Người bình thường sau khi biến thành cương thi, chức năng cơ thể được cường hóa cực đại, dù là tốc độ hay sức mạnh đều vượt xa nhân ngẫu vài phần.
Tuy nhiên, mức độ sức mạnh và tốc độ này vẫn chưa đủ để đe dọa Chu Lôi. Mức độ cường hóa cơ thể được quyết định dựa trên trạng thái trước đó, kẻ càng mạnh thì sau khi biến thành cương thi lại càng đáng sợ. Mà Chu Lôi trước khi chết đi sống lại đã là một lính đánh thuê tác chiến đơn độc cực kỳ kinh khủng, ngay cả "Người đưa đò" đứng đầu bảng xếp hạng sát thủ cũng không phải đối thủ của hắn.
Vì vậy, khi Chu Lôi biến thành cương thi, hắn cũng là kẻ kiệt xuất trong hàng ngũ cương thi, thậm chí là cương thi có thực lực mạnh nhất.
Huống hồ lúc này Chu Lôi còn đang mặc cơ giáp máy móc. Bộ cơ giáp này không phải hàng giả, mà là hàng chính phẩm của nhà họ Hòa, do chú Hai Tôn từng bỏ số tiền lớn mua về để tham khảo nghiên cứu. Mặc dù đây không phải là bộ giáp tiên tiến nhất của nhà họ Hòa, nhưng cũng không đến mức hạn chế quá nhiều thân pháp của Chu Lôi.
Chu Lôi trong chớp mắt đã xuất hiện trên cành của một cái cây cổ thụ. Nhìn tốc độ của mười ba con cương thi kia, trong lòng hắn đã có tính toán. Xem ra dù không thắng được cả mười ba tên, nhưng muốn chạy trốn thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Đã chạy trốn không thành vấn đề, Chu Lôi cũng chẳng làm bộ làm tịch. Hắn rút song đao ra, từ trên cao nhảy xuống, lao thẳng về phía mười ba con cương thi dưới đất.
Chu Lôi vung trường đao trong tay, một chuyện nằm ngoài dự đoán lại xảy ra. Vũ khí của đối phương không bằng một phần vạn trường đao của hắn. Khi binh khí va chạm, đao của đối phương lập tức bị trường đao của Chu Lôi chém làm đôi. Chứng kiến cảnh này, trong lòng Chu Lôi sảng khoái không tả xiết.
Xem ra cương thi dù thực lực có hung hãn đến đâu, nếu không có trang bị vũ khí tinh nhuệ thì cũng không đáng sợ như hắn tưởng tượng.
Mười ba con cương thi đối diện lúc này đều ngây dại. Từ khi biến thành cương thi, chúng luôn là kẻ bắt nạt người khác, nhìn kẻ địch lộ ra vẻ mặt sợ hãi tuyệt vọng trước mặt mình. Nay tình thế đột ngột thay đổi khiến chúng trở tay không kịp, hoàn toàn không thích nghi được với tình cảnh yếu ớt của chính mình.
Chu Lôi không cho đối phương cơ hội phản ứng, nhân lúc chúng đang ngẩn người, hai thanh trường đao nhanh như chớp lướt qua thân thể chúng.
Khóe miệng Chu Lôi hơi nhếch lên, tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, chuyện thực sự kinh khủng lúc này mới bắt đầu!
Mười ba con cương thi này đột nhiên phát nổ!
Mười ba con cương thi này tuy không có vũ khí sắc bén, nhưng chúng lại mang theo một loại hỏa khí khác, đó là bom. Những quả bom này rất ổn định, bình thường tuyệt đối không phát nổ, nhưng chúng đã được kết nối với nhịp tim của những con cương thi này. Trái tim của chúng trở thành công tắc của quả bom, chỉ cần tim ngừng đập, bom trên người chúng sẽ nổ tung!
Mười ba quả bom nổ gần như cùng một lúc. Chu Lôi nằm mơ cũng không ngờ rằng, việc tiêu diệt đối phương một cách sảng khoái lại dẫn đến cục diện nguy hiểm thế này.
Cơ giáp của nhà họ Hòa dù tiên tiến cũng không thể chống đỡ được mười ba quả bom ở cự ly gần như vậy!
Chu Lôi bị bom hất văng ra ngoài, mắt hắn hoa lên, khí huyết trong người cuồn cuộn, bộ cơ giáp trên người cũng trở nên tan nát, thậm chí xương chân còn gãy lìa lộ cả ra ngoài.
Chu Lôi nằm ngửa mặt lên trời, nhìn ánh lửa ngút trời. Đúng lúc này, trong đầu Chu Lôi đột nhiên hiện lên một hình ảnh: một con rồng lửa xông lên trời, và hình ảnh hắn từ trên trời rơi xuống, cảnh tượng đó sao mà giống với hiện tại đến thế.
Hình ảnh ngày càng rõ nét, sau đó giống như cuộn băng được phát ngược lại, rồng lửa quay trở lại tòa nhà, còn hắn từ dưới đất bay lên tòa nhà!
Chu Lôi nhớ khi đó mình còn nhỏ, trong một chuyến du lịch, cả gia đình đến ở tại một tòa nhà. Hắn nghịch ngợm chạy lung tung, đột nhiên có một người xuất hiện bắt cóc hắn.
Lúc đó hắn không nhận ra kẻ bắt cóc mình là ai, nhưng giờ Chu Lôi đã nhận ra, đó chính là cha nuôi Tiền Bằng của hắn!
Hình ảnh từng khung hình hiện ra, Chu Lôi thấy mình bị Tiền Bằng tiêm một loại thuốc màu vàng kim, cũng nghe thấy một người phụ nữ gọi kẻ mặc áo blouse trắng là Xuyên Đảo.
Người phụ nữ lo lắng đó, Chu Lôi nhận ra bà, chính là người mẹ thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của hắn!
Một chuỗi ký ức được xâu chuỗi lại vào khoảnh khắc này. Vụ nổ tương tự đã khiến Chu Lôi nhớ lại tất cả, nhớ lại thân thế của mình!
Chu Lôi không biết mình bị hất văng đi bao xa, rơi xuống đất, hắn trở nên ngẩn ngơ. Những ký ức xưa cũ vẫn nhấp nháy trong mắt, thậm chí khiến hắn không còn cảm thấy nỗi đau của vết thương nặng.
Một lúc lâu sau, Chu Lôi nhàn nhạt tự nói với chính mình:
"Hóa ra ta họ Hòa, ta tên là Hòa Gia Long!"
Không lâu sau, từ xa truyền đến tiếng bước chân vội vã. Chu Lôi dù đang chấn động vì tìm lại được ký ức, nhưng hắn cũng hiểu bây giờ không phải lúc để cảm thán.
Chu Lôi nắm lấy cẳng chân mình, cố tình dùng cách thô bạo nhất nhét lại đoạn xương gãy lộ ra ngoài vào trong chân. Hành động cực kỳ tàn nhẫn, nhưng hiệu quả lại rõ rệt, Chu Lôi đã có thể đứng dậy!
Chu Lôi có thể cảm nhận được vết thương trong người đang không ngừng hồi phục, đặc biệt là cái chân bị thương, tuy gãy xương nhưng giờ đã có thể cử động!
Tuy nhiên, khả năng hồi phục thần kỳ này đổi lại là trạng thái đói khát. Chu Lôi cần máu tươi, chỉ có lượng máu lớn mới duy trì được trạng thái hồi phục không ngừng của hắn.
Đúng lúc này, lại có năm con cương thi xuất hiện trước mặt Chu Lôi. Hắn sững sờ, không ngờ lại gặp được người quen cũ, người phụ nữ của hắn trước đây – Hoa gia!
"Hiểu Hi, quả nhiên cô ở đây!"
Lần trước do Chu Lôi mềm lòng nên mới dễ dàng để Hoa gia chạy thoát. Nay gặp lại, Chu Lôi vẫn không biết phải đối xử thế nào với Hoa gia trước mắt.
Chu Lôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi cô, cũng muốn nói cho Hoa gia biết thân thế của cô, nhưng bốn con cương thi còn lại không cho Chu Lôi cơ hội đó.
Chúng thấy Chu Lôi đang trong trạng thái trọng thương, "thừa nước đục thả câu", đạo lý đơn giản này chúng đều hiểu rõ. Mười ba con cương thi lúc nãy còn không hạ được Chu Lôi, nếu đợi Chu Lôi hồi phục hoàn toàn, thì bốn tên chúng chỉ còn đường chạy trốn.
Chu Lôi thở dài bất lực trong lòng, chân khập khiễng bước theo ám ảnh bộ pháp, tốc độ cũng không chậm hơn bốn kẻ đối diện là bao.
Đúng lúc này, Chu Lôi lớn tiếng hét về phía Hoa gia:
"Hiểu Hi, ta đã gặp mẹ của cô, bà ấy nói với ta rằng cô họ Dạ! Bà ấy bảo ta tìm cô, đưa cô về nhà!"
Hoa gia sững sờ, vốn dĩ không biết phải làm sao, giờ đây lòng cô càng trở nên rối bời. Cô không biết lời Chu Lôi nói có đáng tin không, vì cô chưa bao giờ biết về chuyện thân thế của mình.
Chu Lôi thấy Hoa gia đứng ngây tại chỗ, liền lớn tiếng hét tiếp:
"Diệp Tử! Đại pháp sư Cao Dã trong cơ thể Diệp Tử thực ra chính là nhân cách của mẹ cô! Bà ấy bị gia tộc Lạc Lâm viết vào trong não của Diệp Tử! Chính bà ấy đã nhờ ta đến tìm cô, hơn nữa ta đã được Bỉ Đồ xác nhận, cô, cô chính là con gái của đại pháp sư Cao Dã!"