Kỳ Hạn Ám Muội

Lượt đọc: 5104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »
Chương 124
ngoại truyện 4

❊ ❊ ❊

Tinh cảng Leto đã nhộn nhịp trở lại, các phi thuyền dân sự khác cấp tới lui theo trật tự rành mạch. Thỉnh thoảng, sẽ có vài chiếc phi thuyền quân dụng mang biểu tượng Thuẫn Kiếm đi ngang, ghét vào cảng quân sự gần đó.

Lệnh thuyên chuyển và thư bổ nhiệm của Lục Phong Hàn sẽ có hiệu lực từ Ngày thành lập năm sau, từ nay về sau, toàn bộ quân vụ Khu hành chính Trung Ương sẽ giao cho anh.

Vì tất cả các phương diện của anh đều không có lỗi, hiếm khi mà toàn bộ nhất trí tuân theo sự sắp xếp của Nhiếp Hoài Đình – dù có vài người phe chủ hòa muốn phản đối, nhưng cũng không dám làm gì lúc này.

Lục Phong Hàn cũng không phản bác ý đồ của tướng Nhiếp, như Kỳ Ngôn nói, với tình thế hiện tại, anh không còn lựa chọn nào khác. Hơn nữa Kỳ Ngôn còn lại thủ lĩnh Tháp Trắng, đương nhiên do anh bảo vệ.

Xét thấy, nhưng sĩ quan đồng cấp với anh đa số toàn gấp đôi tuổi, Lục Phong Hàn có thể coi là ngôi sao sáng sói duy nhất, chỉ cần dựa vào tuổi tác, ngoại hình, trạng thái tình cảm liền trở thành thượng tướng được hoan nghênh nhất Liên Minh, [Nhật báo Leto] hận không thể gắn tên anh lên đầu đề mỗi ngày.

Dẫn đến việc anh ra cửa cũng không yên bình, đặc biệt là ở chốn đông người, không sử dụng mặt nạ ảo thì khỏi đi đâu luôn.

Trong đám người, Lục Phong Hàn nắm tay Kỳ Ngôn, hỏi: "Nhìn cái mặt này có khó chịu không em?"

"Không có." Kỳ Ngôn mặc áo hoodie màu trắng, sợ mình nói nhỏ quá Lục Phong Hàn không nghe được, liền ghé sát lại: "Em quen thuộc tất cả biểu tình và động tác nhỏ của tướng quân, còn có giọng nói, hơi thở, bước chân, tỉ lệ cơ thể.... cho nên, dù anh đổi thành gương mặt khác, nháy mắt em vẫn nhận ra."

Mắt Lục Phong Hàn ngập ý cười, anh vui vẻ nghĩ: Lời này còn hay hơn mấy lời âu yếm.

Chỗ ngồi cả hai kế nhau, sau khi lên tàu, Lục Phong Hàn liền khởi động chế độ an toàn của ghế Kỳ Ngôn rồi mới chỉnh cho mình.

Bên tai là tạp âm động cơ phi thuyền khiến Kỳ Ngôn nhớ lại lúc ở tiền tuyến: "Tần số tạp âm ở đây thấp hơn tàu chỉ huy."

"Đúng vậy, hiệu năng của tàu chỉ huy gấp mấy lần tàu dân dụng nên tạp âm to hơn, nghe riết rồi quen." Lục Phong Hàn véo mặt cậu: "Lâu rồi Ngôn Ngôn không còn khó chịu khi đi vào lối chuyển tiếp."

Lúc này, Kỳ Ngôn mới nhớ tới lúc mình từ Tinh vân Lagoon đến Leto, cậu khó chịu tới mức khiến tiếp viên phải đặt một con robot y tế kế bên mình hòng dự phòng. Sau này, từ Tháp Trắng đi ra tiền tuyến cũng kiểu thế.

Nhất bất tri bất giác, ký ức khó chịu khi di chuyển qua lối chuyển tiếp đã hoàn toàn biến mất.

Đến nỗi, khi Lục Phong Hàn nhắc cậu mới nhớ mình gặp vấn đề nhỏ này.

Phi thuyền di chuyển theo đường dân sự, khi thoát khỏi trọng lực liền nhẹ bẫng, thấy được cả mảnh vụn cũ mới trôi nổi hai bên đường....

Rồi xuôi theo thời gian, tất cả sẽ hóa "di tích lịch sử".

Không lâu sau, tốc độ phi thuyền chậm lại, Kỳ Ngôn nhìn khung cảnh bên ngoài, hỏi: "Chúng ta có ở gần Fontaine I không?"

Lục Phong Hàn gật đầu: "Có, đây là điểm gần Fontaine I trên con đường này."

Như thể là thỏa thuận bất thành vân, từ khi Tinh cảng Leto hoạt động trở lại, mọi phi thuyền đều sẽ giảm tốc độ và bật đèn chiếu sáng khi đang ngang qua tàn tích của Fontaine I, đối mặt với hành tinh như viên pha lê đen, như một lời tri ân.

Luôn có một vài sự hy sinh, đau thấu xương thủy.

Sau khi liên tiếp vượt hai con đường chuyển tiếp, phi thuyền đã rời khỏi Leto, đến rìa Đại khu hành chính Trung Ương.

Ánh sáng xa xăm của vô số ngôi sao chiếu vào mắt mọi người.

Động cơ khởi động lại, đèn báo trong cabin dần dần sáng lên. Lục Phong Hàn thoáng thấy vài dấu răng trên xương quai xanh của Kỳ Ngôn: "Có đau không?"

Kỳ Ngôn vô thức chạm: "Không đau. Lúc đó... rất ngứa."

Bây giờ nghĩ lại, cảm giác ngứa ngáy vẫn chạy dọc sống lưng, khơi dậy những cơn run rẩy sâu trong cơ thể.

Da cậu vừa mỏng vừa trắng nên những vết hằn rất khó mờ. Sau khi nâng vách ngăn lên để hoàn toàn cắt đứt tầm nhìn của thế giới bên ngoài, Lục Phong Hàn lấy gel trị liệu mang theo bên mình ra, nghiêng người bôi một lớp lên dấu vết mà anh để lại, cẩn thận thoa đều.

Chỗ ngồi không tính là rộng rãi, thêm Lục Phong Hàn ngòi quá gần, khiến Kỳ Ngôn cảm giác mỗi lần hô hấp đều tràn ngập hơi thở của người này.

Ngoài ra, ngón tay của anh có vết chai, khi bôi gel liên tục cọ vào vùng da, cậu thở gấp, khó nhịn được mà hôn lên đôi môi của Lục Phong Hàn.

Trong không gian chật hẹp, kín đáo, Lục Phong Hàn giao quyền chủ động cho Kỳ Ngôn, để cậu ngậm lấy môi dưới, dùng răng cắn nhẹ, sau đó mở ra từng chút.

Chờ Kỳ Ngôn hé mi mắt, liền nắm lấy eo, chủ động hôn cậu một cách mãnh liệt.

Mãi đến khi ánh sàng mờ đi, nghe thông báo sắp đến điểm nhảy tiếp thì anh mới dừng lại, trầm giọng: "Thích không?"

Đôi môi đỏ mọng vì bị hôn hơi mở ra, hơi thở của Kỳ Ngôn ngắn lại, mất vài giây mới trả lời: "Thích."

Giọng nói khàn khàn, âm đuôi run rẩy, khiến Lục Phong Hàn khó chịu, nhưng chỉ có thể kiềm nén, dùng ngón cái liên tục xoa môi dưới ẩm ướt mềm mai của Kỳ Ngôn, ánh mắt tối tăm.

Ngay lúc anh đang định thu tay lại thì cậu nghiêng đầu, đưa đầu ngón tay vào miệng.

Khi phi thuyền hạ cánh xuống hành tinh Lộ Nguyên, hai người không đi thẳng đến ngọn núi côban mà lái xe huyền phù đến nơi ở.

Sau đó, Phá Quân bị nhốt bên ngoài cả buổi chiều.

Trời đã tối, trong phòng, Kỳ Ngôn nằm trên giường, quấn áo ngủ lụa đen, trên đuôi tóc vẫn còn hơi ẩm. Môi đỏ bừng, dấu vết cũ trên xương quai xanh chưa mờ đã có thêm cái khác.

Lục Phong Hàn rót ly nước ngồi kế bên đút cậu uống.

Vốn tưởng Kỳ Ngôn đã ngủ, không ngờ giây tiếp theo đã có một cánh tay vòng lên cổ anh, đôi môi ướt đẫm hôn anh lần nữa.

Lục Phong Hàn nhẹ nhàng hôn Kỳ Ngôn, dùng hai ngón tay giữ lấy cằm cậu: "Ngày mai không muốn ra ngoài chơi à? Ngoan."

Đuôi mắt Kỳ Ngôn hơi đỏ, lộ ra chút quyền rũ. Cậu mở mắt nhìn Lục Phong Hàn, ánh mắt trong trẻo, khàn giọng đáp: "Tướng quân, ngài mai em không muốn đi..."

Đôi mắt nhắm nghiền của Kỳ Ngôn có những đường nét rõ ràng, nhưng đuôi mắt hơi đỏ lên, lộ ra một chút quyến rũ. Hắn mở mắt nhìn Lục Phong Hàn, ánh mắt trong trẻo, khàn khàn trả lời: "Tướng quân, ngày mai em không muốn đi..."

Lục Phong Hàn siết chặt ngón tay, nghe chính mình nói: "Được, ngày mai bọn mình không đi."

------------------------------------------

Tui không ngờ ông buông thả vậy đó Kỳ Ngôn. :D

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tô cảnh nhàn