Không gian Long tộc.
Trong cung điện nguy nga tráng lệ, các bậc cao tầng của Long Thần Liên Minh và những thế lực siêu nhiên tề tựu đông đủ.
Khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ ngưng trọng, bầu không khí trong đại điện vô cùng nặng nề.
"Sao máu tươi của các ngươi lại rơi vào tay Ma Quân?"
Sau khi nghe Long Thiên Chiến và những người khác thuật lại, mọi người đã xác nhận tinh huyết chính là chìa khóa để phá giải phong ấn. Nhưng Phong Vô Trần vẫn không thể hiểu nổi, Long Thiên Chiến và đồng bọn đều là những cường giả đáng sợ, ai có thể cướp được máu tươi của họ?
Long Thiên Chiến chậm rãi nhắm mắt, thở dài lắc đầu, chính hắn cũng không biết.
Không ai nghĩ ra được chuyện gì đã xảy ra.
"Chắc chắn có nội gián!" Liễu Thanh Dương quả quyết nói.
"Nội gián?" Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Liễu Thanh Dương.
Cảm nhận được những ánh mắt đó, Liễu Thanh Dương giật mình trong lòng, không khỏi có chút sợ hãi, nhưng sau đó cố lấy dũng khí nói: "Không phải nội gián, ai có thể lấy được tinh huyết?"
"Liễu đại ca, đây là Long tộc, cường giả của tất cả các thế lực lớn đều ở đây, huynh đừng nói lung tung." Miêu Thanh Thanh vội vàng kéo tay áo Liễu Thanh Dương, nhỏ giọng nói.
"Ta có nói lung tung đâu, trừ nội gián ra, còn ai vào đây?" Liễu Thanh Dương không phục đáp.
"Vị tiểu huynh đệ này nói cũng có lý, nhưng trong chúng ta không có nội gián." Phượng Thiên Hồn lắc đầu nói, giọng điệu vô cùng chắc chắn.
"Bây giờ nói những điều này không quan trọng." Long Thiên Chiến nghiêm nghị nói: "Ma Quân đã phá phong ấn mà ra, suy đoán nguyên nhân cũng chẳng ích gì, chi bằng bàn bạc xem làm thế nào đối phó với Ma Quân."
"Đại chiến xem ra phải hoãn lại rồi." Long Quỳ nghiêm túc nói.
Ma Quân đã phá phong ấn đi ra, Long Thiên Chiến lại chưa đột phá tam chuyển, đại chiến khó mà có phần thắng.
"Cuồng Báo có lẽ có thể chống lại Ma Quân, chư vị liên thủ cũng chưa chắc thất bại." Phong Vô Trần lên tiếng.
"Có lẽ vậy." Long Thiên Chiến khẽ gật đầu, trả lời có phần miễn cưỡng, rõ ràng không ôm hy vọng gì nhiều.
Ma Quân khủng bố đến mức nào, Long Thiên Chiến hiểu rõ hơn ai hết.
"Ma Quân đã ra rồi, không ai thay đổi được sự thật, liều chết một trận, chưa biết hươu chết về tay ai." Lăng Mộc Vân trầm giọng nói.
“Hay cho một câu lều chết một trận."
Lời Lăng Mộc Vân vừa dứt, không gian Long tộc vang vọng giọng nói của Ma Quân.
"Đến rồi!" Trên quảng trường cung điện Long tộc, Hắc Ám Ma Báo trừng mắt nhìn lên không trung.
"Người còn chưa tới, mà khí thế đã áp bức đến vậy!" Phệ Thiên Hổ kinh hãi nói.
Tam Mục Ma Viên kinh hãi: "Khí tức của hắn đã tiếp cận Chân Thần Cảnh!"
"Hắn đến rồi!"
Trong đại điện, sắc mặt Long Thiên Chiến và đông đảo cường giả đồng loạt biến sắc.
Ma Quân vừa xuất quan, việc đầu tiên là đến Long tộc.
Ma Quân còn chưa đến, khí thế áp bức cực kỳ khủng khiếp đã trấn áp không gian Long tộc, tựa như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên thân thể, khiến người ta khó thở.
xạ" “Vù vù vùi
Long Thiên Chiến cùng các cao tầng thế lực lớn đồng loạt lách mình đi ra, ánh mắt đều hướng về không trung.
"Khí thế áp bức thật đáng sợ!"
"Ma Quân đến rồi!"
Tộc nhân Long tộc một mảnh hoảng loạn.
Trên không gian Long tộc, một đám khói đen quỷ dị đột ngột xuất hiện, rồi ngưng tụ thành một thân ảnh.
Kẻ đến chính là Ma Quân của Ma tộc!
Mái tóc trắng như cước, áo choàng đen, làn da trắng nõn, tướng mạo anh tuấn đến yêu dị, cùng với đôi chân trần, gã nam tử áo đen xuất hiện trước mắt mọi người, khí thế áp bức cực kỳ khủng khiếp tỏa ra từ người gã.
"Tên này thật đáng sợ!" Liễu Thanh Dương nghiến răng cố gắng chống chọi với luồng khí thế vô hình.
"Người này là Ma Quân? So với lão phu tưởng tượng thì trẻ hơn nhiều." Nhìn gã nam tử trẻ tuổi, Vân Du Tử khẽ nhíu mày.
"Chuyện này có lên quan đến công pháp tu luyện của hắn." Phong Vô Trần nói.
Đừng nhìn Ma Quân chỉ trạc tuổi ba mươi, nhưng không ai biết hắn đã sống bao nhiêu năm.
"Long Thiên Chiến, Phượng Thiên Hồn, Lăng Mộc Vân, Âm Dương Thiên Đế, đã lâu không gặp, từ ngày chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?" Đôi mắt âm lãnh đảo qua Long Thiên Chiến và những người khác, Ma Quân cười tà nói, với vẻ trên cao nhìn xuống, coi thường chúng sinh.
"Ma Quân, ngươi một mình xông vào Long tộc ta, là tự tìm đường chết sao?" Long Thiên Chiến lạnh lùng nói, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Ma Quân.
Nghe vậy, Ma Quân vẫn giữ vẻ trên cao nhìn xuống, dang hai tay ra, cười tà: "Long Thiên Chiến, các ngươi có bản lĩnh đó sao? Đừng nói ngươi chưa đột phá tam chuyển, dù ngươi đột phá rồi, bản Ma Quân giết ngươi cũng dễ như trở bàn tay."
"Tinh Linh tộc, Cự Nhân tộc và Âm Dương thế gia đều đã diệt vong, chỉ bằng chút lực lượng cỏn con này của các ngươi, bản Ma Quân còn chẳng thèm để vào mắt, ngay cả phong ấn cũng không làm được." Ma Quân ngạo nghễ nói tiếp.
Ma Quân quả thật có vốn để nói những lời ngông cuồng này, năm xưa, khi Ma Quân còn chưa bước vào tam chuyển, Long Thiên Chiến và những người khác liên thủ cũng không đối phó được.
Hôm nay, Ma Quân đã bước vào tam chuyển, Long Thiên Chiến và đồng bọn càng không có phần thắng.
Trong khi nói, ánh mắt Ma Quân dừng lại trên người Phong Vô Trần, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn Phong Vô Trần đầy ẩn ý.
"Nhãi ranh, hóa ra ngươi cũng ở đây." Ma Quân cười tà, nhớ lại những lời nói ác ý của Phong Vô Trần tại Long Thần Điện ngày đó, Ma Quân liền bốc hỏa trong lòng.
"Phong đại ca, tên này rất thù đai đấy." Liễu Thanh Dương nhỏ giọng nói, sắc mặt đã tái nhợt đến cực độ.
Phong Vô Trần im lặng, mặt không biểu cảm.
"Ồ? Còn có thuộc hạ của Tà Long Thần, Viêm Long Tôn Giả, từ ngày chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ? Bản Ma Quân rất ngạc nhiên khi ngươi lại đi theo bọn chúng, không biết Tà Long Thần các hạ có mạnh khỏe không?" Ma Quân kinh ngạc nhìn Viêm Long, đối với Tà Long Thần lại tỏ ra vô cùng khách khí.
Ma Quân xưng Tà Long Thần là "các hạ", có thể thấy được sự tôn trọng của Ma Quân đối với Tà Long Thần.
"Chủ nhân đã mất." Viêm Long mặt không biểu cảm trả lời.
"Mất?" Ma Quân hơi sững sờ, cau mày nói: "Ý ngươi là Tà Long Thần các hạ đã quy tiên?”
Viêm Long không trả lời, nhưng Ma Quân đã có được đáp án, gã tiếc hận nói: "Thật đáng tiếc cho một đối thủ mạnh mẽ như vậy, phong ấn Tà Long Thần, chính là quyết định ngu xuẩn nhất của Long tộc các ngươi."
"Ngươi đến đây rốt cuộc muốn làm gì?" Lăng Mộc Vân lạnh lùng hỏi.
"Muốn tìm chút niềm vui thôi, bị các ngươi phong ấn nhiều năm, trong lòng khó tránh khỏi có chút bực bội, nhân cơ hội này, giãn gân cốt một chút." Ma Quân cười tà.
Nghe vậy, sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi, nhao nhao cảnh giác.
"Long Thiên Chiến, các ngươi cùng lên đi, để bản Ma Quân xem, những năm này, thực lực của các ngươi tiến bộ đến đâu." Ma Quân cười tà, một luồng chiến ý ngút trời lặng lẽ lan tỏa ra.
"Tiến giai!"
Cuồng Báo đột nhiên khẽ quát một tiếng, hắc quang lập tức bao phủ thân thể to lớn, khí tức tăng vọt, năng lượng khủng khiếp điên cuồng bộc phát, không gian Long tộc kịch liệt chấn động, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Thái Cổ hung thú đứng đầu, Hắc Ám Ma Báo." Ma Quân không hề biến sắc, ngược lại tỏ ra rất mong chờ.
"Oanh!"
Cuồng Báo vừa tiến giai, không chút do đự ra tay, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, với tốc độ siêu vượt âm thanh, hung mãnh lao về phía Ma Quân.
Ma Quân không hề biến sắc, khuôn mặt tuấn mỹ nở một nụ cười tà ngạo nghễ.