"Bộp."
Chu Lôi bị Triệu Dĩnh nhẫn tâm đá văng ra khỏi cửa. Hắn cứ ngỡ việc giải tỏa hiểu lầm là chuyện dễ như trở bàn tay, nào ngờ hiểu lầm này vừa tan, hiểu lầm khác lại nảy sinh!
Ánh mắt Triệu Dĩnh vô hồn, vẻ mặt đầy bất lực, nàng không kìm được mà thở dài. Triệu Dĩnh từng nghĩ mình có thể bóp chết tình cảm của A Nặc dành cho Chu Lôi ngay từ trong trứng nước, nhưng xem ra đó chỉ là công dã tràng, căn bản là không ngăn cản nổi!
Chu Lôi phủi phủi mông, thầm nghĩ nơi không giữ người thì ắt có chỗ giữ người, bèn xoay người lẻn vào phòng của Thiên Thiên.
Chu Lôi vốn định đi tìm Hiểu Hi, nhưng là chủ một nhà, phải biết "mưa móc đều thấm", nếu không sẽ khiến hậu cung bất ổn.
Sáng hôm sau, Chu Lôi tới phòng thí nghiệm. Dù không định để Giáo sư Lương nghiên cứu tình trạng của Diệp Tử, nhưng hắn vẫn phải cho ông biết chuyện này.
"Lão già, ông có đức tin không?"
Chu Lôi thăm dò hỏi trước. Chuyện xảy ra trên người Diệp Tử quá đỗi quỷ dị, nếu là người không có đức tin thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ tin nổi.
Giáo sư Lương không hiểu sao Chu Lôi lại hỏi vậy, nhướng mày đáp:
"Tôi tin vào khoa học!"
Chu Lôi thầm thở dài trong lòng, nghĩ bụng thế này thì hỏng bét rồi! Một người tin vào khoa học liệu có thể tin vào thần học? Chắc là không thể nào.
Giáo sư Lương nhìn vẻ mặt ấp úng của Chu Lôi, buồn cười nói:
"Nhóc con, có gì thì nói mau, đừng có ở đây mà làm bộ, rốt cuộc là có chuyện gì?"
Đã đến nước này, Chu Lôi đành kể lại toàn bộ những gì mình đã trải qua trước mặt Diệp Tử. Giáo sư Lương nghe càng lúc càng nhập tâm, dường như hóa thân thành Chu Lôi, đích thân trải nghiệm những gì hắn đã gặp phải.
"Đại pháp sư Cao Dã? Chú ngữ? Luồng khí bí ẩn trong cơ thể cậu biến mất rồi sao?
Sao có thể như vậy được? Chuyện này không khoa học chút nào!"
Đừng nói Giáo sư Lương không dám tin, ngay cả Chu Lôi lúc đầu cũng chẳng dám tin, nhưng sự việc đã thực sự xảy ra, khiến hắn không thể không tin.
Chu Lôi chỉ có thể dùng sự im lặng để đáp lại câu hỏi của Giáo sư Lương. Nhìn Chu Lôi, Giáo sư Lương không khỏi lau mồ hôi trên trán, không phải vì mệt, mà là triệu chứng khi niềm tin nội tâm bị lung lay.
"Ông có tin trên đời này có quỷ thần không?"
Chu Lôi nghiêm túc hỏi. Giáo sư Lương suy nghĩ hồi lâu rồi nhàn nhạt nói:
"Trên đời này quả thực có rất nhiều việc khoa học không thể giải thích, nhưng tôi tin đó là do khoa học chưa đủ phát triển mà thôi. Những bí ẩn chưa có lời giải đó, sớm muộn gì cũng sẽ được khoa học làm sáng tỏ."
Giáo sư Lương thực sự tin vào quan điểm của mình, nhưng giờ phút này, lời nói của ông lại chẳng chút tự tin.
"Cậu vừa nói triệu chứng của cô bé kia không phải là duy nhất, ở nơi cô bé sống đã xảy ra rất nhiều trường hợp tương tự?"
"Đúng vậy, tôi cảm thấy đây không phải ngẫu nhiên, rất có thể là kết quả của một thí nghiệm nào đó. Sự biến đổi của họ có thể dùng khoa học để giải thích, nhưng chuyện của Đại pháp sư Cao Dã thì..."
Chu Lôi không nói hết câu, nhưng suy nghĩ của hắn đã truyền đạt rõ ràng tới Giáo sư Lương.
"Lão già, hay là thế này đi, ông có thể giúp tôi tìm vài nhân viên nghiên cứu không? Tôi muốn nghiên cứu mấy người mắc bệnh tâm thần này. Tôi đã sai người lần lượt đưa họ từ đảo quốc về rồi."
Giáo sư Lương gật đầu, đây quả thực là một dự án đáng để nghiên cứu, nhưng hiện tại ông đã quá bận rộn, chỉ riêng một mình Chu Lôi thôi đã đủ để ông nghiên cứu mệt nghỉ rồi.
"Tôi có vài đồ đệ, hiện tại họ đều có thành tích tốt trong lĩnh vực của mình. Tôi sẽ giúp cậu liên lạc với họ, để họ phụ trách nghiên cứu đề tài này!"
Cứ nhắc đến chuyện nghiên cứu là Giáo sư Lương lại vô cùng nghiêm túc. Giao việc này cho ông, Chu Lôi rất yên tâm.
Chu Lôi rời khỏi phòng thí nghiệm, nhưng Giáo sư Lương thì hồi lâu vẫn chưa thể bình tâm, sau đó ông bắt đầu liên lạc với các học trò của mình.
Tính toán lại, nhiệm vụ Tôn nhị thúc giao cho Chu Lôi là một tháng, nay mới trôi qua hơn nửa tháng. Chu Lôi thấy tốt nhất nên đi báo cáo với Tôn nhị thúc một tiếng.
Chu Lôi cầm điện thoại gọi cho Tôn nhị thúc. Hắn không dám tự mình tìm đến, Giáo sư Lương đã cảnh báo rồi, nhỡ Tôn nhị thúc đòi lấy máu xét nghiệm thì sao!
"Alo, nhị thúc, cháu là Chu Lôi đây, cháu đang ở thành phố HB."
"Ừ, ta biết rồi. Ta nghe nói cháu chạy sang đảo quốc à?"
Chu Lôi biết chuyện này chắc chắn không giấu được Tôn nhị thúc. Không nói đâu xa, chỉ riêng Tôn Lệ thôi cũng không thể nào không báo cáo. Chu Lôi rất hào phóng thừa nhận chuyện mình trôi dạt sang đảo quốc.
Tôn nhị thúc "ư" một tiếng, sau đó nghiêm túc hỏi:
"Cháu trôi sang đó thật à?"
Chu Lôi biết, nói mình trôi sang thì Tôn nhị thúc chắc chắn không tin, ngay cả bản thân hắn cũng chẳng tin nổi loại thần tích này lại có thể xảy ra.
"Sau khi tàu cá của Hội Anh Đào nổ tung là cháu mất ý thức, tỉnh lại thì đã ở đảo quốc rồi. Trong khoảng thời gian đó là trôi sang hay có người đưa đi, cháu cũng không rõ nữa.
Thực ra cháu cũng chẳng tin mình trôi sang, lúc đầu cứ tưởng nhị thúc đùa cháu, nhưng giờ thấy thúc hỏi vậy, xem ra không phải thúc làm rồi?"
Chu Lôi thăm dò hỏi, vì hắn thực sự không hiểu rốt cuộc là ai đã đưa mình sang đảo quốc.
Tôn nhị thúc im lặng hồi lâu bên kia điện thoại, Chu Lôi suýt tưởng mất tín hiệu. Lúc này Tôn nhị thúc mới tiếp lời:
"Việc này không phải do ta làm, nhưng ta nghĩ chắc chắn là có người đưa cháu sang. Cháu đến cái thuyền cũng không có, bảo là trôi sang đảo quốc thì nói cho ai nghe người ta cũng không tin!"
Chu Lôi biết Tôn nhị thúc không thể nào tin. Khóe miệng hắn nhếch lên, thế thì tốt quá, Tôn nhị thúc chính là điều tra viên tốt nhất, chuyện phức tạp thế này đương nhiên phải đẩy cho Tôn nhị thúc.
"Nhị thúc, cháu cũng thấy chuyện này có điểm đáng ngờ. Rốt cuộc là kẻ nào rảnh rỗi lại đưa cháu sang đảo quốc chứ? Mục đích của họ là gì? Cháu cứ cảm thấy chuyện này không đơn giản, nhưng thực sự không đoán ra được là ai! Hay là nhị thúc giúp cháu điều tra thử xem? Xem họ nhắm vào cháu hay nhắm vào thúc?"
"Được rồi, cháu đừng có giở trò khôn vặt ở đó nữa. Kể cả cháu không nói thì ta cũng sẽ phái người đi điều tra.
Nhưng nếu thực sự có người cố tình ném cháu sang đó, chắc chắn phải có mục đích nhất định. Cháu có phát hiện ra vấn đề gì ở đó không?"
Chuyện này Chu Lôi không dám giấu, vì hắn biết với tính cách cẩn thận của Tôn nhị thúc, chắc chắn sẽ đi điều tra lại. Chu Lôi thành thật nói:
"Cháu nghe nói ở đó xuất hiện rất nhiều người bị bệnh tâm thần, triệu chứng đều giống hệt nhau, kiểu như bị đa nhân cách, hở tí là biến thân thành vị tướng này, vĩ nhân nọ, trông rất đáng sợ.
Chính vì triệu chứng giống nhau nên cháu mới thấy có vấn đề, nhưng cháu không phải chuyên gia trong lĩnh vực này, không thể giải mã được bí ẩn đó."
Chu Lôi nói một nửa giấu một nửa, những chuyện hắn nói đều rất dễ điều tra, còn chuyện liên quan đến bản thân thì hắn không hé răng nửa lời.
"Nhị thúc, hay là thế này đi, cháu sai người bắt vài mẫu về cho thúc nghiên cứu nhé?"
Chu Lôi chủ động xin làm, vì hắn đã sai Nham Tử Kim đi làm chuyện này từ lâu rồi. Giờ chia cho Tôn nhị thúc vài bệnh nhân tâm thần, vừa có thể làm một ân huệ, vừa lấy lòng được Tôn nhị thúc. Mặt khác, Chu Lôi không muốn Tôn nhị thúc can thiệp vào chuyện ở đảo quốc, nhỡ ông phát hiện ra Chu Lôi cũng đang điều tra thì lời nói dối vừa rồi chẳng phải bị vạch trần sao.
Tôn nhị thúc không nghĩ nhiều, cứ tưởng Chu Lôi đang lấy lòng mình. Dù sao công việc kinh doanh của Chu Lôi cũng cần Tôn nhị thúc chiếu cố, giờ làm chút việc cho ông cũng là lẽ đương nhiên.
"Được, không nhìn ra là nhóc con cũng biết điều đấy. Đã chủ động như vậy thì việc này giao cho cháu làm.
Nhớ kỹ, chuyện buôn lậu người là việc của cháu, không liên quan gì đến ta cả."
"Ôi, nhị thúc cứ yên tâm, chuyện nhỏ này cháu hiểu!"
Chu Lôi ngoài miệng thì nịnh nọt, nhưng trong lòng không ngừng chửi rủa đối phương. Tôn nhị thúc đúng là hạng vừa muốn làm "gái" lại vừa muốn lập đền thờ, việc tốt thì vơ vào mình, việc xấu thì đẩy cho Chu Lôi. Trong lòng Chu Lôi sao có thể cân bằng được, nhưng chẳng còn cách nào khác, người ta quan cao, hắn không đắc tội nổi.
"Được rồi, phía Nam Hải cháu không cần đi nữa, ta sẽ phái người khác đi. Nhưng chuyện ở Nam Hải, cháu làm rất đẹp! Đối với kẻ dám xâm phạm lãnh thổ nước ta thì nên giữ chân chúng lại vĩnh viễn!
Lần này cháu làm không để lại dấu vết, phía bên ta cũng rất dễ ăn nói. Công lao này của cháu, ta sẽ ghi nhớ."
Tôn nhị thúc khen ngợi Chu Lôi một câu ngắn gọn, nhưng thế là đủ khiến Chu Lôi mãn nguyện rồi. Tôn nhị thúc vốn không phải người thích khen người khác, hôm nay khen hắn, xem ra chuyện ở Nam Hải đã khiến ông vô cùng hài lòng.
Chu Lôi bất lực lắc đầu, không biết kẻ xui xẻo nào sẽ thay thế mình, nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan đến hắn.
Hiện tại hội nhóm, đoàn lính đánh thuê hay tập đoàn của Chu Lôi đều phát triển rất tốt, mỗi mảng đều có người quản lý giúp. Chu Lôi nhìn căn nhà của mình, quyết định nghỉ ngơi một thời gian, nhân tiện nghiên cứu kỹ hơn về cơ thể mình.
Ban đầu Chu Lôi chỉ nghĩ cơ thể mình có thể có khả năng miễn dịch nhất định với "Tử Thần Hoàn" nên mới bình an vô sự. Từ đó về sau, dù liên tục phát hiện cơ thể đang thay đổi, nhưng hắn cũng chẳng để tâm.
Cho đến khi Giáo sư Lương nói cơ thể hắn có lẽ đang xảy ra biến đổi, có thể sẽ không còn giống con người nữa, rồi sau đó gặp phải Đại pháp sư Cao Dã do Diệp Tử biến thân, làm luồng khí đặc biệt trong cơ thể hắn tắt ngấm, Chu Lôi mới buộc phải coi trọng vấn đề cơ thể mình.
Người ta vẫn nói cơ thể là vốn liếng của cách mạng, nhưng Chu Lôi đến vốn liếng cách mạng của mình có bao nhiêu cũng không rõ. Hắn nghĩ, dù không thể hiểu hết cơ thể mình, ít nhất cũng phải nắm được bảy tám phần.
Chu Lôi sai Khỉ nhỏ thiết lập vài cứ điểm đặc biệt bên ngoài làm căn cứ nghiên cứu những người bị bệnh tâm thần ở đảo quốc. Chu Lôi không biết nghiên cứu này có giúp ích gì cho cơ thể mình không, nhưng chỉ cần giải mã được bí mật của bệnh tâm thần, thì cũng đồng nghĩa với việc giải mã được bí mật của Diệp Tử. Đến lúc đó, Chu Lôi sẽ biết vị Đại pháp sư Cao Dã kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Lúc này Hiểu Hi từ trên lầu đi xuống, Chu Lôi nhìn Hiểu Hi cười nhạt, thầm nghĩ đã đến lúc tìm chút việc cho Hiểu Hi làm rồi.