Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử

Lượt đọc: 11436 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407
Tiến »
Chương 289
Anh họ, thật là trùng hợp!

❊ ❊ ❊

Yên Hưng thành diện tích không lớn, cũng mới xây dựng thế nên độ sầm uất tự nhiên so không lại kinh thành.

Dân cư thưa, ba mặt công, nông, thương nghiệp đều mới chỉ dừng ở mức khởi điểm, thế nhưng lại thắng ở điểm có quy hoạch gọn gàng, vệ sinh được chăm chút, hai bên đường sạch sẽ, tuyệt nhiên không thể ngửi thấy mùi xú uế hay nhìn thấy “kết quả” của quá trình đại tiểu tiện để lại bên đường.

Ngoài ra còn đặc biệt có đường dành riêng cho người dân đi bộ, về cái này thì đừng nói huyện thành lân cận, thậm chí ngay cả kinh thành còn không có.

Vỉa hè đối với Đỗ Anh Vũ chẳng có gì lạ lẫm, thế nhưng đối với Lý An Bình thì tựa như một món đồ chơi mới, tiểu cô nương bước chân sáo nhảy lên nhảy xuống liên tục như thể muốn thử độ bền của bục xi măng, khuôn mặt tràn ngập thích thú, đối với trò chơi ấu trĩ này của nàng Đỗ tiểu tử cũng chỉ có thể bó tay làm ngơ, căn bản là can ngăn không có được.

- A Vũ, ngươi nói loại đá màu xám này gọi xi măng sao, nhìn thật mịn, so với đá xanh thông thường càng dễ nhìn!

- A Vũ, sau này ta xuất cung, ngươi là phải dùng nó xây cung điện cho ta.... nghéo tay hứa trăm năm không cho phép đổi!!

Khí chất lãnh đạm tiểu công chúa lúc này đã bị thay thế bằng hình tượng cô bé nhà bên.

Đỗ Anh Vũ dịu dàng khẽ gật, khoa trương nói sẽ xây một tẩm cung độc nhất vô nhị cho Lý An Bình, bên trong đi dựng quầy bar, bể bơi, rạp hát cái gì cũng có...

Lý An Bình nghe một loạt từ mới thì chỗ hiểu chỗ không, thế nhưng là đồ của Đỗ Anh Vũ thì nàng đều thích, gật đầu liền tục như con lật đật, cười đến tít cả mắt.

Chơi được chốc lát liền chán, nàng lại lôi Đỗ Anh Vũ đi tới nơi khác.

- A Vũ! Ngươi nhìn... cái kia là gì? - Đột nhiên, nàng reo lên một tiếng rồi chỉ tay về phía trước

Đỗ Anh Vũ liếc mắt theo hướng tay nàng chỉ, địa phương đó hắn cũng không xa lạ, chính là 5 tầng Nghênh Phụng Các.

Thuận tiện, Đỗ Anh Vũ cũng mang nàng lên chơi, vừa thăm quan, vừa giới thiệu qua loa một chút cũng như kể cho nàng cái truyền thuyết mà hắn tự bịa ra cho nơi này.

Lý An Bình nghe đến việc chủ nhân của toà Lâu Các này muốn dùng nó để Nghênh Phượng Hoàng liền lộ vẻ đăm chiêu suy nghĩ, tiểu cô nương có chút ngốc manh quay sang hỏi:

- A Vũ, chủ nhân của nó... không phải là ngươi đó chứ?!

Đỗ tiểu tử không chút dấu diếm, tại chỗ gật đầu thừa nhận, rồi lập tức nói:

- Cậu chuyện tình yêu của người và Phượng Hoàng ta vừa kể chính là tự bịa, nhuộm thêm tí màu sắc ngôn tình Huyền huyễn vào trong đó, thấy sao? Cảm giác toà lầu tháp có thêm câu chuyện thì giá trị tăng thêm một bậc đúng không?!

Lý An Bình nghĩ nghĩ một chút rồi gật đầu ngay tắp lự.

Giống như Đỗ Anh Vũ nói, địa phương nào chỉ cần có truyền thuyết của riêng mình liền trở nên thêm phần đặc biệt.

Giá trị về mặt vật chất đi kèm cũng theo đó mà bạo tăng.

Tất cả đều là tiền của, không phải nói xuông cho vui.

Đến trưa, lúc hai người từ trên cao lầu đi xuống thì đột nhiên khung cảnh phía trước có chút ồn ào, phá đi không gian vốn tĩnh lặng tại đây.

Âm thanh lớn tựa như tiếng cãi nhau kịch liệt thu hút sự chú ý của hai người, Đỗ Anh Vũ nhíu mày, liếc sang chỗ mấy tay thị vệ, hất cằm ra lệnh cho bọn hắn ra xem rốt cuộc là có chuyện gì.

Rất nhanh nhận thì được tin thị vệ báo về...

Có mấy tay nhà giàu mới nổi không biết trời cao đất dày tới muốn đây công tháp!

Hoàn khố?!

Yên Hưng từ lúc xây dựng xong thì cũng đã trở thành một nơi du ngoạn cho đám nhà giàu lân cận, Đỗ Anh Vũ cũng từng nghe nhiều về chuyện này, chỉ là hắn suốt ngày ở trong phủ đệ thế nên hôm nay mới gặp phải.

Đỗ Anh Vũ gật gù, mang theo Lý An Bình ngó đầu ra xem sao.

Vừa ra đến cửa, lập tức nhìn thấy mấy chục bóng người tại ngay tiền môn Nghênh Phượng Các, rất dễ để nhận ra đám quần là áo lượt ở bên trong đó, ngoài ra còn có mấy chục tên gia nô đi theo, quân số cũng phải đến chục người, hiện tại đang hùng hổ vây lại chỗ 4 tên dân quân bảo vệ nơi này.

Nhìn điệu bộ căng thẳng cùng khẩu hình miệng của đám này thì hẳn đang hát bài ca quen thuộc “mày biết bố tao là ai không?”

Kỳ thật Nghênh Phượng Các cũng không phải cấm khu, ngược lại vì chưa hoàn thiện để đi vào sử dụng nên Đỗ Anh Vũ tạm dùng nó làm điểm thăm quan thu hút, chỉ là hôm nay Đỗ Anh Vũ có lịch trình ở nơi này nên tạm thời cấm người vào thăm quan, tránh cho mấy kẻ lạ mặt khiến tiểu công chúa mất hứng.

— QUẢNG CÁO —

Kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều khiến Đỗ Anh Vũ thừa hiểu việc mang mĩ nữ đi dạo tất sẽ thu hút không ít đám ruồi nhặng, vậy nên sớm chuẩn bị thì liền tốt hơn.

Nhắc đến tào tháo không phải hiện tại tào tháo liền tới rồi sao.

Lại liếc kĩ một chút thì thấy bên trong đám người này có một vài nhân vật nữ tính, bộ dạng như đang đứng xem cuộc vui, ha ha, dùng cái mông để nghĩ cũng biết đây là chuyện gì.

Mang mĩ nữ đi dạo, bị cản lại thì lên cơn sĩ gái, chuyện bình thường muôn thủa mà thôi.

Nam nhân mà, có thêm tí hocmoon nữ tính đi kèm thì lập tức không biết trời cao đất dày ngay.

Ưm, nom mấy cô nàng này cũng có chút tư sắc, Đỗ công tử miễn cưỡng cho 7 điểm!

Chuyện này cũng chẳng mấy đặc sắc, Đỗ Anh Vũ hắn cũng không có hứng thú, liền cầm tay tiểu công chúa toan kéo nàng rời đi, trước đó thì phất tay ra hiệu, bảo bên trong thị vệ chạy đi gọi dân quân cảnh vệ tới đây dẹp loạn.

Chỉ là ngay khi đám người của Đỗ Anh Vũ vừa bước ra cửa thì liền ngay lập tức thu hút sự chú ý của đám hoàn khố này, một số tên bên trong đó nhận ra đám người Đỗ Anh Vũ không phải nhân viên bảo vệ, ngay lập tức quay về chỗ mấy tay dân quân cao giọng quát tháo:

- Mẹ nó, các ngươi nói hôm nay không cho phép người đi lên, vậy bọn hắn là gì? Không phải là người sao?

