỗ tiểu nhị của tiểu điếm, sau đó trở về phòng sớm, lúc này đang ngồi trên giường lộ ra vẻ sầu khổ.

Mà báo nhỏ lại không biết mùi vị sầu tư, vẫn luôn vòng quanh món pháp khí của tu sĩ áo đen trên mặt đất, thường thường phun lửa thiêu nó. Pháp khí đó là thuộc tính mộc, hơn nữa là pháp khí bản mạng của tu sĩ khác, cho dù tốt thế nào đi nữa, người ngoài dùng cũng chỉ có thể phát huy được phân nửa hoặc ba phần mười pháp lực, thật sự rất gân gà, dứt khoát bị y ném cho báo nhỏ chơi.

Trần Hạc lại ngồi trên giường, gom tất cả linh thạch trong không gian lại, thậm chí cũng gom lại linh thạch chất đống dưới tàng cây Ngưng Thần, vừa kiểm kê vừa cười khổ. Đào ở động khoáng bốn năm, vậy mà chỉ dùng thời gian một năm đã dùng hết hai phần ba linh thạch, còn lại cũng chỉ đủ để thúc thêm được một gốc linh liên cửu phẩm.

Sau khi cười khổ, không khỏi lại lộ ra chút vẻ buồn rầu, nhíu mày suy xét, vì để báo nhỏ ngửi thêm được chút khí thánh liên, hai gốc Kim Liên cửu phẩm và Thủy Liên cửu phẩm còn lại đều phải được tiến hành thúc, nhưng linh thạch cần thiết để thúc hai gốc linh liên cửu phẩm tuyệt không phải một số lượng nhỏ, huống hồ còn có lỗ đen hao linh thạch như Địa Mạch Ngưng Thần Quả, và linh thảo trong linh điền.

Đổi thành tu sĩ bình thường, chỉ sợ sẽ phải vì linh vật quá nhiều mà sứt đầu mẻ trán, nhưng Trần Hạc sau khi nhíu đầu mi, nghĩ đến điều gì, rồi trở tay đem túi trữ vật của ba tu sĩ trước kia ra, trước tiên lấy ra linh thạch bên trong.

Hiển nhiên mấy người này đánh cướp không ít tài vật của người khác, chỉ hai tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ không thôi, linh thạch trong túi trữ vật tổng cộng đã chừng hơn ba trăm khối linh thạch trung phẩm. Trần Hạc nhìn thoáng qua, lại đổ ra linh thạch trong túi trữ vật của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, thấy một đống trên giường, mắt Trần Hạc không khỏi sáng ngời, hiển nhiên tài sản riêng của người áo đen càng phong phú hơn, mười khối linh thạch thượng phẩm hai hệ thủy mộc, tám trăm khối linh thạch trung phẩm.

Tuy nói nhiêu đây còn chưa đủ để thúc một gốc linh liên cửu phẩm, nhưng một phần ba chắc hẳn cũng đủ rồi. Trần Hạc cất tất cả linh thạch vào một túi trữ vật, thu vào không gian Giới Tử, kế đó bắt đầu kiểm kê những vật đáng tiền trong ba túi trữ vật.

Ngoại trừ một số linh thảo trăm năm, còn có một số đan dược thích hợp cho Trúc Cơ Kỳ tinh tiến tu vi, Trần Hạc đều không chút khách khí nhét toàn bộ vào hầu bao của mình. Còn lại chính là một số linh khí pháp khí, lấy ra mấy món phẩm chất không tệ, thu vào túi, không dùng thì có thể cầm đến phố chợ đổi lấy linh thạch.

Không thể không nói, nguyên liệu luyện khí và pháp khí trong túi của người áo đen rất nhiều, đồng thời còn có yêu bài thân phận ra vào Khí Linh Sơn, xem ra, người này nhất định là tu sĩ Trúc Cơ của Khí Linh Sơn, điều này khiến Trần Hạc nhớ tới trước đó gã ta từng nói đến hai chữ thiếu chủ, không khỏi khẽ nhíu mi, nhớ tới người đứng bên cạnh y ở hội đấu giá đã từng nói đến Vệ thiếu chủ của Khí Linh Sơn, Vệ Hạo Hiên. Miệng lập lại một lần, xem như đã nhớ kỹ tên này, rồi tiện tay vứt yêu bài đi, bắt đầu phân loại những vật khác.

Ngoại trừ những thứ này, Trần Hạc còn tìm được một chiếc hộp ngọc trong túi trữ vật của người áo đen Trúc Cơ trung kỳ, trong hộp ngọc đặt một sợi dây đằng, toàn thân xanh đen hình dạng uốn lượn. Trần Hạc không khỏi nhìn một lượt, tiếp theo lại nhìn món pháp khí thuộc tính mộc bị báo nhỏ không ngừng phun lửa thiêu đốt trên mặt đất, hồi tưởng lại hình dạng, chung quy cảm thấy dường như đã từng thấy qua ở nơi nào đó.

Tiếp theo tìm ra Vạn Thảo Tập, bắt đầu lật xem, nửa ngày, rốt cục cũng tìm được trong danh sách linh đằng. Hóa ra thứ này gọi là Long Ti Đằng, chính là linh vật cấp bảy, cấp một là ngàn năm, có bảy sợi đằng, cấp hai hai ngàn năm có mười bốn sợi đằng, cấp ba ba ngàn năm có hai mươi tám sợi, lấy điều này loại suy, nếu sinh trưởng tới bảy ngàn năm, sẽ có thể sinh ra gần năm trăm sợi dây mây, mỗi sợi còn có thể phân ra ba nhánh, đồng thời có thể to có thể mảnh, có thể dài có thể ngắn, tính dai độ kiên cố cực tốt, có thể so với Ngưu Cân Nhuyễn Cốt vạn năm, là linh vật loại dây mây có tính công kích rất mạnh trong những linh thảo thuộc tính mộc, nếu luyện chế thành pháp khí, lại càng bá đạo, có thể một chống mười, hóa thành thiên ti vạn lũ công kích mục tiêu, cực kỳ khó chơi, nhưng tương đối, loại Long Ti Đằng này cực kỳ hi hữu, luyện thành pháp khí lại càng hiếm có.

Đối với độ khó chơi của dây đằng, Trần Hạc đã lĩnh giáo sâu sắc ở mạt thế rồi, chỉ riêng loại trình độ công kích dày đặc của nó, đã đủ để khiến người ta cảm thấy cực kiềm nén, không chiến mà bại. Bất quá, Long Ti Đằng ghi chép trong sách lại có sự khác biệt với pháp khí Nguyên Thần mà tu sĩ áo đen luyện chế, bởi vì miêu tả của Long Ti Đằng, là màu xanh biếc, mà dây đằng này với pháp khí Nguyên Thần kia lại là màu xanh sẫm xen lẫn sợi đen.

Trần Hạc đặt thẻ tre xuống, lần nữa cầm lấy đoạn dây đằng trong hộp xem xét, chỉ cảm thấy rễ vừa vào tay, tâm tình vốn ôn hòa, nhất thời dâng lên một trận lo lắng, đồng thời linh khí mộc trong cơ thể bắt đầu rục rịch, điểm này có thể tu sĩ bình thường sẽ không cảm giác ra được, nhưng Trần Hạc tu luyện công pháp toàn linh nhiều năm, cực kỳ nhạy cảm đối với ngũ linh, một chút dao động linh khí cũng có thể cảm giác được.

Y nhất thời tuột tay, dây đằng rớt lại vào hộp, chút tâm tình lo lắng kia nhất thời biến mất vô tung. Hử? Điều này khiến Trần Hạc dâng lên chút hứng thú, không khỏi bắt đầu đánh giá cẩn thận. Dựa vào thời gian giao tiếp nhiều năm của y đối với huyết đằng ở kiếp trước, không quá chốc lát đã phân tích ra được nguyên do của luồng cảm giác quái dị kia.

