Lục Diên Cổ Thần lại bị đánh bại chỉ bằng một quyền!
Thậm chí còn không kịp phản ứng!
Tốc độ này kinh khủng đến mức nào?
Lực lượng này đáng sợ đến đâu?
Một quyền hạ gục Lục Diên Cổ Thần, người này ít nhất cũng phải là Phong Hào Cổ Thần?
Khó trách dâm xông vào Minh Uyên Các!
Từ trên xuống dưới Minh Uyên Các chìm trong rung động kinh hoàng, mọi người ngây như phỗng, cứ như vừa thấy quỷ.
Thật đáng sợ!
"Phong đại nhân, thực lực quả nhiên khủng bố!" Bạch Vũ Cổ Thần chấn động trong lòng, thân thể run rẩy không ngừng.
"Đây hẳn không phải là lực lượng của chủ nhân, chủ nhân vừa mới phi thăng Bàn Cổ Giới! Chắc là vị đại nhân kia." Sứ giả thầm suy đoán.
Chưởng Không Giả cũng đoán được là vị Thập Phương Đại Đế đáng sợ kial
"Cổ Thần Minh Uyên Các, tiếp khách kiểu này à?" Phong Vô Trần nhếch mép cười lạnh.
"Phong đại ca, đáng đời!" Liễu Thanh Dương vô cùng phấn khích.
Chỉ một quyền đã trấn áp toàn bộ Minh Uyên Các.
"Cổ Thần đại nhân bị... bị hắn đánh bại chỉ bằng một quyền..."
“Cái... chuyện này sao có thể? Làm sao hắn có thể có thực lực này?”
"Hắn... hắn là Phong Hào Cổ Thần!"
Sau cơn mộng mị, người Minh Uyên Các không kìm được kinh hô.
"Ai có thực lực cường đại đến vậy? Một chiêu đánh bại Lục Diên Cổ Thần, chẳng lẽ là Phong Hào Cổ Thần?" Trong địa lao cung điện, Minh Uyên Cổ Thần bị giam giữ mặt mày tràn đầy kinh hãi.
Minh Uyên Cổ Thần cảm nhận được khí tức của Bạch Vũ Cổ Thần và Nghịch Thiên Hành, nhưng lại không thể cảm ứng được khí tức của Phong Vô Trần, hắn không tài nào đoán được là ai.
Ai to gan đên mức dám đên Minh Uyên Các giương oai?
Bạch Vũ Cổ Thần bọn họ điên rồi sao?
Đối đầu với Chí Tôn Chủ Thần Điện, không biết sẽ có kết cục gì sao?
"Mau đi bẩm báo Phong Hào Cổ Thần đại nhân!" Một cường giả Cổ Quân cảnh đột nhiên hét lớn, sợ đến vỡ mật.
Nghe đến hai chữ Phong Hào Cổ Thần, người Minh Uyên Các mới sực nhớ ra, bọn họ còn có một vị Phong Hào Cổ Thần tọa trấn!
"Thằng nhãi ranh, đừng vội đắc ý! Dám đến Minh Uyên Các giương oai, chúng mày cứ chờ chết đi!” Một cường giả Cổ Quân cảnh khác giận dữ quát.
"Đúng vậy! Phong Hào Cổ Thần đại nhân ra tay, không ai trong các ngươi thoát được đâu!" Mọi người nhao nhao gào thét.
Phong Vô Trần nhếch miệng cười, không nói gì.
Lẳng lặng chờ Phong Hào Cổ Thần xuất hiện.
"Ông ông!"
Chi một lát sau, cung điện đột nhiên rung chuyển dữ dội, một cỗ khí thế mênh mồng cuồng bạo, tựa như núi lở biển gầm cuồn cuộn kéo đến.
Uy áp khí thế khủng bố khiến Bạch Vũ Cổ Thần và những người khác khó thở, sắc mặt tái nhợt lộ vẻ thống khổ.
"Không hổ là Phong Hào Cổ Thần, mạnh hơn Cổ Thần nhiều!" Liễu Thanh Dương kinh hãi nói.
Dù đã từng gặp Phong Hào Cổ Thần mạnh hơn, thậm chí cả cường giả Đại Đế, nhưng khi đối diện với Phong Hào Cổ Thần, vẫn cảm thấy vô tận sợ hãi.
Đây chính là sự trấn nhiếp của kẻ mạnh đối với kẻ yếu!
"Phong Hào Cổ Thần đại nhân đến rồi!”
"Ngày tàn của bọn bay đến rồi! Dám đến Minh Uyên Các giương oai, dám cuồng vọng ngông cuồng, quả thực không biết sống chết!"
"Cung nghênh Phong Hào Cổ Thần đại nhân!"
Từ trên xuống dưới Minh Uyên Các reo hò, ai nấy đều hả hê vô cùng.
"Các ngươi thật to gan!" Một tiếng quát giận dữ mang theo uy nghiêm vô thượng vang lên.
Người Minh Uyên Các càng thêm hưng phấn và kích động, khí thế lập tức bùng nổ.
Một lão giả áo bào trắng hiện ra, đôi mắt già nua thâm thúy vô cùng đáng sợ, dường như phía sau lưng ông ta là biển máu chất chồng từ vô vàn thi cốt.
Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần!
Khi tiếp xúc với ánh mắt của Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần, mọi người đều cảm thấy như bị dã thú hung tợn nhìn chằm chằm, toàn thân mồ hôi lạnh tuôn ra, run rẩy không ngừng.
"Bạch Vũ Cổ Thần, các ngươi chán sống rồi sao?" Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần lạnh lùng nói, chỉ một ánh mắt cũng đủ trấn áp Bạch Vũ Cổ Thần bọn họ.
Phong Hào Cổ Thần quả thực khủng bố.
Chỉ bằng khí thế đã có thể trấn áp hết thảy cường giả Cổ Thần.
"Khởi bẩm Phong Hào Cổ Thần đại nhân, Lục Diên Cổ Thần đại nhân bị tiểu tử kia đánh trọng thương, bọn chúng muốn cứu Minh Uyên Cổ Thần!" Một Cổ Quân cảnh cung kính bẩm báo.
"Cái gì? Giải cứu Minh Uyên Cổ Thần?" Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần kinh hãi, khó tin nhìn về phía Phong Vô Trần và những người khác.
Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần nhìn Bạch Vũ Cổ Thần như nhìn kẻ ngốc, nói: "Bạch Vũ Cổ Thần, ngươi điên rồi à? Chỉ bằng các ngươi mà cũng muốn cứu Minh Uyên Cổ Thần? Các ngươi không biết sau lưng Minh Uyên Các là ai sao?"
Đây chính là Chí Tôn Chủ Thần Điện!
Ai lại ngu ngốc đến mức đối đầu với Chí Tôn Chủ Thần Điện?
Nhìn khắp Bàn Cổ Giới, ai có thể chống lại Yêu Hồn Chí Tôn?
Thập Phương Đại Đế đủ khủng bố rồi, nhưng năm xưa cả trăm vị Thập Phương Đại Đế cũng không thể đánh bại Yêu Hồn Chí Tôn, đủ thấy hắn đáng sợ đến mức nào.
"Ông nói xong chưa? Nói xong thì mau thả người đi, bọn ta đang vội." Phong Vô Trần cười nhạt, bộ dạng hoàn toàn không biết Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần đang nói gì.
Lời Phong Vô Trần vừa thốt ra, không chỉ người Minh Uyên Các ngây ngốc.
Ngay cả Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần cũng choáng váng.
Từ đâu ra cái đám hương dã đồ nhà quê này?
Không biết sự khủng bố của Yêu Hồn Chí Tôn sao?
"Thằng nhãi ranh, mày dám bất kính với Yêu Hồn Chí Tôn đại nhân, đây là vũ nhục Yêu Hồn Chí Tôn đại nhân!" Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần đột nhiên giận dữ quát, sát khí bành trướng tập trung về phía Phong Vô Trần.
"Yêu Hồn Chí Tôn là ai?" Phong Vô Trần hỏi, sau đó nhìn về phía Liễu Thanh Dương: "Thanh Dương, ngươi biết không?”
Liễu Thanh Dương nhún vai: "Ta chưa từng gặp, sao ta biết hắn là tên hỗn đản nào?"
"Phốc!"
Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần và người Minh Uyên Các trực tiếp phun máu.
Dám nhục mạ Yêu Hồn Chí Tôn là hỗn đản!
Điên rồi!
Con mẹ nó, toàn bộ điên rồi!
Những lời của Liễu Thanh Dương khiến ngay cả Bạch Vũ Cổ Thần và Nghịch Thiên Hành cũng phải kinh hãi.
Gan to bằng trời!
"Mày lại dám vũ nhục Yêu Hồn Chí Tôn! Mày muốn chết!" Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần hoàn toàn bạo nộ, mặt mày dữ tợn đến đáng sợ, thần lực khủng bố điên cuồng bạo phát.
“Ta ở đây, ông thử xem xem." Phong Vô Trần cười lạnh nói.
Không biết từ lúc nào, Phong Vô Trần đã đứng trước mặt Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần, không hề dấu hiệu, không một tiếng động.
Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần hoàn toàn ngây người, căn bản không hề phát giác.
"Cái... chuyện này sao có thể..." Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần hoảng sợ nhìn Phong Vô Trần, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi và bất an.
Giờ khắc này, hắn cảm thấy Phong Vô Trần chính là một ác ma vô địch!
Người Minh Uyên Các lần nữa ngây ngốc, cung điện tĩnh mịch như tòi
Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy!
Đây là thân pháp gì?
Đây là tốc độ gì?
Tuổi trẻ như vậy mà đã đạt tới cảnh giới tu vi cao thâm này?
Kinh ngạc đến ngây người, Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần cố nén nổi kinh hoàng trong lòng, gầm lên giận dữ, một chưởng đánh về phía Phong Vô Trần.
Nhưng Phong Vô Trần cũng ra tay, tốc độ còn nhanh hơn!
"Oanh!"
"Phốc!"
Phong Vô Trần tung một quyền, nện vào cằm Khanh Lạc, lực lượng bá đạo khủng bố khiến Khanh Lạc Phong Hào Cổ Thần thổ huyết, thân hình bay lên không trung, hung hăng đụng vào kết giới thông lên Nhị Trọng Thiên, kết giới cũng nổ tung.
Tất cả mọi người ở Minh Uyên Các hoàn toàn tè ra quần, trái tim như bị núi non đè nặng, gần như ngừng đập.
Lại một quyền!
Nhưng lần này là Phong Hào Cổ Thần!
Phong Vô Trần vậy mà vẫn có thể đánh bại Phong Hào Cổ Thần chỉ bằng một quyền!
Rốt cuộc hắn là ai?
Con mẹ nó, đáng sợ thậtÍ