Tên dân quân cầm đầu xuất thân lão binh, chút hung hăng của đám hoàn khố dọa không nổi hắn, thái độ bình tĩnh đáp:

- Đây là trường hợp đặc biệt, hiện tại Nghênh Phượng Các không tiếp khách, các vị mới về đi!!

- Trường hợp đặc biệt cái khỉ mẹ gì? Nhà ngươi đùa ta đấy hả, chỉ là một thằng nhóc con mà thôi, ngươi biết ta là ai không?

- Ây ui! Một thằng nhóc lông còn chưa mọc cũng học đòi người khác mang mĩ nữ đi dạo rồi...

- Mĩ nữ, theo thằng nhãi đấy có gì thú vị, qua đây với chúng ta, cùng nhau đi dạo vãn cảnh, đàm chuyện nhân sinh không phải càng tốt sao, thế nào?!

Vài tiếng diễu cợt vọng tới chỗ của Đỗ Anh Vũ khiến hắn đang muốn rời đi thì lập tức dừng bước, từ từ ngoái đầu nhìn lại.

Khuôn mặt hắn không chút sinh khí tức giận nào cả, ngược lại khoé môi cong cớn, trong lòng còn nảy sinh hứng thú.

Ánh mắt của Đỗ tiểu công tử từ từ loé sáng lên.

Nhìn qua cách đám người này tỏ thái độ, mấy tên cầm đầu thì giống như đang muốn thể hiện khí khái nam tử cho đám nữ nhân ở phía sau nhìn thấy, cả đám bộ dạng hùng hổ gây sự, thậm chí còn lan sang cả chỗ Đỗ Anh Vũ....

Hơ!

Cái tiết tấu này...

Chẳng phải chính là tình tiết ra đường gặp não tàn trong truyền thuyết đây sao?

Thời cơ để ta giả heo cật hổ, trang bức vả mặt là đây chứ đâu!!!

Ngẫm lại, từ ngày lên kinh đến nay, ngoài trừ thời gian đầu có chút “khốc liệt” ra thì từ sau thế khi cái danh “tiểu Thái Tuế” được hình thành, đã quá lâu rồi không có có người chủ động gây sự với hắn, ưm, hoạ chăng về sau còn có tên mắt mù Phan An, thế nhưng không có sau đó nữa...

Hắc hắc!!

Không nghĩ tới bản thân cuối cùng cũng được thể nghiệm lại cảm giác này thêm lần nữa!!

Nhìn quần áo, trang sức của đám công tử này mang theo thì gia cảnh hiển nhiên không tệ, hiện tại Đỗ Anh Vũ giả vờ bị đụng hẳn có thể moi được không ít...

Nghĩ tới chuyện này, hắn liếm môi một cái, bừng bừng hứng thú đi tới, thiếu điều giang rộng vòng tay chờ người lao tới ôm ấp nữa thôi.

Tới a! mạnh mẽ lên nào, hung hăng tới đây đi nào!

Mấy tay hoàn khố cầm đầu này tuổi đời còn rất trẻ, hẳn là mới làm quan lễ chưa được bao lâu, thấy Đỗ Anh Vũ nước tới liền dùng ánh mắt bất thiện nhìn hắn.

Không hiểu có phải nhìn ra được sự mong chờ của họ Đỗ hay không mà tất cả đều muốn hướng về, đám chân chó theo sau cũng thay đổi mục tiêu, bỏ qua đám bảo vệ mà nhanh chân vây lấy họ Đỗ như thể sợ hắn chạy mất.

Thấy tình cảnh đột ngột có biến, Lý An Bình thân thể nhỏ bé khẽ run lên, thế nhưng nhìn lại thấy Đỗ Anh Vũ vẫn ở cạnh bên, nàng liền không còn sợ hãi. — QUẢNG CÁO —

Đỗ tiểu tử thì âm u cười, cảm ngoài mong chờ thì chính là chờ mong...

- Nhãi con, nhà ngươi...

Tới rồi!

Đỗ Anh Vũ hứng khởi, chuẩn bị đón lấy thế công của đám não tàn này thì đột nhiên cảm thấy tên đó có chút không đúng...

Lời nói của tên hoàn khố đang còn giở giang thì liền ngưng lại, im bặt, cổ họng hắn giống như con vịt bị mắc nghẹn, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng ọc ọc phát ra.

Sau thì toàn thân hắn từ từ bị treo lơ lửng trên trong trung, khuôn mặt đỏ ửng, nhăn nhó giống như người bị bí tiện lâu ngày.

Đỗ Anh Vũ đứng phía trước chứng kiến hết thẩy thì cả người mộng bức, hai mắt chớp liên hồi.

Con mẹ nó!!

Đây là tà phép gì???

Phía sau lưng tên hoàn khố đột ngột phát ra âm thanh, là giọng nữ nhân cho chút ngái ngủ lười biếng:

- Chó ngoan không cản đường, ngươi là ai? Cút ra cho lão nương!!!

Phía sau lưng tên hoàn khố, Dương Đoan Hoa tóc ngắn bù xù, bộ dạng cáu kỉnh như đang ngủ giở giấc bị người dựng dậy, nàng mắt nhắm mắt mở, một tay túm gáy tên thiếu gia xấu số cản đường mình, nhấc hắn lơ lửng giữa không trung.

Bàn tay thon dài của nàng lúc này lại giống như kìm sắt khoá chặt, tên hoàn khố dùng cả hai tay vận sức bú sữa mẹ cũng không thể cạy mở ra, hai chân hắn quẫy đạp một lúc thì bọt mép bắt đầu sùi ra, cả người theo đó mà từ từ buông thõng xuống.

Đám người xung quanh thấy cảnh tượng này khỉ kinh hãi tột cùng, tựa như đang nhìn thấy một con hình người cự thú xuất hiện, khí tráng từ nàng tỏa ra nặng như núi đè ép khiến bọn hắn mặt mày tái mét, bủn rùng tay chân, cử động không thể, nói cũng chẳng thành lời, run lẩy bẩy với nhau.

Ách!

Đỗ Anh Vũ cũng phải nuốt một ngụm nước bọt, nhìn thấy tên hoàn khố này có lẽ sắp đi sang tới bờ bên kia, thấy ánh sáng cuối con đường rồi, không kìm được lòng từ bi đi lên, khẽ ho khan một cái rồi nói:

- Hoa tỷ, dừng tay đi, tiếp tục hắn sẽ chết thật đấy!!

Chứng kiến nàng lúc này, Đỗ Anh Vũ cũng chỉ dám nói nhẹ nhàng như sợ nàng sinh khí lay sang mình, ở chung bấy lâu hắn thừa biết nữ nhân này không nói đạo lý, ra tay không biết nặng nhẹ, cũng không quản người quen.

Dương Đoan Hoa giống như lúc này mới tỉnh ngủ, ồ lên một tiếng, thuận tay quẳng cái thứ trên tay lăn sang một góc, tựa như quăng một đống rẻ rách, nhíu mày nhìn quanh một vòng rồi quay sang hỏi Đỗ Anh Vũ.

- Đám này là ai?!

Đỗ Anh Vũ nhún vai, đáp:

- Một đám không não, ta đang muốn bặt chẹt một phen thì ngươi tới!!

Dương Đoan Hoa mắt phượng hiện lên vệt tham lam, nàng cúi đầu thấp giọng nói:

- Người là vẫn còn tại, hiện tại tóm lấy cũng chưa muộn mà, để đó cho ta, việc này Hoa tỷ có kinh nghiệm!

Bắt người chính là nàng chuyên chức, không phải nói xuông.

Đỗ Anh Vũ cũng biết điều, đưa thay ra dấu mới!

Xoa xoa bàn tay, Dương Đoan Hoa đột nhiên ngập ngừng một chút rồi quay đầu, quăng mị nhãn nói:

- Chia 5-5, thế nào?

