Mạt Thế Chưởng Thượng Thất Tinh

Lượt đọc: 3517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »
Q.1 Chương 115

❊ ❊ ❊

Sau cùng dưới sự thương lượng và nói năng mềm mỏng của Trương Thư Hạc, cũng hứa hẹn chỉ xuống núi ba canh giờ, Kim Trảm Nguyên mới đầy mặt không muốn, cố mà không nói gì nữa, hóa thành bản thể chở Trương Thư Hạc xuống dưới chân núi.

Mà kim điêu thì bị để lại trên núi, tuyệt không phải sợ có người trộm cướp, chẳng qua Trương Thư Hạc có trồng chút linh thảo lâu năm trong sân giữ lại vào thu ủ rượu, nếu bị dã thú trong núi đào bới hất tung thì quá lãng phí tâm huyết.

Hắc báo từ sau khi đại chiến tà đằng, mê man ba năm, lần nữa tỉnh lại, năng lực của nó thế nào Trương Thư Hạc cũng không cách nào hiểu thấu, chí ít trên tốc độ nhanh hơn trước đây rất nhiều, lộ trình mà kim điêu qua lại mất một ngày, dưới chân nó bất quá chỉ nửa giờ, nhanh đến mức gần như là chớp mắt.

Đại khái là do sống trên núi thanh mát thời gian lâu, Trương Thư Hạc vậy mà có chút không quen sóng nhiệt và sự phồn hoa trong thành thị, thời gian 50 năm bảo ngắn không ngắn, đối với nhân loại mới thay lại máu mà nói, cũng không phải quá dài, nhưng phát triển lại biến chuyển từng ngày.

Khi hắc báo chở Trương Thư Hạc đến một căn tứ hợp viện nơi đoạn đường trung tâm thành thị, liền ngừng lại ở một góc không người. Hắc báo đương nhiên đã sớm biết được nơi ở của Ngụy lão đầu và Lưu Hải từ trong miệng kim điêu, địa điểm tuyệt đối sẽ không sai.

Trương Thư Hạc nhảy xuống từ trên lưng hắc báo, hắc báo am hiểu ẩn nấp, cho dù thân hình khổng lồ cũng không thu hút sự chú ý của người thường. Trương Thư Hạc vỗ vỗ thân thể nó, ý là kêu nó ráng chịu ủy khuất một hồi, chỉ thấy hắc báo gầm nhẹ một tiếng, dù không cam lòng vẫn biến thành một con báo con được Trương Thư Hạc cất vào ba lô trên người.

Trước khi xuất phát từ đỉnh núi, y đã thay một bộ áo vải bình thường, tóc cũng dắt thành búi tóc đạo sĩ thời cổ, dùng một chiếc trâm gỗ đào thô sơ tiện tay làm ra để cố định, mặc dù trong đông đảo những người tóc ngắn có vẻ có chút bất đồng, nhưng sau mạt thế đạo sĩ hưng thịnh, cũng có không ít loại kiểu tóc này, không tính là quá kinh thế hãi tục.

Lúc này căn tứ hợp viện nhìn như không có gì khác với trước mạt thế kia, đang náo nhiệt phi phàm, xe dừng ở cửa đều là nhãn hiệu đứng đầu phi phú tức quý trong quốc gia, ngựa xe như nước, chặn kín đến mức chật như nêm cối.

Trương Thư Hạc nhìn thoáng qua, đầu mi khẽ nhăn lại, Ngụy gia chỉ trải qua một sinh nhật thôi, y cũng không ngờ sẽ phô trương như thế, bất quá nếu đã tới, thì không còn cần thiết phải quay đầu lại, chỉ thoáng do dự liền nhấc chân đi về phía cửa lớn.

Lúc này đang có không ít người xuống xe, sau đó nam nam nữ nữ đi vào trong, có người nói chuyện: “Không ngờ lần này nhiều người tới như vậy, Lưu quân trưởng trước đó đã nói với tôi, đại thọ của lão gia tử không nên quá phô trương, đến mấy người tỏ ý là được rồi, ai ngờ, không biết những người đó lấy tin tức từ đâu...”

