Lẳng Lơ Tao Nhã

Lượt đọc: 6118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »
Chương 248
đùa ác

❊ ❊ ❊

Mục Chân Chân với lấy cây đèn lồng treo nơi mui thuyền, đi đến bên miếng ván bắc lên bờ, giơ cao đèn lồng lên chiếu sáng. Tấm ván này dài đến hơn một trượng, rộng không tới một thước, ban đêm lên thuyền nếu không cẩn thật rất dễ hụt chân rơi xuống nước, nhất là người đã uống rượu.

Nàng đứng đợi một lát, nhưng vẫn không thấy người, cảnh sắc trên bờ hồ tối tăm, cách ngoài mười bước là đã khó phân biệt. Mục Chân Chân lấy làm lạ, lúc nãy rõ ràng có nghe thấy tiếng nói tiếng cười của thiếu gia mà, chỉ có hơn mười trượng thôi mà, đi kiểu gì mà lâu thế vẫn chưa tới?

Mục Chân Chân nói với Vương Vi:

- Vương tỷ tỷ, muội lên bờ xem sao.

Nói đoạn bèn cầm đèn lồng bước lên tấm ván, đột nhiên cảm giác mặt nước dưới chân hơi khác thường, cúi đầu nhìn xuống, đột nhiên thấy nước hồ bên dưới đang dâng lên, để lộ một cái đầu, cất kêu lên:

- Tha mạng.

Mục Chân Chân hốt hoảng, vội giơ đèn lồng ra soi, ở nơi ánh sáng đèn chiếu xuống, nước hồ dập dềnh, ở chỗ vừa nhìn thấy chỏm đầu giờ không còn thấy nữa, Mục Chân Chân cảm thấy kỳ lạ, rờ tay xuống váy tìm tiểu Bàn Long Côn.

Con chim Hắc Vũ Bát Ca đang bị treo chỗ cửa khoang thuyền nghe thấy hai chữ “tha mạng” cũng ra sức kêu “tha mạng” theo, Vương Vi cười “phì” một tiếng, nói:

- Chân Chân muội muội, người kêu tha mạng là Yến Khách tướng công, bọn họ đang đùa bỡn bọn ta đấy.

Vương Vi là kẻ bàng quan nên tỉnh táo hơn, nàng không nhìn thấy chỏm đầu dập dềnh dưới nước, nhưng nghe thấy tiếng kêu, bèn nhận ra là giọng của Trương Ngạc.

Tiếng kêu “tha mạng” lại vang lên ở phía trên thuyền, Trương Ngạc bơi sang bên này, gọi:

- Thấy chết mà không cứu sao, Vương Vi cô cứu ta, thư sinh rơi xuống nước, mỹ nhân cứu vớt, đúng là giai thoại lương duyên.

Lại có tiếng của Trương Nguyên vọng tới:

- Tam huynh, huynh phải cẩn thận một chút, chớ để vừa ngoi đầu đã phải ăn một trượng.

Mục Chân Chân không khỏi bật cười thành tiếng, Tiểu Bàn Long Côn của nàng đã cầm ở trong tay.

Chạng vạng thời tiết oi bức, bọn Trương Nguyên ngồi uống rượu trong quán rượu Đồng Lý mà toát cả mồ hôi, Trương Nguyên nói:

- Hôm nay đừng uống quá nhiều, chúng ta ra hồ Đồng Lý bơi lội, nước hồ đó trong mát lắm.

Trương Ngạc nghe vậy, nhiệt liệt hưởng ứng, bọn họ từ nhỏ đều là nghịch nước bên bờ sông Đầu Lao mà lớn lên. Phạm Văn Nhược mê rượu, vẫn muốn uống tiếp, nhưng thấy ba anh em nhà họ Trương hào hứng đi bơi như vậy, cũng đành bảo người hầu mang vò rượu Tô Châu Tam Bạch chưa kịp uống hết về thuyền, rồi y sẽ từ từ tự thưởng thức.

Đến bên bờ hồ, Phạm Văn Nhược, Tông Dực Thiện đều không chịu xuống nước, chỉ có ba người Trương Nguyên, Trương Ngạc, Trương Đại, và mấy người hầu Vũ Lăng, Năng Trụ. Bọn họ tìm một chỗ bờ hồ tương đối bằng phẳng, lặng lẽ xuống nước, bơi về phía thuyền đu, Trương Ngạc nói là muốn hù doạ Vương Vi ở trên thuyền một chút.

Trương Ngạc vẫn còn đang vừa bơi vừa gọi Vương Vi cô trên mui thuyền cứu vớt thư sinh gặp nạn như y, thì nghe âm thanh thanh lạnh của Vương Vi nói:

- Yến Khách tướng công, nếu chiếu theo khuôn sáo như trong sách kịch, thì tiểu nữ tử ta cứu thư sinh gặp nạn là tướng công, vậy sau này tướng công phải thi đỗ trạng nguyên rồi về cưới ta làm vợ đấy, liệu tướng công có đỗ được trạng nguyên không?

Nói đến câu sau, nàng không nhịn nổi bật cười.

Trương Ngạc kêu:

- Vậy nàng mau cứu ta, cứu ta rồi ta tất sẽ đỗ trạng nguyên, rồi cưới nàng làm vợ.

Vương Vi nói:

- Nhưng tướng công đã có đính ước là sẽ cưới nữ lang nhà họ Kỳ làm vợ rồi mà, sao lại đổi ý được.

Trương Ngạc kêu lên:

- Cứu người mà còn dông dài như thế, thì chết chìm từ lâu rồi, mau cứu ta…

Trong lúc Trương Ngạc đang trêu đùa với Vương Vi, Trương Nguyên cũng bơi qua, từ dưới nước ngẩng đầu nhìn lên nơi có chiếc đèn lồng. Dưới trời đêm, chiếc đèn lồng trông chẳng khác gì một vầng trăng vàng vọt, bên chiếc đèn lồng đó là gương mặt trắng trẻo của Mục Chân Chân, Trương Nguyên bèn chìa tay ra, nói:

- Chân Chân, kéo ta với.

Mục Chân Chân thấy thiếu gia bơi tới, mặt nở nụ cười, đáp “dạ” một tiếng, đoạn đưa cây đèn lồng trong tay có Lục Mai đang đứng bên, cúi người xuống, một tay bám vào mép thuyền, một tay chìa xuống nắm lấy bàn tay thiếu gia, ra sức kéo, không ngờ phịch một cái nhẹ nhàng kéo Trương Nguyên nặng hơn năm mươi kg lên đầu thuyền.

Trương Nguyên cởi trần nửa thân trên, bên dưới chỉ mặc một chiếc quần đùi che qua đầu gối, khắp người ướt sũng, đưa tay lau lau mặt, cười nói:

- Chân Chân khỏe thật đấy, nhấc ta lên giống như câu cá vậy.

Mục Chân Chân thường xuyên hầu hạ Trương Nguyên tắm rửa, đã nhìn quen phần thân trên không mặc gì của Trương Nguyên rồi, tuy nhiên trước mặt người khác cũng không khỏi có chút ngượng ngùng, vội nói:

- Thiếu gia mau đi thay quần áo đi.

Trương Nguyên ừ một tiếng, đoạn theo Mục Chân Chân đi vào trong khoang. Lúc đi ngang qua Vương Vi, thấy nữ lang này nhìn hắn với ánh mắt có chút hiếu kỳ, có vẻ như rất lấy làm lạ trước bộ dạng này của hắn, Trương Nguyên bèn làm một động tác tập thể hình để khoe cơ bắp, rồi bật cười ha hả. Vào đến trong khoang, sờ sờ lên ngực, tội quá, cơ bụng vẫn chưa luyện được, sau này phải năng luyện tập hơn mới được, trên đời này, tay trói gà không chặt là không được…

Trương Ngạc ở dưới nước, thấy Trương Nguyên đã lên thuyền rồi, bèn kêu gào to hơn, Vương Vi nói:

- Tiểu nữ tử không có được sức mạnh như Mục Chân Chân, không câu được tướng công lên đâu. Diêu thúc, thúc kéo Trương tướng công lên đi.

Trương Ngạc không muốn Diêu Đại Hán kéo y, bèn gọi:

- Lục Mai, Lục Mai, kéo ta lên với.

Người hầu gái thân thiết của Trương Ngạc là Lục Mai vội đưa cây đèn lồng trong tay cho Huệ Tương, hấp ta hấp tấp bò rập xuống mép thuyền, nói với Trương Ngạc:

- Tam thiếu gia, nô tỳ không kéo nổi người đâu.

Trương Ngạc quát:

- Đừng có nhiều lời, mau kéo ta lên, kéo không được cũng phải kéo.

Lục Mai cũng đành run run rẩy rẩy chìa tay xuống, bị Trương Ngạc nắm lấy, ra sức ghì xuống, “Ùm” một tiếng, cô cũng bị kéo xuống nước, hoảng sợ kêu ré lên:

- Tam thiếu gia, nô tỳ không biết bơi… ục..ục…

Trương Ngạc cười hô hố không ngừng.

Lục Mai giãy giụa loạn xạ dưới nước, khóc lóc kêu cứu, bị uống liền mấy ngụm nước. Lúc này Trương Ngạc mới bơi đến đỡ lấy cô, cười nói:

- Yên tâm, không chết đuối được đâu, có thiếu gia ở đây, đừng có quậy lung tung.

Trương Đại bơi tới, nói:

- Tam đệ, chớ có làm bừa, nước hồ này rất sâu, lại đang là ban đêm đấy.

Trương Ngạc tưng tửng nói:

- Ở ngay cạnh thuyền mà, có chuyện gì được chứ.

Nói đoạn, nâng Lục Mai lên, Tố Chi và Vương Vi ở bên trên kéo Lục Mai lên thuyền, Trương Ngạc tự trèo lên sau, y nhìn bộ dạng sợ đến chết khiếp, nằm xụi lơ trên đất của Lục Mai cảm thấy rất thú vị, cười lớn không dứt.

Vương Vi trừng đôi mắt đẹp nhìn Trương Ngạc, hỏi:

- Yến Khách tướng công, tướng công cảm thấy chuyện này thú vị lắm sao?

Trương Ngạc nói:

- Đương nhiên, con bé ngốc này, nó có sức mạnh như Mục Chân Chân sao mà dám đến kéo ta, ha ha, chắc chắn là sẽ rơi xuống nước mà.

Lục Mai thở dốc một hồi, ngồi dậy, vừa khóc vừa nói:

- Nếu nô tỳ không kéo thiếu gia, ngày mai thiếu gia sẽ trách mắng nô tì, cho nên, dù biết là tam thiếu gia sẽ…

Vương Vi xoay người đi về khoang thuyền.

Trương Ngạc thấy Lục Mai khóc lóc thì cũng mất hứng, nói:

- Được rồi được rồi, chẳng qua chỉ là đùa chơi một tí thôi mà, người cũng đâu có bị làm sao, đứng lên đi.

Y kéo Lục Mai đứng lên, nửa ôm nửa dìu đi về khoang thuyền.

Trương Nguyên đã thay đồ xong, Mục Chân Chân đang chải tóc cho hắn, nghe thấy tiếng khóc của Lục Mai, hỏi ra mới biết là Trương Ngạc chòng ghẹo Lục Mai, Trương Nguyên lắc đầu:

- Tính nết của Tam huynh là như vậy, thích đùa ác.

Vũ Lăng vừa đến bẩm báo, nói:

- Thời gian gần đây xem ra tính tình của tam công tử đỡ hơn nhiều rồi, lúc trước còn ghê gớm hơn, thường đánh người một cách vô duyên vô cớ.

Trương Nguyên cười nói:

- Lần này phải trách ta, là ta nói Chân Chân kéo ta lên thuyền, nên tam huynh mới nghĩ đến chuyện trêu chọc Lục Mai.

Mục Chân Chân nói:

- Việc này sao lại trách thiếu gia được, tam công tử đó chẳng phải luôn miệng kêu Vương tỷ tỷ kéo mình lên đó sao, tam công tử đó muốn kéo Vương tỷ tỷ xuống nước.

Vũ Lăng nói:

- Tam công tử muốn trêu chọc Vương Vi cô, nhưng Vương Vi cô không để ý đến công tử.

Trương Nguyên nói:

- Được rồi, đừng nói nhiều nữa.

Nói đoạn đi đến khoang khách, uống trà, nói chuyện phiếm với đại huynh Trương Đại, hỏi đến tam huynh Trương Ngạc? Trương Đại cười nói:

- Trương Yến Khách đang tỏ ra dịu dàng, đang chọc cười Lục Mai đó. Hắn là thế đó, vui giận thất thường, lúc tốt thì đối với Lục Mai ân cần cỡ nào cũng có, vừa nãy thì lại đùa cợt lôi cô ta xuống nước, chỉ biết làm theo bản tính.

Trương Nguyên uống hết một chung trà, trở về khoang của mình, làm một bài bát cổ văn tiểu đề, đưa cho Tông Dực Thiện xem, Tông Dực Thiện nói:

- Tài nghệ sáng tác của Giới Tử huynh bây giờ đã thuần thục và sắc bén hơn nhiều so với hồi ta đến Sơn Âm làm khách rồi, gần như không tỳ vết. Nhưng mà, tại hạ có lời nhắc nhở, Giới Tử huynh phải chú ý cách hành văn, đừng thực tế quá.

Trương Nguyên là người vừa nghe là hiểu, nên gật đầu nói:

- Dực Thiện huynh nhắc nhở phải lắm, làm bát cổ văn nhiều rồi, sẽ dễ bị hiện thực hóa, nghìn bài một điệu, dễ lộ vết rìu. Cái này luyện cho thành thạo thì mới tạo nên sự mới lạ, như vậy mới có thể giữ được nét mới mẻ và sinh khí trong tác phẩm.

Tông Dực Thiện cười nói:

- Giới Tử huynh trong lòng không khác gì có tấm gương sáng, thì ra sớm đã nghĩ đến điều này rồi, tại hạ thật là lắm chuyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173-1 Chương 173-2 Chương 174 Chương 175-1 Chương 175-2 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179-1 Chương 179-2 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184-1 Chương 184-2 Chương 185 Chương 186-1 Chương 186-2 Chương 187 Chương 188 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 192 Chương 193-1 Chương 193-2 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197-1 Chương 197-2 Chương 198-1 Chương 198-2 Chương 199 Chương 200 Chương 201-1 Chương 201-2 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205-1 Chương 205-2 Chương 206 Chương 207-1 Chương 207-2 Chương 208-1 Chương 208-2 Chương 209 Chương 210 Chương 211-1 Chương 211-2 Chương 212-1 Chương 212-2 Chương 213-1 Chương 213-2 Chương 214 Chương 215 Chương 216-1 Chương 216-2 Chương 217 Chương 218-1 Chương 218-2 Chương 219-1 Chương 219-2 Chương 220 Chương 221-1 Chương 221-2 Chương 222 Chương 223-1 Chương 223-2 Chương 224 Chương 225-1 Chương 225-2 Chương 226 Chương 227-1 Chương 227-2 Chương 228-1 Chương 228-2 Chương 229 Chương 230 Chương 231-1 Chương 231-2 Chương 232 Chương 233-1 Chương 233-2 Chương 234 Chương 235 Chương 236-1 Chương 236-2 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240-1 Chương 240-2 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244-1 Chương 244-2 Chương 245 Chương 246-1 Chương 246-2 Chương 247 Chương 248 Chương 249-1 Chương 249-2 Chương 250 Chương 251 Chương 252-1 Chương 252-2 Chương 253 Chương 254 Chương 255-1 Chương 255-2 Chương 256 Chương 257 Chương 258-1 Chương 258-2 Chương 258-3 Chương 259 Chương 260 Chương 261-1 Chương 261-2 Chương 262 Chương 263 Chương 264-1 Chương 264-2 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270-1 Chương 270-2 Chương 271 Chương 272-1 Chương 272-2 Chương 273 Chương 274-1 Chương 274-2 Chương 275-1 Chương 275-2 Chương 276-1 Chương 276-2 Chương 277-1 Chương 277-2 Chương 277-3 Chương 278-1 Chương 278-2 Chương 279 Chương 280-1 Chương 280-2 Chương 281 Chương 282 Chương 283-284 Chương 285 Chương 286-1 Chương 286-2 Chương 286-3 Chương 287-1 Chương 287-2 Chương 288 Chương 289 Chương 290-1 Chương 290-2 Chương 291 Chương 292 Chương 293-1 Chương 293-2 Chương 293-3 Chương 294-1 Chương 294-2 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 298-3 Chương 299 Chương 300 Chương 301-1 Chương 301-2 Chương 302-1 Chương 302-2 Chương 303 Chương 304 Chương 305-1 Chương 305-2 Chương 306 Chương 307 Chương 308-1 Chương 308-2 Chương 309-1 Chương 309-2 Chương 310 Chương 311-1 Chương 311-2 Chương 312-1 Chương 312-2 Chương 313-1 Chương 313-2 Chương 314-1 Chương 314-2 Chương 314-3 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318-1 Chương 318-2 Chương 318-3 Chương 319-1 Chương 319-2 Chương 319-3 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323-1 Chương 323-2 Chương 324 Chương 325-1 Chương 325-2 Chương 325-3 Chương 326-1 Chương 326-2 Chương 326-3 Chương 327-1 Chương 327-2 Chương 328-1 Chương 328-2 Chương 329 Chương 330 Chương 331-1 Chương 331-2 Chương 332 Chương 333-1 Chương 333-2 Chương 333-3 Chương 334 Chương 335-1 Chương 335-2 Chương 336-1 Chương 336-2 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342-1 Chương 342-2 Chương 343 Chương 344 Chương 345
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tặc đạo tam si