Mẹ kiếp!

Nữ nhân lòng tham vô đáy này thật giỏi tính toán!

— QUẢNG CÁO —

Liếc ra bên ngoài thì thấy dân chúng không hiểu từ đầu cũng bắt đầu tụ tạp xúm vào xem cuộc vui, Đỗ Anh Vũ bản thân cũng không muốn bán lại đây lâu chờ cảnh vệ tới nữa, đánh buốt ruột gật đâu.

- Thành giao!

Tay đấm Dương Đoan Hoa trả giá thành công, hiện tại bắt đầu chuyên chú về phái con mồi trước mắt, bộ dạng hung ác từ từ bước tới.

Ngay chính lúc ấy, phía bên ngoài phát ra một thanh âm vọng tới:

- Dương tướng quân, xin hạ thủ lưu tình!!

Sau đó thì bên ngoài, một gã nam tử trẻ tuổi khôi ngô, bạch y phiêu đãng nhanh chân chạy tới chen ngang giữa Dương Đoan Hoa và con mồi của nàng.

Đám tiểu thư phía sau mấy tên hoàn khố lập tức nhận ra người này, tựa như tiểu nữ hài gặp phải tình lang, đều đỏ mặt xấu hổ, cúi đầu khẽ hô.

“Công tử Hào! Là công tử Hào tới!!”

Mấy tên hoàn khố cũng như nhìn thấy cứu tinh, một tên trong số đó nhanh nhẹn kêu lên:

- Hào ca! Ngươi phải đòi lại công bằng cho chúng ta, là ả đàn bà kia ra tay trước, chính là ả ta...

Lời tố khổ chưa nói xong thì tên đó đã bị nam tử gọi công tử Hào này một tát đánh bay, sự tình biến đổi bất ngờ khiến cả đám còn lại đều kinh ngạc chân chối.

Công tử Hào không quản đám đàn em, bản thân thận trọng tiến về chỗ Dương Đoan Hoa, cung nàng giữ một khoảng cách nhất định, chắp tay cúi đầu thành khẩn nói:

- Tại hạ ra mắt Dương tướng quân, đám huynh đệ có mắt không tròng, không nhìn thấy núi Thái Sơn, vô tình mạo phạm tướng quân, mong ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho bọn hắn một mạng để bọn hắn có thể hối cải làm người!!

- Hào ca, chúng ta...

- Câm mồm lại!!!

Phía sau có kẻ không phục, muốn cự nự lập tức bị nam tử trẻ tuổi này quát ngang.

Dương Đoan Hoa hơi cau mày đánh giá tên này một chút.

Không khí xung quanh đột nhiên căng thẳng vô cùng, gã nam tử vẫn một mực chắp tay cúi đầu, sau lưng thì vã hết cả mồ hồi.

Một lát sau, họ Dương giọng lười biếng cất tiếng hỏi:

- Nhà ngươi... biết ta?

Nam tử lúc này mới âm thầm thở ra một hơi, không kiêu ngạo không điểm nịnh, dựng thẳng sống lưng bình thản đáp:

- Tại hạ Đỗ Anh Hào, là Thái Học Sinh tại Quốc Tử Giám, ở kinh thành đã từng may mắn thấy qua uy phong của Dương tướng quân một lần!

Đỗ Anh Hào?!

Dương Đoan Hoa nghe tên này liền ngờ ngợ, nghĩ nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn về phía Đỗ Anh Vũ ở phía đằng sau, lập tức thấy khuôn mặt tên này lộ vẻ bất đắc dĩ, khe khẽ gật đầu.

Đỗ Anh Hào cũng phát hiện ra Đỗ tiểu tử nấp ở phía sau, ánh mắt bừng sang lên, vui vẻ hô hoán:

- A Vũ, là ngươi? Ngươi cũng tại đây sao?

Đỗ Anh Vũ biết lúc này có tránh cũng đã muộn, đánh đứng ra, miệng cười nhạt đáp:

- Anh họ, thật là trùng hợp nha!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407
Tiến »