Kinh Hãi Dạ Thoại

Lượt đọc: 6342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 78
78. tài sản phi pháp

❊ ❊ ❊

"Bên trái!"

Bắc Tuyền vừa đặt chân xuống đất, liền dứt khoát nắm lấy tay Vệ Phục Uyên, cả hai rẽ trái, không chút do dự mà sải bước chạy như bay.

Trải qua sự cải tạo của Trần Đại Phát suốt nhiều năm, kết cấu của tòa biệt thự này đã trở nên khó tưởng tượng đến mức chỉ có thể dùng từ "phi khoa học" để miêu tả.

Là một thuật giả có thiên phú tuyệt luân trong chú pháp, lực giải cấu không gian của Bắc Tuyền vượt trội hơn người.

Dù chỉ là bản đồ không hoàn chỉnh mà Tố Ảnh mang về, cũng đủ để cậu phán đoán rằng phía sau bên trái của ngôi nhà này thông với một hành lang khác.

Trước đây, Bắc Tuyền không biết thân phận thật sự của Yamamoto Akihiko, cũng không dò la được thực lực của đối phương, đương nhiên không dám coi thường.

Cậu đã sớm chuẩn bị sẵn đường lui cho mình.

Chiêu này của Bắc Tuyền thực sự bất ngờ, Yamamoto Akihiko căn bản không thể lường trước rằng lại có người có thể nghĩ ra phương pháp chạy trốn khó tin đến vậy.

Yamamoto Akihiko sững sờ chừng một giây đồng hồ, mới hoàn hồn sau cú sốc cực độ, lập tức giận không thể át, và đuổi theo ngay lập tức.

Chờ hắn xuyên qua căn phòng, nhảy ra khỏi lỗ thủng trên tường, quay đầu lại nhìn thì mới phát hiện Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên đã chạy nhanh đến mức không còn thấy bóng dáng.

Yamamoto Akihiko đương nhiên không thể để họ chạy thoát.

Hắn cất bước đuổi theo, đồng thời phóng ra những dịch sử tốc độ nhanh hơn, lao về phía bóng dáng của hai người.

Lúc này, Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên vừa chạy vừa đối thoại.

Vệ Phục Uyên: "Tiếp theo phải làm sao bây giờ?"

Bắc Tuyền: "Plan B!"

Lần này, Bắc Tuyền thực ra đã nói trước với Vệ Phục Uyên Plan B là gì.

Cái gọi là Plan B chính là "phòng an toàn" mà Bắc Tuyền đã dự tính, cũng chính là căn phòng khách mà họ đang ở.

Tuy Vệ Phục Uyên không biết Bắc Tuyền rốt cuộc muốn làm gì, nhưng hình tượng Bắc Tuyền trong hành trình của anh gần như là một người tính toán không sai sót, điều đó cũng khiến anh gần như tin tưởng mù quáng vào sếp của mình - dường như chỉ cần có người này ở bên cạnh, dù gặp phải nguy hiểm gì cũng đều có thể giải quyết dễ dàng.

Tuy nhiên, Vệ Phục Uyên vẫn quay đầu nhìn thoáng qua, mở miệng nhắc nhở: "Những thứ giống rắn đen đó sắp đuổi kịp rồi!"

Bắc Tuyền "Ừ" một tiếng.

Hai người vừa vặn đi qua khúc quanh hành lang, và phía trước chính là cầu thang họ cần tìm.

Bắc Tuyền không quay đầu lại, lấy từ trong ngực ra một nắm bột phấn, rải về phía một chậu lan điếu bên cầu thang.

"Phốc", bột phấn rơi xuống cây lan điếu.

Chậu cây xanh mướt và yếu ớt ấy lập tức giống như một cảnh quay nhanh được tua gấp vạn lần, cành lá sinh trưởng với tốc độ đáng kinh ngạc, gần như chỉ trong nháy mắt đã từ một chậu hoa nhỏ bằng hai bàn tay lớn lên thành cao nửa người.

Vệ Phục Uyên: "Vcl!"

Anh cảm thán: "Đây là Jinkela sao!?"

Thấy lan điếu gần như lấp kín lối vào cầu thang, Bắc Tuyền hài lòng cười: "Là đồ lặt vặt Gia Tân làm ra, vừa ra đến cửa nó đã bảo tôi mang theo một ít."

Bắc Tuyền dẫn Vệ Phục Uyên chạy lên lầu, vừa chạy, tay vẫn không ngừng bận rộn.

Vệ Phục Uyên nhìn kỹ, quả thực bội phục sát đất.

Người này còn đang vội vàng chạy trốn, sao lại có thời gian gấp máy bay giấy chứ!

Trên thực tế, Bắc Tuyền không chỉ gấp, mà còn gấp liền ba con.

Khi hai người chạy hết cầu thang, Bắc Tuyền cũng vừa vặn hoàn thành công việc thủ công của mình.

Cậu ném thành phẩm xuống cầu thang - ba con máy bay nhỏ gấp từ hoàng phù tức thì bay ra như sao băng.

Làm xong những điều này, Bắc Tuyền không còn nhìn ba con máy bay nhỏ đã phóng đi nữa, mà nắm lấy tay Vệ Phục Uyên, chỉ giải thích bốn chữ: "Kỳ địch lấy nhược!" (Đánh lừa kẻ địch bằng cách tỏ ra yếu thế) Dứt lời, liền kéo chặt Vệ Phục Uyên, tiếp tục chạy như bay.

Cùng lúc Bắc Tuyền thả máy bay giấy, Yamamoto Akihiko đang bị chậu lan điếu đột nhiên mọc lên ngăn cản.

Hắn bực bội nghiến răng, một tay vung lên, hơn mười đạo dịch sử liền bay lên.

Cành lá của chậu lan điếu vừa được Bắc Tuyền thúc sinh, chỉ cần dính vào những dịch sử được ngưng tụ từ âm khí, liền giống như ốc sên gặp muối, nhanh chóng mất nước, khô quắt, héo rũ, cuối cùng chỉ cần chạm nhẹ, liền vỡ thành bột phấn.

Những thực vật này thực ra căn bản không thể cản được Yamamoto Akihiko.

Nhưng điều Bắc Tuyền cần chỉ là tranh thủ thêm mười giây thời gian này mà thôi.

Ngay khi Yamamoto Akihiko loại bỏ chướng ngại vật lan điếu, hắn liền nhìn thấy ba đạo kim quang lướt qua trên đầu.

Hắn nhận ra đó là gì.

Giống như thức thần người giấy mà hắn sử dụng, đó là một loại bùa chú rất cơ bản, các thuật giả thường dùng để liên lạc, đưa tin.

Yamamoto Akihiko nhanh chóng suy nghĩ, tự cho rằng đã đoán được ý đồ của Bắc Tuyền.

Kể từ khi hai người bộc lộ thân phận cho nhau, trong vài lần giao đấu qua lại, Bắc Tuyền chủ yếu sử dụng các thuật pháp phòng ngự, lần tấn công duy nhất là phá hủy trận lửa tơ hồng của thuật thế thân rối bù nhìn của hắn.

Nếu ngay từ đầu Bắc Tuyền chỉ là vì không rõ thực lực đối thủ mà có chút giữ lại, vậy bây giờ họ đều bị Yamamoto Akihiko dồn đến mức này, tại sao lại không dùng sát chiêu để phản công chứ?

Yamamoto Akihiko suy nghĩ kỹ lưỡng, cảm thấy chỉ có một khả năng duy nhất, đó là thực lực đối phương thực sự kém xa mình, nên mới không chút do dự chọn cách chạy trốn khi hắn từng bước ép sát.

Đương nhiên, Yamamoto Akihiko bản tính vô cùng cẩn thận, dù hắn có tự tin đến đâu vào phán đoán của mình, vẫn luôn giữ lại bảy phần cảnh giác.

Cho đến khi hắn nhìn thấy Bắc Tuyền phóng ra những lá bùa truyền tin.

Là một thuật giả đầy tham vọng, Yamamoto Akihiko lấy bụng ta suy bụng người, ngay từ đầu đã cho rằng Bắc Tuyền, kẻ mạo danh Mang Bách Kiềm, chắc chắn là nhắm vào "Tù Thần".

Người đàn ông đó, hay nói đúng hơn là thế lực đứng sau hắn, đã bằng cách nào đó biết được sự tồn tại của "Tù Thần", sau đó lợi dụng cơ hội thừa kế di sản, lẻn vào đại trạch, ý đồ cướp "Tù Thần" từ tay Trần Đại Phát.

Nếu cái tên "Jason" giả đó có thể mang theo một người bạn trai giả, vậy hắn chẳng lẽ không thể có người giúp thứ hai, thứ ba hay thậm chí nhiều hơn sao?

Và giờ phút này, việc Bắc Tuyền thả ra ba chiếc máy bay giấy càng chứng thực suy đoán của Yamamoto Akihiko.

-- Không thể để hắn cầu viện bên ngoài!

Sát ý của Yamamoto Akihiko lên đến đỉnh điểm.

-- "Tù Thần" là của ta!

Ba cái bóng đen ba đuôi nhảy ra, nhanh hơn cả máy bay giấy.

Chúng đuổi theo như rắn độc vồ mồi, quấn chặt lấy máy bay giấy, trong chớp mắt liền xé nát chúng.

Đồng thời, Yamamoto Akihiko mang theo những dịch sử còn lại xông lên cầu thang, truy đuổi không ngừng.

Đợi đến khi Yamamoto Akihiko đuổi kịp Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên, điều hắn thấy là hai người dường như bị nhốt trong phòng.

Lúc đó, Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên đang đứng giữa phòng, trong phòng đã tế khởi trận pháp, tiếng chuông mỏng manh, dày đặc như mưa phùn, từng đợt từng đợt, cộng hưởng vang vọng, từng tiếng chấn động màng nhĩ.

Yamamoto Akihiko khi ở nhà thường xuyên tu tập các điển tịch thuật pháp cướp được từ Hoa Quốc năm xưa, cũng từng "luận bàn" với một số thuật giả Hoa Quốc, nên hắn rấthểu biết về phương diện này.

Hắn đứng trước cửa, dành vài giây quan sát kỹ trận pháp trong phòng.

-- Bốn góc đông nam tây bắc lấy đinh sắt, xương gà làm điểm tựa, lại lấy tơ hồng buộc chuông đồng vây quanh, tương tự với tứ phương trận, hẳn là thế cố thủ.

Yamamoto Akihiko nhanh chóng đưa ra phán đoán.

-- Hắn đang kéo dài thời gian!

Người Nhật Bản nheo đôi mắt phượng dài của mình, tàn nhẫn nhìn chằm chằm Bắc Tuyền.

Hắn không chắc đối phương có phải đã phát tín hiệu cầu cứu hay không, nên mới một mặt dùng các chiêu phòng ngự, ý đồ kéo dài thời gian.

Tuy nhiên, dù thế nào đi nữa, Yamamoto Akihiko có thể khẳng định rằng - để tránh bị giáp công khi viện binh đến, hắn phải nhanh chóng xử lý hai người này!

Hạ quyết tâm, Yamamoto Akihiko cũng dùng đến đòn sát thủ của mình.

Hắn lấy từ trong ngực ra một con dấu khắc tinh xảo thủ công, dùng ngón tay chấm mực, vẽ một ký hiệu ngôi sao năm cánh lên lá bùa, kết ấn tay, miệng lẩm bẩm.

Một đoạn chú ngữ niệm xong, hắn dùng ngón tay dính bùn đỏ chấm vào giữa ngôi sao năm cánh, một luồng lửa lam u tối bốc lên nhàn nhạt, lập tức nuốt chửng lá bùa không còn sót lại chút nào.

Chú pháp mà Yamamoto Akihiko sử dụng là một loại bị coi là cấm thuật trong các thuật dịch.

Trong truyền thừa của gia tộc Yamamoto, nó được gọi là "Thúc giục".

Đúng như tên gọi, nó dùng chú phù để kích thích dịch sử của người thi thuật, khiến chúng trở nên hung ác, bạo tàn hơn, như thể bị roi quất vậy.

Quả nhiên, ngay khoảnh khắc ngọn lửa lam thiêu rụi, thân hình của những dịch sử sau khi bị "Thúc giục" đã to lớn gấp đôi rõ rệt bằng mắt thường.

Chúng như bầy rắn cuồng loạn, lần lượt bắn về phía bốn góc của tứ phương trận, điên cuồng tấn công "đầu trận tuyến" được tạo thành từ đinh sắt và xương gà.

"Hoa!"

"Lách cách!"

"Đùng!"

Đinh sắt và xương gà trong cuộc tấn công điên cuồng của dịch sử bắt đầu lỏng lẻo, gãy vụn, có một số thậm chí trực tiếp bay ra khỏi tường.

Bốn góc của pháp trận bắt đầu lung lay sắp đổ.

Trong khi Yamamoto Akihiko phá hoại trận pháp, Bắc Tuyền cũng không hề nhàn rỗi.

Cậu hóa ra Bút Khuynh Quang Vạn Tượng, lấy huyết làm môi, không ngừng vẽ phù.

Để tránh làm Yamamoto Akihiko phát hiện ý đồ của mình, Bắc Tuyền lại một lần nữa sử dụng chú phù kiểu lồng ghép độc đáo do mình sáng tạo.

Hơn nữa, so với những gì cậu đã dùng ở thôn Huyền Môn, lần này, phù chú của cậu được tạo ra với sự thay đổi tinh xảo, phức tạp hơn, tách văn tự phù chú thực sự cần thiết thành ba phần, rồi lồng ghép vào một chú phòng ngự.

Đương nhiên, những văn tự phù chú tinh xảo và phức tạp như vậy không tránh khỏi việc khiến cậu hao phí nhiều tâm lực hơn, nhưng Bắc Tuyền biết rõ, tình trạng cơ thể của mình đã không cho phép cậu thử lần thứ hai.

Nếu không thể một đòn chí mạng, thì cậu cũng chỉ có thể tế ra Plan A trước tiên.

Bắc Tuyền hạ bút tuy gấp, nhưng tay lại rất ổn.

Nét bút chú phù trên không trung phiêu dật, đầu bút lông sắc bén, phong cách tổng thể viên nhu linh động, trông rất tự do, phóng khoáng, nhưng lại ẩn chứa thế mạnh mẽ, như thể hoàn toàn không bị tình thế nguy cấp đang cận kề quấy rầy.

"Rắc!"

Phía bắc chính diện phòng, cây đinh sắt cuối cùng cũng bung ra.

Bốn chân thiếu một, toàn bộ tứ phương trận giống như bong bóng xà phòng bị chọc thủng, trong khoảnh khắc sụp đổ, Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên cũng hoàn toàn bại lộ trong phạm vi tấn công của dịch sử.

Hơn mười đạo bóng đen như dã thú đói khát, mắt đỏ ngầu, nhào về phía Bắc Tuyền và Vệ Phục Uyên.

Phù chú của Bắc Tuyền vừa vặn đặt nét bút cuối cùng vào lúc này.

Thấy bóng đen ập tới, Vệ Phục Uyên hoảng loạn, căn bản không kịp nghĩ nhiều, ôm chặt Bắc Tuyền, che chắn toàn thân cậu trong lòng mình.

Trước khi nuốt chửng hai người, dịch sử đã lao vào chú văn mà Bắc Tuyền vừa vẽ.

Đỏ và đen quấn quýt vào nhau.

Yamamoto Akihiko mở to hai mắt, không chớp mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, trái tim đập thình thịch, vừa căng thẳng vừa hưng phấn.

Hắn đang chờ xem những dịch sử mà hắn đã mất ròng rã 5 năm để thu thập và luyện chế sẽ phá tan lá bùa hộ mệnh mà Bắc Tuyền vội vàng vẽ ra, sau đó nuốt chửng hai người thành một cái hồ lô máu không còn tai mắt mũi miệng...

Đô Thị, Linh Dị, Đam Mỹ, Trinh Thám, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/ngNhi14
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28-1 Chương 28-2 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »