Ký Sự Hậu Cung

Lượt đọc: 6650 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97-1.. Chương 97-2.. Chương 98-1.. Chương 98-2.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104-1.. Chương 104-2.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126-1.. Chương 126-2.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214 Chương 215
Tiến »
Chương 198..

❊ ❊ ❊

Nhị hoàng tử này ra ngoài vốn là mang danh nghĩa đến thăm muội muội của mình, kết quả người còn chưa tới thì kinh thành thì muội muội đã chết, đương nhiên là hắn không có lý do gì để nán lại Nam Thấm.

Nhưng Cảnh Đế nói cũng dễ nghe, đường xa mà đến thì không thể vừa tới đã đi, vẫn là ở lại thêm mấy ngày, thuận tiện tra rõ nguyên nhân cái chết của công chúa.

Nhị hoàng tử vui vẻ đồng ý.

Tịch Nguyệt nhìn hai người giả vờ giả vịt như vậy, trong lòng buồn cười. Nhị vương phi xem ra cũng có chút cảm tình với công chúa La Lệ Toa, ngày hôm trước không hỏi nhưng ngày hôm nay lại hỏi thăm về công chúa.

Tịch Nguyệt khó xử nhìn nàng, cuối cùng nói thẳng rằng mình cũng không rõ lắm, dù sao công chúa La Lệ Toa này cũng chỉ ở trong cung có vài ngày.

Nhị vương phi suy nghĩ thấy cũng đúng, không khỏi hơi ủ rũ.

Nhưng cho dù trong lòng có khó chịu thì cũng không thể biểu hiện ra trước mặt Hoàng hậu Nam Thấm vì vậy điều chỉnh lại biểu tình.

"Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử trong thật tuấn tú tài giỏi, quả thực giống Hoàng thượng." Vương phi Địch Ngõa nhìn thấy hai đứa bé trong yến hội, thấy hai cậu bé nho nhã lễ độ, hoàn toàn trái ngược với trẻ con ở Địch Ngõa.

Theo lý thuyết, Tịch Nguyệt không phải là mẹ đẻ của Nghiêm Vũ và Nghiêm Gia lại còn có con ruột của mình, khi nghe thấy người khác khen như vậy thì sẽ không vui nhưng Tịch Nguyệt lại không như vậy. Vì nàng và hai đứa bé rất thân thiết nên nàng cũng vô cùng vui mừng.

Nhị Vương phi nói xong cũng phát hiện ra mình nói như vậy không tốt lắm, vội vàng đổi lời khác: "Nghe nói ba bào thai của Hoàng hậu nương nương rất đáng yêu, không biết ta có may mắn được gặp hay không! Lúc tới đây, Dĩ Huận nhà ta cũng ầm ĩ muốn gặp tiểu muội muội. Nghĩ lại, có lẽ nương nương không biết, cái thai thứ hai này của ta cũng là song bào thai."

Tịch Nguyệt quả thực không biết điều này, nghe được thì cười nói: "Đương nhiên là có thể."

Nhị hoàng tử Địch Ngõa này mang theo hai đứa con trai qua đây, Tịch Nguyệt cho rằng vì bọn họ chỉ có hai đứa con, ngược lại không ngờ lại không phải như vậy.

Tịch Nguyệt dẫn theo mấy người về Phượng Tê Cung, trên đường thẳng thắn nói: "Bản cung cho rằng Nhị Vương phi chỉ có hai đứa bé, đúng là không ngờ lại không phải như vậy."

Nhị Vương phi gật đầu: "Ta đã là mẫu thân của bốn đứa bé rồi. Lần này đi theo tới đây là lão đại và lão nhi, hai đứa nhỏ thì không đi theo."

Sau đó Nhị Vương phi đơn giản thuật lại, thì ta cái thai thứ hai của Nhị Vương phi cũng là một đôi long phượng thai nhưng mà vì lúc khởi hành đến đây thì thân thể của tiểu cô nương kia không tốt lắm cho nên phải ở lại Địch Ngõa, đứa con nhỏ nhất là con trai cũng ở lại.

Tịch Nguyệt không có ngây thơ như vậy, nghĩ lại, hai đứa bé không đến đương nhiên là vì nguyên nhân khác. Nói không chừng đó là do lão Hoàng đế của Địch Ngõa đề phòng con trai của mình.

Triều đình tranh đấu, xưa nay đã như vậy.

Đối với chuyện này, Tịch Nguyệt không hỏi nhiều. Hai đứa con trai của Nhị vương phi đầu trầm mặc ít nói đi theo sau Nhị Vương phi.

Bước vào Phượng Tê Cung cũng không cảm thấy có gì mất tự nhiên.

Dân phong của Địch Ngõa dũng mãnh, các nuôi nấng đứa bé đương nhiên cũng khác Nam Thấm nhưng mà dù sao cũng là trẻ con, nghe nói có tiểu đệ đệ tiểu muội muội nhưng mà chưa được gặp thì ánh mắt cũng có vài phần tò mò.

"Hạnh Nhi, bảo Chu ma ma bế ba đứa bé qua đây."

Giờ này hẳn là bọn nhỏ cũng đã tỉnh ngủ rồi.

Không lâu sau chỉ thấy ba đứa bé gần hai tuổi được bế ra ngoài.

Tiểu Kiều Kiều không có khuôn phép quay trái quay phải giống như là muốn trực tiếp xuống đi,.

Dĩ Huân tự nhiên tiêu sái đi đến bên người ba đứa bé, nghiêng đầu nhìn nhìn, hồi lâu nhìn Tịch Nguyệt và Nhị Vương phi: "Nương, Hoàng hậu nương nương, tại sao dáng vẻ của bọn họ lại không giống nhau?"

Lại nghĩ một chút, bổ sung: "Đệ đệ và muội muội của con trước đây dáng vẻ giống nhau như đúc, hiện tại cũng rất giống nhau nha! Có lúc để trêu chọc người khác con còn đổi y phục của bọn họ cho nhau để lừa mọi người đấy."

Hồng Huân ở bên cạnh cũng gật đầu.

Hai cậu bé như vậy lại khiến cho mọi người bật cười. Nhị Vương phi cười mắng: "Con đúng là nghịch ngợm."

Tịch Nguyệt giải thích: "Thực ra ba bào thai cũng không nhất định là lớn lên giống nhau. Hơn nữa mặc kệ là con gái sinh ra lại có mặt như con trai hay con trai có mặt như con gái thì chúng ta cảm thấy đều không tốt. Hiện tại như vậy không phải rất tốt sao? Ba đứa bé không giống nhau cũng bớt được rất nhiều chuyện."

Dĩ Huân nhìn Tịch Nguyệt: "Hoàng hậu nương nương, con có thể sờ sờ nàng không?"

Tịch Nguyệt gật đầu cười: "Đương nhiên là có thể, nhưng mà con phải nhẹ một chút nha, tính tình của Tiểu Kiều Kiều không được tốt lắm!"

Đây là lời dặn dò, cũng là lời nhắc nhở.

Dĩ Huân nghiêm túc gật đầu.

Nhẹ nhàng lấy tay chọc hai má Kiều Kiều một chút, ưm, thật mềm mại nha.

Có lẽ là vì xúc cảm quá tốt nên Dĩ Huân lại chọc lần nữa, tuy rằng lực vẫn rất nhẹ nhưng có lẽ vì không quen cậu bé cho nên Kiều Kiều hơi mếu máo nhưng cũng không khóc ra.

" A a a! Ôm ôm..." Tiểu Tứ nhi ở bên cạnh khoa tay múa chân phát ra âm thanh vui sướng.

Nhìn bé trai một cái lại nhìn bé gái, Dĩ Huân lần thứ ba vươn tay về phía Kiều Kiều.

"A..."

Ba lần bốn lượt chọc nàng, Kiều Kiều tỏ vẻ mình rất tức giận, tiểu công chúa yếu ớt nhưng tính tình không tốt hung hăng cắn "kẻ phạm tôi" một cái, khiến cho Dĩ Huân kêu to một tiếng.

Kiều Kiều nhỏ như vậy, mới chỉ mọc bốn cái rằng, cắn cũng không thể đau đến mức độ đó, chỉ là vì bị bất ngờ bởi động tác đột nhiên của Kiều Kiều mà thôi.

Nhìn cậu bị cắn, Hồng Huân ở bên cạnh cười cong mắt.

"Hả? Ca ca bị cắn ~" Trong lời nói tràn đầy ý trêu chọc! Vỗ tay!

Kiều Kiều trừng to mắt nhìn Dĩ Huân, tay nhỏ múa may một chút: "A a a..."

Thực ra nàng có thể nói những từ đơn giản nhưng mà rất kỳ lại là nàng hoàn toàn không muốn nói chuyện với tái tên nhóc mà nàng không qurn này!

Dĩ Huân nắm tay mình, nhìn Kiều Kiều không hề động đậy, Tịch Nguyệt sợ đứa bé không hiểu chuyện vội nói:

"Mặc dù là ngày xuân nhưng vẫn hơi lạnh, đều lên giường sưởi ngồi đi."

Lúc này tiểu thế tử Dĩ Huân quay đầu trông mong nhìn mấy người lớn: "Nàng tên là Kiều Kiều sao? Thật đáng yêu!"

Phì!

Trong lòng mọi người đều cười trêu chọc, đứa bé này!

Tịch Nguyệt nhìn ánh mắt của tiểu thế tứ thì biết cậu nhóc này thực sự không tức giận, không những không tức giận mà ngược lại còn có dáng vẻ rất vui mừng.

Chẳng lẽ bị cắn cũng có thể vui mừng? Thực khó hiểu!

Đặt mấy đứa bé cùng một chỗ, quả nhiên Dĩ Huân đặc biệt thích đùa với Kiều Kiều nhưng cũng rất rõ ràng rằng Kiều Kiều không thích để ý đến cậu bé. Không chỉ không để ý mà thính thoàng còn vẫy vẫy quả đấm với hai huynh đệ Địch Ngõa.

Đúng là giống như động vật nhỏ.

Mấy đứa bé chơi đùa không bao lâu thì liền nghe thấy tiếng Nghiêm Vũ và Nghiêm Gia đến đây.

Nghe được tiếng Nghiêm Vũ, Kiều Kiều vương tay ra gọi: "Ca ca, ca ca...,."

"Nàng có thể nói sao?" Dĩ Huân giật mình ôm khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Tịch Nguyệt.

Chẳng lẽ cậu bé vẫn cho rằng Kiều Kiều chưa nói được sao?

Tịch Nguyệt nghĩ đến đây thì nhìn thoáng qua Nhị Vương phi, hai người đều nở nụ cười.

"Vậy tiểu thế tử cảm thấy tiếng gọi ca ca vừa rồi kia là do Tiểu Tứ nhi gọi sao?"

"Nàng luôn a a cho nên ta nghĩ rằng nàng còn chưa biết nói!" Lại nhìn Kiều Kiều, bế nàng dậy, nói: "Gọi ca ca nha, Kiều Kiều ngoan, gọi ta là ca ca"

"Muội muội của ta mới không gọi ca ca lộn xộn." Một giọng nói vang lên.

Nghiêm Vũ chạy nhanh đến bên giường sưởi, chỉ thấy Kiều Kiều nhanh nhẹn bò về phía Nghiêm Vũ lộ ra bốn cái răng nhỏ, nhào về phía Nghiêm Vũ.

Vì có cung nữ ở bên cạnh giường sưởi che chở cho nên Tịch Nguyệt cũng không lo lắng, lại nhìn khuê nữ của mình chảy nước miếng hôn lên, cọ đến mức mặt của Nghiêm Vũ toàn là nước miếng.

Khuôn mặt nở nụ cười lớn: "Ca ca."

Dáng vẻ nhiệt tình đáng yêu như vậy khiến cho ánh mắt Dĩ Huân phát sáng, không ngừng hâm mộ.

"Kiều Kiều, ta bế ngươi có được không? Ca ca bế ngươi được không?"

Cậu bé vỗ tay về phía Kiều Kiều nhưng tiểu cô nương kiêu ngạo này không chịu liếc cậu một cái, không chỉ không chỉ không chịu liếc cậu mà còn gọi Nghiêm Gia: "Ca ca."

Đây đúng là muốn khiến người ta tức giận mà.

Nhưng Dĩ Huân bị ghét bỏ lại không hề nổi giận, nhìn về phía Nghiêm Vũ: "Để cho ta bế nàng một lát đi."

"Bản thân ta sẽ tự bế muội muội, ta mệt thì còn có Gia Nhi."

Nghiêm Gia vội vàng gật đầu, cậu sẽ không để cho cái tên không biết từ đâu chui ra này ôm Kiều Kiều đâu.

Gương mặt Dĩ Huân nhăn thành một đống, miệng nhỏ hơi chu lên: "Để cho ta ôm một chút đi, ta dùng muội muội của ta đổi với ngươi."

Tịch Nguyệt nghe đến đây lại càng cảm thấy buồn cười, mấy đứa bé này đúng là thú vị.

Nghiêm Vũ nhìn tiểu thế tử Hồng Huân ở bên cạnh, nhíu mày: "Hắn là muội muội của ngươi sao? Nhìn không ra! Ta còn tưởng là bé trai chứ."

Nghe đấn đây, tất cả người lớn đều bật cười còn hai tiểu thế tử đều cau mày.

Hồng Huân kêu to: "Ta là nam tử, không phải nữ hài, muội muội của ta còn đang ở Địch Ngõa."

Nghiêm Vũ ôm Kiều Kiều không buông tay: "Ta sẽ không đổi, Kiều Kiều của chúng ta là đáng yêu nhất, nhu thuận nhất!"

Đáng yêu thì đúng là đáng yêu, nhưng mà nhu thuận?

Dĩ Huân thấp giọng giống như lên án nói: "Vừa rồi nàng cắn ta."

Cho nên cũng không nhu thuận nha.

"Vậy nhất định là do ngươi dọa đến nàng rồi!" Nghiêm Gia nhìn chằm chằm tiểu thế tử.

"Muội muội của ta rất giống Hồng Huân, cũng là tiểu tiên tử mà tất cả người Địch Ngõa đều yêu thích, chúng ta đổi đi, ngưới sẽ không chịu thiệt đâu." Tiểu thế tử Dĩ Huân cũng không để ý người ta ác ý nhìn mình chằm chằm, tiếp tục khuyên nhủ.

Nghiêm Vũ và Nghiêm Gia yên lặng nhìn thoáng qua khuôn mặt của Hồng Huân lại nhìn thoáng qua Nhị Vương phi, sau đó lại nhìn người đối diện.

Ánh mắt Nghiêm Vũ kiên định, ôm chặt muội muội của mình hơn.

"Sẽ không đổi với ngươi, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ."

Mấy đứa bé thú vị như vậy, Tịch Nguyệt trêu ghẹo Nhị Vương phi.

"Đều nói ba nữ nhân sẽ thành cái chợ, bản cung thấy, ba đứa bé này cũng họp thành một cái chợ rồi!"

Nhị Vương phi gật đầu đồng ý nhưng mà nàng lại nghĩ sâu hơn, xưa này Dĩ Huân cũng đối xử với muội muội rất tốt nhưng mà hôm nay chỉ vừa mới gặp mặt đã yêu thích tiểu công chúa Nam Thấm này như vậy, có phải là duyên phân hay không.

Nghĩ vậy, khẩu khí lại mang theo chút thăm dò: "Xem ra Dĩ Huân nhà chúng ta thực thích tiểu công chúa Kiều Kiều nha! Vậy cũng đừng thay đổi, chúng ta cưới nàng về làm vợ con được không?"

"Được!" Dĩ Huân cười, ánh mắt cong cong.

Tịch Nguyệt đương nhiên là nghe ra ý thăm dò trong lời nói của Nhị Vương phi, lại nhìn Nghiêm Vũ và Nghiêm Gia lo lắng nhìn nàng, lắc đầu tự tuyệt: "Vậy thì không được rồi...? Bản cung không nỡ gả Tiểu Kiều Kiều đi xa như vậy nha! Vũ nhi và Gia Nhi cũng không nỡ đúng không?"

"Đúng." Hai người vội vàng gật đầu.

Sợ Tịch Nguyệt đồng ý yêu cầu của Nhị Vương phi, hai người đề phòng nhìn Dĩ Huân. Kiều Kiều mới không cần gả cho cái tên nhóc thô lỗ kia đâu!

Kiều Kiều là công chúa tiểu bảo bối của bọn họ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41 Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97-1.. Chương 97-2.. Chương 98-1.. Chương 98-2.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104-1.. Chương 104-2.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126-1.. Chương 126-2.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157.. Chương 158.. Chương 159.. Chương 160.. Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214 Chương 215
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thập nguyệt vi vi lương