"Phốc!"
Ma La bị Phong Vô Trần đánh bật ra sau, Ma Thiên lập tức tung một quyền vô tình, đánh thẳng vào ngực Âm Dương Thiên Hồn. Một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, sức mạnh cuồng bạo đáng sợ chấn nát lồng ngực Âm Dương Thiên Hồn, khiến hắn hộc máu tươi, thân thể bay như đạn pháo.
Bị thương nghiêm trọng, Âm Dương Thiên Hồn đã không còn sức chống đỡ, ý thức mơ hồ.
Âm Dương Thiên Hồn ngã xuống vùng đất phía xa, toàn thân xương cốt vỡ nát, ngũ tạng lục phủ tổn thương nghiêm trọng, khả năng tái sinh thân thể đã mất tác dụng.
"Lam Nguyệt! Ra tay!" Ma Thiên đột ngột quát lớn, tay cầm Thiên Ma Thương hung hăng lao xuống.
"Vút!"
Cùng lúc đó, Lam Nguyệt tế ra tiên kiếm, bóng hình xinh đẹp xông tới.
"Không ổn!" Sắc mặt Ma La trầm xuống, cảm nhận được khí tức Âm Dương Thiên Hồn ngày càng yếu ớt, trong lòng nóng như lửa đốt.
"Muốn cứu hắn thì phải đánh bại ta trước đã." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Khốn kiếp!” Ma La nghiến răng, nhìn chằm chằm Phong Võ Trần, trong tình huống này, hắn căn bản không thể cứu Âm Dương Thiên Hồn.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Hai người, một thương một kiếm, đồng thời đâm vào lồng ngực Âm Dương Thiên Hồn, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, tạo thành một cái hố lớn trên mặt đất.
Âm Dương Thiên Hồn chết thảm.
Âm Dương Thiên Hồn tính kế cả đời, lại không ngờ kết cục lại bị thảm như vậy.
"Ma Thiên! Giết tốt lắm!" Liễu Thanh Dương và mọi người hả hê reo hò.
"Ma Thiên, cảm ơn ngươi." Lam Nguyệt cảm kích nhìn Ma Thiên, trong đôi mắt đẹp không hề có chút hận ý nào, chỉ có sự cảm kích.
Ánh mắt cảm kích và lời cảm ơn khiến toàn thân Ma Thiên chấn động. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn được người khác nói lời cảm ơn.
Một dòng nước ấm dâng lên trong lòng, Ma Thiên lần đầu tiên cảm nhận được sự thoải mái này.
"Không... Không cần khách khí." Ma Thiên khó khăn lắm mới mở miệng được, đây cũng là lần đầu tiên hắn thực tâm nói za những lời này.
"Ma Thiên, làm tốt lắm." Tiếng cười nhạt của Phong Vô Trần vang lên.
"Phong Vô Trần?" Nghe vậy, Ma Thiên giật mình, đột nhiên ngước nhìn lên không trung, kinh ngạc nói: "Ngươi xuất quan rồi?"
Rõ ràng là đến giờ phút này Ma Thiên mới nhận ra sự tồn tại của Phong Vô Trần. Trước đó, hắn hoàn toàn lâm vào trạng thái vô ngã, chỉ một lòng muốn trút giận và báo thù.
"Ngươi giờ mới biết à? Phong đại ca xuất quan lâu rồi! Còn giúp ngươi ngăn cản Ma La nữa." Liễu Thanh Dương nhếch mép cười.
"Phong Vô Trần, cảm ơn." Ma Thiên cảm kích nói, nếu không có sự giúp đỡ của Phong Vô Trần, hắn đã không có cơ hội báo thù, càng không có tu vi cường đại như ngày hôm nay.
"Không cần cảm ơn, ta cũng không giúp gì nhiều, có được tu vi như hôm nay là do nỗ lực của chính ngươi." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Âm Dương Thiên Hồn đã chết, đại thù đã báo, ta cũng nên kết thúc rồi. Nếu có kiếp sau, hy vọng chúng ta có thể làm bạn." Ma Thiên mỉm cười nói, đồng thời điều khiển Thiên Ma Thương lơ lửng.
"Ma Thiên..." Khuôn mặt Lam Nguyệt khẽ biến sắc, muốn ngăn cản nhưng không biết phải mở lời thế nào.
"Vút!"
Ma Thiên chậm rãi nhắm mắt lại, Thiên Ma Thương phát ra hắc quang, đưới sự khống chế của hắn, hung hăng đâm thẳng vào ngực mình.
"Thằng này làm thật!" Thấy vậy, Liễu Thanh Dương và mọi người kinh hãi.
Nhưng đợi mãi, Thiên Ma Thương vẫn chưa xuyên thủng ngực Ma Thiên, hắn không khỏi mở to mắt.
"Cái này..." Thiên Ma Thương lơ lửng trước ngực Ma Thiên, không hề nhúc nhích, bị một luồng sức mạnh vô hình ngăn cản. Ma Thiên kinh ngạc nhìn Phong Vô Trần.
"Muốn làm bạn thì đâu cần chờ kiếp sau, hiện tại không được sao?" Phong Vô Trần nhìn Ma Thiên cười nhạt.
Lăng Tiêu Tiêu cười nói: "Sự thay đổi của ngươi, chúng ta thấy rõ mồn một.”
"Ta cũng thấy một Ma Thiên khác biệt." Liễu Thanh Dương cười nói, vẻ mặt chân thành nhìn Ma Thiên.
"Ta không thích ngươi, nhưng cũng không ghét ngươi." Phệ Thiên Hổ nói, tuy rằng bị Ma tộc giam cầm nhiều năm, nhưng không phải do Ma Thiên gây ra.
"Tuy ngươi là Thiếu chủ Ma tộc, nhưng ta thấy ở ngươi là một nam tử hán kiên cường, bất khuất, đỉnh thiên lập địa!" Đao Hồn cười nói, cũng không bài xích Ma Thiên.
Chứng kiến nụ cười của mọi người trong Long Thần Liên Minh, cũng như Long Hoàng, Ma Thiên vô cùng cảm động, đôi mắt ươn ướt.
Nụ cười chân thành của mợi người là lần đầu tiên Ma Thiên được thấy trong đời, cảm giác này thật khó tả.
"Cảm ơn! Cảm ơn!" Quá cảm động, ngoài lời cảm ơn, Ma Thiên không biết phải nói gì hơn.
Ma Thiên cũng không ngờ Phong Vô Trần và những người khác lại chấp nhận hắn, một Thiếu chủ Ma tộc.
"Phong Vô Trần, ngươi dám bao che cả Thiếu chủ Ma tộc, không sợ khiến vô số tu giả trên đại lục bất mãn sao?" Ma La cười lạnh hỏi.
Phong Vô Trần cười nhạt nói: "Chuyện này không đến lượt ngươi phí tâm."
"Ông ông!"
Thiên Đạo Thần Lực chậm rãi gia tăng, kim quang chói lọi bùng nổ, sức mạnh bá đạo khủng bố phóng lên trời, đại lục kịch liệt rung chuyển, toàn bộ hư không như biến thành không gian kim sắc.
Khí thế ngập trời như hóa thành thực chất, khiến mọi người nghẹt thở.
"Khí tức thật đáng sợ!" Long Thiên Chiến và những người khác hoảng sợ tột độ, thân thể run rẩy không kiểm soát.
"Minh chủ Chân Thần Cảnh khí tức, còn đáng sợ hơn cả Ma La!" Vân Du Tử kinh hãi hô lên.
"Phong đại ca thắng chắc rồi!" Liễu Thanh Dương kích động nói, muốn ngửa mặt lên trời thét lớn.
Mọi người trong Long Thần Liên Minh vô cùng vui mừng.
Nhưng sắc mặt Ma La không hề thay đổi.
"Thần lực quả thật không tệ, đến đây đi, để bản tôn giả xem thực lực của ngươi." Ma La cười lạnh nói, không những không sợ mà còn rất mong chờ.
"Như ngươi mong muốn." Phong Vô Trần cười lạnh, ánh mắt lóe lên vẻ hung ác, thân hình không chút do dự lao đi.
Tốc độ của Phong Vô Trần cực nhanh, vượt qua tốc độ âm thanh hàng chục lần, tạo thành một cơn bão táp.
"Vút!"
Thân ảnh Phong Vô Trần đột ngột xuất hiện bên trái Ma La, nắm đấm chứa đựng sức mạnh hủy diệt hung hăng đánh tới.
Ma La nhíu mày, lạnh lùng nói: "Tốc độ quả nhiên không đơn giản, thần lực cũng đủ bá đạo."
"Oanh!"
"Ông ông!"
Phong Vô Trần tung một quyền, thân ảnh Ma La lập tức hóa thành khói đen tan biến. Một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, sức mạnh khủng bố lan rộng ra toàn bộ đại lục, khiến vô số tu giả kinh hồn bạt vía.
Tốc độ của Ma La không hề chậm hơn Phong Vô Trần, có thể tránh được, đủ để chứng minh.
"Phong Vô Trần, ngươi đừng xem thường thực lực của bản tôn giả." Thân ảnh Ma La đột ngột xuất hiện trên đỉnh đầu Phong Vô Trần, tung một chưởng xuống.
"Vậy sao?" Phong Vô Trần nhếch mép cười bí hiểm, Chí Tôn Chi Thể giai đoạn thứ ba được kích hoạt, khí tức của Phong Vô Trần lập tức tăng vọt.
"Để ta xem toàn lực của ngươi!" Phong Võ Trần đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên vẻ hưng ác, không chút do đự nghênh đón bằng một quyền.
"Oanh!"
Quyền chưởng va chạm trực tiếp, một tiếng nổ kinh thiên động địa, sắc mặt Ma La đại biến, thân hình bị Phong Vô Trần đánh bay ra ngoài.
"Sao có thể! Hắn rõ ràng vẫn còn có thể tăng thêm sức mạnh!" Ma La kinh hãi.