Kinh Thành Tam Thiếu Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Lượt đọc: 6199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »
Chương 305
ngoại truyện 44: em là của anh sớm sớm chiều chiều

❊ ❊ ❊

“Anh......” Tống Sở nhất thời dừng lại, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, “Anh cũng vậy rất tốt......”

Rồi sau đó, hai người nhìn nhau không nói gì.

Chỉ là Hạo Nhiên vẫn chưa ý thức được vấn đề giữa ba mẹ, Hạo Nhiên ở giữahai người cũng có chút tác dụng, để cho bữa cơm này đến khi kết thúccũng không đến nỗi rất tệ.

Bữa cơm này hóa đơn là do Tống Sởtrả. Cô hiểu cách sống của anh, nhất định không muốn ở trước mặt cô thấp đi dù là nửa phần, vậy cứ theo anh đi.

”Thần Hi, mấy ngày nay anh muốn mang Hạo Nhiên về nhà của anh ở, được không?” Thanh toán xong hóa đơn anh hỏi.

Cô gật đầu đồng ý, anh là cha của bé......

”Cám ơn! Ba mẹ anh rất nhớ Hạo Nhiên.” Anh chân thành bày tỏ lòng biết ơn với cô.

Cô lần nữa gật đầu, cũng không nói lời nói, cha mẹ Tống Sở nói thế nàocũng là ông bà nội của Hạo Nhiên, cũng là thật tâm thích Hạo Nhiên.

Hạo Nhiên cứ như vậy đi cùng Tống Sở, ngày hôm sau, ba người cùng đi vườn thú.

Nhưng mà Hạo Nhiên cũng không có vui vẻ như trong tưởng tượng, lúc Tống Sở đi mua vé vào cổng, bé lôi kéo vạt áo mẹ hỏi, “Mẹ, hôm nay con không muốnđến nhà bà nội nữa......”

”Làm sao vậy con?” Thần Hi ngồi chồm hổm xuống, trên mặt con trai viết rất rõ là uất ức và tức giận.

Trong mắt Hạo Nhiên ngập tràn nước mắt, “Bà nội nói...... Nói mẹ và baly hôn...... Nói mẹ là phụ nữ hư, không quan tâm con và ba...... Con không muốn nghe những lời như vậy...... Mẹ, mẹ và ba khôngcó ly hôn đúng không? Mẹ không phải không cần Hạo Nhiên, đúng không?”

Trong lòng Thần Hi đau xót, ôm chặt lấy thân thể nho nhỏ của con trai, nước mắt thiếu chút nữa cũng tràn ra.

”Mẹ......” Hạo Nhiên cũng ôm lấy cổ mẹ.

Xem ra, cái vấn đề này không thể trì hoãn nữa.

Cô điều chỉnh tốt tâm tình, nghiêm túc nói với Hạo Nhiên, “Hạo Nhiên, mẹnghĩ nói cho con biết, ai cũng cần Hạo Nhiên, mẹ muốn, ba cũng muốn, Hạo Nhiên là bảo bối của ba mẹ!”

Hạo Nhiên nghe vậy nín khóc mà cười, “Con biết ngay mà là bà nội gạt con đấy!”

Thần Hi nhìn nụ cười của con, trong lòng có chút không nỡ, chỉ là, cuối cùng hạ quyết tâm, thừa dịp này nói đi, tránh cho sau khi Tống Sở mang HạoNhiên về Trịnh Hữu Đào lại ở trước mặt Hạo Nhiên xúi giục.

”Chỉlà, Hạo Nhiên, sau này ba mẹ có thể sẽ không ở chung một chỗ......” Cô vừa nói vừa quan sát biểu tình của Hạo Nhiên, thấy mặt bé nghi ngờ,lại nói tiếp, “Hạo Nhiên, con nghe mẹ nói hết, trước không cần khổ sở.Ba mẹ thật sự đã ly hôn, thế nhưng đây chỉ là chuyện của ba mẹ, không có ảnh hưởng gì với Hạo Nhiên cả, biết không? Mẹ vẫn giống trước kia yêuthương Hạo Nhiên, ba cũng sẽ yêu Hạo Nhiên hơn, chúng ta cũng có thểgiống như ngày hôm qua cùng nhau ăn cơm, cũng có thể như hôm nay rangoài đi chơi, chỉ là ba mẹ không ở cùng nhau! Con hiểu chưa?”

Bộ dạng Hạo Nhiên cái hiểu cái không, nắm ống tay áo Thần Hi gấp gáp hỏi,”Là bởi vì trong nhà cậu út không đủ lớn, ba không có chỗ ở mới ly hônsao?”

Xem ra nói rõ ràng cái vấn đề này với một đứa bé thật cóchút khó khăn, Thần Hi thầm thanlắc đầu một cái, “Không phải vậy, HạoNhiên, là bởi vì ba mẹ không thích hợp, cho nên mới tách ra, nhưng là,có một chuyện rất quan trọng, mẹ và ba đều rất thích rất thích HạoNhiên.”

”Con hiểu rõ rồi, là bà nội và cô nhỏ khi dễ mẹ, ba giúphai người đó không giúp mẹ còn khi dễ mẹ, đúng không?” Hạo Nhiên vẹo đầu suy đoán.

Hạo Nhiên nhạy cảm làm cho Thần Hi giật mình, chỉ là,cô không hy vọng Hạo Nhiên còn nhỏ tuổi đã có suy nghĩ này đối với người nhà Tống Sở, cho nên giải thích với bé, “Cũng không phải, Hạo Nhiên, ba cũng không có khi dễ mẹ, bà nội và cô nhỏ cũng không có, chỉ là bởi vìba mẹ ở chung một chỗ không vui vẻ, cho nên mới tách ra, Hạo Nhiên không thể nói bà nội và cô nhỏ như vậy.”

Cô lúc nói lời này, vừa đúnglúc Tống Sở trở lại, nghe rõ ràng mấy câu nói đó của cô, mà cô đưa lưngvề phía anh nên không có nhìn thấy, Hạo Nhiên lại nhìn thấy, chạy tớikêu ba, “Ba, ba thật sự ly hôn với mẹ sao?”

Tống Sở liếc mắt nhìn Thần Hi, ôm con trai, thản nhiên thừa nhận, “Đúng vậy, ba mẹ tách ra,bởi vì ba đã làm chuyện sai, thật sự có lỗi với mẹ, nhưng là mẹ nói rấtđúng, coi như ba mẹ không có ở cùng nhau, nhưng chúng ta vẫn sẽ yêuthương con giống như trước đây, con chính là bảo bối của ba mẹ.”

”Ba, mắc lỗi có thể sửa nha? Cô giáo nói sửa sai vẫn là đứa bé ngoan, sửalại mẹ sẽ tha thứ cho ba.” Hạo Nhiên nghe được ba mẹ cũng bảo đảm mìnhvẫn là bảo bối của ba mẹ, sợ hãi trong lòng vơi đi rất nhiều, ôm cổ Tống Sở mềm mại nói.

Tống Sở cũng rất nghiêm túc, “Hạo Nhiên, ba đãbiết sai rồi, ba sẽ sửa, nhưng là không phải tất cả sai lầm đều sửa lạilà được, Hạo Nhiên, phải nhớ kỹ, có sai lầm, một lần cũng không thểphạm!”

Hạo Nhiên nhìn ba, vẫn không hiểu ba đang nói gì, chỉ làhiếm khi nghe thấy giọng nói như vậy của ba, vẻ mặt như vậy, bé tuổi còn nhỏ nên bị phần nghiêm túc này của Tống Sở làm cho kinh hãi.

Thần Hi cảm thấy Tống Sở nói như vậy sẽ hù sợ đứa bé, vừa định nói chuyện,Tống Sở đã áy náy nhìn tới cô trước, “Thần Hi, lời anh nói đều là thậtlòng, anh hiểu rõ anh đã không có trách nhiệm đối với những tổn thươngsâu sắc mà anh gây ra với em, Hạo Nhiên là con trai, anh hi vọng nókhông cần giống như anh là một người đàn ông không có trách nhiệm, chonên, từ nhỏ nên nghiêm khắc giáo dục con một chút!”

Lời Tống Sở, Hạo Nhiên nghe càng thêm không hiểu, suy nghĩ lại trở vềchuyện ba mẹ đã ly hôn, rất lo lắng hỏi, “Mẹ, sau này mẹ có thể tới nhàtrẻ đón Hạo Nhiên không?”

”Đương nhiên có thể!” Thần Hi khôngbiết tại sao Hạo Nhiên có thể hỏi câu hỏi này, lập tức lại bổ sung, “Hạo Nhiên về sau là ở với mẹ, làm sao mẹ sẽ không đến đón con?”

”Mẹ không đi nước ngoài?” Hạo Nhiên lại hỏi.

”Dĩ nhiên không!” Thần Hi cực kỳ kinh ngạc, “Hạo Nhiên ở nơi nào, mẹ ở nơinào, tại sao mẹ sẽ ra nước ngoại? Tại sao Hạo Nhiên nghĩ như vậy?”

”Mẹ Tôn Tôn phải đi nước ngoài, công việc ba Tôn Tôn rất bận, Tôn Tônthường thường không có ai chăm sóc......” Ánh mắt Hạo Nhiên rất làxám xịt.

Thì ra là, trong suy nghĩ của bé chuyện ba mẹ ly hôn đều sẽ giống như chuyện của nhà Tôn Tôn, cho là ly hôn mẹ sẽ đi xa, côngviệc của ba lại bận rộn, vậy bé cũng sẽ là đứa trẻ không ai chăm sócrồi......

Thần Hi đã hiểu, hôn một cái lên mặt con trai,”Bảo bối, mẹ sẽ luôn luôn ở cùng Hạo Nhiên, Hạo Nhiên cũng cùng với mẹ,được không?”

”Được!” Hạo Nhiên gật đầu một cái, thoáng quay lại hỏi, “Hạo Nhiên nghĩ muốn gặp ba lúc nào cũng có thể tới gặp sao?”

”Dĩ nhiên có thể!” Thần Hi không chút do dự nói, “Hạo Nhiên muốn gặp ba,lúc nào cũng có thể ở cùng ba, cũng có thể muốn ba tới vườn trẻ đón con, không phải mẹ đã nói rồi sao? Hạo Nhiên là bảo bối của ba mẹ, chúng tacũng sẽ yêu con.”

Cuối cùng Hạo Nhiên cũng yên tâm, mặc dù vẫn là rất không thích từ ly hôn này, nhưng mà bé cũng không có mất đi ba mẹ,hơn nữa, mẹ cũng nói, mẹ và ba ở cùng một chỗ không vui vẻ, cho nên mớitách ra với ba, điều này Hạo Nhiên cũng đã gặp, thật ra thì bé cũngkhông muốn mẹ và bà nội ở chung, bà nội cùng cô nhỏ thường xuyên bắt nạt mẹ, sau đó ba mẹ còn có thể gây gổ, bé biết mẹ rất khổ sở, bé không cần mẹ bị khi dễ, cũng không cần mẹ khổ sở, vừa nghĩ như thế, đối vớichuyện ba mẹ tách ra Hạo Nhiên cũng không có khổ sở như vậy nữa, mẹ yêuHạo Nhiên như vậy, Hạo Nhiên cũng muốn mẹ vui vẻ mới đúng, dù sao ba mẹvẫn là ba mẹ của bé, với lại, hôm nay không phải đang cùng nhau dẫn béđi dạo vườn thú sao?

Nghĩ tới đây, bé ở trong ngực của ba giãygiụa xuống, một tay dắt ba, một tay dắt mẹ, ngưỡng mặt cười, “Ba mẹ, vậy chúng ta đi vào thôi!”

”Được!” Tống Sở trả lời con trai, ánh mắt thuận tiện lướt qua Thần Hi, nhẹ nhàng nói một tiếng “Cám ơn”......

”Cái gì?” Thần Hi không rõ ý anh là gì.

Anh không có tiếp tục giải thích. Anh muốn cám ơn cô, ở trước mặt Hạo Nhiên bảo vệ cho anh, bảo vệ cho người nhà anh, càng thêm cám ơn cô, chuyệnly hôn với anh tàn khốc như vậy lại ở trước mặt con trai làm cho thật tố đẹp......

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————

Cả ngày Chủ nhật Hạo Nhiên đều ở nhà họ Tống, buổi tối trước khi ngủ sẽgọi điện thoại cho cô, khuya chủ nhật còn nói với cô, hai ngày nay bànội cũng không nói xấu mẹ......

Nhưng, không có nghĩa khôngnói ở trước mặt Hạo Nhiên là bình yên không có chuyện gì? Thần Hi ngànvạn lần không nghĩ tới, Trịnh Hữu Đào sẽ tìm tới cửa......

Ngày đó sau giữa trưa, Hạo Nhiên đi nhà trẻ không ở nhà, người một nhà đã ăn xong cơm trưa chuẩn bị nghỉ trưa, chuông cửa liền vang lên, nghe giọngnói là Trịnh Hữu Đào, Thần Hi vẫn là mở cửa.

Vậy mà Trịnh Hữu Đào cũng không đi vào, chỉ ở trước cửa lom lom nhìn cô.

Cô thiếu chút nữa lỡ miệng gọi “Mẹ”, nhớ tới mình đã ly hôn với Tống Sở,không có kêu nữa, liền sửa lại miệng, “Dì Trịnh, xin chào, trước hết mời vào nhà.”

Trịnh Hữu Đào lại hừ lạnh một tiếng, “Tôi không vào! Tôi là tới tìm cô đàm phán!”

”Dì Trịnh, có ý gì?” Thần Hi cũng muốn nhanh chóng kết thúc, người trong nhà còn chưa có biết cô ly hôn!

”Không có ý gì! Chính là chuyện ly hôn giữa cô và Tống Sở, chúng tôi không có tán thành!” Trịnh Hữu Đào vênh váo đắc ý mà nói.

Thần Hi rõ ràng tính tình của bà, xem chừng bà là đến đòi tiền, liền cố ýgiả bộ ngu, “Dì có cái gì bất bình cứ việc nói thẳng, Thần Hi có thể làm được, nhất định làm!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 24 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310
Tiến »