Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử

Lượt đọc: 11171 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407
Tiến »
Chương 281
Những gợn sóng đầu.

❊ ❊ ❊

Bạch Đằng giang nước sông thong tha, dập dềnh va vào kênh đào. Hai bên bờ cỏ mọc um tùm, thi thoảng có thể nghe thấy tiếng côn trùng kêu râm ran như hát.

Hoàng hôn vừa xuống, mặt trời từ từ ngả về tây, những con thuyền đánh cá nhỏ cũng theo trở về phía cảng, trên sông lúc này chỉ còn lác đác vài con thuyền còn tại, phía trên đó, mấy lão ngư dân có chút không thỏa, vẫn còn đang miệt mài quăng lưới chài, hẳn đây đều là những kẻ không may mắn, vừa trải qua một ngày năng xuất thấp, thu hoạch không cao.

Yên Hưng có đồng bằng để làm nông nghiệp, nhưng hầu hết đều là đất mới canh tác, sản lượng đạt được trong mùa thu hoạch vừa rồi thật chẳng thấm vào đâu, dân cư muốn đủ ăn thì vẫn phải hành lại nghề cũ chính ra sông đánh bắt cá.

Nông dân ít, ngư dân nhiều, Đỗ Anh Vũ tất nhiên sẽ phải tính đến chuyện phát triền song hành cả nông nghiệp lẫn ngư nghiệp, vậy nên đồng thời với việc mở rộng diện tích đồng ruộng, hắn còn cho người xây dựng các ngư trường nhỏ lớn khác nhau.

Lão Đa trước đây chỉ là nho nhỏ một lão ngư dân, cùng người bạn già và đám cháu nhỏ sống chui rúc trong căn lều tạm.

Cũng như những người khác, lão thuộc về nhóm đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi đăng kí hộ tịch của Đỗ Anh Vũ, ban đầu thì cũng có chút sợ sệt, nhưng nghĩ lại bản thân trên răng dưới giày, lưa thưa mái nhà tranh cùng chiếc thuyền thúng chắp vá...

Đã không có gì để mất, vậy thì sợ cái gì?

Đôi khi thành bại nhờ quyết định đúng đắn hợp thời, là nhóm dân cư đầu tiên của Yên Hưng, chứng kiến Yên Hưng thành biến đổi qua từng ngày, bản thân gia cảnh của lão cũng từ từ thay đổi.

Hiện tại đã có nhà, có một mảnh đất nhỏ để trồng hoa màu, có thuyền mới để bắt cá, mới đây lão còn được cấp cho quyền quản lý một khu ngư trường nhỏ, có thể nói những thứ nửa năm nay lão có được đều là những thứ năm xưa lão nghĩ cũng không dám nghĩ.

Hiện tại lão Đa vô cùng thỏa mãn, mỗi ngày trở về nhà nhìn đàn cháu có tấm áo mới, không chỉ no đủ mà còn có thể dư dả để tiết kiệm, lão đã không còn gì hối tiếc.

Vợ lão Đa mở một quán trà nhỏ ỏ Yên Hưng Cảng, hàng ngày lúc trở lại lão vẫn thường đến giúp dọn dẹp quán xá, quán nước này cũng tương đôi có tiếng, không phải vì có nước trà thơm ngon, mà là vì có cô nhân viên bán hàng xinh đẹp lanh lợi, duyên dáng tuổi mới lớn.

Vừa thấy lão Đa trở lại, A Lam cười tươi tăn như hoa, chạy lại nâng đỡ lão, đáng yêu cười nói:

- Ông nội vất vả, ngồi xuống đây uống chén trà, trà A Lam mới pha cho ông nội đây này.

Lão Đa cười cười, nói A Lam hiểu chuyện, đảo mắt nhìn quán xá một vòng thấy hôm nay hơi ít khách liền hỏi thăm.

A Lam tủm tỉm cười, đặt tay lên môi xuỵt một tiếng, đáp:

- Quán hôm nay có khách sộp, bao hết rồi!

Lão Đa nghe xong thì ngớ người.

Khách bao hết?

Quái, nếu là khách sộp như vậy sao không vào nội thành mà thuê khách sạn, chọn cái quán nước nhỏ bé của lão làm gì?

Lòng nghi hoặc, lão Đa duỗi mắt len lén nhìn sang một góc, thấy ở phía bên trong là hai người chùm đầu thần bí đang cùng một lão nhân nói chuyện.

Bà vợ lão Đa sau khi bưng lên nước trà cùng ít đồ điểm tâm cho khách liền lui ra, thấy vậy lão liền kéo vợ sang một bên, thấp giọng hỏi:

- Thế nào?

Bà lão khuôn mặt Hồng hào, giơ lên ba ngón tay, nói:

- Khách hào phóng, cho chúng ta hẳn 3 quan tiền.

Lão Đa khuôn mặt liền tối, cau mày nói:

- Ta là hỏi cái này sao? Già còn tham tiền, ta là muốn hỏi có biết bọn hắn là người nào, ở đâu không?

Bà lão lắc đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi thật thà đáp:

- Không rõ nữa, nhưng chắc chắn không phải người ở đây, đều rất lạ mặt, khẩu âm cũng là vùng khác.

— QUẢNG CÁO —

Lão Đa nghe xong liền trầm tư một lúc, sau thì cắn răng nói:

- Không được, ta phải đi báo quan phủ ở đây có người mờ ám!

Bà lão nghe vậy liền sợ chết khiếp, nhanh chóng kéo lão Đa lại, bảo lão đừng tự rước họa vào thân. Lão Đa khuôn mặt đỏ ửng, không chịu, nói:

- Nơi này từ lúc Quan phủ đến liền bình an vô ưu, vì thế chúng ta mới trải qua được tốt đẹp đến vậy, hiện tại có một đám lạ mặt, ai biết bọn hắn có ý định làm bậy hay không? Không được, ta vẫn phải đi báo quan cho chắc.

Biết ngăn không được chồng mình, bà lão cũng chỉ ngậm ngùi khuyên lão cẩn thận rồi nhìn lão len lén đi mất.

Mà ở bên trong phòng trà, lão nội thị lúc này đang cùng người nói chuyện, mặc dù vợ chồng lão Đa bên ngoài giọng nói âm lượng rất thấp những vẫn không qua được tai lão.

Lão thái giám thầm lắc đầu cười khổ, không nghĩ tới đường đường một Đại Tổng Quản trong Hoàng Cung cũng có ngày bị người ngờ vực là phường trộm cướp.

Nhìn sang chỗ hai tên thuộc hạ, lão thái giám giọng nhàn nhạt nói:

- Đi chuẩn bị đi, sứ giả của Bệ Hạ lần này tới đây, không được phép gặp bất cứ rủi ro nào, một chút nguy hiểm cũng không được, nếu không các ngươi cứ cẩn thận cái đầu trên cổ.

Hai tên mặc áo đen vội vã chắp tay, cúi đầu hô một tiếng “tuân lệnh” rồi rời đi, để lại mình lão lại trong phòng.

Trà nhạt, vị đạo chẳng ra đâu vào đâu, lão nội thị cũng chẳng có hứng uống tiếp, ngoái đầu ra phía sau cửa thì thấy A Lam hai tay ôm khay, bộ dạng lén lút nhìn mình thì có chút buồn cười, lão vẫy vẫy gọi cô bé tiến tới.

A Lam thấy bị phát hiện liền xấu hổ những vẫn phải tiến vào, bẽn lẽn nói:

- Khách... khách quan, ngài là dùng trà xong rồi sao?

Chỉ là nàng cứ thấy lão nhân này nhìn mình từ trên xuống dưới, thi thoảng lại tủm tỉm cười khiến A Lam gai hết cả người, chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.

- Tiểu cô nương, chớ sợ, ta không phải là người xấu! - Lão thái giám cố bày ra khuôn mặt hết sức hoà ái nói chuyện.

Thế nhưng dường như lại càng khiến A Lam hoảng sợ lắp bắp.

Nha đầu này mới 15-16 tuổi, nhát gán vô cùng.

Lão thái giám thật ra cũng không có ý gì cả, chỉ muốn thăm hỏi một chút tình huống nơi này mà thôi, hiện tại thấy đối phương bộ dạng như muốn bỏ chạy thật khiến lão dở khóc dở cười.

Nghĩ nghĩ, lão đành bịa ra thân phận mình là lái buôn, muốn tới Yên Hưng làm ăn thì A Lam mới bớt sợ hãi phần nào.

Hai người già trẻ một đứng một ngồi nói chuyện phiếm, lão nhân hỏi, nha đầu đáp.

Nói về Yên Hưng thì A Lam vui vẻ khoe mẽ, nói nơi này cái gì cũng tốt, lão gia gia tốt, lão bà bà tốt, lão nhân tại đầu ngõ cũng tốt...

Lão nội thị phì cười, nhìn tiểu cổ nương đơn thuần trước mặt lại càng trìu mến, nhấp một ngụm trà hoa, lại hỏi tiếp:

- Vậy trước đây có tốt không?

A Lam lập tức nhăn mặt lắc đầu, len lén nhìn xung quanh một vòng xong rồi mới dám thì thầm nói:

- Không, trước đây rất loạn, tặc phỉ ác nhân rất nhiều, từ sau khi quan phủ tới mới tốt, quan phủ tới mọi người đều có nhà, đều có cái ăn...

Lão nội thị trong lòng đột nhiên có chút thổn thức, thật không nghĩ tới Kinh Thành tiểu thái tuế kia lại thật có thể tạo phúc một phương, xem ra Bệ Hạ là thật có ánh mắt.

A Lam con mắt tròn to không biết lão nhân là đang nghĩ điều gì, vẫn duyên dáng như chim nhỏ nói:

— QUẢNG CÁO —

- Tô đại thân cũng đặc biệt thân dân, thường hay đến thăm nom mọi người, ai có oan khuất đều được Tô đại nhân giải quyết, tuyệt đối công bằng...

Nghe đến đây, lão nội thị khuôn mặt liền hiện lên vẻ nghi hoặc, miễn cưỡng mỉm cười hỏi lại:

- Tiểu cô nương có phải hay không nhớ nhầm, là họ Đỗ sao lại là họ Tô?

A Lam lắc đầu, khẳng định bản thân không có nhầm, đáp:

- Tô Hiến Thành Tô đại nhân tuyệt đột không sai, A Tú tỷ tỷ một mực theo Tô đại nhân mà, A Tú tỷ tỷ nói Tô đại nhân thương dân như con, sao A Lam có thể nhầm được.

Lão nội thị khẽ cau mày lại.

Tô Hiến Thành sao?

Đây... là kẻ nào?

Đương lúc muốn tiếp tục gặng hỏi thì đột nhiên cửa phòng mở toang ra, từ bên ngoài, một giọng nói hùng hồn tràn ngập năng lượng vọng vào bên trong, mà kỳ lạ đó lại không phải âm thanh của nam tử.

- Kẻ nào bên trong, mau cút ra đây cho bản tướng... ách...

Một đầu tóc ngắn Dương Đoan Hoa xuất hiện.

Nàng bàn đầu hùng hổ xông tới, bộ dạng như ác bá trong thôn, cao giọng tiến vào.

Chỉ là vừa nhìn kỹ thấy đối phương là ai thì liền thon thót giật mình, xìu xuống như quả bóng hơi, ngại ngùng cười nói:

- Đại tổng quản nha, sao ngài lại ở đây?

Lão nội thị nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, bộ dạng liền cười như không cười, hướng về nàng trầm giọng nói:

- Dương tướng quân, câu đấy ta là phải hỏi tướng quân mới phải, sao ngươi lại ở nơi này?

A Lam bị kẹp ở giữa hai người, ánh mắt nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải, cái không khí lúng túng này khiến cho nàng ta cũng không biết phải làm sao, bộ dạng như thể sắp khóc, lòng thầm hô.

Ông nội, cứu A Lam!

*

Hai tên mặc đồ đen nhân lúc chạng vạng thì liền tại chỗ tách ra, kẻ chạy hướng hướng Bắc, người đi về Đông.

Tên chạy lên phía Bắc thì một đường hướng về Đông Hải doanh địa, dùng thân pháp như bóng ma ẩn ẩn trong bóng tối tiến về một khu lều lớn, đến lúc bước vào bên trong hắn mới cởi bỏ bộ đồ, để lộ ra khuôn mặt của một gã trung niên trắng trẻo bất cần.

Ở bên trong, Mâu Du Đô dường như không bất ngờ với vị khách không mời này, khuôn mặt hắn lạnh tanh không chút xúc cảm, lên tiếng chào hỏi:

- Huyền Dật đạo trưởng, đã lâu không gặp rồi.

Kẻ đến không phải ai khác chính là năm xưa cùng Đỗ Anh Vũ và Tô Hiền Thành đồng hành tại Vô Ưu Tự, sư thúc của Hoàng Nghĩa Hiền, một trong bốn vị chủ tọa của Trấn Vũ Quán Huyền Dật đạo sĩ.

Chỉ là ít ai ngờ tới gã đạo sĩ tham tài háo sắc này lại là người của Lão Nội Thị.

Huyền Dật gặp người quen, rất tự tiện tiến lên lấy trà trên bàn tự rót tự uống, rồi tự động tìm một chỗ ngồi xuống tựa như đang ở nhà mình.

Mâu Du Đô híp mắt nhìn, thế nhưng cũng không phản ứng gì cả.

— QUẢNG CÁO —

Đợi một lúc sau, gã đạo trưởng mới từ trong ngực áo rút phong thư, ném cho họ Mâu, giọng buông thả bất cần nói:

- Nhiệm vụ của ngươi thay đổi, không cần chú tâm giám sát họ Thân nữa, làm tốt việc tại nơi này liền được.

Mâu Du Đô nghe xong trong lòng liền gợn sóng, tay tiếp nhận phong thư, nhất thời im lặng không nói câu gì.

Trước lúc đến Đông Hải, gọi là theo giúp Đỗ Công Tử thế nhưng hắn còn ẩn ẩn có một nhiệm vụ khác, đó chính là theo dõi Thân gia tại Châu Lạng từ xa.

Bệ Hạ tỏa lưới khắp Đại Việt, cho dù có là Thân gia nổi danh trung thành cũng không ngoại lệ, hắn chỉ bất ngờ ở một điểm là tại sao nhiệm vụ đột nhiên lại thay đổi.

Nhìn vào lá thứ trên tay, Mâu Du Đô thần tình ngưng trọng...

Hẳn mọi thắc mắc của hắn đều sẽ được ghi chép tại chỗ này.

Cùng lúc đó, tên áo đen còn lại cũng đã trở lại bên trong nội thành Yên Hưng, hắn dừng trước một toà nhà lầu tại trung tâm huyện thành.

Lầu danh Nghênh Phượng Các, là do một tiểu tử háo sắc nào đó xây dưng cho một tiểu mĩ nhân của mình.

Nhanh chân bước thẳng lên trên thượng tầng, tên áo đen cũng bày ra bộ dạng thường thấy, tiến vào trong phòng, y một bên quỳ gối, tự tay rút ra một phong thư, hướng về tiểu cô nương đang soi gương tẩy trang trước mặt, giọng lạnh băng nói:

- Nương nương, bên kia kinh thành có điều động, thuộc hạ phải thay đổi nhiệm vụ, không thể tiếp tục theo nương nương được nữa.

Lê Nghi Phượng đảo mắt phượng nhìn sang, con ngươi nàng lưu chuyển như thu thủy, từ từ nâng lên tay ngọc, ra hiệu cho Hạc Lão tiến tới, rồi từ trên tay lão chộp lấy phong thư.

Mĩ nhân kiều diễm cười mỉm nhìn phong thư, sau thì nhàn nhàn hướng về Hạc Lão hỏi:

- Ồ, phía bên Kinh thành không còn muốn cắm ngươi làm tai mắt bên cạnh cha ta nữa sao? Lại có đại nhân vật nào đáng để cho ngươi lưu tâm hơn vậy?

Hạc lão vẫn quỳ gói cúi đầu, không chút biểu tình, lạnh lùng đáp:

- Phía Nam, Nguyễn gia!

Nghi Phượng vuốt vuốt bờ môi, ngẫm nghĩ một chút rồi gật gù nói:

- Càn Đức hắn hiện tại muốn động Nguyễn Gia trước sao? Không, hẳn là muốn động Thành Chiêu Hầu rồi?

Đương lúc nàng cùng tên thuộc hạ nói chuyện thì từ bên ngoài có hạ nhân chạy tới báo, nói rằng Đỗ Anh Vũ đừng muốn tiến đến

Lê Nghi Phượng gật đầu, phất tay cho lui, liếc sang chỗ Hạc lão, nàng trầm giọng nói:

- Cứ tiếp tục theo đó làm làm việc, chuyện của Hạc Vệ ta sẽ có sắp xếp, ngươi không cần quan tâm.

- Rõ! - Dứt câu, Hạc Lão liền rời đi, nhanh gọn như cách hắn tới.

Lê Nghi Phượng cũng dẹp bỏ đi phong thái kiều diễm thành thục không hợp tuổi của mình, lắc mình trở lại làm một tiểu thư đài các trang nhã như ngọc, thận trọng chờ tiểu tình lang tới thăm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407
Tiến »