Hóa ra, đây quả thực là một gốc Long Ti Đằng trên ngàn năm, chẳng qua, là một gốc dây đằng chủng loại biến dị, có thể là ngoài ý muốn sống ở địa phương tương tự cổ mộ hoặc có chôn thi hài, nhiều năm hấp thu âm khí, mới dị sinh ra Long Ti Đằng, loại chủng loại biến dị này chắc hẳn đã vượt qua phạm vi của linh đằng, thuộc trạng thái nửa linh nửa ma, điều này cũng trực tiếp dẫn đến linh đằng vốn nên có mấy chục nhánh cây, nay lại chỉ có vài nhánh, đồng thời có hình dáng gai nhọn yêu ma dữ tợn.

Mà đối chiến trước đó, Trần Hạc lại không hề cảm giác được loại năng lực biến dị nhiễu loạn tâm trí này, nghĩ chắc có thể có quan hệ đến Trần Hoàng Kiếm do y luyện chế.

Hạch tâm bản thể của Trần Hoàng Kiếm là do chín hạt sen của linh liên cửu phẩm luyện chế ra, mà linh liên cửu phẩm lại được xưng là thánh liên cửu phẩm, là linh vật chí thánh có thể loại trừ tất cả tà ma, cùng với Xá Lợi Châu của Phật gia, Lôi Kiếm trừ tà của Đạo gia, sách Thiên Địa Chính Khí của Hạo Nhiên thư sinh, được xưng là tứ đại thánh phẩm xua đuổi tà ma.

Mà xếp hạng trong đó, lấy linh liên cửu phẩm và Xá Lợi Châu chiếm vị trí chính, là vật tạo hóa của thiên địa, vì vậy dây tà đằng nửa linh nửa ma này không hề tạo thành ảnh hưởng gì đối với Trần Hạc, mà trực tiếp bị Trần Hoàng Kiếm hóa giải.

Trần Hạc thoáng có chút tiếc hận nhìn dây Long Ti Đằng biến dị này, nếu không có chút biến dị này, ngược lại có thể lấy trồng, dù sao chỗ mạnh mẽ của loại dây đằng, không ai rõ ràng hơn y, vật này khi làm kẻ địch, sẽ chỉ khiến đối thủ phát lạnh toàn thân, vì bảo mệnh chỉ đành kiên trì. Bạn đang �

Nhưng nếu luyện hóa nó, tựa như kẻ địch mạnh mẽ chuyển thành đồng bọn, không chỉ sẽ không sợ hãi, thậm chí cảm thấy tin cậy vô cùng, chỉ tiếc Trần Hạc dạo phố chợ lâu như vậy rồi mà vẫn chưa từng thấy ai bán ra một gốc Long Ti Đằng, hiện giờ trước mặt có một gốc, rồi lại là vật tà ma, thật sự đáng tiếc...

Kế đó dự định thu nó vứt vào túi trữ vật, khi đang muốn khép hộp lại, trong đầu lại chợt lóe suy nghĩ, tay không khỏi dừng lại. Nếu linh liên cửu phẩm là khắc tinh của tà vật, nếu trồng nó bên cạnh linh liên, khi linh liên nở ra, không biết khí thánh liên có thể cọ rửa được tà ma màu đen trong gốc Long Ti Đằng này không.

Nếu không được, cùng lắm thì từ bỏ dây đằng này, Trần Hạc ngược lại không cho rằng một gốc dây đằng bất quá chỉ ba ngàn năm, sẽ có ảnh hưởng gì đối với thánh liên cửu phẩm. Nghĩ đến đây, tức khắc thu hộp ngọc vào không gian, kế đó dùng linh thạch tạo chút nhũ cây, bắt đầu tiến hành thúc với gốc Thủy Liên màu lam nhạt đã lộ ra mầm sen kia. Y có chút vội vã muốn thử xem, khi Thủy Liên cửu phẩm nở ra, nếu trồng gốc dây đằng nửa linh nửa ma này bên cạnh, không biết sẽ là tình hình thế nào.

Bất quá mỗi ngày ba chén nhũ cây, đợi đến khi Thủy Liên nở ra cũng cần nửa tháng, Trần Hạc sau khi nhỏ nhũ cây, lần nữa tiến hành phân loại. Một số thứ không đáng tiền còn lại, Trần Hạc thu hết vào một túi trữ vật, thứ đổi lấy linh thạch thì để vào một túi khác. Còn lại còn có một khối ngọc bài, bên trên viết hai chữ Thất Sát, y lật đến lật đi xem xét, nghĩ chắc ngày sau có thể sẽ dùng tới, rồi trở tay thu vào túi trữ vật của mình.

Đổi những món pháp khí linh khí không dùng đến thành linh thạch, đối với Trần Hạc mà nói chỉ như muối bỏ biển, vì để gom được lượng lớn linh thạch trong thời gian ngắn, chỉ có thể bán chút linh thảo. Tuy rằng thuật luyện đan của Trần Hạc coi như khá, bán một số đan dược tăng tiến tu vi của Trúc Cơ Kỳ, cũng là một khoản thu nhập lớn, nhưng thứ nhất hiện tại đang ở trên đường có rất nhiều bất tiện, thứ hai luyện đan là chuyện tiêu hao thời gian, có thể trở lại đan môn rồi chậm rãi luyện chế, các loại địa phương và nguyên liệu luyện đan của đan môn đều cực kỳ sung túc.

Trước mắt điều cần phải làm, là trước khi đến đan môn, có thể góp đủ linh thạch mà hai gốc linh liên cần thiết, để cho báo nhỏ lần nữa hấp thu khí thánh liên tản ra khi linh liên cửu phẩm nở, xem phải chăng có thể tiếp tục sản sinh biến dị được nữa không.

Còn lại có thể nghĩ cách, đó là mảnh linh thảo trong linh điền, mấy nghìn năm có, mấy trăm năm cũng có, thứ đáng giá không phải số ít, nhưng bán linh thảo cũng không thể tùy tiện bán, vừa phải đổi được nhiều linh thạch, lại phải phù hợp thân phận Trúc Cơ Kỳ của y, nếu không một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ lấy ra một gốc linh thảo vạn năm, chỉ sợ cũng sống không được mấy ngày.

Cho dù là một gốc năm nghìn năm cũng đủ khiến cho tu sĩ tu tiên giới điên cuồng, sợ rằng tổ tông tám đời cũng sẽ bị người ta điều tra ra rõ ràng. Kế đó Trần Hạc bắt đầu kiểm kê linh thảo có thể bán mà giá lại tương đối cao ở linh điền trong không gian Giới Tử.

Loại thứ nhất là Thiên Nhật Túy Lan Thảo, một gốc năm trăm năm có thể đổi được chí ít ba trăm linh thạch trung phẩm, có thể nói là một trong những linh thảo cực kỳ thưa thớt mà đốt tiền, nhưng cũng chỉ có thể bán ra hai ba gốc, thảo này sở dĩ trân quý, đó là ở sự thưa thớt, và trình độ cực được nữ tu hoan nghênh của nó, đồng thời cũng có không ít tu sĩ giàu nứt đố đổ vách mua được hoặc đấu giá được, vung tiền như rác để lấy được niềm vui của đạo lữ song tu. Sau đó là một số linh thảo chủ dược tinh tiến tu vi của Trúc Cơ Kỳ, nguồn tiêu thụ tốt, giá cũng sẽ tương đối cao.

Loại thứ hai đó là bán ra một số tơ Tằm Ngũ Sắc, đây cũng là vật cấp cao. Hiện tại trên người Trần Hạc có một bộ y bào dệt từ Tằm Ngũ Sắc ăn lá cây Thập Dạng Cẩm năm trăm năm, lực phòng ngự của nó chỉ có thể nói, đối với Trúc Cơ Kỳ thì có thể trung hòa được năm mươi đến bảy mươi phần trăm hiệu quả, nhưng đối với Kim Đan Kỳ thì sợ rằng hiệu quả giảm mạnh. Vì vậy, một năm gần đây, y vẫn luôn thúc Thập Dạng Cẩm ngàn năm cho Tằm Ngũ Sắc ăn, chẳng qua Tằm Ngũ Sắc bắt đầu trở nên khó có thể tiêu hoá, một phiến lá phải ăn thật lâu mới có thể nhả tơ kết tằm, hiện giờ mới chỉ có mười con thành kén.

Bất quá ngược lại có thể thúc một số tơ tằm trăm năm kết xuất, lấy ra để đổi một số tiền, thứ này ngược lại không cần hạn chế, chẳng qua số lượng có thể kết kén trong khoảng thời gian ngắn có hạn.

Thứ ba đó là rượu ủ, linh tửu là thứ không hạn chế nhất, cho dù là linh tửu vạn năm, một Luyện Khí Kỳ chỉ cần có được nguyên liệu cũng có thể ủ chế được, vì vậy bán linh tửu là thứ sẽ không khiến người khác nghi kỵ nhất.

Trần Hạc nghĩ đến đây, tức khắc thần thức tiến vào không gian Giới Tử, lấy một số linh thảo phối liệu rồi bận việc nửa ngày ở nhà gỗ ủ rượu, doanh số mỗi loại linh tửu hiện tại đều được ủ khoảng ba năm vò, toàn bộ được chôn dưới mặt đất, phỏng đoán nửa tháng sau sẽ có thể mở bán ra, rồi đào thêm mấy vò linh tửu nhiều năm làm mánh lới, ngược lại có thể nhẹ nhàng thu nhập được một khoản linh thạch.

Trần Hạc ngẫm nghĩ hết một lượt những thủ đoạn có thể nhanh chóng kiếm được linh thạch của mình, sau đó mới thu lại hết tất cả đồ vật, bao gồm cả pháp khí Nguyên Thần loại dây đằng bị báo nhỏ thiêu đen thui không còn thấy được màu vốn có kia.

Thực tế hỏa diễm cũng là khắc tinh đối với tà vật, tuy rằng hỏa diễm của báo nhỏ hơi yếu, nhưng trải qua khí thánh liên đồng hóa, màu sắc của hỏa diễm đã có hơi ánh tím đỏ, mạnh hơn một phần hơn so với trước, tuy nói pháp khí Nguyên Thần không phải vật yếu ớt, nhưng chủ nhân đã ngã xuống, nó bất quá chỉ là một vật chết, trước đó bị Trần Hoàng Kiếm cắt đứt, lại bị báo nhỏ phun lửa chơi đùa, sớm đã đen thui, y như cây mồi lửa.

Trần Hạc ngược lại tán dương vỗ vỗ đầu báo nhỏ, lấy một gốc Xích Long Thảo thuộc tính hỏa từ không gian, xem như là phần thưởng cho nó. Báo nhỏ thấy Xích Long Thảo, thì mắt tím mở tròn vo, lưỡi phấn hồng liếm miệng, đợi khi nhận được thảo, ngậm lấy rồi cúi đầu bắt đầu ăn ở bên chân Trần Hạc, rắc rắc ba hai cái đã ăn cả gốc thảo không còn thừa nửa phần.

Thấy nó ăn xong, Trần Hạc đeo sọt trúc, rồi ném nó vào sọt được trải cỏ mềm, bắt đầu xuất phát đến phố chợ gần nhất mà tiểu nhị nói, dự định trên đường quay về đan môn, đổi bán đi hết những thứ vô dụng trong tay, để chuẩn bị đủ linh thạch, thúc hai gốc linh liên cửu phẩm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »