Tại các ngọn núi lân cận, dù là đệ tử Càn Khôn Môn hay đệ tử Hỗn Nguyên Tông, tất cả đều vô cùng xao động.
"Hình thái Ma Nhân, tên này thật sự dám dùng. Mẹ nó, Vương Kỳ, đập chết hắn đi!"
"Linh thế này, bao phủ phạm vi một trăm mét, là cảnh giới Vũ Đế trung kỳ. Trời ơi, Vương Kỳ có làm được không?"
"Có gì mà không được, chiêu vừa rồi uy lực cũng không nhỏ, thêm hai chiêu nữa là diệt gọn hắn thôi."
"Tất Hi đâu có ngốc, làm sao cho Vương Kỳ cơ hội tung thêm hai chiêu nữa. Vương Kỳ lùi rồi, chết tiệt, sắp bại rồi."
"Hoảng cái gì mà hoảng, Ám Cổ Phù còn chưa động đến kìa, không thấy sao? Khiêu chiến vượt cấp đã hiếm, vượt một đại cảnh giới lại càng hiếm hơn, nhìn cho kỹ cách Vương Kỳ đánh đi, học hỏi chút đi."
"Ta muốn Cổ Phù..."
"Câm miệng, lo học cách đánh đi."
"Chết tiệt, ép được hình thái Ma Nhân của sư đệ Tất Hi ra, Vương Kỳ đó không phải hư danh."
"Hai chiêu liên kích vừa rồi uy lực không nhỏ, Tất Hi e là bị thương không nhẹ. Suỵt, nhỏ tiếng thôi, giữ khoảng cách với người Càn Khôn Môn, lỡ mà thất bại thì chạy cho lẹ."
"Đúng, Càn Khôn Môn và Ma tộc như nước với lửa, chúng ta mà lại gần Ma tộc, Càn Khôn Môn sợ là sẽ không để yên đâu. Đi thôi."
Nghiêm Tùng quay đầu nhìn lại, vừa vặn chạm ánh mắt với Lăng Tiêu và Cúc Hà Vi, hắn gật đầu ra hiệu đã hiểu, lặng lẽ dẫn vài đệ tử Đặc Chiến Bộ rời đi, vòng đường khác ẩn mình vào trong rừng cây.
Ba đạo Hủy Diệt Phù Lục tấn công tới gần, Tất Hi lách mình lui lại, đồng thời bốn đạo Hủy Diệt Phù Lục đánh xuống, tiêu diệt sạch phù lục của Vương Kỳ cùng mấy trăm con hắc xà phía sau.
Hắn lao vút lên không trung, vô số gai đen bay xuống, cùng với Tất Hi như mũi tên rời cung, lao nhanh về phía Vương Kỳ.
Ám Linh lách mình xuất hiện trước người Vương Kỳ, điểm ra một đạo phù văn trung cấp, đập thẳng vào Tất Hi. Nó cười hì hì nói: "Nhóc con, thương lượng chút không? Ta không lấy mạng ngươi, ngươi tự tán đi ma lực, hoặc rút ma lực ra khỏi Hắc Nham Hạch Tinh, rồi giao Hắc Nham Hạch Tinh cho ta."
Vật đại bổ hiếm thấy này, Ám Linh thật lòng không nỡ hủy hoại.
Vương Kỳ ngẩn người: "Ám Linh, trước khi nói chuyện ngươi có thể dùng não một chút không? Đòi linh vật mà người ta đã tu luyện đến cảnh giới Vũ Đế, với lấy mạng hắn thì có gì khác nhau?"
"Ngươi hiểu cái rắm gì, linh vật mất đi thì linh lực vẫn còn, tìm linh vật cùng thuộc tính khác luyện hóa là được, mạng mà mất thì hết sạch mọi thứ."
"Linh vật cao cấp thuộc tính Ám đâu có dễ tìm, hơn nữa đổi linh vật tu luyện rất dễ xảy ra xung đột sức mạnh, căn bản không dùng được. Hành hạ người ta thế này, chi bằng cho một nhát dứt khoát, lấy mạng luôn cho rồi."
"Câm miệng, Hắc Nham Hạch Tinh là vật đại bổ thuộc tính Ám cực kỳ hiếm có, nghĩ cách tách nó ra đi."
"Ta không biết."
"Nói nhảm, gọi lão tổ nhà ngươi ra."
Tất Hi tụ tập gai đen chặn đòn tấn công của Ám Cổ Phù trong chốc lát, rồi né lên cao. Nghe Vương Kỳ và Ám Linh tơ tưởng đến linh vật tu luyện của mình, hắn giận không kìm được, điên cuồng ngưng tụ hắc khí, một chiếc gai đen khổng lồ rộng năm mét hình thành, hung hãn đập về phía Vương Kỳ.
Vương Kỳ vội vàng né tránh, Ám Linh lướt theo sau, thúc giục: "Nhanh lên, gọi lão tổ ngươi ra đi."
Gai đen đánh hụt, Tất Hi hạ thấp xuống một chút, linh thế bao trùm, lập tức gai đen khổng lồ nứt ra, hóa thành mười chiếc gai đen rộng một mét, dài bằng một nửa ban đầu đuổi theo Vương Kỳ.
Hắn bay lượn tốc độ cao, giữ linh thế bao bọc lấy những chiếc gai đen để có thể thay đổi hướng tấn công bất cứ lúc nào.
Vương Kỳ vừa dùng linh thức gọi lão tổ, vừa hét lớn với Ám Linh: "Sau lưng, sau lưng kìa, mau giải quyết đi."
Quân Mộc Quy thả linh thức ra dò xét một chút, không hiện thân mà truyền âm ra ngoài: "Cảnh giới Vũ Đế, lại còn dung hợp Ma Chủng, không dễ tách ra, nhưng có thể thử xem."
Ám Linh: "Vậy thì thử đi, nói xem, cần phối hợp thế nào?"
"Hắc Nham Hạch Tinh quả thực khó tìm, hiệu quả phục hồi cho vật thuộc tính Ám cực tốt. Ngươi đã khôi phục hoàn toàn, không cần bồi bổ thêm nữa, có thể để dành cho Âm Giản dùng không?" Âm Giản bị lạc mất, tuy không biết ở đâu, nhưng dù ở đâu cũng sẽ bị tổn hại.
Vương Kỳ thầm kinh ngạc, Ám Linh đã khôi phục hoàn toàn rồi sao? Tinh thần lực cung cấp từ một ngàn đạo Quỷ Toàn Phù Văn, tại sao hắn không cảm thấy căng thẳng? Vừa mới khôi phục hoàn toàn ư?
Ám Linh đợi mười chiếc gai đen đến gần, lách mình lao lên, tung một đạo phù văn trung cấp ở cự ly gần, oanh mười chiếc gai đen thành hư không.
"Đại chiến Nhân Ma sắp bùng nổ, ai biết được có bị tổn hại hay không, sao ta không được giữ? U Minh Cửu Sát của Vương Kỳ thôn phệ ma lực nhanh hơn nhiều, thôn phệ thêm chút Ma tộc, bao nhiêu Âm Giản cũng khôi phục được. Linh lực linh khí dùng được nhiều hơn tinh thần lực linh khí, việc gì phải tranh với ta, không cho."
"Ma lực và sức mạnh thuộc tính Ám rất giống nhau, nhưng dù sao cũng có chút khác biệt, không thuần túy như linh vật của Linh Võ Đại Lục."
"Vậy thì tìm cái khác."
"Tìm được rồi ngươi giữ lại cũng vậy thôi."
"Tách ra trước đã."
"Được rồi. Vào trong phế tứ chi của hắn, đừng làm tổn thương đan điền, chừa lại một hơi, đừng đánh chết."
"Xong chưa? Nê Hoàn Cung bị hủy có ảnh hưởng gì không? Cảnh giới Vũ Đế vẫn là một Luyện Sư, chỉ cần còn cái đầu là còn có thể tấn công đấy."
"Đừng làm tổn thương linh hồn, để Vương Kỳ dùng phong ấn phù văn phong ấn tinh thần lực, đừng phong ấn linh lực."
"Còn linh thế thì sao? Đối đầu trực diện ngươi chịu nổi không?"
"Ta dùng thân thể Vương Kỳ là được, nhớ gọi đám người bên kia qua kịp lúc, khiêng Vương Kỳ về."
"Rõ." Ám Linh bao bọc hắc mang trên lòng bàn tay, liên tục vỗ vào những chiếc gai đen Tất Hi đánh tới, tung một đạo phù văn tiểu cấp, mở ra một lỗ hổng giữa những đạo Hủy Diệt Phù Lục mà Tất Hi đánh xuống, giúp Vương Kỳ né thoát.
Nói xong với Quân Mộc Quy, nó lách mình lao vào trong linh thế của Tất Hi.
Tất Hi di chuyển tốc độ cao, vừa kéo giãn khoảng cách với Ám Cổ Phù, vừa ngưng tụ gai đen tấn công trực diện Vương Kỳ.
Vương Kỳ vừa định né tránh, ba đạo lưu quang xuất hiện, lão tổ trực tiếp đập nát những chiếc gai đen đang ập tới. Dương Giản dẫn động sức mạnh thuộc tính Quang trong đan điền Vương Kỳ, lại tung thêm ba đạo lưu quang, uốn lượn tấn công tới. Nhìn thì tốc độ chậm chạp, nhưng vừa rời khỏi thân thể Vương Kỳ đã đánh tới dưới chân Tất Hi.
Lưu quang nhập vào cơ thể Tất Hi, Tất Hi đang vẽ dở Hủy Diệt Phù Lục bỗng khựng lại, hét lên đau đớn xé lòng.
Ám Linh áp sát, đối mặt trực diện, bốn cái tát phế bỏ tay chân Tất Hi, một ngón tay điểm vào mi tâm hắn, định đập nát Nê Hoàn Cung.
Bỗng giật mình, nó vội thu tay gọi Vương Kỳ tới, sốt sắng nói: "Mau phong ấn tinh thần lực của hắn, nhanh lên."
Tất Hi giãy giụa nhìn Vương Kỳ, rất muốn tung hai đạo Hủy Diệt Phù Lục oanh chết hắn, nhưng vì đau đớn tột cùng nên không thể tập trung tinh thần để vẽ phù.
Hắn chửi bới: "Vương Kỳ, uy danh của ngươi là đến từ cách này sao? Ám Cổ Phù, kẻ ký sinh, ta nhổ vào!"
Vương Kỳ tung một đạo phong ấn phù văn xuống, đúng vào vị trí Nê Hoàn Cung của Tất Hi. Sau khi phong ấn tinh thần lực của Tất Hi, hắn khinh khỉnh nói: "Ám Cổ Phù là linh khí, Dương Giản cũng là linh khí, tu giả sử dụng linh khí là chuyện thiên kinh địa nghĩa."
"Chẳng phải ngươi cũng đang dùng sao? Hai chiếc nhẫn đen trên tay ngươi, là để hỗ trợ tấn công đúng không? Xem phẩm cấp, ít nhất là Địa giai thượng phẩm, không thấp đâu. Hừ, đường đường là cảnh giới Vũ Đế mà đến khiêu chiến ta, lại còn coi thường việc ta dùng linh khí, ngươi không xứng."