Manh Phi Đãi Gả

Lượt đọc: 3275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Mở đầu. Q.1 Chương 1-2: Xuyên qua. Q.1 Chương 2: Thủy phủ. Q.1 Chương 3. Q.1 Chương 4. Q.1 Chương 5. Q.1 Chương 6. Q.1 Chương 7. Q.1 Chương 8. Q.1 Chương 9. Q.1 Chương 10. Q.1 Chương 11. Q.1 Chương 12. Q.1 Chương 13. Q.1 Chương 14. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16. Q.1 Chương 17. Q.1 Chương 18. Q.1 Chương 19. Q.1 Chương 20. Q.1 Chương 21. Q.1 Chương 22: Ván cờ. Q.1 Chương 23: Sóng gió bắt đầu. Q.1 Chương 24: Bức tranh biến mất. Q.1 Chương 25: Tâm tư. Q.1 Chương 26: Đùa giỡn. Q.1 Chương 27: Mỗi người một tâm tư. Q.1 Chương 28: Bị cự tuyệt. Q.1 Chương 29: Bị cự tuyệt (II). Q.1 Chương 30: Thủy Lão Gia. Q.1 Chương 31: Ra điều kiện. Q.1 Chương 32: Hứng thú. Q.1 Chương 33: Viếng thăm. Q.1 Chương 34: Viếng thăm (ii). Q.1 Chương 35. Q.1 Chương 36: Ám muội. Q.1 Chương 37: Thua. Q.1 Chương 38: Động tâm. Q.1 Chương 39: Khách đến. Q.1 Chương 40: Có độc. Q.1 Chương 41: Chuyện cũ. Q.1 Chương 42: Thăm dò. Q.1 Chương 43: Nhiệm vụ. Q.1 Chương 44: Thân phận. Q.1 Chương 45: Dạo chơi trên sông. Q.1 Chương 46: Rớt xuống sông. Q.1 Chương 47. Q.1 Chương 48. Q.1 Chương 49. Q.1 Chương 50. Q.1 Chương 51. Q.2 Chương 52. Q.2 Chương 53. Q.2 Chương 54. Q.2 Chương 55. Q.2 Chương 56. Q.2 Chương 57: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh. Q.2 Chương 58: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh (Ii). Q.2 Chương 59: Đổi Thay Diệu Kỳ. Q.2 Chương 60: Bệnh Cũ. Q.2 Chương 61: Thanh Tỉnh. Q.2 Chương 62: Vượt Núi. Q.2 Chương 63: Bắc Vương Phủ. Q.2 Chương 64: Yên Tiệc (I). Q.2 Chương 65: Yến Tiệc (Ii). Q.2 Chương 66: Yến hội. Q.2 Chương 67: Hoàng nê hà. Q.2 Chương 68: Nổi sóng. Q.2 Chương 69: Thiên tuyệt tán. Q.2 Chương 70: Không buông tay. Q.2 Chương 71: Tổn thương. Q.2 Chương 72: Khám bệnh từ thiện. Q.2 Chương 73: Giết gà. Q.2 Chương 74: Tình yêu và tổn thương. Q.2 Chương 75: Tiếp chỉ. Q.2 Chương 76: Lễ khởi công. Q.2 Chương 77: Minh thưởng cường bức (ăn cướp trắng trợn). Q.2 Chương 78: Độc cốc mê tình. Q.2 Chương 79: Ba người cùng đau. Q.2 Chương 80: Yêu hận chung đường. Q.2 Chương 81: Hợp tác. Q.2 Chương 82: Đau cũng cam lòng. Q.2 Chương 83: Hữu duyên vô phận. Q.3 Chương 1: Bắt đầu tiếp nhận. Q.3 Chương 2: Suy nghĩ chu toàn. Q.3 Chương 3: Kiếm tiền. Q.3 Chương 4: Có thai. Q.3 Chương 5: Không thể kiềm chế. Q.3 Chương 6: Dựng xây tân thành. Q.3 Chương 7: Hữu ý. Q.3 Chương 8: Thay đổi chiến lược. Q.3 Chương 9: Kỳ diệu máy thai *. Q.3 Chương 10: Trúc tu lộ (xây tường thành, mở đường xá). Q.3 Chương 11: Thương cơ vô hạn. Q.3 Chương 12: Nam nhân mỹ sắc. Q.3 Chương 13: Thiếu Chủ Trầm Gia. Q.3 Chương 14: Tay trong tay. Q.3 Chương 15: Đấu thầu. Q.3 Chương 16: Đấu thầu (2). Q.3 Chương 17: Ra là thế. Q.3 Chương 18: Chỉ cưới nàng. Q.3 Chương 19: Thêm nỗi muộn phiền. Q.3 Chương 20: Mở ra ký ức. Q.3 Chương 21: Bỏ lỡ cơ hội tốt. Q.3 Chương 22: Bên nhau hạnh phúc. Q.3 Chương 23: Yêu và được yêu. Q.4 Chương 1: Chấp nhất cuồng điên. Q.4 Chương 2: Đau xé lòng. Q.4 Chương 3: Trở lại vương phủ. Q.4 Chương 4: Dậy sóng. Q.4 Chương 5: Bắt đầu. Q.4 Chương 6: Nhổ cỏ tận gốc. Q.4 Chương 7: Hòa làm một. Q.4 Chương 8: Hình ảnh đẹp nhất. Q.4 Chương 9: Hồi kinh. Q.4 Chương 10: Canh phòng cẩn mật. Q.4 Chương 11: Dẫn lửa thiêu thân. Q.4 Chương 12: Mẹ nào con nấy. Q.4 Chương 13: Cung yến. Q.4 Chương 14: Tiểu miêu chơi xấu. Q.4 Chương 15: Thăm tướng phủ. Q.4 Chương 16: Cha con dĩ bác. Q.4 Chương 17: Ngày giỗ phong ba. Q.4 Chương 18: Người tốt hơn. Q.4 Chương 19: Thái hậu tức giận. Q.4 Chương 20: Tiến cung làm khách. Q.4 Chương 21: Không thể giữ lại. Q.4 Chương 22: Mượn đao giết người. Q.4 Chương 23: Phương vu sảy thai. Q.5 Chương 1: Trở về bắc cảnh. Q.5 Chương 2: Giang dĩ bác cầu hôn. Q.5 Chương 3: Những ngày chuẩn bị. Q.5 Chương 4: Đại hôn lễ. Q.5 Chương 5: Áo cưới. Q.5 Chương 6: Phí hoài đêm xuân. Q.5 Chương 7: Thờ ơ đứng nhìn. Q.5 Chương 8: Không thể không cược. Q.5 Chương 9. Q.5 Chương 10. Q.5 Chương 11: Ai cũng có tâm tư. Q.5 Chương 12: Nợ ân tình. Q.5 Chương 13: Kết cục (thượng). Q.5 Chương 14: Kết cục (hạ).
Tiến »
Q.1 Chương 6.

