Mật Mã Tây Tạng

Lượt đọc: 15160 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Tác Phẩm. Tập I:Lời Mở Đầu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Tập II:Lời Mở Đầu. Chương 8 Chương 9: Nguy Hiểm Trong Rừng. Chương 10 Chương 11: Rừng Than Thở: Mồ Chôn Của Các Nhà Thám Hiểm. Chương 12: Hồng Hoang: Bàn Tay Thượng. Chương 13: Chúng Ta Bị Bộc Lạc Ăn Thịt Người Bắt Rồi. Chương 14: Thành Phố Thần Thánh Của Người MAYA. Tập III:Chương 1: Ký Hiệu Mật Mã. Chương 2: Âm Trận. Chương 3: Mê Cung MAYA. Chương 4: Ác Ma Bay Lượn. Chương 5: Bẫy Sập. Chương 6: Lửa Địa Ngục. Chương 7: Nước Địa Ngục. Chương 8: Địa Ngục Của Nước Và Lửa. Chương 9: Huyết Trì. Chương 10: Trở Lại Tây Tạng. Chương 11 Chương 12: Bí Mật Về Nhà Thám Hiểm Stanley. Chương 13: Mật Tu 2. Chương 14: Tây Tạng:Mặc Thoát: Vùng Đất Bí Mật Cuối Cùng. Chương 15: Cánh Cửa Sinh Mệnh. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Tập IV:Chương 1: Trưởng Lão Thôn Công Bố. Chương 2: Sói Tuyết Cao Nguyên. Chương 3: Mối Ưu Tư Của Lạt Ma Á La. Chương 4: Gặp Lại Trận Đồ Đá Khổng Lồ. Chương 5: Đảo Huyền Không Tự. Chương 6: Thánh Luyện Đường. Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11: Phật Điện. Chương 12 Chương 13: Trái Tim Đang Đập. Chương 14: Cơ Quan Đơn Giản. Chương 15: Luyện Ngục Của Bậc Dũng Sĩ. Chương 16: Huyết Trì Siêu Cấp. Chương 17: Trùng Khốn. Chương 18: Cái Chết Của Đa Cát. Chương 19: Đối Đầu Quyết Chiến. Chương 20: Gặp Lại. Chương 21: Huyết Trì Khổng Lồ. Chương 22: Huyết Mạch Nối Liền. Chương 23: Một Đám Thương Binh. Chương 24: Thảo Luận. Chương 25: Sắp Xếp Của Ben. Chương 26: Cổ Cách Kim Thư. Chương 27: Sự Ra Đời Của Quan Đạo Ánh Sáng. Chương 28: Trận Chiến Nghìn Năm. Chương 29: Tam Đại Mật Sư Truyền. Chương 30: Lời Nguyền Thần Bí. Chương 31: Đáp Án Của Trí Giải. Chương 32: Tổng Kết. Tập V:Giới thiệu. Chương 1: Tâm Sự Của Trác Mộc Cường Ba. Chương 2: Núi Tuyết. Chương 3: Kẻ Tôi Tớ Của Núi Tuyết. Chương 4: Cương Lạp Mai Đóa. Chương 5: Tín Ngưỡng Của Người Qua Ba. Chương 6: Suy Đoán Về Tử Kỳ Lân. Chương 7: Sói. Chương 8: Thú Chiến. Chương 9: Những Con Sói Chưa Thấy Bao Giờ. Chương 10: Mưu Kế Của Bầy Sói. Chương 11: Đụng Độ. Chương 12: Lang Tiêu. Chương 13: Thân Thế Của Cương Lạp. Chương 14: Hậu Duệ Bạch Ngân. Chương 15: Bình Minh Núi Tuyết. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Chương 17: Khe Băng Nứt. Chương 18: Thủy Tinh Cung. Chương 19: Mê Cung Băng. Chương 20: Thủy Tinh Cung. Chương 21: Cực Nam Miếu. Chương 22 Chương 23: Dốc Băng Dựng Đứng. Chương 24: Cái Chết Của Cương Nhật Phổ Bạc. Chương 25 Chương 26: Tử Vong Tây Phong Đới. Chương 27: Hồi Ức Của Ba Tang. Chương 28: Tuyết Lở. Chương 29: Trở Lại Tây Phong Đới. Chương 30: Huynh Đệ. Chương 31: Tình Đêm Lạnh. Chương 32 Chương 33: Rút Củi Đáy Nồi. Chương 34: Sụp Đổ. Chương 35: Sụp Đổ Hoàn Toàn. Chương 36: Quán Rượu Hẹn Hò. Chương 37: Niết Bàn Đẫm Máu. Chương 38: Làm Lại Từ Đầu. Tập VI:Giới thiệu. Chương 1: Bí Mật Của Mật Tu Giả. Chương 2: Đội trưởng Trác Mộc Cường Ba. Chương 3: Hô Hấp. Chương 4: Nghi Vấn Trong Kim Thư. Chương 5: Tin Mật Của Hitler. Chương 6: Vị Khách Bất Ngờ. Chương 7: Tòa Thành Khắc Đá. Chương 8 Chương 9: Sự Kiên Trì Của Vương Hựu. Chương 10: Đêm Moscow. Chương 11 Chương 12: Cạm Bẫy. Chương 13: Tử Đấu. Chương 14: Gặp Lại Sean. Chương 15: Họa Phúc Khó Lường. Chương 16: Đắp Đê Và Dẫn Dòng. Chương 17: Pháp Sư Tháp Tây. Chương 18: Nguồn Gốc Đối Thủ. Chương 19: Suy Đoán Về Merkin. Chương 20: Gia tộc Bạc Ba La. Chương 21: Thành Viên Mới (1). Chương 22: Thành Viên Mới (2). Chương 23: Đảng Quốc Xã Lần Đầu Tiến Vào Tây Tạng. Chương 24: Suy Đoán Về 13 Hiệp sĩ Bàn Tròn. Chương 25: Merkin Và Stanley. Chương 26: Đảng Quốc Xã Lần Thứ Hai Tiến Vào Tây Tạng. Chương 27: Ba Nghi Vấn Lớn. Chương 28: Hồi Ức Của Merkin. Chương 29: Tập Hợp Lại. Chương 30: Hương Ba La Mật Quang Bảo Giám. Chương 31: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (1). Chương 32: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (2). Chương 33: Tiền Thân Của Shangri: la. Chương 34: Trở Lại Thôn Công Bố. Chương 35: Lối Vào. Chương 36: Lần Đầu Thăm Dò. Chương 37: Thăm Dò U Minh Hà (1). Chương 38: Thăm Dò U Minh Hà (2). Chương 39: Thuyền Hình Rắn. Chương 40: Chiến Ngao Thời Nhà Nguyễn. Tập VII:Chương 1: Đại Thiên Luân Kinh: Pháp Điển Tối Cao Của Mật Tông Tây Tạng. Chương 2: Tiến Về Shangri:la. Chương 3: Tây Tạng: Đại Dương Cổ Tethys 1. Chương 4: Gặp lại Mười Ba Kỵ Sĩ Bàn Tròn. Chương 5: Tiến Vào Shangri:la Trở Lại Đại Cổ Sinh. Chương 6: Băng Rừng Nguyên Sinh Shangri:la. Chương 7: Thôn Làng Người Qua Ba Bị Lãng Quên. Chương 8: Lạc Lối Ở Shangri:la. Tập VIII:Chương 1: Bí Ẩn Người Tuyết Himalaya. Chương 2: Người Tuyết Himalaya Giờ Ở Đâu?. Chương 3: Những Người Trúng Cổ Độc. Chương 4: Di Tích Của Dân Tộc Mục. Chương 5: Thành Tước Mẫu. Chương 6: Vương Quốc Yaca Thần Bbí. Chương 7: Mật Tu Giả Tìm Đường Trở Về. Chương 8: Cái Chết Của Đội Trưởng Hồ Dương. Tập IX:Chương 1: Bí Ẩn Linh Hồn Chuyển Thể:Tẩy Huyết. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Tập X:Chương 1: Vườn Địa Đàng Bị Bỏ Quên. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Vĩ Thanh.
Tiến »
Chương 46
sự thật đáng sợ.

❊ ❊ ❊

Đường Thọ cảnh cáo tất cả mọi người có mặt trong đại điện: “Đứng xa cánh cửa ra một chút, tốt nhất nên tìm một vật nặng để bám vào, cần thận kẻo bị hút vào trong đó đấy.”

Cánh cửa khổng lồ chầm chậm nâng lên, đại điện rung lắc, vô số hạt bụi vàng nhỏ li ti rải xuống từ trần điện khiến toàn bộ đại điện đều ánh lên sắc vàng lấp lánh. Gương mặt u uất của Đường Thọ rốt cuộc cũng thoáng hiện lên vẻ hân hoan. Merkin vẫn nhìn chằm chằm vào Đường Thọ không chớp mắt, không hiểu đang nghĩ điều gì. Trác Mộc Cường Ba liếc mắt nhìn pháp sư Á La, hai người khẽ gật đầu, gã lại ngoảnh sang phía Lữ Cánh Nam, nhoẻn miệng mỉm cười. Ánh mắt Mẫn Mẫn từ đầu đến giờ vẫn không rời khỏi Trác Mộc Cường Ba.

Merkin rốt cuộc cũng quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa, bấy giờ mới phát hiện ra, cánh cửa này không thể dùng tính từ “dày nặng” để hình dung được. Lực kéo khổng lồ từ bánh răng kéo cánh cửa lên phía trên, ít nhất cũng đã nâng được mười mét rồi, vậy mà cánh cửa vẫn kẹt bên trong khung cửa. Đến khi giữa cửa và khung cửa hé ra một khe hở, đột nhiên xuất hiện một lực hút khổng lồ. Tất cả mọi người đều thấy rõ, lớp bụi vàng đang lơ lửng trên không trung chẳng khác nào một màn sương mù mịt phảng phất như bị một cái miệng khổng lồ há ra hút sạch. Gần như một nửa không khí trong đại điện cũng bị hút vào trong, đồng thời cánh cửa phát ra một tiếng “ầm” lớn. Không biết là cánh cửa đang chuyển động, hay cả bốn bức tường của đại điện này đều đang bị nâng lên nữa. Lực hút mạnh mẽ quấn lấy chân mỗi người, nếu Đường Thọ không nhắc nhở, chắc hẳn phần lớn đã đứng không vững mà bị hút vào trong đó rồi. May mà, bọn họ đều ôm chặt một bức tượng vàng lớn, mặc dù vậy, cả người lẫn tượng Phật cũng bị kéo trượt đi một quãng. May thay, lực hút này xuất hiện bất ngờ, biến mất cũng rất đột ngột, chỉ sau khoảng thời gian chừng một hơi thở là tan biến, cả bọn đều cảm thấy áp lực nhẽ bẫng, hai chân lại hạ xuống mặt sàn.

Cánh cửa khổng lồ rốt cuộc cũng được mở ra, bên dưới là một rãnh dài chừng hai chục mét, sâu bảy tám mét, Merkin thầm tính toán, cánh cửa này có lẽ là một khối lập phương khổng lồ mỗi bề dài khoảng hai chục mét, nhưng phần lộ ra phía ngoài mỗi bề chỉ chưa đến năm mét mà thôi, cũng không biết được làm từ chất liệu gì nữa.

Trác Mộc Cường Ba lại đang nhìn bức tường ở mé bên, giờ đây kim loại đã bị hút hết, để lộ ra vách đá. Ở chính giữa hai bức tường đá hai mé bên cánh cửa, đều có một cầu thang dẫn lên trên, ở cuối cầu thang, dường như lại có một gian phòng khác. Sau lưng gã là vô số những lỗ thông khí to bằng đầu ngón tay, phía trước là bức tường có cánh cửa khổng lồ, vạch ra một đường ranh giới rất rõ ràng với vách đá ở hai bên, hiển nhiên là một kiến trúc khổng lồ khác, do một loại chất liệu khác xây nên.

Pháp sư Á La lại tập trung chú ý vào phía sau rãnh sâu, bên trong cánh cửa khổng lồ kia. Phỏng chừng ông muốn nhìn rõ xem bên trong đó rốt cuộc có thứ gì. Lúc này, cánh cửa đã được nâng lên, ánh sáng hắt ra từ mấy tấm gương đồng vốn dùng để thu sáng cho đại điện liền chiếu thẳng vào bên trong đó. Phía trong đã có sẵn những tấm gương khác, bột vàng vẫn lơ lửng trên không trung, khiến người ở bên ngoài có thể nhìn rõ được quỹ tích phản chiếu của những cột sáng ấy.

“Tháp hình trứng!” pháp sư Á La khẽ thốt lên. Pháp sư Á La biết rõ kết cấu của tháp hình trứng. Đó là một dạng Phật tháp không có đường nối, hình dạng giống như quả trứng chim vậy. Lúc này, dưới ánh sáng hắt vào từ các tấm gương đồng, kết cấu ttrong tháp hiện lên rõ mồn một trước mắt. Bán kính của tòa tháp này khoảng hai mươi mét, chính giữa có một cây trụ đặc đường kính khoảng ba mét, thân trụ có đường rãnh hình xoắn ốc, dường như có thể đưa thứ gì đó trong tháp nâng lên hoặc hạ xuống. Trong tháp vẳng ra tiếng bánh răng và băng chuyền chuyển động, kèm theo tiếng “u u u”, tựa như có vật thể khổng lồ nào đó đang khuấy động không khí. Những hạt bụi vàng li ti xoay chuyển trong quầng sáng, như ngàn vạn ngôi sao trong dải Ngân hà. Đường Thọ đưa mắt nhìn đám người vẫn đang ngây ngẩn chưa biết phải làm gì tiếp theo, giải thích: “Vừa nãy là áp suất âm, người Qua Ba cổ đại đã biết, vật phẩm có thể bảo tồn lâu hơn trong môi trường chân không, vì vậy, bên trong tòa tháp hình trứng này đã bị hút sạch không khí.”

Sau đó, y lại lệnh cho bọn lính đánh thuê áp giải mấy người nhóm Trác Mộc Cường Ba xuống cái rãnh sâu mà cánh cửa nâng lên để lại. Hai bên rãnh sâu này có cầu thang xoắn ốc, sau khi cả bọn chầm chậm leo xuống, Đường Thọ nói: “Đây không phải đá, tuy nhìn giống đá, nhưng thực ra lại là một thứ có thể gọi là kim loại do cổ nhân nung luyện ra. Cụ thể nó là thứ gì thì đến giờ vẫn chưa phân tích ra được, nhưng thứ này chính là vật liệu xây dựng tuyệt hảo mà các nhà khoa học hiện đại bấy lâu nay vẫn không ngừng tìm kiếm. Nó nhẹ hơn nhôm, nhưng lại kiên cố hơn thép tinh luyện, dùng thuốc nổ mạnh cũng hầu như không bị ảnh hưởng gì, ngay cả nhiệt độ cao mấy nghìn độ cũng không có hiệu quả. Tốc độ dẫn nhiệt của loại chất liệu này nhanh nhất trong các loại kim loại đã được biết đến ngày nay. Trừ phi nung chảy toàn bộ tòa tháp hình trứng này, bằng không cách duy nhất để gây phá hoại cho nó là dùng nhiệt độ siêu đẳng, chẳng hạn như tia laser. Chỉ có điều, các loại máy bắn tia laser hiện giờ đều quá lớn, ta vẫn chưa đủ năng lực để mang loại máy móc cỡ lớn ấy đến đây.”

“Vì vậy, anh lợi dụng tôi và Merkin mở cánh cửa này, phải không?” Trác Mộc Cường Ba thẫn thờ hỏi.

“À, không.” Đường Thọ cố tình làm ra vẻ kinh ngạc: “Cánh cửa này chỉ mở ra khi ý chí các ngươi mong muốn một cách mãnh liệt.” Y liếc nhìn Trác Mộc Cường Ba và Merkin, rồi lại tiếp lời: “Chẳng nhẽ các ngươi không biết? Cho dù là máu của các ngươi, nhưng nếu khi nhỏ máu các ngươi có tâm trạng sợ hãi, co rút, đau đớn, thì cũng không thể khiến chìa khóa nảy sinh phản ứng được. Cơ thể con người là thứ hết sức kỳ quái, các ngươi bị tình cảm chi phối. Vui vẻ, kích động, sợ hãi, hoảng loạn, hân hoan… mỗi loại tình cảm đều sẽ khiến cơ thể sản sinh ra những vật chất khác nhau, được gọi là hormone. Những hormone này có thể nhanh chóng lan tỏa đi khắp toàn thân, khiến máu của các ngươi có những thay đổi hết sức lạ lùng. Ta thực sự khâm phục những người Qua Ba đó, không biết bọn họ đã nghiên cứu về cơ thể người đến trình độ nào mới có thể tạo ra được chìa khóa thần kỳ như vậy.”

Lúc này, bọn họ đã đi qua được rãnh sâu, leo lên rìa bên kia. Ở đây có một bình đài rộng khoảng năm mét, dài mười mét. Đứng bên trong toà tháp hình trứng này, cả bọn chỉ biết trợn tròn mắt lên nhìn.

Tháp hình trứng là một tòa tháp, cũng có thể nói là hình dạng tương đối giống một tòa tháp, trên nhỏ dưới to. Phía trên còn chừng mười mét nữa là đến trần, bên dưới e rằng phải sâu đến cả trăm mét, bọn họ đang đứng ở phần đỉnh tháp, phía dưới là một bệ hình chữ T. Một đầu hình chữ T gắn với trục ở chính giữa, còn nét ngang trên đầu chữ T thì hơi cong cong, vừa khéo ăn khớp với thân tháp. Cả bệ này đang quay xung quanh những đường rãnh xoắn ốc trên thân trục, từ từ nâng lên. Kết cấu chỗ tiếp giáp giữa cái bệ hình chữ T và trục giữa giống như kết cấu của thang cứu hỏa, mấy tầng chồng lên nhau, có thể kéo dài hoặc thu gọn lại, như vậy có thể đảm bảo dù là ở phần đáy đường kính lớn nhất hay ở phần đỉnh tháp đường kính nhỏ nhất, đoạn cong trên đầu vẫn bám sát vào thân tháp.

Trác Mộc Cường Ba vốn tưởng rằng, tòa tháp mà Đường Thọ tốn bao công sức sắp đặt mới mở được này, hẳn phải có thứ gì đó đặc biệt dị thường, nhưng trước mắt gã đây, bên trong tòa tháp lại hoàn toàn trống rỗng. Chẳng lẽ, người xưa đã chuyển hết những thứ bên trong tháp đi rồi hay sao? Suy nghĩ của những người còn lại phỏng chừng cũng không khác Trác Mộc Cường Ba là mấy, bên trong tòa tháp này ngoại trừ bệ hình chữ “T” có thể chuyển động ra, chẳng còn gì khác nữa, làm sao hấp dẫn bằng đại điện lấp lánh ánh vàng bạc châu báu ngoài kia! Duy chỉ có pháp sư Á La là nhìn ra được manh mối gì đó. Thị lực của ông vốn tốt hơn những người khác một bậc. Ông nhận ra, mặt tường đằng sau những cột sáng đan xen kia không hề trơn nhẵn, mà có những đường nét do khe hở hình thành, chia thân tháp thành những ô nhỏ, trông giống như tủ đựng thuốc trong hiệu thuốc Bắc vậy. Toàn bộ đều là những ngăn kéo, tòa tháp này không ngờ lại do hàng nghìn hàng vạn cái ngăn kéo như vậy hợp thành, mà chiếc bệ hình chữ “T” có thể xoay chuyển này, chính là để những người đứng trên đó có thể dễ dàng tiện lợi đến bên cạnh và mở ra bất cứ ngăn kéo nào. Bên trong những ngăn kéo ấy rốt cuộc có thứ gì? Đường Thọ nói, vách tường của tòa tháp này dày đến hai mươi mét, vậy thì mỗi ngăn kéo phải lớn chừng nào? Có thể chứa được bao nhiêu thứ?

Đường Thọ cũng nhìn ra vẻ nghi hoặc trong ánh mắt những người còn lại, nhưng y không giải thích, mà lại quay về chủ đề lúc nãy: “Cường Ba thiếu gia, ngươi xem, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian, tại sao không tiếp tục câu chuyện lúc nãy nhỉ? Ngươi nghi ngờ Merkin gài thêm một tên nằm vùng khác vào đội ngũ của mình, nhưng trong đội các ngươi còn rất nhiều người kia mà? Tại sao chỉ nghi ngờ có mình Mẫn Mẫn thôi?”

Trác Mộc Cường Ba nhìn Đường Thọ bằng ánh mắt chán ghét, tên này không ngờ lại bảo em gái ruột của mình làm ra những chuyện như vậy, so với Đường Mẫn, y càng không thể tha thứ hơn. Đường Thọ vẫn trưng ra bộ mặt hờ hững thản nhiên, giống như một thanh niên hiếu học khát cầu tri thức, khiến người khác không thể nào biết được trong lòng y rốt cuộc đang nghĩ điều gì?

“Đúng vậy, thoạt đầu tôi cũng không nghĩ đó là Mẫn Mẫn.” Trác Mộc Cường Ba phẫn nộ nói: “Nhưng khi mạng của tôi và Nhạc Dương như ngàn cân treo sợi tóc, cậu ta đã nói với tôi rất nhiều vấn đề cần chú ý, chẳng hạn như quan hệ giữa Merkin và Soares sẽ xấu đi, trong bộ quần áo liền thân của Merkin chế tạo có thuốc nổ, Cánh Nam vẫn còn sống,… nhưng cậu ta lại không hề nhắc đến sự việc trong đội ngũ của chúng tôi còn một tên nội gián khác. Như vậy, chỉ có hai trường hợp, một là tên nội gián này đã chết, tất nhiên không cần phải nói ra nữa, trường… trường… trường hợp thứ hai, tên nội gián này có quan hệ đặc biệt với tôi, cậu ta không nỡ nhắc đến mà hi vọng tôi có thể tự phát hiện.” Nói tới đây, giọng Trác Mộc Cường Ba càng lúc càng thấp xuống, Mẫn Mẫn cúi gằm mặt, nước mắt chảy dọc theo gò má, rơi xuống bình đài dưới chân.

“Dù vậy, đó cũng chỉ là nghi ngờ của ngươi thôi, không có chứng cứ nào, đúng không?” Đường Thọ truy vấn.

Trác Mộc Cường Ba im lặng không đáp, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Nghi ngờ, chỉ là bước khởi đầu. Một khi đã xé rách lớp màng bọc đầu tiên, rất nhiều vấn đề anh không muốn nghĩ, không muốn đối diện đều bày ra trước mặt. Vả lại, tất cả những vấn đề không thể giải thích được, đều chỉ về cùng một hướng. Nói thực, tự trong đáy lòng tôi không hề muốn nghi ngờ Mẫn Mẫn, cô ấy là một cô bé thuần khiết nhường ấy, nếu đúng cô ấy đã làm ra những chuyện thế này, thì tôi quả thực quá thất vọng với nhân tính của con người rồi.”

“Ừm, nói cho ta nghe xem, có những vấn đề nào không thể giải thích được?” Đường Thọ lại hỏi.

“Vẫn bắt đầu từ tên nội gián mà Merkin cài cắm kia, sau này tôi gặp Merkin, có hỏi y rốt cuộc y đã gài những người nào vào đội ngũ của tôi. Merkin thừa nhận, có Ba Tang, và cả một người khác nữa, chỉ là người này đã chết trong quá trình vượt Minh hà. Mà trước lúc chết, Ba Tang đã nói với tôi, Merkin có tìm đến anh ta, nhưng sau lần từ rừng rậm châu Mỹ trở về, anh ta không giúp Merkin làm bất cứ việc gì nữa. Tôi tin Ba Tang, trong tình cảnh đó, anh ta không cần phải giấu giếm tôi điều gì nữa cả. Tên nội gián còn lại kia, đã chết trước khi đến Shangri-la, vì vậy kẻ phát tín hiệu nhất định là người khác. Thêm nữa, Lữ Cánh Nam đã ra lệnh cho Nhạc Dương phụ trách giám sát tất cả mọi người, khi không thể tìm ra người phát tín hiệu là ai, cậu ta mới tự mình phát tín hiệu. Tôi biết rõ năng lực của Nhạc Dương, vì vậy sau này lại rà soát thêm một lượt toàn bộ quá trình cho đến khi nhóm người nhảy dù đầu tiên xuất hiện. Thu nhận tín hiệu, leo lên đỉnh núi tuyết đều cần thời gian, theo suy đoán của tôi, có lẽ người đó đã phát tín hiệu lúc chúng tôi leo từ tầng bình đài thứ nhất lên tầng bình đài thứ hai. Nhưng lúc ấy, toàn bộ nhóm chúng tôi đều đang ở trên một khung treo lắp tạm lơ lửng giữa lưng chừng vách núi, muốn lắp đặt thiết bị phát tín hiệu trong hoàn cảnh đó mà không bị phát hiện là một việc rất khó khăn.”

Trác Mộc Cường Ba hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Mẫn Mẫn, chậm rãi tiếp lời: “Thế nhưng, tôi vẫn còn nhớ, hôm chúng tôi leo vách đá ấy, Mẫn Mẫn có đánh rơi một món đồ, đánh rơi trước mặt tất cả mọi người, vì vậy không ai sinh lòng ngờ vực gì cả. Dù là vô tình hay cố ý, đó cơ hồ là cơ hội duy nhất, đồng thời cũng nhạy bén nắm bắt được khoảng trống trong suy nghĩ của chúng tôi, ai bảo rằng kích hoạt thiết bị phát tín hiệu nhất định phải lén lén lút lút mới làm được chứ?” Mẫn Mẫn nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, nước mắt lã chã tuôn rơi, không dám ngước lên nhìn Trác Mộc Cường Ba.

Âm mũi của Trác Mộc Cường Ba trở nên nghèn nghẹt, giọng gã hơi run run: “Đây chỉ là một trong số các vấn đề. Ngoài ra còn một việc mà tôi mãi không hiểu được, đó chính là lúc trước khi chúng tôi tiến vào địa cung Ahezt ở Maya. Giếng tế ở đó là một cái hang lớn đồ sộ trên mặt đất, lúc đó chỉ có Mẫn Mẫn và giáo sư Phương Tân ở đấy. Tôi được kể lại rằng, Mẫn Mẫn nghe thấy tiếng của tôi, liên đến đó tìm kiếm, bất cẩn rơi vào trong hang, nhưng cái hang đó lớn như vậy, nổi bật như vậy, thậm chí tôi còn nghi ngờ thầy giáo của mình, có điều về sau khi bắt đầu nghi ngờ Mẫn Mẫn, tôi đột nhiên nghĩ đến một kết quả đáng sợ… nếu Mẫn Mẫn không rơi xuống cái hang đó, tôi cũng sẽ không nhảy xuống. Nếu chúng tôi không xuống, tất cả những gì đã diễn ra trong địa cung cũng sẽ không xảy ra, chúng tôi sẽ không mở cửa đá cứu được Vương Hựu, Soases cũng sẽ không phát hiện được tấm bản đồ bên trong cánh cửa đá ấy! Nếu tất cả mọi chuyện ấy đều do Mẫn Mẫn gây ra…”

Tới đây, Trác Mộc Cường Ba không thể nói tiếp được nữa, Đường Thọ liền trả lời giúp gã: “Không sai, là nó cố ý ngã xuống.”

Mẫn Mẫn càng cúi đầu thấp hơn nữa.

Trác Mộc Cường Ba, tiếp tục nói nhanh hơn: “Còn nữa, khi chúng tôi ở Đảo Huyền Không tự, trong tế đàn Mạn Đà La cuối cùng, Merkin đã phát hiện ra một tấm bản đồ đó dưới đất. Đồng thời, Merkin cũng chính miệng chứng thực, tấm bản đồ ấy do y phát hiện ra trong lúc chiến đấu. Thế nhưng điều này hoàn toàn không phù hợp với những gì pháp sư Á La nói, bọn họ đến tế đàn Mạn Đà La đó trước, vả lại mục đích chính cũng là để tìm kiếm, đương nhiên đã lật tung từng tấc đất trong tế đàn lên rồi mới phải. Vậy mà họ lại không tìm được gì, đây cũng là một điểm khiến tôi nghi hoặc, tấm bản đồ ấy rốt cuộc ở đâu ra?”

Đường Thọ trả lời: “Đúng thế, bản đồ là do Mẫn Mẫn mang theo, bỏ dưới đất.” Y vẫn giữ nguyên nét mặt cười cười ấy, nhưng hoàn toàn không nhìn ra được dù chỉ một chút vẻ đắc ý nào cả. Lúc này, y lại giống như một vị giáo sư trẻ đang giải đáp các thắc mắc cho sinh viên. Lữ Cánh Nam, pháp sư Á La, Merkin nghe Trác Mộc Cường Ba và Đường Thọ một hỏi một đáp, đều không khỏi ngấm ngầm kinh ngạc, có một số vấn đề ngay chính bản thân họ cũng chưa từng nghĩ đến. Mấy câu hỏi đơn giản này, không ngờ đã phủ định toàn bộ những giả thiết của họ trước đây.

Đúng lúc này, “đang…” một tiếng, sau đó là một tràng những tiếng “cách cách cách, cách cách…” cái bệ hình chữ T bên dưới rốt cuộc cũng xoay tới trước mặt cả bọn, chầm chậm dừng lại. Khi nó đến gần, họ mới nhận ra cái bệ này rộng hơn lúc nhìn từ xa khá nhiều, ở hai bên còn có lan can chắn. Hơn chục người lần lượt bước lên trên, cái bệ phát ra tiếng ma sát nặng nề, bắt đầu chầm chậm chuyển động xuống phía dưới.

Đứng ở một đầu bệ hình chữ T, Đường Thọ lại gần Trác Mộc Cường Ba nói: “Tiếp tục chủ đề câu chuyện nào, đúng thế, ngươi phát hiện được rất nhiều điểm nghi vấn ở Mẫn Mẫn, có điều từ những điểm đáng ngờ này đâu thể trực tiếp xâu chuỗi đến ta? Ngươi không nghi ngờ Merkin sao?”

Trác Mộc Cường Ba cười gằn nói: “Như anh nói, thoạt đầu, quả thực tôi nghi ngờ Merkin, bởi vì anh đã bố trí một màn kịch: hình như anh trai của Mẫn Mẫn, Đường Thọ, đã bị Merkin bắt cóc khỏi bệnh viện. Mà trước sự kiện này, Merkin từng bắt cóc người điên ở Mông Hà, đã có tiền lệ, y có bắt thêm anh nữa cũng không có gì là lạ. Merkin làm vậy, một là có thể moi từ miệng anh một số thông tin về Shangri-la, hai là có thể lợi dụng anh để uy hiếp Mẫn Mẫn, buộc cô ấy phải làm việc cho y. Chuyện này dường như rất hợp tình hợp lý. Thế nhưng, sau khi tôi bắt đầu nghi ngờ Mẫn Mẫn, màn kịch mà anh bố trí, lại khiến tôi phát hiện rất nhiều điểm bất hợp lý khác.”

Đường Thọ lấy làm hứng thú: “Ừm, nói nghe xem nào.”

Trác Mộc Cường Ba nói: “Ba người, người điên ở Mông Hà, Ba Tang, còn cả anh nữa, ba người các anh đã đến nơi này, nếu như chân tướng sự thực chỉ có một, vậy thì lời nói của ba người phải khớp nhau mới đúng. Nhưng vấn đề ở chỗ, trải nghiệm của anh, Ba Tang, và người điên ở Mông Hà kia lại không giống nhau. Về sau chúng tôi biết được, người điên ở Mông Hà có lẽ ra khỏi đây theo đường sông ngầm, vậy thì chỉ còn anh và Ba Tang, hai người chắc hẳn đều đi đường núi tuyết. Nhưng như những gì Ba Tang nói và những gì chúng tôi đã trải qua, con đường ấy cực kỳ khó khăn, muốn tiến lên một bước cũng gian nan vô cùng, dù đầy đủ dưỡng khí thì cũng cần phải có thể năng vượt trên mức cực hạn của người bình thường. Nhưng lúc đó, Mẫn Mẫn lại kể với chúng tôi là, anh lái xe việt dã phóng từ trong này ra! Vả lại, còn chạy một mạch đến Khả Khả Tây Lý, chuyện này thật khó tin! Trước đây tôi luôn nghĩ rằng, cách giải thích duy nhất chính là, vùng đất anh và Ba Tang nói đến, không phải là một. Nhưng nếu thế, thì những sự việc khác lại không thể giải thích nổi. Hai đội viên đội khảo sát khoa học Khả Khả Tây Lý nhặt được cuốn nhật ký của anh, cuối cùng thi thể lại xuất hiện trên núi tuyết mà chúng tôi đi qua; còn ở Khả Khả Tây Lý nơi anh bị lật xe, chúng tôi gặp phải ba anh em sói xám, chúng chính là lũ sói sinh sống ở đây, chuyện này không phải trùng hợp. Như vậy thì không thể giải thích được làm cách nào anh lái xe từ đây đến tận Khả Khả Tây Lý được.”

Nét mặt Đường Thọ dãn ra, chỉ nghe y nói: “Chuyện này xảy ra cũng hai ba năm rồi, người vẫn còn nhớ sao?”

Trác Mộc Cường Ba nói: “Nếu cách giải thích duy nhất không chính xác, vậy thì nhất định còn cách giải thích khác. Tôi nhớ trước đây, có người từng hỏi tôi một vấn đề thế này: ba con sâu róm, đầu đuôi nối nhau xếp thành hàng một bò về phía trước. Một con nói: ‘Trước mặt tôi chẳng có con sâu róm nào hết’, một con khác lại nói, ‘Trước mặt tôi có hai con sâu róm’, con cuối cùng cũng nói, ‘trước mặt tôi có hai con sâu róm’, hỏi thế là như thế nào? Đáp án của câu hỏi này là, trong ba con sâu róm có một con nói dối! Tương tự như vậy, trong ba người điên thoát ra khỏi Shangri-la, có một người nói không khớp với những gì hai người còn lại nói, ngoại trừ lý do nơi anh ta đi không phải là nơi hai người kia nói đến, thì còn một cách giải thích khác, đó chính là trong ba người điên ấy, có một người … đang giả điên!”

Gương mặt Đường Thọ cuối cùng cũng hiện lên vẻ khen ngợi.

Trác Mộc Cường Ba nói tiếp: “Tôi lại nghĩ đến một chuyện nữa, chính là khi tôi và Mẫn Mẫn đến bệnh viện tìm anh lần thứ hai, bác sĩ chủ trị của anh nói với chúng tôi, bệnh tình của anh rất nặng, thuốc bình thường gần như không có tác dụng. Thực ra, nếu nghĩ theo một hướng khác, giả sử anh không bị điên mà là một người khỏe mạnh, vậy thì những thứ thuốc kia cũng chẳng có tác dụng gì với anh cả, thậm chí anh có uống thuốc hay không cũng rất đáng nghi. Tôi không biết anh có mục đích và ý đồ gì, tóm lại, tất cả mọi chuyện xảy ra ở Khả Khả Tây Lý, chẳng qua chỉ là một vở kịch mà anh tự đạo diễn, tự diễn xuất mà thôi…”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Tác Phẩm. Tập I:Lời Mở Đầu. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Tập II:Lời Mở Đầu. Chương 8 Chương 9: Nguy Hiểm Trong Rừng. Chương 10 Chương 11: Rừng Than Thở: Mồ Chôn Của Các Nhà Thám Hiểm. Chương 12: Hồng Hoang: Bàn Tay Thượng. Chương 13: Chúng Ta Bị Bộc Lạc Ăn Thịt Người Bắt Rồi. Chương 14: Thành Phố Thần Thánh Của Người MAYA. Tập III:Chương 1: Ký Hiệu Mật Mã. Chương 2: Âm Trận. Chương 3: Mê Cung MAYA. Chương 4: Ác Ma Bay Lượn. Chương 5: Bẫy Sập. Chương 6: Lửa Địa Ngục. Chương 7: Nước Địa Ngục. Chương 8: Địa Ngục Của Nước Và Lửa. Chương 9: Huyết Trì. Chương 10: Trở Lại Tây Tạng. Chương 11 Chương 12: Bí Mật Về Nhà Thám Hiểm Stanley. Chương 13: Mật Tu 2. Chương 14: Tây Tạng:Mặc Thoát: Vùng Đất Bí Mật Cuối Cùng. Chương 15: Cánh Cửa Sinh Mệnh. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Tập IV:Chương 1: Trưởng Lão Thôn Công Bố. Chương 2: Sói Tuyết Cao Nguyên. Chương 3: Mối Ưu Tư Của Lạt Ma Á La. Chương 4: Gặp Lại Trận Đồ Đá Khổng Lồ. Chương 5: Đảo Huyền Không Tự. Chương 6: Thánh Luyện Đường. Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11: Phật Điện. Chương 12 Chương 13: Trái Tim Đang Đập. Chương 14: Cơ Quan Đơn Giản. Chương 15: Luyện Ngục Của Bậc Dũng Sĩ. Chương 16: Huyết Trì Siêu Cấp. Chương 17: Trùng Khốn. Chương 18: Cái Chết Của Đa Cát. Chương 19: Đối Đầu Quyết Chiến. Chương 20: Gặp Lại. Chương 21: Huyết Trì Khổng Lồ. Chương 22: Huyết Mạch Nối Liền. Chương 23: Một Đám Thương Binh. Chương 24: Thảo Luận. Chương 25: Sắp Xếp Của Ben. Chương 26: Cổ Cách Kim Thư. Chương 27: Sự Ra Đời Của Quan Đạo Ánh Sáng. Chương 28: Trận Chiến Nghìn Năm. Chương 29: Tam Đại Mật Sư Truyền. Chương 30: Lời Nguyền Thần Bí. Chương 31: Đáp Án Của Trí Giải. Chương 32: Tổng Kết. Tập V:Giới thiệu. Chương 1: Tâm Sự Của Trác Mộc Cường Ba. Chương 2: Núi Tuyết. Chương 3: Kẻ Tôi Tớ Của Núi Tuyết. Chương 4: Cương Lạp Mai Đóa. Chương 5: Tín Ngưỡng Của Người Qua Ba. Chương 6: Suy Đoán Về Tử Kỳ Lân. Chương 7: Sói. Chương 8: Thú Chiến. Chương 9: Những Con Sói Chưa Thấy Bao Giờ. Chương 10: Mưu Kế Của Bầy Sói. Chương 11: Đụng Độ. Chương 12: Lang Tiêu. Chương 13: Thân Thế Của Cương Lạp. Chương 14: Hậu Duệ Bạch Ngân. Chương 15: Bình Minh Núi Tuyết. Chương 16: Cánh Cửa Địa Ngục. Chương 17: Khe Băng Nứt. Chương 18: Thủy Tinh Cung. Chương 19: Mê Cung Băng. Chương 20: Thủy Tinh Cung. Chương 21: Cực Nam Miếu. Chương 22 Chương 23: Dốc Băng Dựng Đứng. Chương 24: Cái Chết Của Cương Nhật Phổ Bạc. Chương 25 Chương 26: Tử Vong Tây Phong Đới. Chương 27: Hồi Ức Của Ba Tang. Chương 28: Tuyết Lở. Chương 29: Trở Lại Tây Phong Đới. Chương 30: Huynh Đệ. Chương 31: Tình Đêm Lạnh. Chương 32 Chương 33: Rút Củi Đáy Nồi. Chương 34: Sụp Đổ. Chương 35: Sụp Đổ Hoàn Toàn. Chương 36: Quán Rượu Hẹn Hò. Chương 37: Niết Bàn Đẫm Máu. Chương 38: Làm Lại Từ Đầu. Tập VI:Giới thiệu. Chương 1: Bí Mật Của Mật Tu Giả. Chương 2: Đội trưởng Trác Mộc Cường Ba. Chương 3: Hô Hấp. Chương 4: Nghi Vấn Trong Kim Thư. Chương 5: Tin Mật Của Hitler. Chương 6: Vị Khách Bất Ngờ. Chương 7: Tòa Thành Khắc Đá. Chương 8 Chương 9: Sự Kiên Trì Của Vương Hựu. Chương 10: Đêm Moscow. Chương 11 Chương 12: Cạm Bẫy. Chương 13: Tử Đấu. Chương 14: Gặp Lại Sean. Chương 15: Họa Phúc Khó Lường. Chương 16: Đắp Đê Và Dẫn Dòng. Chương 17: Pháp Sư Tháp Tây. Chương 18: Nguồn Gốc Đối Thủ. Chương 19: Suy Đoán Về Merkin. Chương 20: Gia tộc Bạc Ba La. Chương 21: Thành Viên Mới (1). Chương 22: Thành Viên Mới (2). Chương 23: Đảng Quốc Xã Lần Đầu Tiến Vào Tây Tạng. Chương 24: Suy Đoán Về 13 Hiệp sĩ Bàn Tròn. Chương 25: Merkin Và Stanley. Chương 26: Đảng Quốc Xã Lần Thứ Hai Tiến Vào Tây Tạng. Chương 27: Ba Nghi Vấn Lớn. Chương 28: Hồi Ức Của Merkin. Chương 29: Tập Hợp Lại. Chương 30: Hương Ba La Mật Quang Bảo Giám. Chương 31: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (1). Chương 32: Bí Mật Đằng Sau Hình Ảnh Phản Chiếu (2). Chương 33: Tiền Thân Của Shangri: la. Chương 34: Trở Lại Thôn Công Bố. Chương 35: Lối Vào. Chương 36: Lần Đầu Thăm Dò. Chương 37: Thăm Dò U Minh Hà (1). Chương 38: Thăm Dò U Minh Hà (2). Chương 39: Thuyền Hình Rắn. Chương 40: Chiến Ngao Thời Nhà Nguyễn. Tập VII:Chương 1: Đại Thiên Luân Kinh: Pháp Điển Tối Cao Của Mật Tông Tây Tạng. Chương 2: Tiến Về Shangri:la. Chương 3: Tây Tạng: Đại Dương Cổ Tethys 1. Chương 4: Gặp lại Mười Ba Kỵ Sĩ Bàn Tròn. Chương 5: Tiến Vào Shangri:la Trở Lại Đại Cổ Sinh. Chương 6: Băng Rừng Nguyên Sinh Shangri:la. Chương 7: Thôn Làng Người Qua Ba Bị Lãng Quên. Chương 8: Lạc Lối Ở Shangri:la. Tập VIII:Chương 1: Bí Ẩn Người Tuyết Himalaya. Chương 2: Người Tuyết Himalaya Giờ Ở Đâu?. Chương 3: Những Người Trúng Cổ Độc. Chương 4: Di Tích Của Dân Tộc Mục. Chương 5: Thành Tước Mẫu. Chương 6: Vương Quốc Yaca Thần Bbí. Chương 7: Mật Tu Giả Tìm Đường Trở Về. Chương 8: Cái Chết Của Đội Trưởng Hồ Dương. Tập IX:Chương 1: Bí Ẩn Linh Hồn Chuyển Thể:Tẩy Huyết. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Tập X:Chương 1: Vườn Địa Đàng Bị Bỏ Quên. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 7 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Vĩ Thanh.
Tiến »