Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 306
em là của anh sớm sớm chiều chiều

❊ ❊ ❊

“Tả Thần Hi, đừng cho là tôi không biết chút chuyện bẩn thỉu của cô! TốngSở nhà chúng tôi hiền lương dễ bắt nạt, nhưng tôi không dễ bị khi dễ thế đâu! Luật pháp qui định thế nào? Ly hôn là bảo vệ người không phạm sailầm đúng không? Cái người phụ nữ nhẫn tâm này, mình làm chuyện mất mặt,lại có mặt mũi chiếm đoạt Hạo Nhiên, còn để Tống Sở nhà chúng tôi khôngmột phân tiền đi ra cửa? Tả Thần Hi, cô ỷ có tiền mà khi dễ người hả?”Trịnh Hữu Đào khí thế hung hăng ngay tại cửa ra vào.

Mặt Thần Hi trầm xuống, “Dì à, dì vẫn nên đi về hỏi Tống Sở tại sao chúng con lyhôn đi!” Gọi bà một tiếng dì, là bởi vì kính bà là trưởng bối, mặc dùcùng Tống Sở ly hôn rồi, bà vẫn còn là trưởng bối, nhưng mà, trưởng bốicũng không thể lên tiếng vũ nhục người khác.

“Gì chứ? Tôi cònkhông biết vì sao hả?” Trịnh Hữu Đào cười lạnh, “Còn không phải là vì cô cùng gian phu có thể song túc song tê (kề vai sát cánh)! Người khổchính là Tống Sở nhà tôi!”

Nhìn cái người phụ nữ sáu năm quamình gọi là mẹ, Tả Thần Hi hoàn toàn không muốn nói: “Dì à, nếu nhưkhông có gì để nói thì con đóng cửa đây, tạm biệt!” Cô không muốn cãinhau, không muốn đánh thức người trong nhà, càng không muốn kinh độngđến hàng xóm, hơn nữa, Trịnh Hữu Đào là phận trưởng bối, sáu năm qua, cô đều chưa từng cao giọng nói nhiều trước mặt bà ấy, bây giờ không cóquan hệ gì nữa, càng không cần thiết lại nảy sinh tranh chấp, nói thẳngra, gặp thoáng qua, từ đây cũng chỉ như người qua đường xa lạ mà thôi.

Nhưng Trịnh Hữu Đào làm sao dễ dàng thả cô như thế, nhìn thấy cô muốn đóng cửa, cánh tay vươn dài ra, suýt chút bị kẹt tay.

Thần Hi cả kinh, cũng sợ làm bà bị thương, lúc cánh cửa sắp làm bà bị thương liền buông lỏng tay.

Trịnh Hữu Đào bắt đầu lớn tiếng kêu gào, “Ôi chao! Cái người này là có tậtgiật mình à! Sợ tôi vạch trần nên cô trốn sao? Cái người đàn bà khôngbiết xấu hổ này! Có mặt mũi vụn trộm đàn ông mà không có mặt mũi thừanhận! Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô không nói rõ ràng với tôi, tôi sẽhuyên náo cho mọi người đều biết, muốn cho cô thân bại danh liệt! Cô làcái đàn bà không biết xấu hổ!”

“Là ai đấy?” Bên trong truyền ra giọng nói của Thần An.

Người nhà đã bị đánh thức...

Thần Hi còn chưa kịp trả lời, Thần An đã đi tới cửa, nhìn một cái đã nhìn thấy Trịnh Hữu Đào đang kêu gào.

Bởi vì không rõ tình huống, lại thấy bà là mẹ chồng Thần Hi, không tiện đắc tội, chỉ kéo Thần Hi vào trong lòng, dáng vẻ bảo vệ cô, hỏi, “Là dì à,sao không vào trong nhà ngồi?”

Thần An trời sanh sắc mặt lạnhlùng, lời tuy nói có chút khách khí, Trịnh Hữu Đào lại nhìn thấy ánh mắt như thế, mặt không kìm hãm mà khiếp sợ, nhưng chỉ co rụt lại giây lát,lập tức lại ưỡn ngực, “Ngồi? Tôi làm sao có phúc khí vào nhà họ Tả cácngười ngồi cơ chứ? Cũng không có phúc tiêu thụ nổi cô con dâu không biết xấu hổ như vậy!”

Lúc đó, cửa đối diện mở ra, hàng xóm ló đầu ra ngoài dò xét.

Trịnh Hữu Đào nhìn thấy có người đến xem náo nhiệt, càng không sợ nữa, buônglời nói, “Lại đây xem một chút nhà họ Tả có cô con gái không biết khôngxấu hổ này này! Vụn trộm đàn ông sau lưng chồng! Lương tâm đen tối cònđuổi chồng mình ra khỏi cửa! Nhà họ Tả cậy mình có tiền thì muốn làmxằng làm bậy gì cũng được sao?Tôi nói cho các người biết, các người sẽ bị báo ứng! Trách sao mẹ các người ngồi tù! Làm nhiều việc trái lươngtâm! Thật là mẹ loại nào dạy con gái loại đó!”

Thần Hi không nghĩ Trịnh Hữu Đào sẽ la lối om sòm như vậy, tức giận đến toàn thân phát run.

Rốt cuộc Thần An cũng biết, thì ra Thần Hi đã ly hôn, trong đầu anh thoángqua hình ảnh lần ở KTV, lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, sắc mặt càngthêm tối sầm, “Câm miệng! Vừa ăn cướp vừa la làng! Tống Sở nhà bà làmchuyện mất mặt còn vu khống lên đầu Thần Hi nhà chúng tôi sao, tôi cònchưa đi tìm anh ta tính sổ đã may rồi đấy!”

Trịnh Hữu Đào lúcnày đang hoàn toàn kích động, vốn không hề suy nghĩ anh nói Tống Sở làmchuyện mất mặt bẽ bàng là có ý gì, vẫn chửi bới ở cửa ra vào, quở tráchThần Hi không giữ đạo và nhà họ Tả không có tính người. Truyện Kinhthành Tam thiếu_Ngoại truyện Thần Hi_diendanlequydon.com...

ThầnAn chỉ kém không xông tới đánh người, bị Thần Hi gắt gao kéo lại. Lúcnày, Tả Tư Tuyền và Tả Thần Viễn cũng nghe thấy tiếng ồn ào đi ra, hỏithăm đã xảy ra chuyện gì.

“Không có gì!” Thần Hi sợ ba tức giận, lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm số gọi điện cho Tống Sở.

Điện thoại chỉ vang lên một tiếng, Tống Sở liền nhận, giọng nói rất mừng rỡ, “Thần Hi...”

“Tống Sở, anh nghe xem mẹ anh đến trước cửa nhà tôi nói gì này, anh tới dẫn bà đi đi!”

Giọng nói Trịnh Hữu Đào rất lớn, từng lời nói bẩn thỉu thông qua điện thoại Thần Hi truyền vào tai Tống Sở...

Nghe lời nói Trịnh Hữu Đào càng ngày càng càn rỡ, Tả Thần Viễn cũng hiểuđược nguyên do, không thể nhịn nổi nữa, gọi bảo vệ lên, để bọn họ dẫnngười đi ra ngoài.

Đối mặt với sắc mặt lạnh lùng dữ tợn của Thần An, hai người bảo vệ liên tục nói lời xin lỗi, không nên để người nàyđi vào, sau đó mỗi người một bên, cắp Trịnh Hữu Đào ra ngoài, hai chânTrịnh Hữu Đào đá trên không trung nhưng miệng vẫn không ngừng la hétmắng Thần Hi, cho đến khi vào thang máy, giọng mắng chửi mới không cònnghe nữa.

Thần An tức giận đứng trước cửa, hung hăng trừng mắtnhìn Thần Hi rống lên, “Chị thật có tiền đồ đấy! Ly hôn cũng không nóicho chúng ta biết! Bị người khi dễ cũng không nói người nhà! Để người ta hùng hổ lấn lướt đến nhà mắng luôn hả?!”

“Được rồi! Trong lòng Thần Hi cũng không dễ chịu!” Tả Thần Viễn kéo cô ngồi cạnh bên mình.

“Bà nó chứ!” Thần An văng tục, “ Cái thằng Tống Sở này, không muốn sống!”

“Em muốn làm gì?” Thần Hi vội hỏi, chuyện cô và Tống Sở, cô không hi vọngngười nhà can dự vào càng không muốn làm lớn chuyện, chủ yếu là khôngmuốn Hạo Nhiên chịu ảnh hưởng.

Thần An tức giận trừng mắt nhìn cô, “Em muốn làm gì?! Em bị chị chọc muốn hộc máu rồi đây!”

Thần Hi biết, Thần An là đau lòng thay mình....

Chột dạ lén nhìn ba một cái, sắc mặt Tả Tư Tuyền rất khó coi, cô sợ ba bịchọ tức mà tổn hại sức khỏe, tay áp lên bàn tay ba, nhẹ nhàng nói, “Ba,con không sao, thật, ba nhìn xem không phải con vẫn rất tốt sao?”

Tả Tư Tuyền nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, nhìn lâu đến nỗi cô cũng phải ngượng ngùng, mới thở dài, “Là ba không tốt...”

Chóp mũi Thần Hi đau xót, nước mắt tràn đầy khóe mi, nghẹn ngào nói, “Khôngphải, ba...” Ly hôn, vốn là chuyện đau thương của mình cô, sau khi lyhôn làm người nhà

Thương tâm, càng làm cô đau lòng khổ sở....

Tả Tư Tuyền phong vân một thời tóc bây giờ cũng đã bạc, đưa tay kéo ThầnHi vào lòng, vuốt tóc cô, “Ba từng thề, phải bảo vệ con, bảo vệ mẹ con,bảo vệ cái nhà này, nhưng mà, một cái ba cũng không làm được... Ba thựcsự xin lỗi con...”

“Không phải vậy, ba!” Thần Hi ôm eo ba mình, áp vào lồng ngực ấm áp của ba, “Ba, không phải lỗi của ba, là chúng con không tốt, ba, người vĩnh viễn là người ba tốt nhất trong lòng con!”

Tả Tư Tuyền chua xót thở dài nói, “Cái con ngốc này, vốn là ba muốn an ủicon, con lại an ủi ba! Thôi, chuyện đã qua tất cả đều cho qua, con còncó ba, còn có anh trai, còn có em trai, có nhà. Ly hôn thì ly hôn, trôiqua không tốt thì về nhà, người nhà đều vĩnh viễn ở đây ở bên cạnh con.” Edit by diendanlequydon.com.......

“Dạ! Con biết rõ, ba!” Buổi nói chuyện làm tất cả nỗi đau trong lòng Thần Hi bộc phát ra, không nhịn được ôm ba khóc.

Cuộc trò chuyện của hai cha con cô cũng làm Tả Thần Viễn và Tả Thần An nghe thấy trong lòng cũng chua xót, xoay đầu đi...

Cổng Vân Hồ.

Trịnh Hữu Đào bị bảo vệ đưa ra ngoài, nhất quyết không buông tha, lúc thì lahét nói bảo vệ đánh bà, muốn bảo vệ bồi thường tiền chữa bệnh thuốc men, lúc thì nói bảo vệ và nhà họ Tả cấu kết nhau cùng làm chuyện xấu, làchó săn nhà họ Tả, một lúc lại nói Thần Hi là người không biết xấu hổthế nào, người xung quanh xúm lại một vòng xem náo nhiệt....

Lúc Tống Sở đi đến, nhìn thấy chính là một màn này....

Anh thầm thấy nhức đầu, xuống xe chen vào đám người, kéo tay mẹ mình khuyên bảo, “Mẹ, đi thôi! Đừng ở đây nháo loạn nữa!”

“Cái đứa nhỏ ngốc này! Mẹ là hả giận cho con! Con có biết không hả?! Thần Hi cái ả tiện nhân này làm chuyện có lỗi với con, còn đối con như vậy, vậy mà con con ngốc nghếch nhận lấy sao chứ!?” Trịnh Hữu Đào nhìn con trai, vô cùng đau đớn.

Hồi nãy ở trong điện thoại cũng đã nghe mẹmình vu oan Thần Hi ra làm sao rồi, mà quần chúng vây chung quanh vâyxem không biết chuyện gì lúc này đang châu đầu ghé tai chỉ chỏ, sắc mặtanh đen lại, khẽ nói với Trịnh Hữu Đào, “Mẹ, ngài đừng nói nữa, vấn đềly hôn của con và Thần Hi là ở trên người con!”

Trịnh Hữu Đàokhông tin nhìn vào mặt anh, “Làm sao có thể? Cái đứa nhỏ ngốc này, cònbiện hộ cho con nhỏ đó! Con không biết đó chứ, con nhỏ đó chân trước mới vừa ly hôn con, chân sau liền mỗi ngày cùng gian phu của nó đi đánhtennis! Đứa con ngốc của tôi, con bị đội nón xanh (cho cắm sừng) thìcũng thôi đi, còn bị lừa gạt nữa!”

“Mẹ!” Sắc mặt Tống Sở càngkhó coi, nhỏ giọng nói, “Con nói thật! Mẹ đừng làm ầm lên nữa, về nhàđi! Chúng ta về nhà lại nói! Mẹ, đừng làm cho con trai mất thế diện!Thật là lỗi của con! Là con có lỗi với cô ấy!” Trong lòng Tống Sở như bị một tảng đá chặn lại, sau ly hôn mỗi ngày đều cũng Kỷ Tử Ngang đi đánhbóng sao? Xem ra Kỷ Tử Ngang thật chưa từng quên Thần Hi, chẳng lẽ anhta không ngại Thần Hi từng ly hôn sao? Sẽ không để ý cô ấy có con trairồi sao? Dù cho anh ta không ngại, người nhà anh ta cũng không ngại sao? Phải biết, dư luận xã hội này là như thế, phụ nữ một khi ly hôn còn cócon, muốn kết hôn lần nữa phạm vi lựa chọn cũng rất nhỏ, còn đàn ông lại khác, huống chi Kỷ Tử Ngang cho đến bây giờ còn chưa kết hôn, được xemlà người đàn ông độc thân hoàng kim đấy...

Trịnh Hữu Đào thấy sắc mặt con trai nghiêm túc, lúc này mới tin tưởng lời nói Tống Sở một chút, theo con trai lên xe.

Đợi lái xe đi rồi, đám người cung quanh vẫn còn ở đó bàn tán, có người cười nhà họ Tả suy tàn, có người nói Thần Hi không biết kiềm chế, cũng cóngười nghi vấn nói mới vừa rồi con rể nhà họ Tả nói gì mà khuyên đượcngười đi.

Có người trả lời, “Hồi nãy tôi đứng gần đó, nghe được, con rể nhà họ Tả nói là anh ta có lỗi với Tả Thần Hi...”

Vì vậy đám người lại bắt đầu nghị luận, bắt đầu than thở thế đời bạcbẽo, đàn ông đều là kẻ không đáng tin..., nói ông xã nhà nào nuôi TiểuTam (tình nhân), nói đàn ông của ai có nhân tình...

Lên xe Tống Sở, Trịnh Hữu Đào không cam lòng hỏi, “Con trai, rốt cuộc con và Thần Hi là ai không đúng?”

diễn đàn Lê Quý Đôn..... Vui lòng không copy... Cám ơn...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »