Kỳ Hạn Ám Muội

Lượt đọc: 5313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »
Chương 120

❊ ❊ ❊

Khi rời khỏi thì đã nửa đêm, mặt đất hơi ướt, phản chiếu những ánh đèn nhiều màu sắc từ tòa nhà rơi xuống.

Sau khi tạm biệt Hạ Tri Dương, Diệp Bùi và những người khác, Kỳ Ngôn và Lục Phong Hàn trước tiên đến quảng trường Sky Diamond để xem bức tượng mới của Lục Quân.

Lục Quân vẫn mặc quân phục, tay trái cầm khẩu súng dài, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phương xa. Trên đế tượng có dòng chữ "Chỉ vì Liên minh" sâu như tranh sắt.

Đứng trước tượng đá nửa phút, Lục Phong Hàn nắm lấy tay Kỳ Ngôn nói: "Đi thôi."

Lúc này đã rất muộn, tất cả những người tụ tập ở quảng trường trong ngày đều đã giải tán. Khi đi ngang qua tháp chuông, Kỳ Ngôn ngẩng đầu lên nói: "Em nhớ anh đã từng nói đây là tháp chuông đầu tiên được xây dựng trên toàn bộ Liên Minh. Mang ý nghĩa "đây là nơi khởi nguồn của loài người, là sự khởi đầu của Liên Minh.""

"Đúng vậy." Lục Phong Hàn cũng nhớ tới, trước khi lên đường đi đón giao thừa, anh đã học thuộc ba bốn trang thông tin liên quan mà mình tìm được.

Đúng là đã dúng tới.

Hai người đi đến bãi đậu xe, Lục Phong Hàn kéo Kỳ Ngôn dừng lại.

Ngồi xổm xuống, linh hoạt thắt một chiếc nơ, anh đứng thẳng, cười nói: "Đây là lần đầu tiên anh buộc dây giày cho em. Bé bắt bẻ nào đó còn ôm ly nước hỏi anh: "Nơ bướm này được chứ?""

Nâng chân, thấy con bướm đung đưa theo, Kỳ Ngôn đành thừa nhận mình là "bé bắt bẻ" trong miệng Lục Phong Hàn.

Sau khi lên xe, xe vào đường cao tốc, không mất nhiều thời gian, Kỳ Ngôn đã phát hiện ra: "Tướng quân, giờ chúng ta không về nhà sao?"

Phá Quân đáp: "Đúng rồi, hôm nay cậu có thể thấy được lượng nhỏ mưa sao băng ở khu phía Đông. Vị trí quan sát tốt nhất là trên đỉnh núi. Thượng tướng muốn đưa cậu đến hoạt động cặp đôi lãng mạn và đầy ý nghĩa này."

Lục Phong Hàn phát hiện, việc có trí tuệ nhân tạo quá thông minh đôi khi cũng không tốt, anh liền nói: "Phá Quân lái xe, sau đó nhắm mắt lại."

Phá Quân vốn quen rồi, thái độ rất tốt: "Đương nhiên có thể, tôi rất phối hợp."

Sau khi giao xe cho Phá Quân điều khiển, bởi vì tốc độ không còn quá nhanh nên xe không có tiếng cảnh báo.

Lục Phong Hàn có có gì đẻ làm, bèn ôm lấy Kỳ Ngôn hôn môi, hận không thể bao phủ đối phương bằng hơi thở của mình.

Anh còn cố tình mặc quân phục màu đen mà không thay, thậm chí còn không cởi găng tay ra.

Cầm chiếc cúc bạc trên áo khoác đen, lòng bàn tay nóng hổi của Kỳ Ngôn phủ lên bề mặt kim loại một lớp sương mù mỏng, trong lúc bối rối, cậu nghe thấy Lục Phong Hàn cắn dái tai mình, khàn giọng nói: "Quả nhiên Ngôn Ngôn rất thích."

Rất thích.

Kỳ Ngôn có chút bối rối nghĩ rằng: sẽ không thích ai hơn anh.

Đây là mỏ neo của cậu tại thế giới này.

Dường như nhìn thấy ý nghĩ trong mắt cậu, Lục Phong Hàn hôn lên khóe mắt, lại dán vào đôi môi mỏng: "Anh nghe thấy được, em đang nói em yêu anh." Lại nhấn mạnh: "Trong lòng em nói gì, anh đều nghe thấy được."

Bốn phía yên tĩnh, trong không gian chật hẹp và bí mật, nhịp tim của hai người gần như cộng hưởng.

Vào lúc ba giờ sáng, ngôi sao băng đầu tiên rơi xuống.

Kỳ Ngôn và Lục Phong Hàn đứng trên đỉnh núi, những đám mây mỏng bị gió thổi bay, và cặp mặt trăng song sinh của Leto đang tỏa sáng trong màn đêm xanh thẫm. Trong khi chờ đợi sao băng, cậu nhẹ nhàng móc ngón tay của Lục Phong Hàn, bị đối phương kéo lại, hai bàn tay lồng vào nhau.

Ngược dòng thời gian, anh mang cậu rời khỏi bóng tối, kéo xuống dải băng trắng che mắt, ánh sáng đã lọt vào mắt cậu.

Mưa sao băng đến bất ngờ.

Khoảnh khắc này.

Sao trời chiếu hạ, sao băng như mưa.

Gió núi sương lạnh, ánh đèn dưới chân trải dài ngàn dặm.

Phía trên họ, là thiên hà vĩnh diệu.

------------- Hoàn chính văn -------------Còn ngoại truyện mà mình hơi lười, nào hết lười làm tiếp. Sẽ beta lại truyện cho nó liền mạch, với lại cái Word của mình nó không tìm lỗi chính tả nên giờ phải dò lại luôn. :(

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của tô cảnh nhàn