“Lưu quân trưởng thường ngày quá thấp giọng, không dễ mới có đại thọ của lão gia tử, muốn nịnh bợ lấy lòng đương nhiên không thể bỏ lỡ, nghe nói hai người con trai của quân trưởng năm nay đều đã thăng thành sư trưởng, song hỷ lâm môn a, người cầu giúp đỡ phải nói là nhiều như biển đó, anh xem những cảnh vệ viên ở cửa, những người tới cửa chúc thọ kia, không phải ai cũng có thể vào.”

Trương Thư Hạc nghe xong, thoáng suy nghĩ, Lưu quân trưởng? Chẳng lẽ là nói Lưu Hải? Không khỏi cười, mấy năm nay Lưu Hải gởi thư ngược lại chưa từng nói đến thân phận hiện tại của hắn, có thể lăn lộn được đến chức quân trưởng, xác thực là rất không dễ dàng, đó là chức vị quân sự quan trọng của quốc gia, ngày nào đó ‘đi về miền tây’, người lãnh đạo quốc gia cũng phải đưa vòng hoa.

Quả nhiên phía trước không ít người bị chặn bên ngoài, chỉ cảnh vệ viên cầm súng không thôi đã có mười người, nếu là ai cũng có thể vào, vậy đây cũng không còn xem như là đại viện quân khu nữa rồi, hai người nói chuyện phía trước mở thiệp mời trong tay, lúc này mới được cảnh vệ viên cho vào.

Không có thiệp mời chỉ có thể sang bên đứng, Trương Thư Hạc không khỏi dừng chân, nhớ đến tấm thẻ màu đỏ trong phong thư Lưu Hải đưa, liền tiện tay lấy ra, đưa cho cảnh vệ cách gần nhất.

Cảnh vệ nhận đến tay thoáng nhìn, binh sĩ vốn bất cận nhân tình nhất thời đứng thẳng tắp làm lễ với Trương Thư Hạc, sau đó nhanh chóng lấy bộ đàm qua nói một trận. Xung quanh có không ít người, đều là những người ủ rũ tay xách theo lễ vật mà không được vào, vốn thấy cách ăn mặc của Trương Thư Hạc, cảm thấy một đạo nhân ở nông thôn hai tay trống trơn đến nơi đây, mỗi người đều ném qua ánh mắt khinh thường và lấy làm lạ.

Nhưng khi thấy nông dân này thế mà lấy ra thiệp mời màu đỏ, không khỏi đều mở to hai mắt nhìn. Quen biết với Lưu quân trưởng có mấy ai là thân phận kém, tuy rằng người trước mắt này tự có một luồng khí uẩn không cho phép người khác chà đạp, nhưng vẫn cảm thấy không có chút liên quan gì với người trong đại viện quân khu, nhưng vẫn nhất mực người như thế lại nhận được sự coi trọng của cảnh vệ, còn được làm một quân lễ, nhìn qua tựa hồ là nhân vật ghê gớm nào đó mà phía trên đã dặn dò qua, bỗng chốc vô số ánh mắt đều nhìn qua phía Trương Thư Hạc.

Chỉ thấy không quá nửa phút, liền có mấy người hoang mang đi ra từ trong cửa, dẫn đầu chính là một người nhìn như hơn sáu mươi tuổi, tóc được chải vuốt cực kỳ ngay ngắn, mặt mày hồng hào, tuy rằng tuổi tác hơi lớn, nhưng vóc người coi như khỏe mạnh. Tuy rằng khi lớn tuổi có chút khác với khi còn trẻ, bất quá từ ánh mắt đầu tiên, Trương Thư Hạc vẫn nhìn ra được, người này hẳn là Lưu Hải, chẳng qua mặc một bộ áo kiểu Tôn Trung Sơn, so với trước đây ngược lại uy nghiêm hơn không ít.

Phía sau Lưu Hải là một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi được bảo dưỡng vô cùng tốt, mặc sườn xám màu đen, viền cổ viền váy nạm vàng, vừa không phô trương lại rất khéo léo. Trương Thư Hạc lần đầu tiên thấy, thoáng suy đoán hẳn là phu nhân của Lưu Hải, trông tướng mạo, thực sự là cưới được người không tồi.

Từ trong phòng tới cửa cũng phải mấy chục bước đường, nhưng có thể là do tâm tình Lưu quân trưởng dâng cao, bước đi nhanh chóng, cuối cùng đảo mắt đã xông tới cửa, trong nháy mắt khi nhìn thấy Trương Thư Hạc, rốt cuộc như bị điểm huyệt, trong đôi mắt trải qua tang thương hiện lên sự khó hiểu, kinh ngạc, không dám tin tưởng, thế nào có thể, cùng các loại tâm tình tương tự.

Dừng lại đủ năm giây, mới há miệng lẩm bẩm nói: “Không thể nào? Trương ca anh...” Hắn muốn nói, anh thế nào sẽ không già đi.

Trương Thư Hạc đương nhiên hiểu rõ suy nghĩ của hắn, bộ dáng của mình trong mắt những người quen trước đây xác thực là quá kinh thế hãi tục, đây cũng là một trong những nguyên nhân y không muốn xuống núi, vốn chỉ cho rằng đại thọ của Ngụy gia, đến xem một chút, lại không ngờ rằng nơi đây thế mà nhiều người như vậy.

Rất nhanh mấy người phía sau cũng thở dốc không thôi đuổi đến kịp, Trương Thư Hạc vốn muốn giải thích một chút nhất thời mân môi dưới, kế đó gật đầu với Lưu Hải, hỏi hắn: “Ngụy gia đâu?”

Lưu Hải lập tức tỉnh táo lại, nhìn xung quanh, vội bước lên phía trước hộ tống, nói: “Ngụy gia ở trong phòng, Trương, Trương ca, có chuyện gì đi vào rồi nói...” Nói xong vội vàng nghiêm khắc cho cảnh vệ một ánh mắt, một đám đầu gỗ, người đến vậy mà không mời vào, chặn kín ở cửa lớn, thực sự tệ hại.

Sau đó Trương Thư Hạc cũng không từ chối, đi vào trong theo thủ thế Lưu Hải vươn ra. Thấy Lưu quân trưởng cung kính cúi mình như thế với một nam tử trẻ tuổi, miệng mỗi người không được vào cửa tặng lễ bên ngoài đều mở cực lớn, cằm cũng sắp rớt xuống. Đây đây đây là tình hình gì? Bọn họ thế mà nghe thấy Lưu quân trưởng gọi một nam nhân trẻ tuổi là Trương ca?

Lập tức ánh mắt mọi người đều rơi lên trên người “nông dân” mặc áo vải thần bí kia. Đến tột cùng là nhân sĩ phương nào, vậy mà khiến cho một vị quân trưởng có thể xem như là chỉ tay che trời ở thành B cúi đầu khom lưng xưng tiểu đệ? Chẳng lẽ là cao nhân dân gian đắc đạo? Nhưng có người lại biết, Lưu quân trưởng cũng có lui tới với Khâu động chủ, khai sơn tổ của Tiểu Động Thiên, khi nói chuyện cũng sẽ không cúi mình như vậy, đồng thời tuổi tác người này cũng quá nhỏ đi, nói là cao nhân cũng quá khoa trương, thực sự nghĩ không ra sẽ có chỗ nào hơn người, khiến cho Lưu quân trưởng thất thố như thế.

Không chỉ những người không biết chuyện bên ngoài trợn mắt há hốc mồm, ngay cả mấy người chạy tới sau đó khi nhìn thấy Trương Thư Hạc, cũng như bị sét đánh, đứng tại chỗ như tượng đá, chỉ còn lại đường nhìn vẫn di động kinh ngạc theo người đi vào kia, từ trong mắt lộ ra một luồng tâm tình không cách nào tin tưởng, tựa như mất hồn.

Ngược lại phu nhân của Lưu Hải phản ứng lại trước tiên, dù sao khi bà với Lưu Hải kết hôn chưa từng gặp qua vị Trương ca mà Lưu Hải luôn miệng tôn sùng này, vì vậy sự tương phản nhỏ hơn một chút, nhưng sắc mặt vẫn chưa thể tự nhiên, đi theo sau, thừa dịp Trương Thư Hạc đi phía trước, kéo áo Lưu Hải lại nhỏ giọng nói: “Người này chính là Trương ca mà ban nãy anh nói trong phòng?” Lúc đó khi nghe thấy cảnh vệ nói người cầm tấm thiếp mời kia đã tới, Lưu Hải liền chạy ra ngoài như uống thuốc kích thích.

Lúc này thần sắc Lưu Hải vẫn có chút bàng hoàng chưa định, phức tạp nhìn Trương Thư Hạc phía trước, gật gật đầu với vợ mình, vợ hắn nhất thời che miệng: “Thế nào sẽ... Y trẻ tuổi như thế?” Thoạt nhìn bất quá chỉ hai mươi, không khác bao nhiêu với đám cháu của bà.

Điểm này Lưu Hải cũng không cách nào giải thích được, trước đây tuy rằng gọi một tiếng Trương ca, hai người bất quá cũng chỉ chênh lệch hai ba tuổi mà thôi, tuy rằng khuôn mặt Trương ca vẫn luôn không thay đổi, nhưng khi đó hắn cũng không nghĩ khác, bất quá cũng chỉ mười năm, khuôn mặt người ta không biến hóa nhiều, nhưng 50 năm vẫn không thay đổi, điều này quá khiến người ta không thể tin.

Bất quá rất nhanh Lưu Hải liền khôi phục tâm tình, Trương Thư Hạc ở trong lòng hắn luôn đều là cao nhân, cho dù dung mạo không thay đổi cũng không phải điều gì đáng ngại, lúc này Trương ca có thể trở về thật sự là cực khó có được, những việc nhỏ này rất nhanh đã bị đặt qua một bên, hắn lập tức dặn dò vợ, một số người râu ria trong phòng, nhanh chóng tống cổ đi, Trương ca không thích nơi quá nhiều người, chỉ lưu lại một số người trong nhà.

Tuy rằng người vợ chấn kinh, nhưng vẫn là vợ hiền, cực kỳ nghe theo lời Lưu Hải nói, lập tức xoay người đi an bài. Mà mấy người mất hồn mất vía phía sau cũng đi theo, bọn họ hiển nhiên là mấy bộ hạ đi theo Lưu Hải trước đây, cũng đều đã đến tuổi đầu đầy tóc bạc, lúc này thấy Trương Thư Hạc, vốn có ý muốn bắt chuyện, nhưng đều không mở được miệng. Thời gian quá tàn khốc, bọn họ với Trương Thư Hạc bất quá chỉ là giao tình gặp mặt, hiện giờ đều đã già nua, có lẽ cao nhân cũng đã không còn nhận ra, chỉ đành dừng suy nghĩ, đi theo phía sau.

Trương Thư Hạc nhìn căn tứ hợp viện này, phong thuỷ rất không tệ, sân vườn cực lớn, trồng một số hoa cỏ thoạt nhìn xanh um tươi tốt sinh cơ bừng bừng, kế đó y dừng bước chân, quay đầu hỏi Lưu Hải: “Ngụy gia ở gian phòng nào?”

Lưu Hải lập tức nói: “Phía bên phải, em dẫn anh đi.” Kế đó đi hai bước đột nhiên cười khổ nói: “Trương ca, có phải anh sắp đắc đạo thành tiên rồi?”

Trương Thư Hạc sau khi nghe xong sửng sốt, nhìn hắn một cái, sau đó nói: “Nào có dễ như vậy, đại đạo khó lên, có thể chạm vào được một chút đã là đạo duyên lớn bằng trời...”

“Thế nhưng, anh xem, bọn em đều đã bước hơn nửa xuống mồ rồi, mà Trương ca anh... Lại thực sự một chút cũng không thay đổi...”

Trương Thư Hạc sau khi nghe xong im lặng, phàm nhân có khổ não của phàm nhân, tu đạo có ma chướng của tu đạo, hơn nữa y cũng không phải người biết an ủi người khác, đi hai bước mới chuyển chủ đề, nói: “Nghe nói cậu có hai người con trai, năm nay đều thăng chức, sao trong thư không nói một tiếng, để tôi mang theo lễ vật cho chúng...”

Kế đó nhìn hắn một cái nói: “Lưu Hải, cả đời lúc trẻ của cậu tuy rằng khổ một chút, nhưng lúc trung niên tuổi già có số làm quan, vinh hoa phú quý, vợ hiền con thảo, mệnh số rất không tệ, không có gì không đủ.”

Lưu Hải sau khi nghe xong nhất thời tỉnh ngộ, lập tức sợ bóng sợ gió gật đầu, dù Trương ca nói có hơi lãnh đạm, nhưng lại đánh thức hắn, “Cảm tạ Trương ca...”

Đúng lúc này, một vị lão nhân tóc tuyết trắng đi ra từ cánh cửa phía trước, bên cạnh có một phụ nhân đỡ, tay kia chống quải trượng, dường như đi đứng bất tiện, nhưng khi thấy Trương Thư Hạc, bước chân lại vội vàng hơn vài bước, trong ánh mắt phát sáng quang mang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Sống sót Q.1 Chương 2: Ăn ké Q.1 Chương 3: Trữ đồ Q.1 Chương 4: Cấm thuật Q.1 Chương 5: Hành hạ đến chết Q.1 Chương 6: Oán hận Q.1 Chương 7: Chạy trốn Q.1 Chương 8: Thu mua Q.1 Chương 9: Chất phác Q.1 Chương 10: Địch ý Q.1 Chương 11: Thịt tươi Q.1 Chương 12: Rời đi Q.1 Chương 13: Mùi thối rữa Q.1 Chương 14: Kiếm tiền Q.1 Chương 15: Rối loạn Q.1 Chương 16: Mua túi Q.1 Chương 17: Bố trận Q.1 Chương 18: Thiêu đốt Q.1 Chương 19: Bán ra Q.1 Chương 20: La bàn Q.1 Chương 21: Cặn đỏ Q.1 Chương 22: Cây đào Q.1 Chương 23: Tẩy tủy Q.1 Chương 24: Nhà cho thuê Q.1 Chương 25: Cửa thép Q.1 Chương 26: Trữ nước Q.1 Chương 27 Q.1 Chương 28 Q.1 Chương 29 Q.1 Chương 30 Q.1 Chương 31 Q.1 Chương 32 Q.1 Chương 33 Q.1 Chương 34 Q.1 Chương 35 Q.1 Chương 36 Q.1 Chương 37 Q.1 Chương 38 Q.1 Chương 39 Q.1 Chương 40 Q.1 Chương 41 Q.1 Chương 42 Q.1 Chương 43 Q.1 Chương 44 Q.1 Chương 45 Q.1 Chương 46 Q.1 Chương 47 Q.1 Chương 48 Q.1 Chương 49 Q.1 Chương 50 Q.1 Chương 51 Q.1 Chương 52 Q.1 Chương 53 Q.1 Chương 54 Q.1 Chương 55 Q.1 Chương 56 Q.1 Chương 57 Q.1 Chương 58 Q.1 Chương 59 Q.1 Chương 60 Q.1 Chương 61 Q.1 Chương 62 Q.1 Chương 63 Q.1 Chương 64 Q.1 Chương 65 Q.1 Chương 66 Q.1 Chương 67 Q.1 Chương 68 Q.1 Chương 69 Q.1 Chương 70 Q.1 Chương 71 Q.1 Chương 72 Q.1 Chương 73 Q.1 Chương 74 Q.1 Chương 75 Q.1 Chương 76 Q.1 Chương 77 Q.1 Chương 78 Q.1 Chương 79 Q.1 Chương 80 Q.1 Chương 81 Q.1 Chương 82 Q.1 Chương 83 Q.1 Chương 84 Q.1 Chương 85 Q.1 Chương 86 Q.1 Chương 87 Q.1 Chương 88 Q.1 Chương 89 Q.1 Chương 90 Q.1 Chương 91 Q.1 Chương 92 Q.1 Chương 93 Q.1 Chương 94 Q.1 Chương 95 Q.1 Chương 96 Q.1 Chương 97 Q.1 Chương 98 Q.1 Chương 99 Q.1 Chương 100 Q.1 Chương 101 Q.1 Chương 102 Q.1 Chương 103 Q.1 Chương 104 Q.1 Chương 105 Q.1 Chương 106 Q.1 Chương 107 Q.1 Chương 108 Q.1 Chương 109 Q.1 Chương 110 Q.1 Chương 111 Q.1 Chương 112 Q.1 Chương 113 Q.1 Chương 114 Q.1 Chương 115 Q.1 Chương 116 Q.2 Chương 117: Q.II: Tu Tiên Thiên Q.2 Chương 118 Q.2 Chương 119 Q.2 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253
Tiến »