Ma Đế Truyền Kỳ

Lượt đọc: 5897 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 24
tuyệt vọng chưa

❊ ❊ ❊

Tại… Tại sao lại như vậy chứ?

Hà Thiệu và Vương Hạo sợ ngây người khi thấy cảnh tượng trước mắt.

Bọn chúng đều biết Trần Thuận là một tay biết đánh đấm.

Quán quân Tán Thủ của đại học Giang Châu là Vương Trạch đã bị đánh tàn phế dưới tay hắn.

Quyền vương của các giải đấu ngầm ở Giang Châu là Chuông Báo Tử cũng bị phế dưới tay hắn.

Thậm chí ngay cả cao thủ như Hồ Lý Tài cũng không dám ra tay với Trần Thuận.

Bọn họ đã dự liệu từ trước, Trần Thuận nhất định là một tên đánh nhau rất cừ.

Nên hôm nay chúng mới huy động đến mấy chục tên vai u thịt bắp, từng trải qua hàng trăm trận đánh đến đây, dù là người của bang Búa Rìu hay vệ sĩ của công ty nhà họ Hà đi chăng nữa thì tên nào cũng đều đánh đấm rất giỏi.

Thế nhưng bọn chúng bị Trần Thuận đánh gục dễ dàng như vậy sao?

Tuy nhiên, vấn đề là, Trần Thuận không bị một vết thương nào cả!

Lẽ nào thực lực của Trần Thuận khủng bố đến mức ấy sao?

Hà Thiệu và Vương Hạo, thực sự bị chấn động.

“Ta đã nói, động vào người phụ nữ của ta thì phải chết!”

Lời của chủ Ma giới, chính là luật pháp!

“Cho nên, hai người các ngươi đi chết đi!”

Trần Thuận bước từng bước một về phía hai gã, vì vừa mới hạ gục mấy chục tên nên sát khí trên người Trần Thuận dường như nặng hơn, từng bước đi như nhát búa gõ lên người Hà Thiệu và Vương Hạo.

Trần Thuận càng tới gần, Hà Thiệu và Vương Hạo lại càng cảm nhận được rõ rệt áp lực vô hình đang đè nặng lên chúng, càng lúc càng nặng nề hơn!

“Trần Thuận, không ngờ mày lại sống sót được từ mấy chục người kia, mày tưởng mày đã thắng rồi sao?”

Vẻ mặt của Vương Hạo lộ rõ sự điên cuồng.

Vương Hạo cũng không hoàn toàn chắc chắn mấy chục tên kia có xử lý được Trần Thuận hay không nên gã cũng đã chuẩn bị phương án B.

“Lôi Báo, ra đi!”

Vương Hạo quát lớn.

Nhà họ Vương có sáu đại cao thủ, ai nấy đều rất mạnh, Chuông Báo Tử mà Trần Thuận đã đánh gục, đường đường là Quyền vương của các giải đấu ngầm tại Giang Châu nhưng chỉ được xếp vào hàng thấp nhất trong số sáu cao thủ hàng đầu của nhà họ Vương mà thôi.

Giỏi hơn Chuông Báo Tử là Sói Tàn, giỏi hơn Sói Tàn chính là Lôi Báo.

Vương Hạo vừa dứt lời, một bóng người bước ra từ trong bóng tối.

Người đó chậm rãi đi tới đứng phía sau Vương Hạo.

Nếu như nói Chuông Báo Tử toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, tinh lực dồi dào, ngay cả người thường liếc mắt cũng có thể nhìn ra Chuông Báo Tử là một cao thủ.

Còn Lôi Báo, thoạt trông thì bề ngoài không được hùng hổ cho lắm, nếu gặp người không biết gì thì chẳng ai có thể liên tưởng y là một cao thủ.

Nhưng nếu là những người từng biết y thì tuyệt đối không một ai dám khinh thường.

Bởi tên này rất tàn nhẫn!

Tên này cũng từng thi đấu tại giải đấu ngầm của Giang Châu, tham gia tổng cộng mười trận nhưng sau đó đã bị cấm không được thi đấu nữa.

Bởi vì mười trận đấu, đối thủ không một ai sống sót!

Tất cả đều bị y xé sống thành từng mảnh vụn!

Rất nhanh, chỉ trong nháy mắt.

“Hồ Lý Tài, ông cũng ra đi!”

Hà Thiệu nhìn Trần Thuận bằng ánh mắt ngoan độc, y và Vương Hạo đều giống nhau, nếu đã quyết định muốn trả thù Trần Thuận thì bọn chúng sẽ không hoàn toàn đặt toàn bộ hy vọng vào mấy chục tên kia.

Lúc này, Hồ Lý Tài cũng đi từ ngoài cửa vào.

Bộ dạng của ông ta vẫn lôi thôi lếch thếch như trước, có điều trong ánh mắt có vẻ khổ tâm.

Ông ta thật sự không muốn có xung đột với Trần Thuận.

Tuy không biết rốt cuộc thì thực lực Trần Thuận đến mức nào rồi nhưng khi đối mặt với Trần Thuận, ông ta cảm thấy sợ hãi, chưa ai cho Hồ Lý Tài cảm giác như thế bao giờ.

Nếu như không vì Hà Thiệu bắt tay với Vương Hạo, hà họ Vương còn huy động kẻ có thực lực cao hơn cả ông ta là Lôi Báo thì ông ta cũng sẽ tuyệt đối không đồng ý đi theo Hà Thiệu đến giết Trần Thuận.

Nếu ông ta và Lôi Báo liên thủ với nhau thì khắp Giang Châu này, ngoại một số ít người ra, thì thật sự không còn ai có thể đánh bại được bọn họ.

Một khi gã và Lôi Báo liên thủ với nhau, cho dù không xử lý được Trần Thuận thì Hồ Lý Tài tin là bọn họ cũng sẽ tự bảo vệ được mình.

Bởi vậy nên ông ta mới tới!

“Mày chính là đứa đã đánh tàn phế Chuông Báo Tử?”

Lôi Báo đứng sau lưng Vương Hạo, nhìn Trần Thuận với đôi mắt đỏ ngầu như thể đang nhìn một con mồi.

Trần Thuận nhếch mép cười khẩy: “Nếu mi dám cản ta hôm nay thì ta sẽ giết chết mi!”

“Thắng một tên lỗ mãng chỉ biết dùng vũ lực như Chuông Báo Tử thì có gì mà tự hào, hy vọng mày sẽ không làm tao thất vọng, không phải là một tên chỉ biết khua môi múa mép.” Mắt Lôi Báo sáng quắc.

Trần Thuận không nói gì thêm bởi trong mắt hắn, Lôi Báo đã là một người chết rồi!

“Ha ha ha, Trần Thuận, cho dù mày có lợi hại hơn nữa thì hôm nay mày cũng sẽ chết chắc!”

“Mày có mạnh hơn nữa thì nhiều lắm cũng chỉ có thể đấu lại với một trong hai người bọn tao thôi, nhưng đối mặt với cả hai người cùng một lúc, mày tuyệt đối sẽ không giành được phần thắng đâu.”

“Nếu mày tình nguyện quỳ xuống dập đầu xin tha thứ thì nói không chừng, tâm trạng của tao thỏai mái, sẽ tha cho vợ và em vợ của mày. Thế nào? Cầu xin tao không?”

Sau khi nhìn thấy hai cao thủ hàng đầu xuất hiện, ngay lập tức Vương Hạo có tự tin trở lại.

“Hôm nay, dù là ai cũng không thể cứu nổi mày đâu!”

“Ta nói rồi, những kẻ động vào người phụ nữ của ta đều phải chết!”

Trần Thuận lặp lại lần nữa nói, ánh nhìn của hắn như thể đang nhìn một người đã chết!

Lần trước, Vương Hạo cặp với Dương Vân Đình cốt là để làm nhục Trần Thuận cho thỏa cơn ghiền.

Ấy thế nhưng, Trần Thuận không những làm nhục ngược lại gã mà còn làm gã ta bẽ mặt, Trần Thuận còn tước luôn cả năng lực đàn ông của gã.

Còn lần này, gã đã động đến giới hạn của Trần Thuận nên kết cục lần này chỉ có một!

Trần Thuận không những không dừng bước mà càng đến gần Vương Hạo và Hà Thiệu hơn, sát khí trên người hắn mạnh mẽ hơn.

Hắn lúc này phảng phất như ác ma mới trở về từ địa ngục.

“Hiện tại, mi, có thể chết được rồi!”

Vừa dứt lời, Trần Thuận đột nhiên biến mất.

“Cẩn thận!”

Khoảnh khắc bóng dáng Trần Thuận vừa biến mất, Lôi Báo và Hồ Lý Tài gần như cùng lúc kêu lên, cùng lúc tung đòn.

Bịch!

Trong không trung chợt vang lên một âm thanh nặng nề.

Lôi Báo và Hồ Lý Tài bị chấn động, cơ thể giật lùi về sau ba, bốn bước mới có thể trụ vững được một cách khó nhọc.

Còn Trần Thuận thì vẫn đứng lù lù tại chỗ, không nhúc nhích.

“Sao lại thế?”

Lôi Báo và Hồ Lý Tài liếc nhìn nhau, thấy sự kinh ngạc trong mắt người kia.

Trần Thuận mạnh đến thế sao, vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ!

“Cản ta thì chết!”

Trần Thuận khẽ nhếch môi, phun ra bốn chữ, giọng nói không lớn, nhưng với Lôi Báo và Hồ Lý Tài chẳng khác nào tiếng sấm kinh thiên động địa, lỗ tai bọn họ lùng bùng, khí huyết toàn thân tán loạn.

“Sao lại thế?”

Lôi Báo và Hồ Lý Tài nhìn Trần Thuận, ánh mắt không chỉ chấn kinh mà còn có sự sợ hãi.

Chiêu… Chiêu thức này.

Là sư tử hống!

Để làm được điều này thì nội lực phải thâm hậu cỡ nào chứ?

Kể cả những người đã đạt được thành tựu võ học cũng không thể làm đến bực này.

Nhưng hắn cũng chỉ mới khoảng hai mươi, tuổi còn trẻ, không thể là tông sư được nhưng hắn lại toát ra khí thế của một tông sư.

Nhưng tại sao lại có thể tung ra chiêu thức mà chỉ bậc tông sư mới sử dụng được?

“Các ngươi, còn muốn cản ta?”

Trần Thuận hỏi lại lần nữa.

Từng từ từng chữ rơi vào tai Lôi Báo và Hồ Lý Tài, bọn chúng không chỉ cảm thấy khí huyết tán loạn, lồng ngực tức nghẹn, thậm chí lục phủ ngũ tạng cũng cảm nhận được sự ảnh hưởng không cùng mức độ.

Lúc này, bọn chúng đều vô cùng sợ hãi!

Hai người đứng yên tại chỗ, nhất thời không dám có hành động nào.

Trực giác nói cho bọn chúng biết, nếu động đậy tuyệt đối sẽ chết không có chỗ chôn!

Giờ phút này, trong lòng Hồ Lý Tài vô cùng hối hận.

Biết rõ Trần Thuận có thể sẽ rất khủng bố, sao vẫn đến chứ?

Thế nhưng, trên đời này không có thuốc hối hận!

“Lôi Báo, còn đứng đó làm gì?”

“Hồ Lý Tài, ra tay đi!”

Vương Hạo và Hà Thiệu, thấy hai người bọn họ đứng như trời trồng không nhúc nhích thì tức muốn bốc khói.

Trần Thuận nhìn hai người đó: “Nếu bọn họ dám cản đường ta thì ắt phải chết.”

“Bây giờ các ngươi đã biết tuyệt vọng là gì rồi chứ?”

Trần Thuận nở nụ cười xán lạn, thân thiện như người anh hàng xóm, nhưng Vương Hạo và Hà Thiệu nhìn thấy lại rùng mình.

“Mày muốn làm gì?” Vương Hạo và Hà Thiệu sợ hãi.

Chỗ dựa lớn nhất của bọn họ, con át chủ bài của bọn họ, hai cao thủ hàng đầu của Giang Châu mà lại sợ Trần Thuận đến thế, không dám ra tay.

Mẹ nó.

Vô dụng.

Hai tên vô dụng!

Vương Hạo và Hà Thiệu tức điên lên rồi.

“Ta muốn làm gì sao? Ta đã nói rồi, động vào người phụ nữ của ta thì phải chết”

“Cho nên, lẽ dĩ nhiên là muốn tiễn các ngươi vào chỗ chết!”

“Đương nhiên, trước đó, không thể không cho các ngươi cảm nhận một phen cái cảm giác gọi là đau khổ tột cùng.”

“Cảm giác muốn sống không được, muốn chết cũng không xong là như thế nào!”

Dứt lời, Trần Thuận liền vung tay phải lên lập tức có hai luồng hắc khí chui vào cơ thể Vương Hạo và Hà Thiệu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »