Mang Theo Đào Bảo Hỗn Dị Thế

Lượt đọc: 5298 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 105
rượu nhiều hỏng việc

❊ ❊ ❊

Tạp Liệt mỗi ngày đều lén lút dạo hội chợ, bất quá hội chợ rất đông người, hắn còn được hoá trang thay đổi dung mạo, nên không ai có thể nhận ra, người của bộ lạc Phi Hổ cũng chỉ nghĩ là Tạp Liệt và Kyle chờ ở bên ngoài.

Tạp Liệt lấy da thú đổi không ít thứ, Kyle thì hàm súc hơn nhiều.

Đồ vật Kyle đổi được chỉ bằng một phần ba Tạp Liệt, nhưng so với những thú nhân khác trong hội chợ, cũng coi như không ít.

Hội chợ kéo dài hơn một tháng, sau đó các bộ lạc lục tục ly khai.

Trước khi hội chợ hoàn toàn kết thúc, Lục Vinh cũng đã rời khỏi bộ lạc Thiên Nhất.

.....................

Lục Vinh nhìn một xe thu hoạch, không khỏi có chút cao hứng.

"Lão đại, cám ơn ngươi." Phi Vũ nói.

Lục Vinh nhìn Phi Vũ, thản nhiên nói: "Cảm ơn ta? Cảm ơn ta chuyện gì?".

Phi Vũ cười cười: "Làm phiền ngươi chiếu cố bộ lạc Vũ Xà.".

Lục Vinh dùng không ít muối đổi lấy một đống lông chim không đáng giá từ bộ lạc Vũ Xà, Phi Vũ biết Lục Vinh là nể mặt mình, nên không khỏi có chút băn khoăn.

"Cũng không phải ta tận lực chiếu cố, lông chim đó với ta quả thật là có chút tác dụng.".

Phi Vũ cười cười, không nói thêm.

Tạp Liệt hưng phấn kể lại chuyến đi hội chợ của hắn.

"Ta đi khắp nơi trong hội chợ cũng không có ai nhận ra nha." Trong hội chợ có rất nhiều đặc sản đến từ các bộ lạc, nếu không phải Phi Vũ âm thầm nhắc nhở nhiều lần, Tạp Liệt cơ hồ là muốn dọn sạch quầy hàng của người ta.

"Hội chợ có thật nhiều thứ! Chẳng trách tất cả mọi người ai cũng muốn được đi hội chợ." Kyle không nhịn được nói.

Lục Vinh nhìn Kyle, thầm nghĩ: Kyle thoạt nhìn luôn có thái độ lạnh nhạt đối với mọi chuyện, không ngờ hắn cũng hứng thú với hội chợ đến vậy, nói cho cùng cũng chỉ là một thú nhân vị thành niên, yêu thích náo nhiệt.

Dọc đường đi cũng không phải rất thái bình, bọn họ gặp phải mấy con dã thú, còn có mấy du thú đến đánh cướp nữa, nhưng đều bị bọn Phi Vũ đánh lùi.

...............

Lục Vinh về tới doanh địa mới có thể thấy yên lòng.

"Lần này thu hoạch thế nào?" Thẩm Hiên thấy dáng vẻ mệt mỏi của Lục Vinh liền hỏi.

"Vẫn không có tin tức về sừng Kiếm Xỉ Long." Lục Vinh lắc lắc đầu.

Tại hội chợ hắn cũng cố gắng nghe ngóng tin tức của Kiếm Xỉ Long, nhưng ai nghe nói đến cũng mặt mày biến sắc, lộ ra thần sắc sợ hãi.

"Tuy rằng không hỏi được tung tích sừng Kiếm Xỉ Long, nhưng Lâm Nguyên nói, có thể ngà voi cũng có tác dụng, dù không hoàn toàn giải hết độc tính nhưng cũng đỡ được một phần." Lục Vinh nói.

Thẩm Hiên gật đầu: "Chúng ta vẫn còn thời gian, cứ từ từ nghĩ biện pháp khác, lần này xem ra ngươi kiếm lời không ít".

"Đổi được rất nhiều đồ vật, hiện tại trong tài khoản của ta đã có hơn sáu mươi ngàn vạn.".

Thẩm Hiên nghe vậy, không khỏi lộ vẻ mặt mừng rỡ: "Xem ra hai năm sau chúng ta sẽ có đủ tiền mua phiếu quay về rồi.".

Lục Vinh gật đầu: "Ta cũng nghĩ vậy.".

Mấy người đi theo Lục Vinh trở về đều nhảy nhót vui vẻ, Tạp Liệt hưng phấn khoe với Tân Đạt những chuyện ở hội chợ, làm Tân Đạt chỉ muốn đánh hắn một trận.

Lục Vinh về được mấy ngày thì sinh hoạt của bọn họ lại trở về trạng thái khi xưa.

..................

"Lão đại, lần này đi ra ngoài chúng ta kiếm được không ít. Hay là chúng ta ăn mừng đi!" Tạp Liệt tiến tới trước mặt Lục Vinh.

Lục Vinh liếc hắn: "Ăn mừng? Có cái gì tốt để chúc mừng chứ?".

Tạp Liệt không cho là đúng: "Không thể nói như thế a! Chúng ta đi ra bên ngoài nở mày nở mặt, chẳng phải là nên mở tiệc chúc mừng sao?".

Lục Vinh nhìn Tạp Liệt: "Nói nhiều như vậy, ngươi chỉ là tìm lí do để uống rượu thôi.".

Tạp Liệt xấu hổ cười cười: "Lão đại, ngài nhìn ra rồi sao".

Lục Vinh tức giận: "Ngươi uống nhiều rượu như vậy, còn chưa thấy đủ sao?".

Tạp Liệt buồn bực: "Ta cũng đâu có uống bao nhiêu, mỗi lần chỉ đều nhấp môi một tí thôi mà.".

Lục Vinh tức giận: "Ngươi muốn uống rượu, nằm mơ đi!".

Tạp Liệt bĩu môi: "Không cho thì thôi vậy! Lão đại, nói đến cũng thật kỳ quái, sao ta lại ngửi được trên người ngươi mùi vị của giống cái thế nhỉ? Mà lão đại nhìn giống giống cái ghê! Lúc ở hội chợ còn có rất nhiều thú nhân muốn thú ngươi nữa, lão đại, ngươi thật sự không phải là giống cái sao?".

Tạp Liệt tới trước mặt Lục Vinh, dùng sức ngửi lấy ngửi để.

Lục Vinh thấy Tạp Liệt tới gần, nhất thời tê cả da đầu, một quyền đánh vào mắt Tạp Liệt: "Câm miệng.".

Tạp Liệt oan ức che mắt: "Lão đại, sao ngươi lại đánh ta chứ? Đâu phải chỉ có một mình ta nói như vậy đâu!".

Tạp Liệt vừa nói như thế, gương mặt vốn đã đen thui của Lục Vinh lại càng thêm âm trầm.

Lục Vinh đã sớm biết có người ở sau lưng nghị luận về giới tính của hắn, nhưng ở sau lưng nghị luận là một chuyện, chạy đến trước mặt hắn nói lại là chuyện khác, cái tên Tạp Liệt này thật là ngu ngốc.

"Cút ngay.".

Tạp Liệt oan ức trong lòng, thế nhưng nhìn sắc mặt Lục Vinh cũng không dám nói gì, ảo não ly khai.

.....................

Phi Vũ nhìn Tạp Liệt: "Mắt của ngươi bị sao vậy?".

"Lão đại đánh." Tạp Liệt rầu rĩ.

"Lão đại đánh sao? Chẳng lẽ ngươi lén uống rượu?" Phi Vũ hỏi.

"Đâu có đâu, ta chỉ nói lão đại giống giống cái, vậy mà hắn lại nổi giận.".

Phi Vũ quay đầu nhìn Tạp Liệt, khá là cạn lời: "Đang yên đang lành ngươi nói với lão đại chuyện này làm gì?".

Tạp Liệt buồn bực gãi đầu: "Chuyện này không thể nói sao? Ta cũng đâu có nói sai đâu? Lão đại nhìn y chang giống cái mà còn không cho người ta nói.".

Phi Vũ: "...".

"Có lần ta còn ngửi được mùi của giống cái trên người lão đại nữa, thậm chí Viên Uy cũng thế, mấy người tộc Thỏ thật là kỳ quái." Tạp Liệt nói.

Lúc ra ngoài, có lần Lục Vinh quên phun dược tề để nguỵ trang, hên là có Kyle nhắc nhở, nhưng vẫn bị Tạp Liệt bắt được.

Phi Vũ híp mắt: "Câm miệng, ngươi khẳng định là muốn giống cái đến điên rồi.".

Tạp Liệt không vui: "Phi Vũ đại ca, ngươi ở cùng Lục Vinh lão đại lâu nên cũng bắt đầu nói chuyện giống Lục Vinh lão đại rồi.".

Phi Vũ: "...".

Tạp Liệt trừng mắt nhìn Phi Vũ, sau đó nổi giận chạy đi.

..................

Thẩm Hiên thấy Lục Vinh nổi giận đùng đùng: "Làm sao vậy?".

"Cái tên Tạp Liệt ngu ngốc kia dám nói ta nhìn như giống cái!" Lục Vinh không vui đáp.

Thẩm Hiên cười cười: "Có gì đâu chứ, dù sao trong mắt người của thế giới thú nhân thì tất cả chúng ta đều là giống cái.".

Lục Vinh chống nạnh, ở trong phòng đi tới đi lui: "Tên ngu ngốc này, ta phải cho hắn một bài học mới được.".

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Ngươi muốn làm gì?".

Lục Vinh khoát tay: "Không có gì.".

Thẩm Hiên: "...".

Thẩm Hiên nhìn nụ cười trên mặt Lục Vinh, thấy thế nào cũng là không có ý tốt.

..................

Bên trong phòng dược

Thi Lâm Nguyên ngờ vực hỏi Lục Vinh: "Dược tề khiến cho người khác xụi lơ vô lực?".

Lục Vinh gật đầu: "Đúng vậy".

Thi Lâm Nguyên khó hiểu nhìn Lục Vinh, sau đó bỗng nhiên cười ám muội: "Lão đại, sao ngươi lại muốn loại dược tề này nha? Chẳng lẽ ngươi và Hiên thiếu muốn chơi trò tình thú?".

Lục Vinh lườm hắn: "Không phải dùng cho chuyện kia, ngươi không cần đoán mò.".

Thi Lâm Nguyên sờ cằm, đôi mắt xoay chuyển: "Không phải sao? Vậy ngươi đang muốn tính kế ai vậy?".

Lục Vinh nhìn Thi Lâm Nguyên, phản kích nói: "Ngươi sợ ta tính kế ai à?".

Thi Lâm Nguyên nhíu nhíu mày, tùy ý nói: "Lão đại muốn tính kế ai thì cứ tính, ta đâu có quan tâm.".

"Thật vậy sao? Ta còn tưởng ngươi hỏi nhiều như vậy là sợ ta tính kế Kyle chứ?." Lục Vinh cười cười.

Thi Lâm Nguyên không cho là đúng: "Nếu tên ngốc đó đắc tội lão đại, lão đại cứ tính kế hắn, ta không có ý kiến gì.".

Lục Vinh cười cười: "Há, thật thế à? Ngươi nỡ sao?".

Thi Lâm Nguyên: "...".

..................

Từ chỗ Thi Lâm Nguyên lấy dược tề về, Lục Vinh hạ toàn bộ số thuốc trong rượu.

"Lão đại, ngươi sao lại đột nhiên tốt như vậy, còn mời ta uống rượu nữa" Tạp Liệt hỏi.

Lục Vinh cười cười: "Ta suy nghĩ rồi, lần này đi hội chợ ngươi đã bỏ ra khá nhiều công sức, cũng không thể bạc đãi ngươi, nên quyết định mời ngươi uống rượu.".

"Lão đại, ngươi rốt cục cũng hiểu được rồi! Là ta hiểu lầm ngươi, ta vốn cảm thấy ngươi hẹp hòi, không nghĩ tới ngươi còn có thể phóng khoáng như vậy" Tạp Liệt hưng phấn.

Lục Vinh: "...".

Phi Vũ nhìn dáng vẻ cười ngu của Tạp Liệt, âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ: Thái độ của Lục Vinh lần này quá khác thường, quá nửa là có bẫy, cái tên Tạp Liệt ngu ngốc này vậy mà còn cười được.

Tuy rằng cảm thấy rượu có vấn đề, nhưng Phi Vũ cũng không nói thêm gì, thầm nghĩ: Dù Lục Vinh bất mãn Tạp Liệt thế nào, nhiều nhất cũng chỉ đùa cợt hắn một chút mà thôi, sẽ không làm chuyện gì quá đáng, Tạp Liệt cả ngày chỉ nghĩ cách để lén uống rượu cũng không phải là chuyện tốt.

Lục Vinh lập tức lấy ra hai mươi mấy bình rượu đưa cho Tạp Liệt, làm Tạp Liệt cao hứng đến choáng váng đầu óc.

Ngày hôm sau.

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Ngươi bỏ thêm cái gì trong rượu thế?".

Lục Vinh cười cười: "Rượu ngon mà, chỉ có điều đó là rượu tráng dương, uống vào dễ bị choáng váng, ta còn sợ hắn uống xong làm bậy nên bỏ thêm dược tề khiến hắn không thể động đậy nữa nha.".

Thẩm Hiên nhìn Lục Vinh: "Hôm qua Tạp Liệt muốn thượng Tân Đạt, ngươi có biết không?".

Lục Vinh mờ mịt: "Có chuyện này sao? Ta thực sự không biết.".

Thẩm Hiên bất đắc dĩ lắc đầu.

Sau khi Tạp Liệt uống rượu Lục Vinh đưa, ban đầu không cảm thấy gì, nhưng càng ngày càng nóng nảy trong người, Tạp Liệt và Tân Đạt ngủ chung một phòng, buổi tối hắn ngơ ngơ ngác ngác mà ôm lấy Tân Đạt lộn xộn, muốn thượng Tân Đạt, thực lực của Tân Đạt vốn dĩ mạnh hơn Tạp Liệt, huống chi trong rượu còn có dược tề khiến người ta không còn sức lực. Vì vậy Tạp Liệt liền rơi xuống phía hạ phong, thành người nằm dưới. (Edt: Dòi xong, 1 thẳng nam đã ra đi anh dũng)

Hôm qua Tạp Liệt hừ hừ cả một đêm, nhà đá của Tạp Liệt và Tân Đạt cách chỗ của Lục Vinh và Thẩm Hiên khá xa, vì vậy nên Lục Vinh không nghe thấy động tĩnh gì, chỉ tội cho bộ lạc Đại Thạch ở gần đó, bị ép phải nghe đông cung sống cả một đêm.

Sáng sớm hôm nay, không ít người của bộ lạc Đại Thạch bàn tán chuyện Tạp Liệt kêu tựa như lợn bị giết, trong nhất thời chuyện Tạp Liệt bị Tân Đạt thượng truyền đi khắp bộ lạc, có thể Tạp Liệt cảm thấy bị mất mặt nên trốn vào trong nhà đá, không hề lộ diện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »