Những binh sĩ bình thường sẽ không quá cấp thiết muốn tìm hiểu về Khởi Nguyên Tinh.
Họ coi Bát Nhã Thần Đế, Xích Hà Thần Vương làm chỗ dựa, chỉ cần tuân mệnh hành sự là được.
Dù sao khi đến thế giới xa lạ này, họ là nền tảng thế lực, là những dũng sĩ trung thành nhất của Bát Nhã Thần Đế, tuyệt đối không thể bị bỏ rơi.
Nhờ có chỗ dựa vững chắc, các binh sĩ đều giữ tâm thái phục tùng sự sắp xếp và mệnh lệnh.
Nhưng Bát Nhã Thần Đế thì khác, chí hướng của nàng cao hơn trời, quyết không chấp nhận ăn nhờ ở đậu, chịu sự ràng buộc và quản chế của Không Minh Thần Điện.
Nhưng nàng mới đến Khởi Nguyên Tinh, buộc phải hạ thấp tư thái trước, làm rõ thế lực của Tứ Đại Thần Điện cùng tình hình của toàn bộ Khởi Nguyên Tinh.
Chỉ có như vậy, nàng mới có thể đưa ra lựa chọn phù hợp và đúng đắn nhất.
Dù sao, có hơn chín vạn binh sĩ đi theo, nàng phải tìm một lối thoát thỏa đáng cho họ.
Về phần Kỷ Thiên Hành, hắn cân nhắc còn xa hơn cả Bát Nhã Thần Đế.
Hắn không chỉ muốn làm rõ tình hình của Tứ Đại Thần Điện, mà còn phải dự đoán xem Bát Nhã Thần Đế sẽ đưa ra lựa chọn gì.
Sau đó, hắn còn phải thiết lập kế hoạch tương ứng, làm sao để nhổ tận gốc thế lực của Bát Nhã Thần Đế, cũng như đối phó với bốn vị Thần Đế còn lại.
Mà những kế hoạch này đều phải cố gắng tránh né Tứ Đại Thần Điện.
Nếu để Tứ Đại Thần Điện can dự vào, kết quả sẽ rất khó lường.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi hơn trăm tên thần tướng học được ngôn ngữ và văn tự của Khởi Nguyên Tinh, họ đều bận rộn truyền thụ lại cho các binh sĩ khác.
Chỉ có Kỷ Thiên Hành là không đi truyền thụ cho người khác, mà ôm lấy đống sách vở do chấp sự của Thanh Nguyệt Đường mang tới, chuyên tâm nghiên cứu.
Xích Hà Thần Vương phát hiện ra điểm bất thường này, liền nảy sinh chút hiếu kỳ với Kỷ Thiên Hành, đích thân đến gặp hắn để nói chuyện.
Kỷ Thiên Hành đã chuẩn bị sẵn lý do thoái thác, giải thích với Xích Hà Thần Vương: "Những gì chấp sự của Thanh Nguyệt Đường truyền thụ cho chúng ta chỉ là ngôn ngữ và văn tự cơ bản nhất, để chúng ta giao tiếp trôi chảy."
"Nhưng thế vẫn chưa đủ, chúng ta còn phải tìm hiểu lịch sử của tinh cầu này, cùng với cục diện thế lực hiện nay."
"Những thứ này họ sẽ không giảng dạy, chúng ta chỉ có thể tìm kiếm câu trả lời trong sách vở."
"Bất luận là chủng tộc trí tuệ nào, sử thư điển tịch luôn là một trong những phương thức quan trọng nhất để truyền thừa văn minh."
Xích Hà Thần Vương cũng đồng tình với quan điểm này của hắn, cho rằng lời hắn nói rất có lý, không nhịn được gật đầu tán thưởng: "Không ngờ ngươi lại có kiến thức như vậy, trước kia quả thực là bản tọa đã sơ suất."
