Muốn làm quan ư? Chuyện này Chu Lôi chưa từng nghĩ tới bao giờ!
Chu Lôi làm một tên lưu manh suốt hai mươi năm, nay bỗng dưng muốn làm quan, cảm giác ít nhiều có chút nực cười. Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, người không sợ hãi Xuyên Đảo không nhiều, mà Chu Lôi thật sự là một trong số đó!
"Được thôi, vậy thì tranh cử thử xem, để xem tôi có bản lĩnh thống lĩnh thiên quân vạn mã hay không!"
Chu Lôi cười hì hì bước lên bục, nhìn về phía nguyên thủ các nước, để lộ hàm răng trắng bóc cười rạng rỡ.
"Tại hạ không tài cán gì, từng vài lần giao thủ với Xuyên Đảo, cũng coi như có chút kinh nghiệm. Hôm nay tôi đứng ở đây, muốn đảm nhận vị trí lãnh đạo của tổ chức sắp được thành lập này, không biết ý mọi người thế nào?"
Mấy câu này của Chu Lôi coi như đã vắt kiệt vốn từ trong bụng, đây cũng là học được từ trên tivi cả thôi! Xem ra bao nhiêu năm xem phim truyền hình cũng không hề uổng phí.
Khung cảnh im phăng phắc, không một ai phản đối, cũng chẳng có ai tán đồng!
Sau một hồi lâu, đột nhiên có một người đứng dậy.
"Tôi phản đối!"
Chu Lôi sững sờ, không nhịn được nhìn về phía đối phương.
"Tôi phản đối! Tôi thấy mình phù hợp với vị trí này hơn!"
Người này là một vị tướng quân của một nước lớn, cũng được coi là nhân vật có chiến công hiển hách. So với Chu Lôi, mọi người đương nhiên thích một người già dặn điềm đạm như ông ta nắm giữ tổ chức mới hơn, chứ không phải một tên nhóc vắt mũi chưa sạch như Chu Lôi.
"Mẹ kiếp, muốn làm thì nói sớm đi, cứ phải đợi ông đây đứng ra rồi mới phản đối, đúng là bị bệnh!"
Chu Lôi đứng giữa hội trường không nhịn được thầm mắng, đây chẳng phải cố tình làm khó hắn sao!
"George, ông không sợ chết à?"
Vị tướng quân này tên là George, Chu Lôi chẳng khách khí chút nào, hỏi thẳng.
Ánh mắt George lóe lên tia sáng, vẻ mặt đầy vẻ chính nghĩa.
"Sợ chết? Quân nhân chưa bao giờ sợ chết! Trước đây tôi có thể bảo vệ tổ quốc mình, thì bây giờ tôi cũng có thể bảo vệ toàn nhân loại! Còn cậu, cậu vẫn còn quá trẻ, không gánh vác nổi trọng trách. Nếu cậu thực sự muốn góp sức cho nhân loại, tôi nghĩ cậu nên bắt đầu từ một người lính, tích lũy chút chiến công rồi hãy bàn đến chuyện bảo vệ nhân loại!"
"Tôi cũng phản đối!"
Lúc này từ một góc khác lại có thêm một người đứng dậy, mà người này lại là một phụ nữ!
Chu Lôi không nhịn được thầm hỏi thăm tổ tông mười tám đời của hai kẻ này. Sớm không đứng ra, lúc cần các người lên tiếng thì im lặng, giờ lại từng người một đứng ra phản đối!
"Sally, tại sao cô lại phản đối?"
Chu Lôi nhìn Sally vừa đứng dậy, thần sắc đã có chút mất kiên nhẫn. Chu Lôi là kiểu người có thể động thủ thì không bao giờ động khẩu, bắt hắn đứng đây khoe khoang công trạng, bàn luận tuổi tác là việc hắn ghét nhất.
Sally nhìn Chu Lôi với vẻ khinh khỉnh.
"Chu Lôi, tôi từng điều tra rất kỹ về anh. Anh tuy là người của Hòa gia, nhưng theo tôi được biết, anh cũng là một thây ma!"
Lời vừa dứt, cả đại sảnh lập tức bùng nổ. Chuyện Chu Lôi là thây ma không có mấy người biết, đây chẳng phải chuyện vẻ vang gì, người biết chuyện đương nhiên cũng không đi rêu rao khắp nơi.
Thế nhưng trên đời này không có bức tường nào không có kẽ hở, bị người ta điều tra ra cũng là chuyện không thể làm khác được.
"Cái gì? Chu Lôi lại là thây ma?"
"Hòa gia lại có thây ma ư!"
"Hòa gia có phải cùng một hội với Xuyên Đảo không?"
"Đồ lừa đảo, Hòa gia đúng là lũ lừa đảo lớn!"
"Cút khỏi đây! Ở đây không hoan nghênh Hòa gia!"
Vì tin tức gây chấn động của Sally, không chỉ Chu Lôi mà ngay cả Hòa gia cũng bị mọi người bài xích!
Chu Lôi nhíu mày nhìn Sally, đôi mắt dần chuyển sang màu xanh lam. Chân Sally nhũn ra, suýt chút nữa là ngồi bệt xuống đất, nhưng cuối cùng cô ta vẫn lấy hết can đảm, giơ tay chỉ vào Chu Lôi.
"Mọi người nhìn xem! Mắt hắn biến thành màu xanh rồi!"
Trong chốc lát, lực lượng bảo vệ các nước đồng loạt xông vào đại sảnh, họng súng nhất loạt chĩa vào Chu Lôi.
"Tất cả mẹ kiếp im lặng cho tôi!"
Chu Lôi gầm lên một tiếng, cả đại sảnh lập tức im phăng phắc, đến cả tiếng kim rơi cũng nghe rõ. Ai mà chẳng sợ thây ma? Không sợ thây ma thì sao có thể đến đây?
Giờ đây ngay trước mắt họ đang đứng một con thây ma, nếu bảo họ không sợ thì đúng là nói nhảm!
Chu Lôi nhìn Sally và George, trong mắt lóe lên tia khinh miệt.
"Hai người tưởng dùng cách này là ngăn cản được tôi sao? Các người nói tôi là thây ma? Vậy còn hai người thì sao? Đừng nói là các người thật sự nghĩ đứng xa thế này mà tôi không ngửi thấy mùi máu tanh trên người các người nhé!"
Chu Lôi vận dụng "Ám ảnh bộ pháp", chớp mắt đã đến bên cạnh Sally. Chân Sally nhũn ra, không sao né tránh được bàn tay như gọng kìm của Chu Lôi.
Khi đám binh lính phản ứng lại thì bóng dáng Chu Lôi đã đổi chỗ từ lâu. Lúc này mọi người mới hiểu rõ, một con thây ma thực thụ đáng sợ đến mức nào!
Chu Lôi không chút do dự nhấc bổng Sally lên quá đầu, rồi ném mạnh xuống. Sức mạnh của Chu Lôi lớn đến nhường nào, Sally bị ném đi như một quả đạn pháo bay thẳng vào giữa đại sảnh.
Ai cũng nghĩ lần này Sally lành ít dữ nhiều, dù sao một người bình thường rất khó có thể nguyên vẹn dưới sức mạnh như vậy.
Thế nhưng phép màu đã xảy ra, Sally tiếp đất bằng cách khom lưng, một tay một chân chống xuống đất, tư thế ngầu như một đặc vụ hàng đầu.
Chu Lôi khinh khỉnh hừ lạnh, sau đó lại chớp mắt xuất hiện bên cạnh Sally. Hắn túm lấy tóc cô ta, không chút nương tay ấn mạnh xuống mặt đất.
"Rầm" một tiếng, đầu của Sally tiếp xúc thân mật với mặt sàn, gạch lát nền xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện.
Rất nhiều người không nhịn được phải bịt mũi lại, nhìn cảnh tượng trước mắt thôi cũng đủ cảm nhận được sự đau đớn đó.
Chu Lôi sau đó lại nhấc Sally lên, xoay mặt cô ta về phía mọi người.
Sally trông vô cùng thảm hại, tóc tai rối bời, khuôn mặt lấm lem, dưới mũi còn vương hai dòng máu.
Thế nhưng tất cả những điều đó không phải là thứ mọi người quan tâm, họ ngược lại đã phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng khác!
Bất cứ ai dưới đòn đánh này cũng không thể nguyên vẹn, Sally cũng vậy, trên mặt xuất hiện nhiều vết thương, nhưng phép màu nằm ở chỗ, những vết thương trên mặt Sally đang dần hồi phục!
Ngay trước mặt tất cả mọi người, Sally ngay cả cơ hội phản bác cũng không có!
Sally là thây ma!
Sally lộ ra đôi mắt đỏ ngầu, hai chiếc răng nanh lóe lên hung quang.
Chu Lôi lắc đầu, loại thây ma tép riu này mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt hắn, chẳng khác nào tìm chết.
Một tia sáng từ con dao găm trong tay Chu Lôi lóe lên, một đóa pháo hoa nở rộ từ máu tươi bùng lên giữa hội trường!
Chu Lôi quay đầu nhìn George.
"Đến lượt ông rồi!"
George run bắn người, vội vàng túm lấy người bên cạnh khống chế trong tay.
"Không được nhúc nhích! Không ai được nhúc nhích! Nếu không tôi giết hắn!"
Chu Lôi nhìn George, tò mò hỏi.
"Ngày đầu tiên đến đây các người vẫn là người, sao đột nhiên lại biến thành thây ma rồi? Xuyên Đảo rốt cuộc đã tìm các người từ khi nào? Hắn có phải muốn lợi dụng các người để khống chế tổ chức mới mà chúng ta sắp thành lập không?"
Lời này vừa thốt ra, lập tức làm chấn động cả hội trường.
George có chút không cam tâm, ông ta vốn đã thèm khát vị trí này, nhưng lại sợ chết, nên mấy ngày nay cứ im lặng không nói. Thế nhưng đêm qua đột nhiên có người xông vào phòng ngủ, tiêm cho ông ta một loại thuốc lạ, thế là ông ta mơ mơ màng màng biến thành thây ma!
Sau khi trải qua nỗi thống khổ khi không có viên thuốc trắng để duy trì mạng sống, George đã đồng ý với yêu cầu của đối phương. Nếu tổ chức này không thể thành lập thì tốt nhất, còn nếu có ai dám ra tranh cử chức thủ lĩnh, thì George phải đứng ra đoạt lại vị trí đó.
Như vậy cũng coi như Xuyên Đảo đã nắm thóp được tổ chức quan trọng nhất hiện nay!