Kinh Hãi Dạ Thoại

Lượt đọc: 6223 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 89
89. xích

❊ ❊ ❊

Chu Lăng hỏi một câu, khiến Bắc Tuyền ngây người.

Với kỹ năng diễn xuất siêu việt, thường ngày cậu có thể bịa đặt lung tung mà mặt không đổi sắc, tim không nhảy, Bắc Tuyền hoàn toàn có thể giả vờ không hiểu, cười tủm tỉm mà qua loa cho xong chuyện.

Nhưng người hỏi câu này lại là Chu Lăng.

Là Chu Lăng, người đang nắm giữ vận mệnh của cậu.

"......"

Bắc Tuyền trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.

Thấy phản ứng của Bắc Tuyền, sắc mặt Chu Lăng lập tức càng thêm u ám.

Vừa rồi cô chỉ là mơ hồ cảm giác mà thử hỏi, nhưng giờ đây, suy đoán của cô đã được chứng thực.

"Anh......"

Chu Lăng hơi do dự, vẫn hỏi: "Anh...... Có thích Tiểu Vệ không?"

Bắc Tuyền và Chu Lăng nhìn nhau, cả hai đều muốn đọc được cảm xúc của đối phương từ biểu cảm của nhau.

"Có lẽ vậy."

Bắc Tuyền cười cười, nụ cười hiếm hoi mang chút chua xót, "Tôi cũng không chắc chắn......"

Cậu rũ mắt xuống, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ, một lát sau mới khẽ trả lời: "Tôi nghĩ, chắc là thích rồi......"

Quả thật, Bắc Tuyền không nói sai.

Cậu phải thừa nhận, mình đối với Vệ Phục Uyên quả thực có một loại thiện cảm không giống với bất kỳ ai khác, không thể nói rõ.

Vì thể chất đặc biệt của mình, Bắc Tuyền thay đối tác còn thường xuyên hơn thay quần áo.

Cho đến nay, đối tác làm việc lâu nhất với cậu cũng không quá nửa năm, liền phải rời đi vì bị sát khí trên người cậu ảnh hưởng.

Nhưng Vệ Phục Uyên lại khác.

Tiểu trợ lý nhà cậu tựa như một chú chó lớn tràn đầy năng lượng, mỗi ngày thần thanh khí sảng, tinh thần phấn chấn theo sát bên cậu, lại vì công đức lực mang theo từ trong bụng mẹ, cho đến nay vẫn không hề lộ ra nửa phần khó chịu vì bị sát khí của cậu xâm nhiễm.

Bắc Tuyền phải thừa nhận, ở bên Vệ Phục Uyên, mình sẽ cảm thấy một loại vui sướng và thư thái trước nay chưa từng trải qua.

Cậu thích Vệ Phục Uyên chạm vào, thích công đức lực truyền vào cơ thể cậu khi Vệ Phục Uyên hôn môi cậu, đó là sự ấm áp lay động lòng người mà cậu chưa bao giờ cảm nhận được.

Nhưng mà......

Bắc Tuyền đặt tay dưới bàn, vô thức nắm chặt quyền.

Nhưng mà......

Chu Lăng cau mày chặt: "Anh biết --"

"Tôi biết."

Bắc Tuyền ngắt lời Chu Lăng chưa nói hết.

"Không, tôi thấy anh căn bản không biết!"

Chu Lăng hạ giọng, ngữ khí nghiêm khắc hơn bình thường: "Nếu anh rõ ràng mình đang làm gì, thì không nên trêu chọc người khác, càng đừng nói lại là một người bình thường!"

Bắc Tuyền: "......"

Cậu không nói nên lời.

Chu Lăng vẫn không có ý định buông tha cậu.

"Mặc dù anh bây giờ có hình dáng con người, nhưng chính anh rõ ràng cơ thể này của anh là làm sao mà có được......

Anh chẳng lẽ muốn dùng cái thân đầy sát khí này mà yêu đương với một người bình thường sao?"

Cô dừng lại, lại hỏi: "Anh muốn hại chết Vệ Phục Uyên sao?"

Bắc Tuyền: "........."

Cậu tựa lưng vào ghế, rất lâu không nói gì.

"Tôi biết rồi."

Cuối cùng, Bắc Tuyền thở dài một tiếng.

"Tôi sẽ đi nói chuyện với Tiểu Vệ..."

Cậu khó khăn nuốt nước miếng, giọng khàn đặc, nhưng vẫn nói hết nửa câu còn lại: "Tôi sẽ...... bảo cậu ấy đi."

Vệ Phục Uyên ở phòng khách đã chờ rất lâu, cuối cùng cũng chờ được cửa thư phòng mở ra.

Chu Lăng bước ra, "Tiểu Vệ, Bắc Tuyền bảo cậu vào."

Giọng cô lạnh băng, khi nói chuyện, còn quay đầu nhìn Bắc Tuyền một cái, trong ánh mắt ẩn chứa cảnh cáo.

Vệ Phục Uyên đứng dậy, bước vào thư phòng.

Trong phòng chỉ có một mình Bắc Tuyền.

Cậu không ngồi trên ghế, mà đứng trước giá sách, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Vệ Phục Uyên lên tiếng gọi: "Bắc Tuyền."

"Ừm."

Bắc Tuyền đáp lời, quay đầu cười với Vệ Phục Uyên.

Vệ Phục Uyên trong lòng vô cớ giật mình.

Trong khoảng thời gian này, hai người đã thân thiết quá mức, đặc biệt là ở Mỹ, họ sớm tối ở chung, ăn chung, ngủ chung, mỗi ngày đều quấn quýt bên nhau, như hình với bóng.

Anh đã rất lâu không thấy Bắc Tuyền lộ ra nụ cười xa cách như vậy.

"Bắc Tuyền?"

Vệ Phục Uyên bất an trong lòng, thăm dò gọi thêm một tiếng.

Bắc Tuyền quay đầu lại, chỉ vào cái bàn, bảo Vệ Phục Uyên tự mình xem đồ trên bàn.

Vệ Phục Uyên cầm lấy hai tờ giấy A4 vừa được in trên bàn, liếc mắt nhìn thấy tiêu đề "Thỏa thuận chấm dứt hợp đồng lao động", sắc mặt tức khắc đại biến.

"Có ý gì?!"

Vệ Phục Uyên trợn tròn mắt, thất thanh kêu lên: "Cậu muốn sa thải tôi ư?"

Bắc Tuyền trên mặt vẫn mang nụ cười nhạt nhẽo đó, giọng trả lời cũng rất bình tĩnh: "Chúng ta trước đây đã nói rõ rồi, cậu làm việc ở đây cho đến khi cộng sự mới của tôi đến."

Cậu chỉ tay về phía cửa phòng nghỉ: "Bây giờ Tiểu Khương đã đến, nơi này không cần phiền cậu nữa."

Vệ Phục Uyên quả thực không thể tin được những gì mình nghe thấy.

"Thằng nhóc đó đến, cậu liền muốn sa thải tôi sao?"

Ann "Bang" một tiếng đặt tờ thỏa thuận chấm dứt hợp đồng lao động trở lại mặt bàn, sải chân dài bước tới, một bước đã vượt đến trước mặt Bắc Tuyền, một tay chống vào giá sách, tạo thành một tư thế "ép tường" vững chắc: "Tôi, bốn tháng nay tôi làm không tốt sao?

Tôi làm cộng sự của cậu không được sao?

Tại sao phải đổi người?!"

"Tiểu Vệ, cậu bình tĩnh một chút, đừng kích động."

Bắc Tuyền mặc kệ Vệ Phục Uyên duy trì tư thế có ý hiếp bức đó, nụ cười trên mặt không giảm.

"Mấy tháng nay cậu cũng đã thấy rồi, cái 'công ty' của chúng ta này, làm không phải là 'nghiệp vụ' bình thường...... Đối phó với quỷ quái, là rất nguy hiểm."

Cậu nâng tay lên, vỗ vỗ cánh tay Vệ Phục Uyên đang chống bên thái dương cậu, "Cậu là sinh viên, vốn dĩ không giống với loại người như chúng tôi, không nên bị cuốn vào những chuyện này......"

Bắc Tuyền áy náy cười.

"Thực xin lỗi, Tiểu Vệ."

Cậu nói: "Trước đây là tôi quá ích kỷ, để cậu vô cớ gặp phải nhiều nguy hiểm như vậy."

Vệ Phục Uyên: "......"

Anh bị lời nói của Bắc Tuyền chọc tức đến mức nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn Bắc Tuyền, hai mắt đầy hỏa, tựa muốn giết người bằng mắt.

"Giờ, giờ cậu mới nói những lời như vậy!"

Vệ Phục Uyên tức giận đến giọng cũng run run, anh rất muốn nắm lấy vai Bắc Tuyền mà lắc mạnh, chất vấn đối phương trước đây đã làm gì, sau khi trêu chọc mình xong, mới nói anh "không nên cuốn vào những chuyện này", không cảm thấy đã quá muộn sao?

Nhưng tức giận đến cực điểm, anh bỗng nhiên ghì lấy gáy Bắc Tuyền, không nói năng gì, ấn người vào lòng, sau đó cúi đầu hôn mạnh lên môi Bắc Tuyền.

Anh hôn thật mạnh, hơn nữa không hề có kỹ thuật, lưỡi xông vào càn quấy, khiến cả hai đều không thể thở.

"Tôi, tôi cmn thích cậu như vậy!"

Vệ Phục Uyên vừa thở dốc, vừa không buông tha cắn mút trên môi Bắc Tuyền, "Tôi thích cậu như vậy, cậu mới bảo tôi đi?! Cậu thế mà còn muốn tôi đi?!"

Bắc Tuyền muốn đẩy Vệ Phục Uyên ra.

Nhưng trong cơn tức giận tột độ, sức lực của Vệ thiếu gia lớn đến kinh người.

Bắc Tuyền không muốn tạo ra động tĩnh quá lớn, chỉ có thể dùng cánh tay chống lại vai Vệ Phục Uyên, khó khăn lắm mới đẩy người ra một chút.

"Thực xin lỗi......"

Bắc Tuyền liếm liếm đôi môi sưng đỏ tê dại của mình, nếm được mùi máu tươi, hiển nhiên là đã bị cắn rách da.

"...... Tôi không thể đáp lại tấm lòng của cậu."

"Vậy thì, Tiểu Vệ sẽ làm việc ở chỗ chúng ta đến cuối tháng."

Bắc Tuyền vừa mở các hộp đồ ăn mang đi đầy bàn, vừa nói với mọi người xung quanh bàn: "Bữa tối nay tôi gọi thêm chút đồ ăn, coi như là tiệc chia tay của Tiểu Vệ."

Vệ Phục Uyên ngồi ở vị trí xa nhất so với Bắc Tuyền, quay đầu không nói một lời.

Còn Chu Lăng và Điền Gia Tân, hiếm khi xuất hiện ở bàn ăn, cũng không lên tiếng phụ họa.

Biểu cảm của Chu Lăng lạnh nhạt, còn bạn nhỏ Gia Tân thì vẻ mặt ngượng ngùng, trông như rất muốn chui xuống gầm bàn.

Chỉ có đồng chí Khương Nam Ngạn mới đến dường như căn bản không đọc được sóng ngầm dữ dội trên bàn ăn, một bên hớn hở giúp mở hộp cơm, một bên lải nhải đáp lời Vệ Phục Uyên: "Ôi, tháng sau cậu đi à?

Vậy chẳng phải chỉ còn bốn ngày thôi sao?"

Khương Nam Ngạn vô tư đâm vào chỗ đau của Vệ Phục Uyên: "Nghe nói cậu là sinh viên đại học Phụng Hưng?

Vậy là đàn em của tôi rồi? Ôi, bây giờ chắc đang nghỉ hè nhỉ?

Thật ra cậu có thể làm thêm hai tháng, đến lúc khai giảng rồi đi cũng được mà!"

Khương lắm lời dừng lại, rồi vỗ trán: "À không đúng, cậu năm ba, sắp phải đi thực tập rồi đúng không?

Đã tìm được công ty nào chưa?

Nếu vậy thì đúng là nên nghỉ việc sớm một chút, dù sao kinh nghiệm thực tập ở công ty chính quy quan trọng hơn mà, không thể ở chỗ chúng ta làm mất thời gian......"

"Bang!"

Vệ Phục Uyên vỗ đũa xuống bàn, mặt đen sầm đứng dậy, cơm cũng không ăn, quay người bỏ đi, đùng đùng đùng lập tức lên lầu.

Hai ngày sau đó, Vệ Phục Uyên tuy vẫn ở lại công ty quảng bá Tam Đồ Xuyên, nhưng số lần gặp mặt Bắc Tuyền tuyệt đối không quá ba lần mỗi ngày.

Vệ Phục Uyên một mặt cảm thấy khó chịu trong lòng - dựa vào cái gì tôi thích cậu mà cậu không thích tôi, tôi còn phải chịu thiệt thòi; một mặt lại không thể phủ nhận mà......

Lo lắng cho vết thương của Bắc Tuyền.

Trăn trở hồi lâu, Vệ Phục Uyên rốt cuộc vẫn không yên tâm, có ý nghĩ muốn tìm cớ đi thăm bệnh, nhưng mỗi lần lảng vảng đến trước cửa phòng Bắc Tuyền, đều như gặp ma, không đụng phải Chu Lăng thì cũng đụng phải Điền Gia Tân.

Người trước chưa bao giờ cho anh một chút sắc mặt tốt, người sau thì luôn cười nói với anh rằng Bắc Tuyền đã uống thuốc và ngủ rồi.

Không có cách nào, Vệ Phục Uyên chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, loanh quanh tại chỗ, trở về cái gác mái nhỏ của mình.

Hai ngày trôi qua, Vệ thiếu gia chưa bao giờ nghẹn khuất đến thế, cảm thấy mình giống như một quả bóng bay bị bơm quá căng, chỉ cần một chút tia lửa, liền sẽ nổ tung tại chỗ.

Ngày 29 tháng 7, 11 giờ 55 phút tối, cuối cùng cũng đến ngày chương trình "Kinh Hãi Dạ Thoại" phát lại sau một tuần tạm ngừng.

Và lần này, ngoài Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên, hiện trường còn có thêm một người là Khương Nam Ngạn.

Nếu không có gì bất ngờ, lần này cũng nên là lần cuối cùng Vệ Phục Uyên tham gia phát sóng "Kinh Hãi Dạ Thoại".

Trước khi phát sóng, Bắc Tuyền như không có chuyện gì mà cười với Vệ Phục Uyên, giao cho anh nhiệm vụ "hướng dẫn người mới", để Khương Nam Ngạn và Vệ Phục Uyên cùng ngồi trước bàn điều khiển chính, lấy danh nghĩa làm quen tình hình.

Vệ Phục Uyên trừng mắt nhìn nụ cười tươi của Bắc Tuyền, vận khí nửa ngày, không thể bùng phát ra, chỉ có thể giống như một con cá nóc tức giận, ngồi phịch xuống trước bàn điều khiển chính, bùm bùm một hồi ấn, mở công tắc thiết bị bên phía Bắc Tuyền.

Đô Thị, Linh Dị, Đam Mỹ, Trinh Thám, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/ngNhi14
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »