Kỷ Thiên Hành nói năng đầy hùng hồn và lý lẽ, cũng giúp hơn một trăm tướng sĩ thêm phần tự tin.
Người của Thanh Nguyệt Đường lại bắt đầu thì thầm bàn tán, lòng đã muốn thối lui.
Dù sao trong lòng họ đều hiểu rõ, Nhị điện chủ đã không tiếc thân hành đến tận Thất Nguyệt Sơn, hao phí biết bao thời gian mới chiêu mộ được Bát Nhã Thần Đế.
Nếu vì chuyện này mà chọc giận Bát Nhã Thần Đế, khiến Bát Nhã Thần Đế đổi ý, Nhị điện chủ nhất định sẽ nghiêm trị người của Thất Nguyệt Sơn.
Đặc biệt là những "kẻ đầu sỏ" như bọn họ, kết cục tất nhiên sẽ vô cùng thê thảm.
Nhất thời, năm mươi tộc dân của Thanh Nguyệt Đường rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, do dự không quyết.
Nhìn thấy phản ứng này của họ, bảy vị thần tướng và hơn một trăm tướng sĩ càng thêm tự tin, dáng vẻ vô cùng hiên ngang, khí thế bừng bừng.
"Ha ha ha... Không còn gì để nói nữa đúng không? Lúc nãy các người chẳng phải kiêu ngạo lắm sao?"
"Lũ đạo đức giả xảo quyệt kia, nếu biết điều thì mau cút xéo đi!"
"Trước đó các người chẳng phải tỏ ra rất rộng lượng và nhiệt tình sao? Đã nói quanh Thất Nguyệt Sơn nơi nơi đều là thiên tài địa bảo, vậy các người đi tìm nơi khác đi, mảnh linh mạch bảo địa này là của chúng ta!"
Sự do dự của tộc dân Thanh Nguyệt Đường càng thổi bùng ngọn lửa kiêu ngạo của các tướng sĩ.
Thiên tài địa bảo đầy đất, khoáng mạch trân hi dưới lòng đất cũng kích thích mạnh mẽ đến thần kinh của các tướng sĩ, khiến lòng tham của họ đạt đến cực điểm.
Lúc này, các tướng sĩ tâm trạng kích động, tinh thần hưng phấn, sớm đã quên sạch mệnh lệnh mà Bát Nhã Thần Đế ban xuống trước khi rời đi.
Còn mấy chục tộc dân Thanh Nguyệt Đường vốn đã đầy bụng uất ức và bi phẫn, nay thấy đối phương diễu võ dương oai như thế, lồng ngực lại càng muốn nổ tung vì tức giận.
Nhiều tộc dân không kiềm chế nổi cơn giận, đã triệu ra thần binh đao kiếm, muốn trừng trị đám tướng sĩ dưới trướng Kỷ Thiên Hành.
Những tộc dân Thanh Nguyệt Đường này chưa từng trải qua chiến tranh và chém giết thù hận.
Dù họ triệu ra đao kiếm thần binh, cũng chỉ muốn đánh cho đối phương một trận để hả giận, dạy cho đối phương một bài học mà thôi.
Thế nhưng, các tướng sĩ mà Kỷ Thiên Hành mang tới hầu hết đều đến từ Thần Giới và các đại tinh vực.
Đây đều là những tinh nhuệ bò ra từ đống xác chết biển máu, kẻ nào mà chẳng dày dạn trăm trận mạc, giết địch vạn người?
Trong mắt bọn họ, đối phương dám triệu ra đao kiếm thần binh thì đó chính là muốn mở cuộc huyết chiến.
Họ tự cho rằng mình có lý, lại chiếm ưu thế, làm sao có thể chịu thua?
"Ha ha ha... Lũ nhóc ranh Thanh Nguyệt Đường rốt cuộc cũng lộ ra bộ mặt thật rồi sao?"
"Nói lý không lại chúng ta, liền muốn động thủ chém giết à?"
"Đừng tưởng các người đều là Thần Vương thì chúng ta sẽ sợ, cùng lắm thì đánh một trận, xem mạng ai cứng hơn!"
"Muốn động thủ đúng không? Vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí!"
Hai bên gầm thét, cãi vã, nộ khí và sát cơ không ngừng tăng vọt.
Mặc dù hai vị chấp sự của Thanh Nguyệt Đường liên tục nhắc nhở tộc dân, chưa đến vạn bất đắc dĩ tuyệt đối không được động thủ chém giết.
Bảy vị Thần Vương và hơn một trăm tướng sĩ cũng ghi nhớ lời dặn dò của Tả nguyên soái, không được gây chuyện sinh sự.
Nhưng cục diện trong sân ngày càng căng thẳng, dưới bầu không khí lửa giận ngút trời, không ai có thể giữ được lý trí và sự tỉnh táo.
Cuối cùng, có hai tộc dân Thanh Nguyệt Đường không nhịn nổi cơn giận, vung đao kiếm lao lên tấn công, muốn dạy dỗ mấy tên tướng sĩ vô cùng kiêu ngạo trước mặt.
Một khi ánh đao bóng kiếm đã lóe lên, thần quang chói mắt mang theo thần lực cuộn trào đổ ập về phía mấy tên tướng sĩ kia, những người khác đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Thế là, hàng chục tướng sĩ đồng loạt ra tay, vung vẩy đao kiếm thần binh, thi triển tuyệt học thần thông vây công mấy tộc dân Thanh Nguyệt Đường đó.
Thần thông của hai bên va chạm vào nhau, bộc phát ra những tiếng nổ "ầm ầm" vang trời, bắn ra muôn vàn mảnh vỡ thần quang ngập trời.
Động tĩnh khổng lồ làm rung chuyển cả vùng đất xung quanh mấy ngàn dặm.
Trong mảnh vỡ thần quang ngập trời và bụi đất tung bay, mấy vị thần tướng hô hào tướng sĩ dưới trướng, ra lệnh cho họ giữ kiềm chế, nhanh chóng lùi lại, tránh xa chiến trường.
Hai vị chấp sự của Thanh Nguyệt Đường cũng đầy vẻ lo lắng quát tháo, ra lệnh cho tộc dân dưới trướng dừng tay.
Nhưng đáng tiếc, hai bên đã giao thủ, lại đều có thương vong, ai có thể nén giận mà dừng tay cho được?
Lại là một đợt thần quang bay múa, tiếng nổ chấn thiên của cuộc giao phong.
Lần này không chỉ có hơn hai mươi tướng sĩ bị đánh bị thương, ngay cả ba tộc dân Thanh Nguyệt Đường cảnh giới Thần Vương cũng bị đánh đến mức trọng thương thổ huyết.
Mặc dù đám tướng sĩ kia có rất nhiều người chỉ có thực lực cảnh giới Thần Quân, nhưng bọn họ lại đông người nhất.
Kỷ Thiên Hành lại có tâm muốn làm cho chuyện này rùm bén lên, liền âm thầm ra tay độc ác, thi triển một vài thủ đoạn nhỏ, khiến những tộc dân Thanh Nguyệt Đường cảnh giới Thần Vương kia đương nhiên không chống đỡ nổi.
Nhìn thấy cuộc chém giết của hai bên có xu hướng mở rộng hơn, tình trạng thương vong cũng đang trầm trọng thêm, hai vị chấp sự của Thanh Nguyệt Đường vô cùng lo lắng, liên tục ra lệnh cho tộc dân dưới trướng rút lui.
Về phía Kỷ Thiên Hành, ngoài mặt hắn cũng hô hào, ra lệnh cho các tướng sĩ rút lui, không được phép ra tay nữa.
Nhưng khi năm mươi tộc dân của Thanh Nguyệt Đường chuẩn bị rút khỏi chiến trường, Kỷ Thiên Hành đã âm thầm đẩy thuyền xuôi nước, tăng thêm mười lần uy lực cho thần thông mà hai vị thần tướng thi triển.
Thế là, kèm theo một tiếng nổ lớn "ầm đoàng", ba tộc dân Thanh Nguyệt Đường bị thần quang tăng vọt uy lực cuốn lấy, tại chỗ tan xương nát thịt, mất mạng ngay lập tức!
Mặc dù hai bên xảy ra xung đột và chém giết, nhưng nếu chỉ dừng lại ở mức bị thương, không xuất hiện tử vong thì vẫn còn dễ nói chuyện.
Nhưng bây giờ đã khác rồi, có ba tộc dân Thanh Nguyệt Đường đã bị giết.
Chuyện này lập tức đổ bể, náo loạn thực sự rồi!
Các tướng sĩ dưới trướng Kỷ Thiên Hành chủ động dừng tay, vẻ mặt phức tạp nhìn tộc dân Thanh Nguyệt Đường.
Có người tinh thần phấn chấn, hả dạ vô cùng.
Cũng có người thầm hối hận, lo lắng chuyện làm lớn rồi sẽ bị Tả nguyên soái nghiêm trị.
Tộc dân Thanh Nguyệt Đường thì vô cùng bi phẫn, nhưng lại vô cùng bất lực, trong lòng tràn ngập oán hận và sát ý.
Họ không thể chấp nhận sự vô sỉ, ngang ngược và tàn bạo của đối phương, cũng đau lòng trước cái chết của đồng bạn.
Thế nhưng, để cố toàn đại cục, không để mâu thuẫn hai bên phát triển thành chiến tranh, bọn họ chỉ có thể tạm thời nén giận ngậm bồ hòn.
Họ đành phải từ bỏ mảnh linh mạch bảo địa này, dìu đỡ những người bị thương, bay về phía xa.
Trước khi rời đi, hai vị chấp sự còn giận dữ hét lên: "Chuyện ngày hôm nay, chúng ta ghi nhớ kỹ rồi!
Các người cứ đợi đấy, giết tộc dân của chúng ta, chuyện này tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu!"
"Thanh Nguyệt Đường chúng ta lấy lòng thành đối đãi các người, các người lại tàn sát đồng bào của chúng ta!
Sự nhẫn nại của chúng ta là có giới hạn, các người phải trả giá đắt!"
Sau khi bỏ lại hai câu nói đầy hằn học này, người của Thanh Nguyệt Đường nhanh chóng rời đi, trở về Thất Nguyệt Sơn trị thương.
Hơn nữa, họ phải đem quá trình và kết quả của sự việc bẩm báo lên Thanh Nguyệt Đường chủ, xin Thanh Nguyệt Đường chủ định đoạt, đòi lại công đạo cho người đã chết!
Hơn một trăm bốn mươi tướng sĩ dưới trướng Kỷ Thiên Hành cũng có mười mấy người mất mạng trong cuộc chém giết, còn có hơn ba mươi người bị thương nặng nhẹ khác nhau.
Sau khi người của Thanh Nguyệt Đường rời đi, mọi người dần tỉnh táo lại, cũng đầy rẫy bi phẫn.
"Đáng ghét! Rõ ràng là người của Thanh Nguyệt Đường động thủ trước, vậy mà còn muốn ngậm máu phun người đổ oan cho chúng ta!"
"Bọn họ chết ba người liền mang vẻ mặt thù sâu hận lớn, hận chúng ta thấu xương.
Nhưng chúng ta cũng chết mất mười mấy người anh em cơ mà!
Ai đến đền mạng cho họ đây?"
"Mặc dù Thần Đế đại nhân trước khi đi đã năm lần bảy lượt dặn dò chúng ta không được gây chuyện sinh sự.
Nhưng Thanh Nguyệt Đường kiêu ngạo bạt mạng như thế, chúng ta làm sao có thể ngậm bồ hòn làm ngọt?"
"Hừ! Bọn họ không chịu bỏ qua sao? Chúng ta cũng sẽ không tha thứ cho bọn họ đâu!"