Ma Đế Truyền Kỳ

Lượt đọc: 5740 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 28
bái kiến chủ nhân

❊ ❊ ❊

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Trần Thuận.

Đứa cháu trai Tôn Trình này biết được Tống Kiến Nguyên hồi phục và xuất viện, đã mang tặng nhân sâm giá trị liên thành để ông bồi bổ sức khỏe.

Mà Trần Thuận, con rể của ông thì sao? Hắn đã làm cái gì?

Trần Thuận bị mọi người nhìn chằm chằm nhưng không hề cảm thấy ngại ngùng.

Mà còn cười khẩy: “Tôi không chuẩn bị quà tặng gì.”

Nói thừa.

Mọi người ở đây, có ai mà không biết hắn không chuẩn bị quà chứ?

Nhưng mấu chốt là hắn đã không chuẩn bị quà tặng lại còn nói thẳng toẹt ra như thế, không hề có vẻ xấu hổ.

“Trần Thuận, cậu không xấu hổ sao? Sao cậu còn có mặt mũi mà nói thẳng ra như thế chứ?”

Một người chú của Tống Thiên Hy không kìm được nói.

Ý cười nơi khóe miệng Trần Thuận càng sâu, nhưng là cười khẩy, nhìn người chú đó với ánh mắt như nhìn một kẻ thiểu năng.

Sau đó, Trần Thuận khẽ nói: “Tôi không chuẩn bị quà tặng, nhưng còn tốt hơn là một số kẻ tặng đồ lấy từ trong mộ ra.”

“Chẳng lẽ mọi người không nhận ra là các loại vòng tay, đồ ngọc mà cậu ta tặng đều mang theo khí Âm Sát sao?”

“Nếu mọi người muốn chết thì cứ đeo như của báu đi.”

Cái gì?

Trần Thuận vừa dứt lời, lập tức gây ra một trận xôn xao.

Một bà thím trong đó vẫn còn đang đeo một vòng tay ngọc lấp lánh tinh khiết, yêu thích không nỡ rời.

Đúng là bà ta thấy mát lạnh từ vòng ngọc nhưng bà còn tưởng là do nhiệt độ vòng tay vốn thấp, bà ta sợ hãi nhanh chóng tháo vòng trên cổ tay xuống.

“Trần Thuận, anh đang nói bậy bạ gì chứ?”

Tôn Trình sầm mặt lại, giọng nói lạnh lùng.

“Tôi đang nói cái gì, chẳng lẽ bản thân cậu không rõ sao?” Trần Thuận cười lạnh.

Từ lúc Tôn Trình lấy những quà tặng này ra, Trần Thuận đã cảm nhận được khí Âm Sát từ trong đó.

Đồng thời, Trần Thuận còn nhìn thấy trên những vật này có một luồng hắc khí lượn lờ.

Nếu không phải là ở cạnh thi thể lâu dài thì sẽ không nhiễm loại khí Âm Sát này.

Thấy Trần Thuận chắc chắn như thế, Tôn Trình cũng biến sắc.

Gã mua được những vật này từ tay những con buôn khác nhau với giá thấp hơn giá thị trường mấy lần, nghe nói, đúng là có nguồn gốc từ những kẻ trộm mộ.

Nhưng giờ đây, làm sao gã có thể thừa nhận những chuyện như thế này.

“Anh nhìn ra được khí Âm Sát, anh tưởng mình là đạo sĩ à, ở đây giả thần giả quỷ?”

“Trần Thuận, đừng vì bản thân chưa chuẩn bị quà mà cố ý bôi xấu tôi, tôi sẽ càng coi thường anh hơn.”

Tôn Trình vội lái chủ đề trở về.

Đúng vậy.

Những người họ hàng cũng nghĩ sao Trần Thuận có thể nhìn ra trên những vật này có khí Âm Sát, còn họ lại không nhìn ra chứ?

Nói linh ta linh tinh.

Chắc chắn là vì bản thân Trần Thuận không chuẩn bị quà tặng, nên cố ý bôi nhọ, sao nhân phẩm Trần Thuận lại tệ như thế.

Lúc trước họ chỉ nghe nói, người con rể Trần Thuận này là đồ vô dụng, không ngờ, ngay cả nhân phẩm cũng có vấn đề.

Ánh mắt đám thân thích này nhìn Trần Thuận lập tức thay đổi.

Ghét bỏ!

Chán ghét!

“Trần Thuận, chính cháu không đúng, nếu không chuẩn bị quà tặng cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng bởi vậy mà vu oan cho Tôn Trình thì chỉ bản thân cháu mất mặt.”

Chú của Tống Thiên Hy hừ lạnh một tiếng.

“Kiến Nguyên, anh dạy dỗ lại chàng rể của mình đi, đừng để đến chỗ khác cũng như vậy sẽ khiến người nhà họ Tống chúng ta mất mặt.”

“Đúng vậy, cũng là con rể mà chênh lệch lại lớn đến thế.”

“Bản thân không có bản lĩnh, cũng đừng ra vẻ, nếu không, sẽ chỉ biến thành trò cười.”

Tống Kiến Quốc bên cạnh, nghe được mấy câu này, cảm thấy lâng lâng.

Thoải mái!

Sảng khoái!

Ba mẹ con Tần Phụng Kiều và Tống Thiên Hy, Tống Thùy Hạnh bên cạnh tức giận đến đỏ bừng mặt.

Sớm biết thế này thì họ tuyệt đối sẽ không mời đám thân thích đến đây.

Họ cũng cảm thấy, Trần Thuận đã nói như thế, chắc chắn là những vòng ngọc kia có vấn đề.

Bây giờ, họ rất tin tưởng Trần Thuận.

Lúc này, Tần Phụng Kiều cũng không nhịn được nữa.

“Trần Thuận đã tặng cho Kiến Nguyên món quà tốt nhất, chính là cứu sống ông ấy, còn có món gì tốt hơn sao?”

Tần Phụng Kiều vừa dứt lời, đám thân thích lập tức sững sờ.

Bao gồm cả Tống Kiến Quốc đang âm thầm sung sướng, cũng ngây người.

Ông ta vừa nghe được cái gì?

Hình như ông ta nghe được trò cười khôi hài nhất trên thế giới này.

“Chị dâu, dù chị có muốn cứu vãn thể diện cho Trần Thuận thì cũng đừng nói linh tinh như vậy chứ? Hắn là bác sĩ sao? Hắn biết cái gì gọi là y thuật sao? Hắn hiểu trị bệnh cứu người sao?”

Tống Kiến Quốc cười tỏ vẻ khinh thường.

Tần Phụng Kiều trừng mắt liếc ông ta, tiếp tục nói: “Ngay cả thần y Tôn Quốc An cũng phải xin Trần Thuận chữa bệnh cho mình, chú nói xem?”

Sau khi nói đến đây, vẻ mặt Tần Phụng Kiều tràn đầy tự hào.

Cái gì?

Thần y Tôn Quốc An xin Trần Thuận chữa bệnh?

Lời này vừa nói ra, thật khiến mọi người kinh hãi.

Dù Tống Kiến Quốc ở Giang Nam xa xôi, nhưng tên của Tôn Quốc An cũng như sấm bên tai.

Người này chính là truyền thuyết của giới y học.

Hoa Đà thời hiện đại.

Người như vậy mà lại đến xin Trần Thuận chữa bệnh ư?

Đúng là nực cười.

“Trần Thuận, cậu là bác sĩ sao?” Lập tức, có người chế nhạo nói.

Trần Thuận nghe vậy, lắc đầu: “Không phải!”

Hắn thật không phải bác sĩ.

“Ha ha, chị dâu, chị xem, bản thân Trần Thuận cũng thừa nhận mình không phải bác sĩ…”

Tống Kiến Quốc cảm thấy trong lòng thoải mái.

Bị vạch trần rồi.

Ngoài dự liệu của ông, Trần Thuận lại phá hỏng ý tưởng của mẹ vợ mình nhưng càng như vậy thì ông ta càng thoải mái.

Khi đối mặt với vợ chồng Tống Kiến Nguyên, Tống Kiến Quốc chưa từng cảm thấy thoải mái như vậy.

“Tôi không phải bác sĩ, nhưng tôi có thể nhìn ra chú có bệnh.” Trần Thuận cười lạnh một tiếng.

Cái gì?

Tống Kiến Quốc ngây người.

Tôn Trình nghe vậy, lập tức quát lớn: “Trần Thuận, anh là cái thá gì mà dám rủa bậc trưởng bối có bệnh.”

Trần Thuận nhìn Tôn Trình, ánh mắt hiện lên sát ý.

Hắn tiếp tục nói: “Không chỉ ông ta có bệnh, ngoài con rể ông ta thì cả nhà ông đều có bệnh.”

“Nếu không chữa trị kịp thời thì ba người nhà ông sống không quá ba năm nữa.”

Trần Thuận vừa dứt lời, toàn phòng im phăng phắc.

Mọi người không thể ngờ, Trần Thuận lại ngạo mạn đến mức này.

Sau khi bị vạch trần lại thẹn quá hoá giận mà rủa cả nhà Tống Kiến Quốc.

“Đủ rồi, Trần Thuận, anh đừng có được đà lấn tới, dám rủa cả nhà chúng tôi.”

Tôn Trình lập tức quát lớn, đồng thời trong lòng cũng thấy bối rối.

“Nhóc con miệng còn hôi sữa mà dám nguyền rủa chúng ta, anh hai, anh xem đi, con rể anh thật tốt, thật ưu tú.”

Giờ, vấn đề không phải Tống Kiến Quốc thoải mái hay không, mà ông ta đã thật sự nổi giận.

“Ai nói hắn rủa anh chứ?”

Lúc này, có giọng cười nhạo vang lên từ phía sau đám đông.

“Ai?”

Mấy người Tống Kiến Quốc quay đầu nhìn thì thấy một ông già tóc bạc phơ, sắc mặt hồng nhuận, chậm rãi bước vào phòng bao của họ.

“Ông ta, ông ta là thần y Tôn Quốc An!”

Chú của Tống Thiên Hy kinh ngạc kêu lên.

Ông đã từng xem bài báo phỏng vấn Tôn Quốc An, nên vừa nhìn đã nhận ra được.

Cái gì?

Tôn Quốc An?

Mọi người nhìn kỹ, hình như đúng là không khác trong truyền thuyết lắm.

Tôn Quốc An nhìn đám người như đang nhìn một đám thiểu năng.

Có điều tâm trạng ông lại rất tốt.

Lúc trước, mặt ông hồng hào là vì hồi quang phản chiếu.

Nhưng bây giờ, sắc mặt ông hồng nhuận, đơn thuần là do tinh thần rất tốt.

Trần Thuận dễ dàng trị khỏi căn bệnh kín đã quấy nhiễu Tôn Quốc An mấy năm nay, khiến ông phục Trần Thuận sát đất.

“Ai nói hắn nguyền rủa anh chứ?”

“Anh thật sự có bệnh đấy.”

“Ba người đều có bệnh!”

Tôn Quốc An đi tới nhìn mấy người Tống Kiến Quốc, cười nhạo nói.

Lần này, đến lượt mọi người có mặt kinh hãi.

Nhất là Tống Kiến Quốc, ông ta không chỉ chấn kinh, mà đã hoàn toàn sợ hãi.

Sao ông ta lại có bệnh chứ?

Thân thể của ông ta rất tốt.

Lúc Trần Thuận nói ra, ông ta chỉ cảm thấy Trần Thuận đang rủa mình.

Nhưng bây giờ, là chính thần y Tôn Quốc An nói ra.

Ông không tin cũng không được.

Cái này cũng chưa tính, sau khi đi tới, Tôn Quốc An nhìn đám người, lần nữa khẽ nói: “Những vật này không sạch sẽ, ta khuyên mọi người, đừng đeo ở trên người, nếu không, nhẹ thì tổn hại thân thể, nặng thì gây bệnh.”

Lần này, đám thân thích lại kinh hãi.

Lúc nãy Trần Thuận nói như vậy, họ chỉ cảm thấy Trần Thuận đang vu oan cho Tôn Trình.

Nhưng bây giờ, ngay cả thần y Tôn Quốc An cũng nói như vậy.

“Còn nữa, nhân sâm này, nhìn phẩm chất rất tốt, nhưng bên trong toát ra mùi tanh, có chứa hơi của thi thể, chắc chắn đã trưởng thành trong mộ hoặc khu mộ, tuyệt đối không thể dùng, nếu không, chỉ có hại mà không có lợi.”

Tôn Quốc An tiếp tục nói.

Giờ không chỉ có kinh hãi, ánh mắt đám người nhìn Tôn Trình cũng thay đổi.

Đồng thời, họ đều nhanh chóng tháo bỏ những quà tặng mà Tôn Trình đã tặng họ ra.

Sau khi nói xong những lời này, Tôn Quốc An mới đi đến trước mặt Tống Kiến Nguyên lấy từ trên người một cái hồ nhỏ.

“Tôn Quốc An của Giang Châu, chúc mừng ngài Tống hồi phục xuất viện, có chút quà để bày tỏ thành ý.”

Cái này, cái này...

Mọi người đã nhìn thấy cái gì thế?

Thần y Tôn Quốc An mà lại là đến chúc mừng Tống Kiến Nguyên?

Phải biết, cho dù là quan lớn của Giang Châu chưa chắc đã gặp được mặt Tôn Quốc An.

Từ khi nào mà Tống Kiến Nguyên lại có mặt mũi lớn như vậy rồi?

Cái này cũng chưa tính, sau đó Tôn Quốc An còn nhìn Trần Thuận.

Xoay người khom lưng: “Tôn Quốc An, bái kiến chủ nhân.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »