“Ca, anh véo em một cái xem có đau không.”
Trong đại điện, Viêm Nhược Thủy chợt bừng tỉnh, vội vàng nói, nàng nóng lòng muốn biết tất cả những chuyện này có phải là mơ không.
Viêm Vô Song hoàn hồn, bèn tự véo má mình, thấy đau thật.
"Đây không phải mơ! Đây không phải mơ!" Viêm Vô Song kinh ngạc thốt lên, niềm vui sướng vỡ òa dâng lên, rồi lại véo má Viêm Nhược Thủy một cái.
"Đau! Ca! Thật rồi! Không phải mơ! Tu vi của chúng ta tăng lên bốn trọng thật rồi!" Viêm Nhược Thủy kinh hô, vừa mừng rỡ, vừa rung động, lại vừa kích động.
"Nhược Thủy, chúng ta mau vào Không Gian Giới tu luyện, tranh thủ đột phá Hồn Độn Thần Chủ.” Viêm Vô Song phấn khích nói, lần đầu tiên có thôi thúc liều mạng tu luyện đến vậy.
Đây là cơ hội tốt để họ đột phá Hỗn Độn Thần Chủ.
Viêm Vô Song cũng muốn thử xem thành quả tu luyện gấp năm lần trong không gian kia.
Bên ngoài đại điện, Tuyệt Vô Thiên và Bạch Huyền Không đều thấy Phong Vô Trần rời đi.
"Phong huynh đệ đi đâu vậy? Mới về mà?" Bạch Huyền Không nghi hoặc.
Tuyệt Võ Thiên nhún vai, cười: "Đại ca chắc có chuyện quan trọng, đừng lo. Ai đám động vào đại ca, trừ phi chán sống.”
Phong Vô Trần rời Bàn Cổ Tiên Phủ, những kẻ âm thầm giám thị đều nhận ra.
"Quan sát lâu như vậy, chưa từng thấy ai xuất hiện bên cạnh Phong Vô Trần, cũng đến lúc động thủ rồi. Kéo dài chưa chắc là chuyện tốt." Một cường giả Viêm Hồn Thần Quốc cười lạnh nói.
Cùng lúc đó.
Thuộc hạ cung kính báo: "Đại tướng quân, Phong Vô Trần đã ra ngoài!"
"Bổn tướng quân đi xem sao, ngươi ở lại tiếp tục giám thị. Nếu Viêm Hồn Thần Quốc ra tay, mà thực sự có cường giả ẩn mình, họ chắc chắn sẽ lộ điện. Nếu không, đây là cơ hội tốt cho Bổn tướng quân." Tiêu Dao Đại tướng quân thản nhiên nói, thân ảnh biên mất không một tiếng động.
Tiêu Dao Đại tướng quân không ngờ rằng, Viêm Hồn Thần Quốc vốn không hề nhắm vào Bàn Cổ Tiên Phủ, mục tiêu của chúng cũng là Phong Vô Trần.
Hai đại Thần Quốc trốn trong Hỗn Độn lĩnh vực, Phong Vô Trần hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của chúng.
Lần này Phong Vô Trần về Hỗn Độn Thần Điện, ngoài việc tìm Hỗn Độn Huyền Hỏa Thú xin Hỗn Độn Thần Hỏa, còn là để chờ người của Diễm tộc.
"Hộ pháp Diễm tộc không dám ra tay, mà người Diễm tộc lại đột nhiên ra tay, chắc chắn có vấn đề. Lúc đó nhất định có cường giả khác ẩn mình, có lẽ vì Hỗn Độn lĩnh vực nên không ai phát hiện ra." Phong Vô Trần tự nhủ.
“Chủ nhân nói đúng, lúc đó chắc chắn có cường giả ẩn mình, hơn nữa có lẽ là nhắm vào chủ nhân.” Thần Nhãn cung kính đáp.
Phong Vô Trần nhíu mày suy đoán: "Kẻ đó là ai? Viêm Hồn Thần Quốc? Hay người của Cửu Huyền Đạo Tổ? Nhưng sao chúng không ra tay nữa?"
"Chủ nhân, nếu kẻ đó muốn Hỗn Độn Thần Điện và Diễm tộc khai chiến, hắn nhất định sẽ ra tay tiếp. Nhưng hắn lại không làm vậy, có lẽ chỉ là muốn gây sự chú ý của chủ nhân." Long Thần Kiếm suy đoán.
"Gây chú ý của ta?" Phong Vô Trần cau mày: "Chỉ để ta biết sự tồn tại của hắn sao? Nếu thật vậy, kẻ này tự phụ thật."
Đúng lúc này, Phong Vô Trần đột nhiên cảm nhận được điều gì, thân thể đang bay cực nhanh bỗng khựng lại.
"Có sát khít” Phong Vô Trần lạnh lùng nói, Trường Sinh Chi Lực lan tỏa ra, nghiêm giọng: "Khoảng cách gần thế này, ta không thể không cảm nhận được sự tồn tại của chúng. Đã không phát hiện ra, chứng tỏ có vấn đề.”
Phong Vô Trần đã đoán được điều gì đó.
Chắc chắn có cường giả Hỗn Độn Thiên Tôn ẩn mình, hơn nữa còn là cường giả Thiên Tôn lĩnh ngộ Hỗn Độn lĩnh vực.
"Vút vút vút!"
Phong Vô Trần vừa dừng lại, hơn mười bóng người liền xuất hiện, chín Hỗn Độn Thần Chủ, bốn Hỗn Độn Đại Thần Chủ.
Phong Võ Trần lạnh nhạt nhìn lướt qua, hỏi: "Các ngươi là ai?”
Những kẻ này không có Thượng Cổ khí tức, có thể kết luận không phải người của Viêm Hồn Thần Quốc.
Đã không phải người Viêm Hồn Thần Quốc, thì phần lớn là thế lực dưới trướng Viêm Hồn Thần Quốc.
"Động thủ!" Kẻ cầm đầu, một cường giả Hỗn Độn Đại Thần Chủ ngũ trọng, hung ác nói.
"Ầm ầm!"
Hơn mười cường giả đồng thời bộc phát thần lực cường đại, một cổ sát khí tập trung vào Phong Võ Trần, ào ạt tấn công.
Trong mắt Phong Vô Trần lóe lên sát khí tàn nhẫn, huyết mạch thần lực và Vĩnh Sinh Cảnh thần lực đồng thời bộc phát, kim quang rực rỡ bùng nổ, Long Thần Kiếm, chiến giáp và Thái Dương Nhãn đồng thời được tế ra.
Khí thế bá đạo bùng nổ, sức chiến đấu của Phong Vô Trần lập tức tăng vọt lên đỉnh phong cửu trọng Hỗn Độn Thần Chủ.
"Không hổ là thiếu điện chủ Hỗn Độn Thần Điện, không hổ là người thừa kế, sức chiến đấu tăng lên mạnh mẽ thật." Một cường giả Viêm Hồn Thần Quốc kinh ngạc.
"Tăng lên ba trọng sức chiến đấu!" Hơn mười cường giả đang tấn công vô cùng kinh ngạc trước sức bật của Phong Vô Trần.
Chín cường giả Hồn Độn Thần Chủ lập tức cảm thấy kinh hãi.
Sát khí lạnh lẽo tràn ngập, Phong Vô Trần thi triển Thiên Huyễn Đại Pháp, thân ảnh biến mất ngay lập tức.
"Khí tức biến mất!" Đại Thần Chủ cầm đầu cau mày, không thấy bóng dáng Phong Vô Trần đâu.
"Không cảm nhận được gì cả, nhưng cảm thấy khí tức nguy hiểm vô cùng mãnh liệt." Một Đại Thần Chủ khác ngưng trọng nói.
Một Đại Thần Chủ quát lớn: "Cẩn thận, đừng để hắn đánh lén!"
Lời vừa đứt, cảnh tượng tiếp theo khiến bốn Đại Thần Chủ trợn mắt há mồm.
"Xuy xuy xuy!"
Gần như trong nháy mắt, kiếm quang màu vàng lóe lên, chín cường giả Hỗn Độn Thần Chủ đều bị Phong Vô Trần một kiếm phong hầu, miểu sát tức thì.
Chín Hỗn Độn Thần Chủ, dù là cửu trọng cảnh giới, cũng khó thoát khỏi kết cục bị một kiếm phong hầu.
"Hả? Mạnh vậy sao?" Tiêu Dao Đại tướng quân kinh ngạc, không ngờ Phong Vô Trần có thể miểu sát chín Hỗn Độn Thần Chủ.
“Đây là thân pháp gì? Khí tức lúc ẩn lúc hiện, hoàn toàn không thể bắt được vị trí." Đại Thần Chủ cầm đầu trợn mắt há mồm.
"Lục trọng Hỗn Độn Thần Chủ, sao có thể có thực lực này?" Ba Đại Thần Chủ còn lại cũng kinh hãi nhìn Phong Vô Trần.
Lục trọng Hỗn Độn Thần Chủ thực sự có thể mạnh đến vậy sao?
"Ta không cần biết các ngươi là ai, đến từ thế lực nào, đã quyết định ra tay, vậy các ngươi cũng nên chuẩn bị tinh thần bị ta tiêu diệt." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Phong Vô Trần, đừng vội mạnh miệng, thực lực ngươi có mạnh đến đâu, cuối cùng vẫn chưa bước vào cảnh giới Đại Thần Chủ! Muốn đối phó ngươi, dễ như trở bàn tay! Hôm nay ngươi đừng hòng trốn thoát! Động thủ!" Đại Thần Chủ cầm đầu phẫn nộ quát, ánh mắt hung ác vô cùng.
Ánh mắt lạnh băng quét về phía cường giả Hồn Độn Đại Thần Chủ nhất trọng, Phong Võ Trần cười lạnh: "Vậy sao?”
Bốn Hỗn Độn Đại Thần Chủ hung hãn tấn công, trong nháy mắt phân tán ra bốn phía Phong Vô Trần, khí tức cường đại tập trung vào hắn.
"Bốp!"
Một Hỗn Độn Đại Thần Chủ tam trọng lập tức chắp tay trước ngực, ngưng tụ thần lực cường đại, quát lớn: "Hỗn Độn Quyết! Tỏa Hồn Pháp Ấn!"