Manh Phi Đãi Gả

Lượt đọc: 3265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Mở đầu. Q.1 Chương 1-2: Xuyên qua. Q.1 Chương 2: Thủy phủ. Q.1 Chương 3. Q.1 Chương 4. Q.1 Chương 5. Q.1 Chương 6. Q.1 Chương 7. Q.1 Chương 8. Q.1 Chương 9. Q.1 Chương 10. Q.1 Chương 11. Q.1 Chương 12. Q.1 Chương 13. Q.1 Chương 14. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16. Q.1 Chương 17. Q.1 Chương 18. Q.1 Chương 19. Q.1 Chương 20. Q.1 Chương 21. Q.1 Chương 22: Ván cờ. Q.1 Chương 23: Sóng gió bắt đầu. Q.1 Chương 24: Bức tranh biến mất. Q.1 Chương 25: Tâm tư. Q.1 Chương 26: Đùa giỡn. Q.1 Chương 27: Mỗi người một tâm tư. Q.1 Chương 28: Bị cự tuyệt. Q.1 Chương 29: Bị cự tuyệt (II). Q.1 Chương 30: Thủy Lão Gia. Q.1 Chương 31: Ra điều kiện. Q.1 Chương 32: Hứng thú. Q.1 Chương 33: Viếng thăm. Q.1 Chương 34: Viếng thăm (ii). Q.1 Chương 35. Q.1 Chương 36: Ám muội. Q.1 Chương 37: Thua. Q.1 Chương 38: Động tâm. Q.1 Chương 39: Khách đến. Q.1 Chương 40: Có độc. Q.1 Chương 41: Chuyện cũ. Q.1 Chương 42: Thăm dò. Q.1 Chương 43: Nhiệm vụ. Q.1 Chương 44: Thân phận. Q.1 Chương 45: Dạo chơi trên sông. Q.1 Chương 46: Rớt xuống sông. Q.1 Chương 47. Q.1 Chương 48. Q.1 Chương 49. Q.1 Chương 50. Q.1 Chương 51. Q.2 Chương 52. Q.2 Chương 53. Q.2 Chương 54. Q.2 Chương 55. Q.2 Chương 56. Q.2 Chương 57: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh. Q.2 Chương 58: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh (Ii). Q.2 Chương 59: Đổi Thay Diệu Kỳ. Q.2 Chương 60: Bệnh Cũ. Q.2 Chương 61: Thanh Tỉnh. Q.2 Chương 62: Vượt Núi. Q.2 Chương 63: Bắc Vương Phủ. Q.2 Chương 64: Yên Tiệc (I). Q.2 Chương 65: Yến Tiệc (Ii). Q.2 Chương 66: Yến hội. Q.2 Chương 67: Hoàng nê hà. Q.2 Chương 68: Nổi sóng. Q.2 Chương 69: Thiên tuyệt tán. Q.2 Chương 70: Không buông tay. Q.2 Chương 71: Tổn thương. Q.2 Chương 72: Khám bệnh từ thiện. Q.2 Chương 73: Giết gà. Q.2 Chương 74: Tình yêu và tổn thương. Q.2 Chương 75: Tiếp chỉ. Q.2 Chương 76: Lễ khởi công. Q.2 Chương 77: Minh thưởng cường bức (ăn cướp trắng trợn). Q.2 Chương 78: Độc cốc mê tình. Q.2 Chương 79: Ba người cùng đau. Q.2 Chương 80: Yêu hận chung đường. Q.2 Chương 81: Hợp tác. Q.2 Chương 82: Đau cũng cam lòng. Q.2 Chương 83: Hữu duyên vô phận. Q.3 Chương 1: Bắt đầu tiếp nhận. Q.3 Chương 2: Suy nghĩ chu toàn. Q.3 Chương 3: Kiếm tiền. Q.3 Chương 4: Có thai. Q.3 Chương 5: Không thể kiềm chế. Q.3 Chương 6: Dựng xây tân thành. Q.3 Chương 7: Hữu ý. Q.3 Chương 8: Thay đổi chiến lược. Q.3 Chương 9: Kỳ diệu máy thai *. Q.3 Chương 10: Trúc tu lộ (xây tường thành, mở đường xá). Q.3 Chương 11: Thương cơ vô hạn. Q.3 Chương 12: Nam nhân mỹ sắc. Q.3 Chương 13: Thiếu Chủ Trầm Gia. Q.3 Chương 14: Tay trong tay. Q.3 Chương 15: Đấu thầu. Q.3 Chương 16: Đấu thầu (2). Q.3 Chương 17: Ra là thế. Q.3 Chương 18: Chỉ cưới nàng. Q.3 Chương 19: Thêm nỗi muộn phiền. Q.3 Chương 20: Mở ra ký ức. Q.3 Chương 21: Bỏ lỡ cơ hội tốt. Q.3 Chương 22: Bên nhau hạnh phúc. Q.3 Chương 23: Yêu và được yêu. Q.4 Chương 1: Chấp nhất cuồng điên. Q.4 Chương 2: Đau xé lòng. Q.4 Chương 3: Trở lại vương phủ. Q.4 Chương 4: Dậy sóng. Q.4 Chương 5: Bắt đầu. Q.4 Chương 6: Nhổ cỏ tận gốc. Q.4 Chương 7: Hòa làm một. Q.4 Chương 8: Hình ảnh đẹp nhất. Q.4 Chương 9: Hồi kinh. Q.4 Chương 10: Canh phòng cẩn mật. Q.4 Chương 11: Dẫn lửa thiêu thân. Q.4 Chương 12: Mẹ nào con nấy. Q.4 Chương 13: Cung yến. Q.4 Chương 14: Tiểu miêu chơi xấu. Q.4 Chương 15: Thăm tướng phủ. Q.4 Chương 16: Cha con dĩ bác. Q.4 Chương 17: Ngày giỗ phong ba. Q.4 Chương 18: Người tốt hơn. Q.4 Chương 19: Thái hậu tức giận. Q.4 Chương 20: Tiến cung làm khách. Q.4 Chương 21: Không thể giữ lại. Q.4 Chương 22: Mượn đao giết người. Q.4 Chương 23: Phương vu sảy thai. Q.5 Chương 1: Trở về bắc cảnh. Q.5 Chương 2: Giang dĩ bác cầu hôn. Q.5 Chương 3: Những ngày chuẩn bị. Q.5 Chương 4: Đại hôn lễ. Q.5 Chương 5: Áo cưới. Q.5 Chương 6: Phí hoài đêm xuân. Q.5 Chương 7: Thờ ơ đứng nhìn. Q.5 Chương 8: Không thể không cược. Q.5 Chương 9. Q.5 Chương 10. Q.5 Chương 11: Ai cũng có tâm tư. Q.5 Chương 12: Nợ ân tình. Q.5 Chương 13: Kết cục (thượng). Q.5 Chương 14: Kết cục (hạ).
Tiến »
Q.1 Chương 5.

❊ ❊ ❊

Kinh thành sùng sục sôi trào, từ quan lớn quan nhỏ tới bách tính bình dân, tất cả mọi người vì một đạo thánh chỉ của hoàng thượng mà ồn ào bàn tán. Khắp các phường trà đều đang tán gẫu về tin tức nóng nhất kinh thành: Hôn ước của Tam tiểu thư Thủy phủ và Lục hoàng tử đương triều cuối cùng cũng được giải trừ.

“Ngươi đã biết gì chưa?”

“Biết gì?”

“Tam tiểu thư Thủy gia bị hủy hôn.”

“À, chuyện này cả kinh thành không người nào không biết chứ! Chỉ sợ Tam tiểu thư này không ngờ rằng mình cũng sẽ có ngày hôm nay đây?”

“Ha ha, Tam tiểu thư năm nay đã hai mươi tuổi, lại còn bị Lục hoàng tử từ hôn, sau này….”

“Ha ha… Vậy nên cho tới giờ nàng ta vẫn không dám ló mặt ra ngoài, có khi đang khóc chết đi sống lại cũng nên?”

Trong quán trà, mọi người bình luận sôi nổi, có những người mặt mày đầy hứng thú, bàn tán hăng hái, có những người hơi hơi đồng tình, thương cảm…

Trong sương phòng của tửu lâu hoa lệ nhất kinh thành, năm nam tử ngồi quanh chiếc bàn gỗ tròn. Hai người đang chơi cờ, hai người đang uống trà….

“Đúng rồi, quên không chúc mừng ngươi đã giải trừ hôn ước với Thủy Băng Tuyền như ý.” Ngón tay thon dài mân mê quân cờ đen trong tay, vẻ mặt có chút trêu chọc nhưng vẫn điều khiển cờ đen bám sát quân trắng không tha. Hắn là Giang Dĩ Bác – Giang thiếu gia đứng đầu Ngũ đại thế gia của kinh thành.

“Ít nói lời vô nghĩa, việc này không đáng để nhắc tới, tốt nhất, ngươi nên đi tìm đường lui đi!” Nam tử ngồi đối diện làn da rám nắng, khuôn mặt tuấn lãng, tinh anh sáng sủa, lại rất hấp dẫn, cuốn hút, trông hơi gầy, môi đỏ khẽ cong, hoàng bào làm bằng gấm khiến toàn thân hắn toát ra loại khí chất sang trọng, cao quý! Đó chính là nhân vật chính trong các câu chuyện được bàn tán khắp kinh thành – Lục hoàng tử Trữ Thiên Kì.

“Thua.” Mắt lướt qua bàn cờ, Giang Dĩ Bác ném quân cờ trên tay xuống bàn, nhếch miệng, vô tâm nói, tuy miệng nhận thua nhưng nhìn chẳng giống như người thua cuộc chút nào.

“Ha ha, ta thắng rồi, nào nào, mau đưa đây.” Một nam tử mặc áo gấm trắng cười tươi rói, quạt trong tay mở rộng, chỉ chỉ vào hai người còn lại. Hắn là Ngũ ca của Vân La Y, Vân Tại Viễn, xếp thứ hai trong Ngũ đại thế gia kinh thành.

“Lục hoàng tử có chuyện vui, tinh thần sảng khoái, thắng cũng không phải là chuyện lạ.” Một nam tử khác cũng mặc áo trắng đăm chiêu nhìn bàn cờ, ném vài tờ ngân lượng lên trên quạt nói. Đó là Trương Quan Duệ của phủ Thừa tướng, cũng là biểu ca của Thủy Băng Tuyền.

Giữa màu trắng cao nhã, áo bào màu tím của nam tử ngồi giữa càng nổi bật, hắn chỉ ngồi im lặng, mày kiếm khẽ nhíu cũng lấy ngân phiếu trong người đặt lên quạt. Hắn là người kế vị của quốc họ hoàng gia, Trữ Hy quận vương.

“Hôm nay bản thiếu gia mới là người thắng lớn nhất.” Cổ tay khẽ động, xấp ngân phiếu đã kẹp giữa hai ngón tay của Vân Tại Viễn.

Dọn lại bàn cờ, Giang Dĩ Bác liếc qua Trữ Hy, hạ mắt: “Sao Thủy Băng Ngọc lại được gả cho Bát hoàng tử?”

Trữ Thiên Kì khẽ giật mình, ánh mắt có chút áy náy nhìn Trữ Hy: “Ta vốn định xin phụ hoàng ban nàng cho Thất đệ nhưng không ngờ Bát hoàng đệ lại tự mình minh tấu phụ hoàng muốn được cưới Tứ tiểu thư Thủy gia. Hy, thật xin lỗi”

Trữ Hy lạnh nhạt liếc hai người một cái: “Việc này không liên quan tới ta.” Hắn vốn không đồng ý cho tiểu muội trở thành người của hoàng gia, như này cũng tốt, đã cắt đứt ý định của con bé!

“Đúng rồi, các ngươi có nhận ra điều gì không?” Vân Tại Viễn đột nhiên nói, sắc mặt hơi ngưng trọng.

“Cái gì?” Mọi người nhếch cao mày nhìn hắn.

“Thủy Băng Tuyền gần một tháng nay không xuất hiện.” Tính tình cô tiểu thư Thủy Băng Tuyền này kiêu ngạo như thế, gặp chuyện như vậy bình thường đã quậy long trời lở đất rồi.

“Quả thật Tuyền Nhi không thấy xuất hiện.” Trương Quan Duệ hơi hơi nhíu mày, Thủy Băng Tuyền là con gái duy nhất của cô cô, và cũng là biểu muội duy nhất của hắn, theo lí mà nói, hắn phải giúp Tuyền Nhi, chỉ là… Haizz! Tính tình của Tuyền Nhi đã bị cô cô yêu chiều đến hỏng. Chuyện hủy hôn này chắc cũng đả kích không nhỏ tới hai người họ. Nhưng ít ra hắn cũng có thiện cảm với nàng mà với tính tình của Lục hoàng tử hắn cũng hiểu biết đôi chút, nếu không phải là người con gái mà hắn muốn cưới, cho dù bị ép gả, đừng mong có một ngày yên ổn. Đó cũng là lí do vì sao hắn chưa từng cầu xin Lục hoàng tử cho Tuyền Nhi.

“Việc này đối với Tam tiểu thư, trong một thời gian ngắn khó mà có thể chấp nhận được, chỉ là… ” Giang Dĩ Bác mỉm cười: “Chỉ là Thủy tiểu thư một tháng trời không bám riết lấy Thiên Kì là hơi lạ.”

Trương Quan Duệ hạ tầm mắt: “Vì thân thể cô ta không được khỏe nên Tuyền Nhi phải chăm sóc.” Cha hắn cũng đã sớm cho người đi thăm hỏi nhưng kì lạ là hắn cũng không biết tin tức gì của Tuyền Nhi…

“Quan Duệ, ta biết nàng là biểu muội của ngươi, nhưng… ” Trữ Thiên Kì đang nói thì bị Trương Quan Duệ chặn lời: “Lục hoàng tử không cần nói nhiều, việc này ta tự hiểu được.” Trương Quan Duệ cười khổ, chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra, mong Tuyền Nhi có thể hiểu ra nhiều điều, từ bài học này mà lớn lên.

“Nếu vậy, Thiên Kì, ngươi định đến nhà ta cầu hôn?” Vân Tại Viễn hỏi Trữ Thiên Kì.

“Ta định như vậy.” Trữ Thiên Kì gật gật đầu.

“La Y không giống như Thủy Băng Tuyền, mong ngươi hiểu được.” Vân Tại Viễn thản nhiên nói nhưng trong đó còn có một tia cảnh cáo. Người được yêu thương nhất trong Vân gia chính là La Y! Mà La Y làm hoàng phi của hắn cũng không hề là trèo cao!

Giang Dĩ Bác cười: “Tại Viễn, ngươi phải tin vào tấm lòng của Thiên Kì chứ. Hắn không có chút cảm tình nào với Tam tiểu thư Thủy gia thì mới hủy hôn. Lệnh muội của ngươi là người con gái mà hắn chọn, tất nhiên là hắn phải đối xử khác rồi.”

“Chuyện này tất nhiên ta biết, nếu không ta nhất định sẽ không đồng ý cho hắn tiếp cận La Y.” Vân gia vốn cũng không muốn dây dưa cùng hoàng thất nhưng nha đầu La Y kia thực sự rất thích Trữ Thiên Kì. Hắn không thể không thành toàn cho tình yêu của muội muội, Thiên Kì là người thế nào hắn cũng biết rõ, một khi đã cưới La Y, hắn cũng sẽ không bạc đãi nàng, nhưng…. Muốn được Thiên Kì độc sủng, La Y còn phải cố gắng nhiều! Là nam nhân, hắn cũng hiểu rất ít khi có chuyện nam nhân chỉ dành tình yêu duy nhất cho một người, tam thê tứ thiếp sớm hay muộn cũng là chuyện thường tình.

Chuyện nam nhân cả đời chỉ yêu một nữ nhân là không thể.

Thủy phủ ——

Thủy Băng Tuyền ở trong phòng cùng Trương Thanh Thanh. Mấy ngày nay, trừ mối lo lắng dồn nén trong lòng, thân thể bà cũng đã tốt hơn nhiều.

Trương Thanh Thanh nhìn Thủy Băng Tuyền ngồi đối diện, nỗi tuyệt vọng như bị khoét sâu thêm trong tim. Sau này Tuyền Nhi phải làm sau? Quý phi lại không chịu gặp bà. Tuyền Nhi là báu vật mà bà phải dành cả mạng sống để bảo vệ. Chuyện hủy hôn lần này cực kì nghiêm trọng, huống hồ, nàng đã hai mươi tuổi, quá tuổi xuất giá. Bây giờ còn bị Lục hoàng tử hủy hôn, sau này nàng phải lập gia đình như nào? Chẳng lẽ nàng phải chịu nhìn vào sắc mặt của người khác mà sống sao? Nghĩ vậy, nỗi đau đớn lại âm thầm trào lên trong lòng bà.

Bà tự muốn gả cho Thủy Toa Lâm, sau này lại không thể có khả năng làm mẹ, nên với việc Thủy Toa Lâm nạp thiếp bà cũng không dám oán hận nửa lời. Giây phút bà nghe đại phu nói mình có thai, niềm vui ấy, cả đời này bà không thể quên! Mang thai chín tháng mười ngày, cảm nhận cũng cử động nhỏ trong bụng, bà mới thực sự tin, mình đã trở thành mẹ. Với Thủy Toa Lâm, bà cũng chẳng ôm hy vọng gì nên mọi tình yêu thương bà đều dành cho giọt máu đào này. Nhưng cuối cùng, là bà đã hại cả đời Tuyền Nhi…… Là do bà vô dụng!

Bây giờ bà phải làm gì cho Tuyền Nhi đây….

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Mở đầu. Q.1 Chương 1-2: Xuyên qua. Q.1 Chương 2: Thủy phủ. Q.1 Chương 3. Q.1 Chương 4. Q.1 Chương 5. Q.1 Chương 6. Q.1 Chương 7. Q.1 Chương 8. Q.1 Chương 9. Q.1 Chương 10. Q.1 Chương 11. Q.1 Chương 12. Q.1 Chương 13. Q.1 Chương 14. Q.1 Chương 15. Q.1 Chương 16. Q.1 Chương 17. Q.1 Chương 18. Q.1 Chương 19. Q.1 Chương 20. Q.1 Chương 21. Q.1 Chương 22: Ván cờ. Q.1 Chương 23: Sóng gió bắt đầu. Q.1 Chương 24: Bức tranh biến mất. Q.1 Chương 25: Tâm tư. Q.1 Chương 26: Đùa giỡn. Q.1 Chương 27: Mỗi người một tâm tư. Q.1 Chương 28: Bị cự tuyệt. Q.1 Chương 29: Bị cự tuyệt (II). Q.1 Chương 30: Thủy Lão Gia. Q.1 Chương 31: Ra điều kiện. Q.1 Chương 32: Hứng thú. Q.1 Chương 33: Viếng thăm. Q.1 Chương 34: Viếng thăm (ii). Q.1 Chương 35. Q.1 Chương 36: Ám muội. Q.1 Chương 37: Thua. Q.1 Chương 38: Động tâm. Q.1 Chương 39: Khách đến. Q.1 Chương 40: Có độc. Q.1 Chương 41: Chuyện cũ. Q.1 Chương 42: Thăm dò. Q.1 Chương 43: Nhiệm vụ. Q.1 Chương 44: Thân phận. Q.1 Chương 45: Dạo chơi trên sông. Q.1 Chương 46: Rớt xuống sông. Q.1 Chương 47. Q.1 Chương 48. Q.1 Chương 49. Q.1 Chương 50. Q.1 Chương 51. Q.2 Chương 52. Q.2 Chương 53. Q.2 Chương 54. Q.2 Chương 55. Q.2 Chương 56. Q.2 Chương 57: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh. Q.2 Chương 58: Rời Kinh Đi Bắc Cảnh (Ii). Q.2 Chương 59: Đổi Thay Diệu Kỳ. Q.2 Chương 60: Bệnh Cũ. Q.2 Chương 61: Thanh Tỉnh. Q.2 Chương 62: Vượt Núi. Q.2 Chương 63: Bắc Vương Phủ. Q.2 Chương 64: Yên Tiệc (I). Q.2 Chương 65: Yến Tiệc (Ii). Q.2 Chương 66: Yến hội. Q.2 Chương 67: Hoàng nê hà. Q.2 Chương 68: Nổi sóng. Q.2 Chương 69: Thiên tuyệt tán. Q.2 Chương 70: Không buông tay. Q.2 Chương 71: Tổn thương. Q.2 Chương 72: Khám bệnh từ thiện. Q.2 Chương 73: Giết gà. Q.2 Chương 74: Tình yêu và tổn thương. Q.2 Chương 75: Tiếp chỉ. Q.2 Chương 76: Lễ khởi công. Q.2 Chương 77: Minh thưởng cường bức (ăn cướp trắng trợn). Q.2 Chương 78: Độc cốc mê tình. Q.2 Chương 79: Ba người cùng đau. Q.2 Chương 80: Yêu hận chung đường. Q.2 Chương 81: Hợp tác. Q.2 Chương 82: Đau cũng cam lòng. Q.2 Chương 83: Hữu duyên vô phận. Q.3 Chương 1: Bắt đầu tiếp nhận. Q.3 Chương 2: Suy nghĩ chu toàn. Q.3 Chương 3: Kiếm tiền. Q.3 Chương 4: Có thai. Q.3 Chương 5: Không thể kiềm chế. Q.3 Chương 6: Dựng xây tân thành. Q.3 Chương 7: Hữu ý. Q.3 Chương 8: Thay đổi chiến lược. Q.3 Chương 9: Kỳ diệu máy thai *. Q.3 Chương 10: Trúc tu lộ (xây tường thành, mở đường xá). Q.3 Chương 11: Thương cơ vô hạn. Q.3 Chương 12: Nam nhân mỹ sắc. Q.3 Chương 13: Thiếu Chủ Trầm Gia. Q.3 Chương 14: Tay trong tay. Q.3 Chương 15: Đấu thầu. Q.3 Chương 16: Đấu thầu (2). Q.3 Chương 17: Ra là thế. Q.3 Chương 18: Chỉ cưới nàng. Q.3 Chương 19: Thêm nỗi muộn phiền. Q.3 Chương 20: Mở ra ký ức. Q.3 Chương 21: Bỏ lỡ cơ hội tốt. Q.3 Chương 22: Bên nhau hạnh phúc. Q.3 Chương 23: Yêu và được yêu. Q.4 Chương 1: Chấp nhất cuồng điên. Q.4 Chương 2: Đau xé lòng. Q.4 Chương 3: Trở lại vương phủ. Q.4 Chương 4: Dậy sóng. Q.4 Chương 5: Bắt đầu. Q.4 Chương 6: Nhổ cỏ tận gốc. Q.4 Chương 7: Hòa làm một. Q.4 Chương 8: Hình ảnh đẹp nhất. Q.4 Chương 9: Hồi kinh. Q.4 Chương 10: Canh phòng cẩn mật. Q.4 Chương 11: Dẫn lửa thiêu thân. Q.4 Chương 12: Mẹ nào con nấy. Q.4 Chương 13: Cung yến. Q.4 Chương 14: Tiểu miêu chơi xấu. Q.4 Chương 15: Thăm tướng phủ. Q.4 Chương 16: Cha con dĩ bác. Q.4 Chương 17: Ngày giỗ phong ba. Q.4 Chương 18: Người tốt hơn. Q.4 Chương 19: Thái hậu tức giận. Q.4 Chương 20: Tiến cung làm khách. Q.4 Chương 21: Không thể giữ lại. Q.4 Chương 22: Mượn đao giết người. Q.4 Chương 23: Phương vu sảy thai. Q.5 Chương 1: Trở về bắc cảnh. Q.5 Chương 2: Giang dĩ bác cầu hôn. Q.5 Chương 3: Những ngày chuẩn bị. Q.5 Chương 4: Đại hôn lễ. Q.5 Chương 5: Áo cưới. Q.5 Chương 6: Phí hoài đêm xuân. Q.5 Chương 7: Thờ ơ đứng nhìn. Q.5 Chương 8: Không thể không cược. Q.5 Chương 9. Q.5 Chương 10. Q.5 Chương 11: Ai cũng có tâm tư. Q.5 Chương 12: Nợ ân tình. Q.5 Chương 13: Kết cục (thượng). Q.5 Chương 14: Kết cục (hạ).
Tiến »