Lăng Vân Thiên lập tức nảy sinh hứng thú. Nhiệm vụ bí mật, hắn vẫn luôn biết có thứ này tồn tại nhưng chưa từng được chứng kiến. Không ngờ Vương Kỳ mới vào môn chưa bao lâu đã được nhiệm vụ bí mật tìm đến, quả là người anh em tốt, không hề quên hắn.
"Nhiệm vụ gì vậy?"
Vương Kỳ đáp: "Nhiệm vụ mà đại ca của ngươi giao cho bốn đại đệ tử của các bộ phận, nói rằng trong Càn Khôn Môn có gian tế của Ma tộc, Lăng Như An và Nghiêm Tùng đã chuyển lại cho ta."
Hắn lấy lệnh bài nhiệm vụ Nghiêm Tùng đưa ra cho Lăng Vân Thiên xem qua, rồi nói: "Hắn nghi ngờ kẻ nội gián là Phí Hữu Sơn."
Lăng Vân Thiên tỉ mỉ xem xét ghi chép điều tra bên trong, ngẩn người nhìn Vương Kỳ, theo bản năng cảm thán: "Ta bảo sao mỗi lần Như An gặp mặt Phí Hữu Sơn xong, quay ra đều tức giận đùng đùng, hóa ra tên này có vấn đề. Chết tiệt, ta phải đi chém chết hắn."
Vương Kỳ vội vàng giữ Lăng Vân Thiên lại: "Quay lại! Hiện tại vẫn chưa có bằng chứng, ngươi đừng có làm càn. Ta thấy Nghiêm Tùng cũng đáng nghi, chi bằng chúng ta điều tra kỹ trước đã. Thông tin về Phí Hữu Sơn và Nghiêm Tùng, có thể tra cứu được không?"
"Nghiêm Tùng thì có gì đáng nghi chứ? Lúc được Phù Duy Sơn bế về, nó mới chỉ là đứa trẻ hơn một tuổi, gầy như con khỉ khô. Ta và Phù A phải dành dụm đồ ăn vặt, nuôi suốt hai năm mới được bụ bẫm như thế này."
"Nghiêm Tùng nhỏ hơn hai người các ngươi sao? Sao ta cứ cảm giác tên đó lớn hơn Phù A nhỉ?"
"Hai đứa nó sàn sàn nhau, ta lớn hơn bọn nó. Dù sao Nghiêm Tùng cũng không có vấn đề gì, từ lúc còn cởi truồng ta đã nhìn nó lớn lên, ngoài việc đi làm nhiệm vụ thì chưa bao giờ rời khỏi Càn Khôn Môn, ngươi nghi ngờ Phù A còn chẳng cần phải nghi ngờ nó đâu."
"Nói bậy, Phù A mà nghi ngờ được sao?" Phù Diêu không đánh chết hắn mới là lạ.
"Chỉ tra Phí Hữu Sơn thôi. Mẹ kiếp, bảo sao cứ thấy tên đó không thuận mắt, ngày nào cũng như một đám mây đen, chẳng nói chuyện với ai, chỉ bám lấy Như An. Cái đồ khốn đó, chắc chắn có vấn đề."
"Tiểu sư thúc, người đừng kích động. Chuyện tra gian tế phải điều tra trước, không thể khẳng định ngay là ai, nhỡ đâu sai lầm, trách oan đồng môn thì không tốt. Cứ tra trước, có hiểu không?"
"Ồ, hiểu rồi, là mèo vờn chuột chứ gì."
Vương Kỳ ngẩn người: "Ngươi chắc là hiểu chứ?" Nói cho hắn biết liệu có làm hỏng chuyện không đây?
"Chắc chắn, chuyện này có gì mà không hiểu. Đi, đến thư viện Thiên Nhất Các."
Vương Kỳ vừa bị Lăng Vân Thiên kéo ra khỏi gác lầu thì đụng mặt Lăng Tiêu đang đi tới tìm mình. Hắn vội kéo Lăng Vân Thiên lại, nghiêm chỉnh hỏi: "Lăng chưởng sự, có việc gì ạ?"
"Hồi phục thế nào rồi?"
"Không sao rồi, vốn dĩ cũng chẳng bị thương, chỉ là bị lão tổ hành hạ một trận thôi."
"Vậy thì tốt. Vương Kỳ, vết thương của Như An cũng đã lành gần hết, hôm nay đặc chiến bộ họp toàn thể, bàn bạc về tông môn đại tỷ một tháng sau, nhân tiện giải quyết chuyện của ngươi và Như An luôn, được chứ?"
"Được ạ." Kéo dài cũng chẳng được mấy ngày, triệu tập toàn bộ đặc chiến bộ thêm lần nữa cũng không đáng.
"Tốt, hai người các ngươi đi theo ta."
Tại quảng trường đặc chiến bộ, khi Lăng Tiêu dẫn Vương Kỳ và Lăng Vân Thiên đến nơi, đệ tử đặc chiến bộ đã có mặt quá nửa.
Trên đài cao, mấy vị chưởng sự của phân bộ Thánh Sơn đều đã có mặt. Dưới đài, ngoài đệ tử đặc chiến bộ, đại đệ tử của Đan bộ, Khí bộ, Phù bộ cũng dẫn theo hơn mười người đến tham dự cuộc họp.
Xem ra tông môn đại tỷ không chỉ có đệ tử đặc chiến bộ tham gia, chỉ là các bộ phận khác người ít, còn đặc chiến bộ thì có mặt đầy đủ. Như vậy, tông môn đại tỷ này thi đấu về chiến đấu, vì sao lại thế?
Lăng Tiêu lên đài, Vương Kỳ và Lăng Vân Thiên đứng vào vị trí của đệ tử đặc chiến bộ, lát sau toàn bộ đệ tử đặc chiến bộ có mặt đông đủ, cuộc họp bắt đầu.
Vương Kỳ nhìn về phía sau, tổng cộng hơn ba trăm người, không nhiều cũng chẳng ít.
Lăng Tiêu ra hiệu cho mọi người im lặng, dõng dạc nói: "Tông môn đại tỷ, là cuộc đại tỷ giữa bảy thế lực lớn tại Thánh Sơn ở vùng hoang dã, tuyển chọn đệ tử tham gia, hạn ngạch hai trăm người, ngoài ra mười người đứng đầu sẽ có phần thưởng phân cấp."
"Mọi lệ thường ta ở đây không nói nhiều nữa. Tình hình lần này khác với trước đây, Ma tộc khởi sự, tuy chưa xuất hiện trên quy mô lớn nhưng trong tối lại không ngừng giở trò."
"Ma thần hiện thân, Thái Nhất Môn ỷ thế hiếp người, hành sự ngày càng ác liệt. Đại tỷ vùng hoang dã, một là để vượt qua hiểm trở, lấy lại tín vật, xếp hạng bảy thế lực lớn tại Thánh Sơn. Hai là để giải quyết tư oán, thông thường giữa các thế lực không tiện khai chiến, nên giao cho đệ tử cắt cử giao lưu giải quyết."
"Tuy là giao lưu, nhưng đại tỷ vùng hoang dã địa hình xa xôi, nhân lực thưa thớt, mỗi lần đều có thương vong, thương vong không quá một nửa cũng nằm trong phạm vi mặc định. Lần này, Thái Nhất Môn e là sẽ chơi thật, từ giờ trở đi, mỗi người các ngươi nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng."
"Đặc biệt là những người thắng cuộc trong tông môn đại tỷ một tháng sau, nhất định phải chuẩn bị tâm lý tử chiến. Đại tỷ vùng hoang dã lần này chính là chiến trường. Về nhà suy nghĩ cho kỹ, việc cần làm thì làm, việc cần dặn dò thì dặn dò, ai không muốn tham gia, không thể tham gia thì cũng nên cân nhắc kỹ lưỡng."
"Sau đây, mời Cúc chưởng sự động viên. Một tháng sau là tông môn đại tỷ, sau đại tỷ nửa tháng sẽ xuất phát đi cực bắc hoang nguyên."
Công tác động viên của Cúc Hà Vi cực kỳ đơn giản, một tia sáng tím bắn lên bầu trời, sau đó mưa sấm chớp đổ xuống, thiên sắc trong phạm vi năm ngàn mét biến đổi dị thường, trong biển sấm sét tia sáng tím nhấp nháy không ngừng. Đó chính là một trong những công pháp truyền cho Vương Kỳ: Lôi Động Cửu Thiên.
Tuy nhiên, khả năng kiểm soát của Cúc Hà Vi cực kỳ mạnh mẽ, sấm sét trong phạm vi năm ngàn mét nhấp nháy liên hồi, thanh thế to lớn, nhưng uy lực giáng xuống mặt đất lại vô cùng nhỏ bé, lá cây chỉ khẽ lay động rồi vẫn bình an vô sự.
Vương Kỳ mở to hai mắt, thán phục không thôi. Khả năng điều khiển như thế này không phải cứ tu vi cao, tu luyện nhanh là có thể luyện thành, ngộ tính, khổ luyện, thiên phú, thiếu một thứ cũng không được.
Hơn nữa, còn cần rất nhiều thời gian để mài giũa thử nghiệm. Vương Kỳ tự nhận rằng, ngay cả hắn, trong thời gian ngắn cũng chắc chắn không làm được.
Các đệ tử Càn Khôn Môn đến tham dự cuộc họp đồng loạt đánh ra một đạo pháp thuật lên không trung, ánh chớp tan biến, lập tức những luồng sáng ngũ sắc rực rỡ bừng sáng lên.
Cúc Hà Vi lớn tiếng hô: "Thề chết trừ ma!"
Đệ tử dưới đài đồng thanh hô theo: "Thề chết trừ ma! Thề chết trừ ma! Thề chết trừ ma!"
Vương Kỳ vừa hô theo vừa thầm cảm thán, đây đâu phải là đại hội động viên tông môn đại tỷ hay đại tỷ vùng hoang dã, rõ ràng là khích lệ sĩ khí trước khi ra chiến trường, tuyên chiến với Ma tộc.
Hoạt động của Ma tộc ngày càng thường xuyên, cuộc đấu tranh giữa nhân loại và Ma tộc đã bắt đầu, rốt cuộc nơi nào cũng không thể tránh khỏi. Không thể ôm hy vọng may mắn, không thể làm ngơ, không thể đứng ngoài cuộc, mỗi người bọn họ, mỗi tu giả đều phải đưa ra lựa chọn, bất kể là chiến đấu vì ai.
Đám đệ tử hưng phấn tột độ, Vương Kỳ lén nhìn Phí Hữu Sơn, kẻ bị Nghiêm Tùng khóa chặt là gian tế, kẻ bị Lăng Vân Thiên khẳng định chắc nịch là gian tế, vẫn không hề lộ chút cảm xúc nào.
Cúc Hà Vi nói: "Còn một việc nữa, Hỗn Nguyên Tông là nơi tập trung lũ bại hoại của Càn Khôn Môn, chúng ta đã dung túng cho chúng quá lâu, nay nuôi ong tay áo, không thể không trừ. Đúng dịp này, coi như làm nóng người cho đại tỷ vùng hoang dã, ba ngày sau các đệ tử tập hợp, đi tiêu diệt lũ bại hoại đó."
"Tiêu diệt bại hoại!"
"Đệ tử đặc chiến bộ bắt buộc phải tham gia, các bộ phận khác tự nguyện xuất chiến. Vừa hay sau khi đối chiến với Hỗn Nguyên Tông, các ngươi hãy suy nghĩ kỹ về những thiếu sót, thời gian tới chuẩn bị thật nghiêm túc, thực lực đệ tử Thái Nhất Môn không hề yếu đâu."