Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 274-1
đánh vỡ đầu chó (1)

❊ ❊ ❊

Trương Nguyên theo lão quân đến nhà kho ở phía bắc của trường bắn, Mục Chân Chân đứng dưới mái hiên, chiếc váy màu xanh từ đầu gối trở xuống ướt hết cả, màu sắc cũng biến rõ thành hai phần, chỗ bị ướt thành màu xanh đen, đôi giầy rơm đi cả ngày lấm lem bùn đất, nhưng sắc mặt lại vui mừng nói:

- Thiếu gia, có bốn bức thư!

Nói xong, cô lấy từ trong ngực áo ra một bao giấy dầu, đưa cho Trương Nguyên. Cô lo thư bị ướt nên dùng giấy dầu bọc rất kín.

Trương Nguyên nhận lấy bao giấy dầu. Bao giấy dầu vẫn còn nguyên sự ấm áp và mùi thơm của Chân Chân. Trương Nguyên không vội vã xé phong bì ra xem mà mỉm cười giúp Mục Chân Chân vén những lọn tóc ướt ra sau tai, nói:

- Váy ướt rồi làm sao bây giờ?

Mục Chân Chân mặt đỏ hồng, đôi đồng tử sáng trong suốt, khẽ hé miệng cười, không nói câu nào, chỉ nhìn thiếu gia, dáng bộ dịu dàng duyên dáng lay động lòng người.

Lão quân kia đã im lặng rời đi. Dưới mái hiên nhà kho chỉ có chủ tớ hai người Trương Nguyên và Mục Chân Chân. Mưa vẫn rơi. Mưa theo gió thổi không ngừng hất vào mái hiên, Trương Nguyên kéo Mục Chân Chân vào trong vài bước. Đôi má Mục Chân Chân ửng hồng, khẽ nhướn lên, nói:

- Xem thư trước đã.

Trương Nguyên vừa mở bao giấy dầu ra, thì Mục Chân Chân bỗng nói:

-Thiếu gia, có người đến.

Trương Nguyên nghiêng đầu nhìn lên, tiếng bước chân rầm rập, ước chừng có khoảng mười mấy người đội mưa chạy tới bên này. Hắn ngước mắt nhìn, đều là sai dịch và quân sĩ của Quốc Tử Giám, đang chạy vội tới trước nhà kho. Có người hô to:

- Giám thừa đại nhân, quả nhiên Trương Nguyên ở trong này.

Lòng Trương Nguyên hơi trầm xuống, không nói lời nào đem bao giấy dầu gói lại như mới, nhét vào trong ngực áo, ấn ấn vào ngực vài cái để phong bì dính chặt vào rồi mới mở miệng hỏi:

- Các ngươi muốn làm gì vậy?

Mấy tên sai dịch và quân sĩ nhao nhao nói:

- Giám thừa đại nhân tới rồi, giám thừa đại nhân tới rồi.

Mới sáng sớm tinh mơ, bát phẩm Giám thừa Mao Lưỡng Phong quan phục chỉnh tề, ngực áo thêu chim hoàng oanh bị mưa ướt, biến thành màu nâu đen. Một tên giám sai cao to của Thằng Khiên thính che ô cho y. Quan bát phẩm uy phong không nhỏ chút nào.

- Trương Nguyên.

Mao Giám thừa vén áo bào đi lên bậc thang, cách Trương Nguyên năm bước thì đứng lại, gật đầu nói:

- Ngươi đang ở trong giám mà lại dám cùng kỹ nữ riêng tư qua lại, bây giờ bằng chứng đã rõ rành rành, xem ai còn có thể bao che cho ngươi!

Trương Nguyên giận dữ quát:

- Người nói bậy bạ gì đó!

Mao giám thừa cười lạnh nói:

- Bản quan sẽ không vu cáo hãm hại ngươi, kỹ nữ cũng không phải chỉ ả tỳ nữ này của ngươi. Nhưng ngày nào ngươi cũng hẹn hò riêng với tỳ nữ ở đây thì cũng là vi phạm quy định nghiêm trọng. Hôm nay tội này phải phạt, không tước bỏ học tịch của ngươi thì khó chứng tỏ sự uy nhiêm của luật Đại Minh. Người đâu, giải Trương Nguyên và tỳ nữ này đến Thằng Khiên thính thẩm vấn.

Mao Giám thừa trăm phương ngàn kế muốn phá hủy tiền đồ của Trương Nguyên. Tự thân y cũng biết lần trước đã đắc tội với Trương Nguyên, lo rằng về sau Trương Nguyên khoa cử đỗ đạt sẽ trả thù y, cho nên luôn luôn tìm sơ hở của Trương Nguyên, nếu tước được học tịch của Trương Nguyên ở Quốc Tử Giám, theo đúng luật Trương Nguyên sẽ bị dừng thi tam khoa, tức là trong vòng chín năm sẽ không thể tham gia thi hương ! ! !

Bốn tên sai dịch của Thằng Khiên thính từ phía sau Mao Giám thừa đi ra, trong tay cầm dây thừng tiến lại phía Trương Nguyên và Mục Chân Chân.

Trương Nguyên nói:

- Gượm đã, ta vẫn là giám sinh của Thành Tâm Đường. Khăn áo này là triều do đình ban tặng. Mao giám thừa muốn trị ta tội phạm quy thì cũng phải nói ta đã vi phạm điều Giám quy nào. Nếu vu cáo hãm hại ta, tự ta sẽ có lí của mình. Dù sao thì Quốc Tử Giám này cũng không phải là nơi mà Mao Giám thừa nhà ngươi có thể một tay che trời.

Từ sau thời Chính Đức, những giám quy khắc nghiệt của Quốc Tử Giám từ lâu chỉ còn là hình thức. Thằng Khiên thính chấp pháp cũng chỉ nhằm vào những giám sinh ở học đường sơ cấp. Đâu có ai muốn làm người ác đi đắc tội với những giám sinh sắp tốt nghiệp ở Thành Tâm Đường và Suất Tính Đường. Cho nên khi bốn tên sai dịch này nghe Trương Nguyên tự xưng là người ở Thành Tâm Đường, đều đồng loạt dừng bước, quay đầu đợi lệnh của Mao Giám thừa.

Nam Kinh Quốc Tử Giám Giám thừa Mao Lưỡng Phong tím mặt. Hôm nay y vô cùng tự tin, liền cười châm biếm nói:

- Trương Nguyên, ngươi mong đợi vào chỗ dựa của ngươi là Cố Tế Tửu đúng không, nói cho ngươi biết, Cố Tế Tửu xuất giám đi công cán từ hôm qua rồi, năm ngày nữa mới về được.

Trương Nguyên vốn muốn cho Mục Chân Chân chạy trước để hắn có thể cùng Mao Giám thừa đi đối chất. Nếu có Cố Tế Tửu ở đây, hắn sẽ không bị thua thiệt. Hơn nữa Mục Chân Chân là một tỳ nữ nếu bị giải đến Thằng Khiên thính, lại bị quỳ xuống thẩm vấn thì thật vô cùng khó chịu. Nhưng giờ nghe nói Cố Tế Tửu không ở trong giám, hắn liền thay đổi ý định. Hắn không thể theo Mao Lưỡng Phong đi thẩm vấn được, không thể để bị thiệt trước mắt, liền cười lạnh nói:

- Thì ra là vậy, Cố Tế Tửu không ở đây nên ngươi lạm quyền dám làm trái pháp luật, gan ngươi cũng không nhỏ nhỉ.

Mao Lưỡng Phong phẫn nộ quát:

- Trương Nguyên, ngươi vi phạm nhiều điều giám quy, còn dám ngang ngược làm càn, coi khinh sư trưởng. Hôm nay không trừng phạt ngươi thích đáng thì sao có thể quản lý các giám sinh khác được.

Nói rồi y quay đầu hỏi:

- Gông chân lấy đã tới chưa?

Có người trả lời:

- Đã đi lấy rồi ạ.

Trương Nguyên nghe xong rất giận dữ, hắn vi phạm cái luật quái quỷ gì mà phải dùng đến gông chân, cho dù cuối cùng có thể vô tội và được phóng thích nhưng bị đeo gông trên người thì vô cùng nhục nhã. Tên họ Mao này chính là muốn dồn hắn vào đường cùng. Trương Nguyên lập tức nghiêng đầu hỏi Mục Chân Chân đang theo sát bên cạnh hắn:

- Có mang theo tiểu bàn long côn không?

Mục Chân Chân đáp:

-Dạ có mang theo.

Nói rồi cô xoay người thò tay tìm tít bên trong chiếc váy ướt đẫm, đai lưng bị kéo căng giãn ra, tiểu bàn long côn đã ở trong tay, một dài một ngắn, hai đầu bọc sắt, được mài bóng loáng.

Mao Giám thừa vừa nhìn thấy, vội vàng lùi ra sau hai bước, không dám đứng quá gần hai người Trương Nguyên và Mục Chân Chân. Ngoài mái hiên mưa vẫn rơi, Mao Lưỡng Phong kinh sợ nói:

-Trương Nguyên, ngươi dám kháng cự bản quan!

Trương Nguyên khinh miệt nói:

- Có gì mà không dám, ngươi đã dám lạm quyền làm trái pháp luật, thì ta cũng dám đánh vỡ cái đầu chó của ngươi.

Mao Lưỡng Phong ngó hai bên, người đông thế mạnh, Trương Nguyên chỉ có đứa tỳ nữ kia…tuy trong tay có hai đoạn đoản côn, nhưng có gì phải sợ. Y liên tục gật đầu nói:

- Được lắm, được lắm, làm nhục sư trưởng ngay trước mặt, thế là có thêm cả tội đi sung quân nữa. Ngươi nói ta lạm quyền làm trái pháp luật, ta cho ngươi biết, nếu không có chứng cớ xác thực ta cũng sẽ không huy động quan binh thế này.

Trương Nguyên thực sự đoán không ra mình bị y nắm thóp gì. Gặp Mục Chân Chân ở trường bắn, điều này không bị coi là phạm quy...Cũng không phải đưa người tới phòng số. Nhưng giờ không phải là lúc nói lí, quyền nói là của Mao Lưỡng Phong, Trương Nguyên hỏi:

- Có chứng cớ gì, bày ra tưởng dễ làm ta lo sợ mà nhận tội à?

Mao Giám thừa không giận mà ngược lại còn cười:

- Ha ha, tiểu tử ngươi thật sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, mạnh miệng lắm, vậy để ta đây nói rõ cho ngươi biết, ngươi đang ở Quốc Tử Giám này học tập nhưng lại ra vào Tần Hoài kỹ viện. Bản quan đã có nhân chứng, xem ngươi chống chế như thế nào!

Trương Nguyên nhíu mày. Hôm đó từ cống viện thi xong đi ra, hắn cùng với Đại huynh, Tam huynh có đến Tần Hoài kỹ viện, ngay cả cửa của U Lan quán, Tương Chân quán cũng không vào. Mao Lưỡng Phong chắc không nói đến lần đó. . . Bởi vì khi đó Trương Nguyên còn chưa nhập Giám. Còn một lần nữa, hôm đó có hai vị Chung thái giám và Hình thái giám mời hắn đi du hồ Huyền Vũ. Lúc ấy, Vương Vi, Lý Tuyết Y đều ghé qua một lúc. Nhưng nếu Mao Giám thừa lấy chuyện hồ Huyền Vũ ra để vu cho hắn, thì đúng là tự gây nghiệt giết chết mình rồi, Mao Lưỡng Phong không ngu xuẩn đến như vậy chứ?

Hơn nữa, vào thời đó giám sinh cùng kỹ nữ ăn yến tiệc là chuyện bình thường, nói thẳng ra là có vi phạm giám quy, nhưng cũng không bị coi là chuyện nghiêm trọng, chỉ có một lời giải thích: một khi đã muốn vu tội cho ai, lo gì không tìm thấy tội danh. Mao Lưỡng Phong và Tống Thời Miễn sốt ruột không yên vì nghĩ kế hãm hại hắn, thừa dịp Cố Tế Tửu không ở Giám đường liền ra tay tước bỏ học tịch của hắn.

Mao Giám thừa thấy bộ dạng nhíu mày suy tư của Trương Nguyên, cười lạnh nói:

- Nhớ ra rồi hả, hai tên quy nô, một lớn một nhỏ, tên nhỏ đã chạy thoát được, tên lớn bị bắt, đã thừa nhận là người của Tương Thực quán.

- Đại nhân, gông xích mang tới rồi!

Một tên giám sai cầm cùm bằng gỗ và khóa sắt đội mưa chạy tới.

Mao Giám thừa liếc mắt nhìn gông xích, tay phải chỉ vào Trương Nguyên, quát:

- Gông tên giám sinh cặn bã làm nhục sư trưởng, tư cách bại hoại này lại cho ta !

Lại nói:

- Trói cả con tiện tỳ này lại. Đánh hai mươi roi trước rồi thẩm vấn, dám hành hung ở Quốc Tử Giám này, có đánh chết tại chỗ cũng đáng đời.

Trương Nguyên biết bên cửa kho có một cây tề mi côn. Cái đó ban đêm lão quân họ Chu dùng để đuổi chồn. Hắn lập tức lao mình đi vào lấy côn ra, giằng lấy tay Mục Chân Chân:

- Chân Chân, đi, ai dám ngăn cản cứ việc đánh.

style='mso-special-character:line-break'>

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si