Thời gian không cho phép Đế Thiên thiếu chủ suy nghĩ nhiều.
Đối diện với kiếm vũ dày đặc như mưa của Diệp Quân, Đế Thiên thiếu chủ chỉ có thể dốc toàn lực nghênh chiến.
Bởi vì hắn không còn đường lui.
Trừ phi bỏ chạy!
Nhưng Đế Thiên thiếu chủ không thể mất mặt như vậy.
Thần lực Hủy Diệt vừa thi triển, thời gian hồi phục còn chưa đủ, dù có hồi phục cũng không thể hoàn toàn hóa giải kiếm vũ.
Chỉ có thể dựa vào Thượng Cổ pháp quyết!
"Bàn Cổ quyết! Chư Thiên vạn hồn!"
Đế Thiên thiếu chủ đột nhiên gầm lớn một tiếng, dồn toàn bộ thần lực vào chiến tiễn, hai tay nắm chặt chiến tiễn quét ngang ra, khí thế như quét sạch muôn quân.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Chiến tiễn năng lượng màu tím khổng lồ trăm vạn trượng, mang theo xu thế hủy diệt vạn vật bắn ra, kinh thiên động địa, chấn nhiếp quỷ thần.
"Ầm ầm ầm!"
"Phốc!"
Mấy chục vạn đạo kiếm ý năng lượng kiếm điên cuồng va chạm, trước ánh mắt kinh hoàng tột độ của mọi người, kiên cường đánh nát chiến tiễn năng lượng, chấn cho Đế Thiên thiếu chủ phun máu tươi.
“Chủ nhân!” Cự kình kinh hãi kêu lên.
Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc!
Chiến tiễn năng lượng bị nghiền nát, mấy chục vạn đạo năng lượng kiếm ào ào xông về Đế Thiên thiếu chủ.
Kiếm ý năng lượng kiếm, đánh đâu thắng đó.
"Điều này sao có thể..." Đế Thiên thiếu chủ trợn tròn mắt, cảm giác vô lực mãnh liệt xông lên đầu.
Từ khi đột phá Đại Đế đến nay, Đế Thiên thiếu chủ tin chắc thực lực của mình vô cùng khủng bố, tại Bàn Cổ giới cũng tuyệt đối có thể lọt vào Top 10 Đại Đế.
Nhưng đối mặt với một mình Diệp Quân, hắn lại cảm thấy bất lực.
"Thiếu chủ cẩn thận!" Cô Ảnh hoảng hốt rống lớn: "Diệp Quân! Ngươi dám giết Thiếu chủ, ngươi cũng phải chôn cùng! Tất cả các ngươi đều phải chết!"
Diệp Quân hoàn toàn không bị uy hiếp.
"Hưu!"
Thứ chờ đợi Có Ảnh là một đạo kiếm ý năng lượng kiếm bá đạo, lập tức xuyên thủng lồng ngực Cô Ảnh.
"Xong rồi..." Cô Ảnh triệt để tuyệt vọng, đã bị khí tức tử vong bao phủ, chìm vào thế giới hắc ám.
Tốc độ quá nhanh, Cô Ảnh Cổ Thần phong hào màu trắng căn bản không kịp phản ứng.
"Ta đã nói rồi, ngươi còn dám nói chuyện, ta sẽ giết ngươi." Diệp Quân lạnh lùng nói.
Cô Ảnh trong kinh hoàng tuyệt vọng, từ hư không rơi xuống, triệt để mất đi khí tức.
Diệp Quân sát phạt quyết đoán, không chút do dự.
"Cô Ảnh bị giết rồi!" Đấu Hồn và Dạ Mạc kinh hãi nói.
"Quá nhanh! Hoàn toàn không phát hiện!" Tù Ngưu kinh hãi nói, mặt mày trắng bệch.
"Thực lực của Diệp Quân Đại Đế thật đáng sợ!" Bách Lý Thiên Cảnh hít sâu một hơi.
Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Quân liếc nhìn cự kình, khiến cự kình sợ đến lạnh run, hồn vía lên mây.
“Đừng sợ, ta không hại ngươi." Diệp Quân đột nhiên cười.
Cùng lúc đó, Đế Thiên thiếu chủ lần nữa gầm lớn, tế ra chiến giáp, thi triển phòng ngự Bàn Cổ quyết.
"Ầm ầm ầm!"
"Ông ông!"
Mấy chục vạn đạo kiếm ý năng lượng kiếm, điên cuồng oanh tạc Đế Thiên thiếu chủ, thế công quy mô lớn trực tiếp bao phủ Đế Thiên thiếu chủ.
Sống chết chưa rõi
"Vì sao hắn lại mạnh như vậy?" Trong lòng Đế Thiên thiếu chủ vô cùng không cam tâm.
Là thiên tài và cường giả đỉnh cao của Bàn Cổ giới, vừa đột phá cảnh giới Đại Đế, hắn đã bị một Thượng Cổ Đại Đế không rõ lai lịch áp chế, thậm chí bị thương.
Đế Thiên thiếu chủ sao có thể cam tâm?
"Khí tức của Đế Thiên thiếu chủ suy yếu rất nhiều." Dạ Mạc kinh hãi nói.
"Đánh bại Đế Thiên thiếu chủ rồi sao?" Đấu Hồn phong hào Cổ Thần ngây ra như phông.
Chuyện này có phải quá dễ dàng không?
Nếu Diệp Quân ngay từ đầu đã xuất toàn lực, chẳng phải một chiêu giải quyết Đế Thiên thiếu chủ rồi sao?
"Phu quân, Diệp Quân Đại Đế thắng sao?" Lăng Tiêu Tiêu yếu ớt hỏi.
"Ừ." Phong Vô Trần ôn nhu cười nói: "Thực lực của Diệp Quân nghiền ép Đế Thiên thiếu chủ."
"Khí tức của Đế Thiên thiếu chủ giảm đi rất nhiều!” Kiếm Cừu lập tức tính lại từ con rung động hoảng sợ, lòng tràn đầy vui mừng.
"Quá mạnh mẽ! Không hổ là Thượng Cổ Đại Đế, đánh bại Đế Thiên thiếu chủ dễ như trở bàn tay!"
Mọi người Đế Tôn Tiên Cung nhao nhao vui mừng hô to.
"Tôn chủ, khí tức của Đế Thiên thiếu chủ đang hồi phục!" Tù Thiên vội vàng nói.
"Hắn cũng có Bất Tử Chi Thân sao?" Diệp Khinh Ngữ nhíu mày.
Phong Võ Trần lắc đầu nói: "Đây không phải Bất Tử Chi Thân, chuyện này liên quan đến đạo thể của hắn, hắn có lẽ sở hữu một loại thể chất đặc thù."
"Đây là tái sinh thể chất!" Phệ Thiên Hổ nói: "Nhưng so với thể chất của ta còn cường đại hơn nhiều, lực lượng của hắn cũng có thể khôi phục."
Cuồng Báo nói: "Tuy nói không bằng Bất Tử Chi Thân, nhưng cũng rất mạnh, địch nhân như vậy rất khó đối phó."
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Thực lực của người này quả thực rất mạnh, chỉ là Diệp Quân càng mạnh hơn nữa."
"Quả thực cường đại." Long Thí Hồn nhẹ gật đầu.
Liễu Thanh Dương khinh thường cười lạnh nói: "Khôi phục thì sao chứ? Chăng phải vẫn bị đánh bại? Chi là chịu thêm một lần đau khổ mà thôi.”
"Sư tôn, lực lượng của người, mới có thể áp chế lực lượng của Đế Thiên a?" Ngữ Yên Tiên Tử hỏi.
Phong Vô Trần mỉm cười, không trả lời.
Trên hư không, Đế Thiên thiếu chủ từ trong chấn động năng lượng bước ra, quần áo rách tả tơi, tuy rằng chật vật, nhưng cũng đã khôi phục được bảy tám phần.
"Còn không nhận thua sao? Giống như gia gia của ngươi vậy." Diệp Quân nhàn nhạt cười nói.
"Ông nội của ta?” Đế Thiên thiếu chủ cau mày hỏi: "Ông nội của ta đã giao thủ với ngươi?”
"Ừ, đúng là đã giao thủ, bất quá đã là chuyện mấy trăm vạn năm trước, khi đó ta vẫn còn là phong hào Cổ Thần, gia gia của ngươi rất mạnh." Diệp Quân cười nhạt nói.
Như vậy mà nói, gia gia của Đế Thiên cũng là một vị Thượng Cổ Đại Đế, có thể thấy được thế lực sau lưng Đế Thiên hùng mạnh đến mức nào.
"Nhưng vẫn bại trong tay ngươi sao?" Đế Thiên thiếu chủ trầm giọng hỏi.
"Không tệ." Diệp Quân cười nhạt trả lời.
"Ngươi rốt cuộc là ai?” Đế Thiên hỏi.
Diệp Quân xoa xoa cằm, nói: "Mấy trăm vạn năm trước, danh hào của ta gọi... ừm... Ta nghĩ xem..."
Nghe vậy, không ít người của Đế Tôn Tiên Cung trực tiếp ngã xuống đất.
"Đùa gì vậy? Danh hào của mình mà cũng không nhớ rõ?" Long Thiên Dạ mặt đầy kinh ngạc.
Phong Vô Trần trên mặt cũng hiện lên vẻ xấu hổ.
"Nghĩ ra rồi, gọi Huyết Ma Quân.” Diệp Quân nhàn nhạt cười nói: "Ta cảm thấy danh hào này không hay, không để trong lòng.”
"Huyết Ma Quân?" Đế Thiên thiếu chủ chưa từng nghe qua danh hào này.
"Cái gì? Huyết Ma Quân?" Đấu Hồn phong hào Cổ Thần mãnh liệt trừng to mắt, rung động nói: "Ma Quân Đại Đế!"
"Ma Quân Đại Đế!" Dạ Mạc sợ đến toàn thân run rẩy, hoảng sợ nói: "Ma Quân Sát Thần khiến Bàn Cổ giới năm xưa nghe tin đã sợ mất mật!"
"Ma Quân Đại Đế cái gì? Gọi sư huynh!" Diệp Quân quát lớn Đấu Hồn, còn ra vẻ hung ác.
"Sư huynh?” Mọi người kinh hãi.
"Diệp Quân Đại Đế lại là sư huynh của Đấu Hồn phong hào Cổ Thần!" Kiếm Cừu tròng mắt sắp rớt ra ngoài.
"Đệ tử của Kiếm Hồn Đại Đế sao?" Phong Vô Trần khiếp sợ nhìn Diệp Quân, có chút không dám tin tưởng.
"Sư huynh!" Đấu Hồn phong hào Cổ Thần xấu hổ kêu một tiếng.
"Như vậy còn tạm được." Diệp Quân cao hứng cười nói: "Tuy rằng chưa từng gặp mặt, nhưng ta biết sư tôn thu ngươi làm đồ đệ, sau trận chiến ấy, ta liền ngủ say rồi, cũng chưa kịp gặp ngươi một lần."
"Kỳ thật ta sớm nên nghĩ đến là sư huynh mới đúng." Đấu Hồn phong hào Cổ Thần ngượng ngừng cười nói.
"Các ngươi đi đi." Diệp Quân nói với Đế Thiên thiếu chủ: "Ngươi không phải đối thủ của ta, không cần đánh nữa."
"Cái gì? Muốn thả hắn đi?" Sắc mặt mọi người đại biến, thực sự là vạn lần không muốn.
"Trước khi đi, trả đồ lại đã." Phong Vô Trần nhếch mép cười.