Viêm Hồn Quốc Quân điên cuồng thiêu đốt thân thể Chí Tôn Thần, bộc phát ra thần lực ngày càng khủng bố, thậm chí vượt qua cả Diễm Đế Hồn khi thiêu đốt thân thể Chí Tôn Thần trước đó.
Cửu Huyền Đạo Tổ và Diễm Đế Hồn càng thêm kinh hãi.
Thần lực khủng bố như vậy khiến bọn họ cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt.
Cho dù là Chí Tôn Thần cảnh giới, cũng khó có thể thừa nhận thần lực kinh khủng đến thế.
Viêm Hồn Quốc Quân điên cuồng gầm thét: "Cửu Huyền Đạo Tổ! Diễm Đế Hồn! Chịu chết đi!"
"Viêm Hồn Quốc Quân! Mau dừng tay!” Cửu Huyền Đạo Tổ kinh hoảng hét lớn: "Dù ngươi có thiêu đốt thân thể Chí Tôn Thần, ngươi cũng chưa chắc giết được chúng tai Ngươi chỉ tự tìm đường chết vô nghĩa mà thôi, còn liên lạy cả Viêm Hồn Thần Quốc!”
Cửu Huyền Đạo Tổ đã quyết định, nếu Viêm Hồn Quốc Quân thật sự bộc phát ra hủy diệt thần lực, hắn tuyệt đối sẽ không ở lại chịu chết.
"Viêm Hồn Quốc Quân mau dừng tay! Dừng lại đi!" Diễm Đế Hồn cũng sốt ruột hét lớn, sắc mặt cực kỳ hoảng sợ.
Viêm Hồn Quốc Quân kiên quyết không lay chuyển, dường như đã hạ quyết tâm cùng Cửu Huyền Đạo Tổ và Diễm Đế Hồn đồng quy vu tận.
"Thánh Nữ có biện pháp ngăn cản Viêm Hồn Quốc Quân không?" Diễm Thiên Vân hoảng sợ hỏi, thân thể run rẩy kịch liệt.
"Tỷ, phải làm sao bây giờ? Gia gia không ngăn được cổ thần lực này đâu." Diễm Võ Thiên cũng sốt ruột hỏi, hoang mang Ìo sợ, sắc mặt hoảng loạn đến cực điểm.
Diễm Ma Nữ im lặng, khuôn mặt lạnh như băng.
Điều này càng khiến người Diễm tộc tuyệt vọng.
Diễm Ma Nữ cũng bất lực, Hỗn Độn Thần Lực và Hắc Ám Thần Lực của nàng đều không thể ngăn cản thần lực khủng bố của Viêm Hồn Quốc Quân.
"Diễm Ma Nữ, mau triệu hoán sư tôn đến đây!" Cửu Huyền Đạo Tổ vội vàng truyền âm.
"Cửu Huyền Đạo Tổ, ta không thể triệu hoán Thiên Đạo Tổ Sư." Diễm Ma Nữ bất đắc đĩ truyền âm, nếu có thể triệu hoán, nàng đã sớm gọi về rồi.
Dù sao Thiên Đạo Tổ Sư không ở Hỗn Độn giới.
Giờ phút này, người Diễm tộc và các cường giả dưới trướng Cửu Huyền Đạo Tổ đều sợ hãi đến mất vía, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Nếu Diễm Đế Hồn và Cửu Huyền Đạo Tổ không ngăn được cổ thần lực này, Diễm tộc và các cường giả dưới trướng Cửu Huyền Đạo Tổ chắc chắn tan thành mây khói!
Đại quân Viêm Hồn Thần Quốc, ánh mắt hoảng sợ đều đổ dồn về phía Viêm Hồn Quốc Quân, hiển nhiên bọn họ cũng không muốn chết.
"Thiếu điện chủ, ngươi không ra tay ngăn cản Viêm Hồn Quốc Quân sao? Chúng ta không thể ngăn được thần lực đáng sợ như vậy đâu.” Thị Huyết Chiên Thần nóng như lửa đốt truyền âm hỏi.
"Sống chết của bọn chúng liên quan gì đến ta? Viêm Hồn Thần Quốc, Diễm tộc còn có Cửu Huyền Đạo Tổ bọn chúng chết hết chẳng phải càng tốt sao? Huống chi tất cả chuyện này đều nằm trong kế hoạch của ta." Phong Vô Trần truyền âm cười nói, Viêm Hồn Quốc Quân muốn đồng quy vu tận, Phong Vô Trần sẽ không ngăn cản.
Trong mắt Phong Vô Trần, Viêm Hồn Thần Quốc đã diệt vong rồi.
Nghe Phong Vô Trần nói, Thị Huyết Chiến Thần ngây người tại chỗ.
Tất cả chuyện này lại là kế hoạch của Phong Vô Trần.
"Nếu các ngươi không muốn chết, thì mau quay về đi, hoặc đến chỗ ta, thần lực của ta có thể áp chế thần lực của Viêm Hồn Quốc Quân.” Phong Võ Trần lại truyền âm cười nói.
Vừa dứt lời, Thị Huyết Chiến Thần và Thiên U Chiến Thần lập tức xuất hiện sau lưng Phong Vô Trần, tốc độ cực nhanh.
"Gia gia, người thật sự định từ bỏ sao? Từ bỏ Viêm Hồn Thần Quốc của chúng ta, cùng bọn họ đồng quy vu tận sao? Gia gia hao hết tâm tư khổ luyện mấy ngàn vạn năm mới đột phá Chí Tôn Thần cảnh, thật sự định hủy hoại như vậy sao?" Ngay khi Viêm Hồn Quốc Quân chuẩn bị động thủ, trong đầu ông bỗng truyền đến một giọng nói thanh thúy dễ nghe.
"Huyên Nhi!" Sắc mặt Viêm Hồn Quốc Quân chấn động mạnh.
"Gia gia, Viêm Hồn Thần Quốc cũng có rất nhiều người không muốn chết, Viêm Hồn Thần Quốc bị phong ấn ngàn vạn năm, nay mới thoát khỏi phong ấn, ai cũng không muốn cứ như vậy tiêu diệt." Giọng nói êm tai lại vang lên.
Nghe đến đó, ánh mắt Viêm Hồn Quốc Quân nhìn về phía đại quân Viêm Hồn Thần Quốc, phát hiện trên mặt phần đông người đều tràn ngập hoảng sợ lo lắng.
Trăm vạn đại quân Viêm Hồn Thần Quốc, ai cũng không muốn chết, chỉ là không có lựa chọn nào khác mà thôi.
"Huyên Nhi biết gia gia là vua của một nước, không thể dễ dàng tha thứ cho người khác khi dễ, lại càng không dễ dàng tha thứ cho người khác sát hại bất kỳ ai của Thần Quốc, nhưng vì người của Thần Quốc, bọn họ đã nguyện ý ngưng chiến, gia gia hãy thu tay đi, Huyên Nhi không muốn mất gia gia." Thanh âm của Huyên Nhi lại vang lên.
"Gia gia không nên ích kỷ như vậy, đều tại gia gia quá xúc động, suýt chút nữa hại Huyên Nhi, gia gia nghe Huyên Nhi." Viêm Hồn Quốc Quân truyền âm nói, nhớ tới mình còn có một cháu gái, Viêm Hồn Quốc Quân liền ngừng thiêu đốt thân thể Chí Tôn Thần.
Thần lực khủng bố ngừng tăng lên, ngọn lửa thiêu đốt cũng biến mất, biển lửa rộng trăm vạn trượng cũng tan theo, Cửu Huyền Đạo Tổ và Diễm Đế Hồn đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng bọn họ rất kỳ quái, vì sao Viêm Hồn Quốc Quân đột nhiên dừng lại.
"Hả? Chuyện gì xảy ra? Thay đổi ý định sao?" Phong Vô Trần kinh ngạc nói, hắn không ngờ tới điều này.
"Vừa rồi còn muốn đồng quy vu tận, sao đột nhiên dừng lại? Kỳ lạ quá?" Thị Huyết Chiến Thần cũng vô cùng nghi hoặc.
Quả nhiên.
Ánh mắt hung ác quét về phía Cửu Huyền Đạo Tổ, Viêm Hồn Quốc Quân trầm giọng nói: "Cửu Huyền Đạo Tổ, Diễm Đế Hồn, bổn quốc quân thay đổi ý định, hôm nay trận chiến này, dừng tại đây."
"Quả nhiên thay đổi ý định, hết hay để xem rồi.” Phong Vô Trần nhún vai, nhưng rất ngạc nhiên về nguyên nhân.
Viêm Hồn Quốc Quân nổi giận, đã mất lý trí, theo lý thuyết không thể đột nhiên dừng tay.
"Quốc sư, dẫn đại quân về Viêm Hồn Thần Quốc!" Viêm Hồn Quốc Quân hạ lệnh, ra hiệu đại quân Viêm Hồn Thần Quốc rút lui.
Trong lòng đại quân Viêm Hồn Thần Quốc cũng yên tâm, cảm giác như từ địa ngục trở về thiên đường.
"Tuân mệnh!" Viêm Hồn quốc sư lập tức ra lệnh cho đại quân rút lui.
Viêm Hồn Quốc Quân vừa định rời đi, bổng nhiên nói: "Nếu hai vị còn muốn chiến, tốt nhất chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết, Viêm Hồn Thần Quốc tuy không phải đối thủ của các ngươi, nhưng bổn quốc quân tùy thời có thể liều mạng!”
Dứt lời, Viêm Hồn quốc sư liền biến mất.
Thiêu đốt thân thể Chí Tôn Thần khiến Viêm Hồn Quốc Quân bị thương nghiêm trọng, phải mau chóng chữa thương, nếu không sẽ khiến tu vi giảm sút, nghiêm trọng có thể tan thành mây khói.
Mặt Cửu Huyền Đạo Tổ và Diễm Đế Hồn, âm trầm vô cùng.
Cũng may Viêm Hồn Quốc Quân thay đổi ý định, nếu không các cường giả dưới trướng Cửu Huyền Đạo Tổ và Diễm tộc chắc chắn tan thành mây khói.
"Cửu Huyền Đạo Tổ, Viêm Hồn Quốc Quân thiêu đốt thân thể Chí Tôn Thần, tuy nói đột nhiên đừng lại, nhưng sau khi thần lực biến mất, Viêm Hồn Quốc Quân chắc chắn bị trọng thương.” Diễm Đế Hồn trầm giọng nói, trong lời nói mang theo sát khí lạnh lùng.
Cửu Huyền Đạo Tổ liếc nhìn Diễm Đế Hồn, dường như đoán được ý của Diễm Đế Hồn, trên mặt không khỏi hiện lên một nụ cười lạnh tàn nhẫn.
Sau khi đại quân Viêm Hồn Thần Quốc rời đi, ánh mắt lạnh như băng của Diễm Ma Nữ cuối cùng cũng quét về phía Phong Vô Trần.
Cảm nhận được điều gì đó, Phong Vô Trần nhìn lướt qua, rồi nói: "Chúng ta cũng đi thôi."
"Phong Vô Trần!" Đôi mắt Diễm Ma Nữ nheo lại, lóe lên sát khí tàn nhẫn.
Đại chiến đã kết thúc, tuy không phải kết quả Phong Võ Trần mong muốn, nhưng ít nhất cũng khiến tam đại thế lực tổn thất nguyên khí nặng nề.