❊ ❊ ❊

Edit: Soc

“Tuyền Nhi……” Trương Thanh Thanh khẽ vuốt ve miếng ngọc bội. Khối ngọc bội này, không lâu nữa, hoàng gia sẽ cho người tới lấy đi.

“Vâng?” Thủy Băng Tuyền quay đầu lại, đưa trà cho Trương Thanh Thanh. Mấy ngày nay, thân thể của bà cũng hồi phục tốt hơn trước nhiều. Nàng cũng an tâm, dù thân thể này không phải của nàng, nhưng đã sống ở đây, nàng cũng nên cố gắng chăm sóc Trương Thanh Thanh cho tốt.

Trương Thanh Thanh nhìn khuôn mặt thanh tú trước mặt mình, trong lòng âm thầm mắng ông trời bất công, nghĩ đến tương lai của Tuyền Nhi, lòng bà đầy đau đớn. Hoàng thất nói hủy hôn là hủy hôn, có bồi thường cũng chỉ là bồi thường cho Thủy phủ chứ không phải cho Tuyền Nhi! Vậy sau này nàng phải sống ra sao trong ánh mắt soi mói của người đời. Nghĩ vậy Trương Thanh Thanh lại càng dằn vặt, nếu thế, bà sống có ý nghĩa gì, thà để mình làm một chuyện cuối cùng cho Tuyền Nhi đi! Cho dù có thay đổi được điều gì hay không? Ít nhất… Ít nhất lòng bà cũng có thể thanh thản hơn!

“Mẹ?” Thủy Băng Tuyền nhìn vẻ mặt thất thần của bà. Nàng biết, với chuyện hủy hôn này, bà rất đau lòng. Dù nàng không oán thán một lời, Trương Thanh Thanh cũng hiểu, chắc nàng đã nghĩ thông suốt rồi.

“Ừm, không sao, chỉ là thấy con thẫn thờ, ta muốn biết Tuyền Nhi đang nghĩ gì?” Tuyền Nhi, sau này con phải dựa vào chính bản thân mình mà sống, tất cả những gì mẹ có thể làm cho con chỉ có vậy. Tuyền Nhi là động lực sống duy nhất của bà, không ai khi dễ Tuyền Nhi của bà mà có thể sống yên ổn. Không thể…

“Con đang nghĩ xem bây giờ có thích hợp để xuất phủ không?” Nàng muốn mua vài bộ trang phục, đống xiêm y hoa hòe hoa sói này chỉ đầu độc mắt mình mà thôi. Hôn ước cũng đã hủy, thân thể của Trương Thanh Thanh cũng đã khá lên, nàng đang nghĩ xem ngày mai có nên ra ngoài thưởng thức phong cảnh thời cổ không! Thủy Băng Tuyền thật lòng nói ra điều này làm Trương Thanh Thanh càng thấy xót xa. Sau đống hỗn độn này, Tuyền Nhi muốn ra khỏi phủ cũng khó khắn, chẳng lẽ cả đời nàng phải trốn tránh trong Đông uyển của Thủy phủ?

Quyết định trong lòng càng thêm chắc chắn…

“Tuyền Nhi, từ nay về sau, dù gặp bất kì chuyện gì cũng phải bình tĩnh, ngẩng cao đầu mà đi, tính tình cũng đừng trước kia nữa. Mẹ mong con sẽ tự đứng lên bằng đôi chân của chính mình.” Không có bà che chở, Tuyền Nhi chỉ có thể dựa vào chính bản thân nàng mà thôi.

“Phu nhân… ” Ngoài cửa có người gõ của nhè nhẹ.

“Chuyện gì?” Trương Thanh Thanh hỏi.

“Phu nhân, lão gia mời người đến phòng khách.”

Lão gia tìm bà? Nhìn thoáng qua ngọc bội trong tay, Trương Thanh Thanh cười lạnh trong lòng, bà nằm liệt giường mấy ngày này, hắn chưa từng bước chân vào Đông uyển nửa bước!

“Được, bây giờ ta sẽ đi.” Bà sẽ không để cho hắn thực hiện được mục đích

Trương Thanh Thanh đứng dậy, kéo Thủy Băng Tuyền, nhìn nàng thật lâu rồi mỉm cười: “Tuyền Nhi, con cũng mệt rồi, đi nghỉ đi, mẹ không sao.”

Thủy Băng Tuyền gật gật đầu, đứng dậy rồi đi ra ngoài.

Lưu luyến nhìn theo hình bóng của Thủy Băng Tuyền, Trương Thanh Thanh đặt ngọc bội xuống dưới gối, cẩn thận che lại.

Bên trong phòng, Thủy Toa Lâm đứng dậy cúi người: “Đã làm phiền công công đi một chuyến rồi.”

“Là chúng ta đã quấy rầy, nhưng Hoàng Thượng phân phó nô tài nhất định phải mang theo ngọc bội của Lục hoàng tử trở về.” Phí công công nói thẳng vào vấn đề.

“Chuyện đó là đương nhiên.” Thủy Toa Lâm gật gật đầu, hôn ước với Lục hoàng tử đã hủy, chẳng có lý gì mà Thủy phủ lại giữ ngọc bội của Lục hoàng tử làm của riêng.

“Thủy lão gia thật thấu tình đạt lí, ta sẽ bẩm báo với Hoàng thượng.”

“Phí công công, chuyện này Thủy phủ lẽ ra phải chủ động đến trả, làm phiền công công đi một chuyến thật không phải.” Nhị phu nhân nói rồi hành lễ với vị Phí công công kia.

Phí công công vội xoay người: “Quận chúa, nô tài không xứng.”

“Mời công công uống trà.” Trà được bưng lên, Thủy Toa Lâm chậm rãi nói. Ngọc bội này… tất nhiên phải trả lại. Tuy hoàng gia nói sẽ bồi thường mặt mũi cho Thủy phủ nhưng tin đồn này đã lan rộng khắp kinh thành, Lục hoàng tử chẳng mấy chốc sẽ cầu hôn Vân gia. Chuyện chung thân đại sự của Tuyền Nhi cũng là một vấn đề! Các thiếu gia trong kinh thành sẽ không cưới người đã bị Lục hoàng tử hủy hôn, hơn nữa, Băng Tuyền cũng bị mẹ nàng chiều đến sinh hư… Haizz!

“Phí công công, nghe nói Lục hoàng tử sẽ cầu hôn Vân gia? Có chuyện này sao?” Trương Thanh Thanh từ bên ngoài đi vào thản nhiên nói.

“Bái kiến Thủy phu nhân.” Phí công công đứng lên hành lễ với Trương Thanh Thanh, Đại phu nhân này với Quý phi nương nương có giao tình thâm hậu, thế nên mới có mối đính ước này. Cho dù hiện lại hôn sự của hai bên đã giải trừ nhưng vị Đại phu nhân này vẫn không thể coi thường được.

Trương Thanh Thanh không để ý tới người đang hành lễ, cũng không nhìn về phía Thủy Toa Lâm. Vạt áo khẽ vung, đứng bên cạnh Thủy Toa Lâm, vẻ mặt lạnh nhạt nói với Nhị phu nhân đang ngồi: “Muội muội, muội ngồi nhầm chỗ rồi, ta còn chưa chết, vị trí này chưa đến phiên muội ngồi.”

Lời vừa nói ra, không khí nhất thời ngưng đọng lại. Sắc mặt Nhị phu nhân hết chuyển từ trắng lại sang hồng, rất sặc sỡ. Nàng ta không nghĩ Trương Thanh Thanh sẽ trực tiếp đối kháng lại mình như vậy.

“Là muội không để ý chu toàn, mong tỷ tỷ thứ lỗi.” Nhị phu nhân lập tức đứng dậy cắn răng thi lễ, nói.

“Muội muội thân là quận chúa, xuất thân từ hoàng thất nên quên mất mình là một thị thiếp cũng phải. Điểm này ta đâu dám trách tội, người của hoàng thất, ta không nên trêu vào mà!” Lời nói của Trương Thanh Thanh khiến mặt Nhị phu nhân hết chuyển trắng lại sang xanh. Nàng biết Trương Thanh Thanh phải chịu đả kích vì Lục hoàng tử hủy hôn nên… Chuyện này tốt nhất là nín nhịn, sau này có cơ hội sẽ xử lí sau

Ánh mắt Thủy Toa Lâm có chút khiếp sợ, Trương Thanh Thanh trong ấn tượng của hắn vẫn luôn dịu dàng, tại sao hôm nay lại thiếu kiên nhẫn như vậy?

Nhìn thoáng qua Phí công công đang trợn mắt há hốc mồm, trong lòng thoáng giận, trước mặt người ngoài mà nàng lại nói những lời sắc nhọn như vậy thì còn ra thể thống gì?

“Phu…”

“Phí công công?” Trương Thanh Thanh nhanh hơn một bước, chặn lời Thủy Toa Lâm. Đời này kiếp này là bà đã gả nhầm cho hắn, vì một bước lỡ làng mà mất tất cả, đến người mình yêu quý nhất cũng không bảo vệ được. Đây sẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng bà không nhịn.

“Vâng, Đại phu nhân.” Phí công công phục hồi tinh thần đáp.

“Quý phi nương nương không có lời nào muốn chuyển cho ta?” Hạ tầm mắt, Trương Thanh Thanh cố che dấu sự chờ đợi giấu trong lòng.

“Chuyện này…” Phí công công khó xử. Điều Quý phi nương nương nói chính là phải mang ngọc bội về, hắn phải nói gì đây?

“Ta biết.” Trương Thanh Thanh khẽ mỉm cười, như vậy cũng tốt!

“Đại phu nhân, ngọc bội này…” Phí công công hơi chần chừ, nói.

“Để ta đi lấy, công công chờ một lát.” Trương Thanh Thanh đứng dậy, chậm rãi đi vào nội đường, trước khi đi, bà khẽ nghiêng người nói: “Lão gia, ông không xứng làm cha của Tuyền Nhi!” Lại càng không xứng làm chồng của ta, những lời này bà chỉ âm thầm nói trong lòng, không để ý vẻ mặt cứng ngắc của mọi người, đi vào ra ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Mở đầu. Q.1 Chương 1-2: Xuyên qua. Q.1 Chương 2: Thủy phủ. Q.1 Chương 3. Q.1 Chương 4. Q.1 Chương 5. Q.1 Chương 6. Q.1 Chương 7. Q.1 Chương 8. Q.1 Chương 9. Q.1 Chương 10. Q.1 Chương 11. Q.1 Chương 12. Q.1 Chương 13. Q.1 Chương 14. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16. Q.1 Chương 17. Q.1 Chương 18. Q.1 Chương 19. Q.1 Chương 20. Q.1 Chương 21. Q.1 Chương 22: Ván cờ. Q.1 Chương 23: Sóng gió bắt đầu. Q.1 Chương 24: Bức tranh biến mất. Q.1 Chương 25: Tâm tư. Q.1 Chương 26: Đùa giỡn. Q.1 Chương 27: Mỗi người một tâm tư. Q.1 Chương 28: Bị cự tuyệt. Q.1 Chương 29: Bị cự tuyệt (II). Q.1 Chương 30: Thủy Lão Gia. Q.1 Chương 31: Ra điều kiện. Q.1 Chương 32: Hứng thú. Q.1 Chương 33: Viếng thăm. Q.1 Chương 34: Viếng thăm (ii). Q.1 Chương 35. Q.1 Chương 36: Ám muội. Q.1 Chương 37: Thua. Q.1 Chương 38: Động tâm. Q.1 Chương 39: Khách đến. Q.1 Chương 40: Có độc. Q.1 Chương 41: Chuyện cũ. Q.1 Chương 42: Thăm dò. Q.1 Chương 43: Nhiệm vụ. Q.1 Chương 44: Thân phận. Q.1 Chương 45: Dạo chơi trên sông. Q.1 Chương 46: Rớt xuống sông. Q.1 Chương 47. Q.1 Chương 48. Q.1 Chương 49. Q.1 Chương 50. Q.1 Chương 51. Q.2 Chương 52. Q.2 Chương 53. Q.2 Chương 54. Q.2 Chương 55. Q.2 Chương 56. Q.2 Chương 57: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh. Q.2 Chương 58: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh (Ii). Q.2 Chương 59: Đổi Thay Diệu Kỳ. Q.2 Chương 60: Bệnh Cũ. Q.2 Chương 61: Thanh Tỉnh. Q.2 Chương 62: Vượt Núi. Q.2 Chương 63: Bắc Vương Phủ. Q.2 Chương 64: Yên Tiệc (I). Q.2 Chương 65: Yến Tiệc (Ii). Q.2 Chương 66: Yến hội. Q.2 Chương 67: Hoàng nê hà. Q.2 Chương 68: Nổi sóng. Q.2 Chương 69: Thiên tuyệt tán. Q.2 Chương 70: Không buông tay. Q.2 Chương 71: Tổn thương. Q.2 Chương 72: Khám bệnh từ thiện. Q.2 Chương 73: Giết gà. Q.2 Chương 74: Tình yêu và tổn thương. Q.2 Chương 75: Tiếp chỉ. Q.2 Chương 76: Lễ khởi công. Q.2 Chương 77: Minh thưởng cường bức (ăn cướp trắng trợn). Q.2 Chương 78: Độc cốc mê tình. Q.2 Chương 79: Ba người cùng đau. Q.2 Chương 80: Yêu hận chung đường. Q.2 Chương 81: Hợp tác. Q.2 Chương 82: Đau cũng cam lòng. Q.2 Chương 83: Hữu duyên vô phận. Q.3 Chương 1: Bắt đầu tiếp nhận. Q.3 Chương 2: Suy nghĩ chu toàn. Q.3 Chương 3: Kiếm tiền. Q.3 Chương 4: Có thai. Q.3 Chương 5: Không thể kiềm chế. Q.3 Chương 6: Dựng xây tân thành. Q.3 Chương 7: Hữu ý. Q.3 Chương 8: Thay đổi chiến lược. Q.3 Chương 9: Kỳ diệu máy thai *. Q.3 Chương 10: Trúc tu lộ (xây tường thành, mở đường xá). Q.3 Chương 11: Thương cơ vô hạn. Q.3 Chương 12: Nam nhân mỹ sắc. Q.3 Chương 13: Thiếu Chủ Trầm Gia. Q.3 Chương 14: Tay trong tay. Q.3 Chương 15: Đấu thầu. Q.3 Chương 16: Đấu thầu (2). Q.3 Chương 17: Ra là thế. Q.3 Chương 18: Chỉ cưới nàng. Q.3 Chương 19: Thêm nỗi muộn phiền. Q.3 Chương 20: Mở ra ký ức. Q.3 Chương 21: Bỏ lỡ cơ hội tốt. Q.3 Chương 22: Bên nhau hạnh phúc. Q.3 Chương 23: Yêu và được yêu. Q.4 Chương 1: Chấp nhất cuồng điên. Q.4 Chương 2: Đau xé lòng. Q.4 Chương 3: Trở lại vương phủ. Q.4 Chương 4: Dậy sóng. Q.4 Chương 5: Bắt đầu. Q.4 Chương 6: Nhổ cỏ tận gốc. Q.4 Chương 7: Hòa làm một. Q.4 Chương 8: Hình ảnh đẹp nhất. Q.4 Chương 9: Hồi kinh. Q.4 Chương 10: Canh phòng cẩn mật. Q.4 Chương 11: Dẫn lửa thiêu thân. Q.4 Chương 12: Mẹ nào con nấy. Q.4 Chương 13: Cung yến. Q.4 Chương 14: Tiểu miêu chơi xấu. Q.4 Chương 15: Thăm tướng phủ. Q.4 Chương 16: Cha con dĩ bác. Q.4 Chương 17: Ngày giỗ phong ba. Q.4 Chương 18: Người tốt hơn. Q.4 Chương 19: Thái hậu tức giận. Q.4 Chương 20: Tiến cung làm khách. Q.4 Chương 21: Không thể giữ lại. Q.4 Chương 22: Mượn đao giết người. Q.4 Chương 23: Phương vu sảy thai. Q.5 Chương 1: Trở về bắc cảnh. Q.5 Chương 2: Giang dĩ bác cầu hôn. Q.5 Chương 3: Những ngày chuẩn bị. Q.5 Chương 4: Đại hôn lễ. Q.5 Chương 5: Áo cưới. Q.5 Chương 6: Phí hoài đêm xuân. Q.5 Chương 7: Thờ ơ đứng nhìn. Q.5 Chương 8: Không thể không cược. Q.5 Chương 9. Q.5 Chương 10. Q.5 Chương 11: Ai cũng có tâm tư. Q.5 Chương 12: Nợ ân tình. Q.5 Chương 13: Kết cục (thượng). Q.5 Chương 14: Kết cục (hạ).
Tiến »