"Đã như vậy, ngươi không cần đi truyền thụ cho binh sĩ nữa, cứ đi theo bên cạnh bản tọa đi."
"Bản tọa có rất nhiều sự vụ phải xử lý, không có quá nhiều thời gian rảnh rỗi để học tập và đọc điển tịch."
"Ngươi nghiên cứu thấu triệt rồi thì đến báo cáo với bản tọa."
Vô hình trung, Kỷ Thiên Hành coi như đã được thăng chức, quyền thế và địa vị tiến thêm một bước.
Có thể đi theo bên cạnh Xích Hà Thần Vương, đóng vai trò như một mưu sĩ, hắn cũng có thể tiếp xúc nhiều hơn với Bát Nhã Thần Đế và Đường chủ Thanh Nguyệt Đường.
Điều này càng có lợi cho kế hoạch và hành động của hắn, hắn tự nhiên đồng ý.
Thời gian một tháng sau đó, binh sĩ của toàn bộ hạm đội đều ở trong trạng thái học tập, nhanh chóng nắm vững văn tự và ngôn ngữ của Khởi Nguyên Tinh.
Kỷ Thiên Hành mỗi ngày đều đọc một lượng lớn sách vở, đến tối lại đi truyền thụ cho Xích Hà Thần Vương.
Sau khi đọc hết một đợt sách, Xích Hà Thần Vương sẽ mở lời với chấp sự của Thanh Nguyệt Đường để yêu cầu thêm nhiều điển tịch hơn.
Nhờ vậy, Kỷ Thiên Hành đọc nhiều hơn, học nhiều hơn bất kỳ ai.
Qua một tháng, ngay cả sự hiểu biết của Bát Nhã Thần Đế về Khởi Nguyên Tinh cũng không sâu sắc bằng hắn.
Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đều chung sống với Xích Hà Thần Vương dưới thân phận "Phi Dương Thần Vương", biểu hiện vô cùng tự nhiên.
Mặc dù trên danh nghĩa hắn là tướng lĩnh thân tín của Xích Hà Thần Vương, nhưng trong lúc tiếp xúc thực tế, hắn biểu hiện không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Thậm chí, trong quá trình truyền thụ tri thức cho Xích Hà Thần Vương, kiến thức độc đáo và tấm lòng rộng mở vô tình lộ ra của hắn còn khiến Xích Hà Thần Vương cảm thấy khâm phục và tán thưởng.
Tiếp xúc lâu ngày, Xích Hà Thần Vương đặc biệt thưởng thức và trọng dụng hắn, thậm chí quên đi thân phận của nhau, đối xử giống như những người bạn hơn.
Dù cho ngoại hình của "Phi Dương Thần Vương" rất bình thường, thực lực cảnh giới cũng vô cùng phổ thông.
Nhưng sự tự tin, tầm nhìn và kiến giải tự nhiên lộ ra của hắn đều mang theo khí chất và mị lực độc đáo, khiến Xích Hà Thần Vương ngày càng tôn trọng hắn.
Các thần vương tướng lĩnh khác nhìn Phi Dương Thần Vương và Xích Hà Thần Vương ngày ngày hình bóng không rời thì vô cùng ngưỡng mộ và đố kỵ.
Thậm chí, có vài thần tướng sau lưng còn châm ngòi ly gián, vu khống và bôi nhọ Phi Dương Thần Vương.
Nhưng Xích Hà Thần Vương không thèm để tâm, còn xử phạt những thần tướng đó, cho rằng họ có tâm cơ khó lường, đố kỵ người tài.
Chuyện này không làm rùm bén lên, chỉ gây ra một chút sóng gió nhỏ.
Bát Nhã Thần Đế biết được chuyện này, cũng vờ như vô ý tìm Xích Hà Thần Vương bàn việc để dò xét xem rốt cuộc là có chuyện gì.
Khi đó, Kỷ Thiên Hành và Xích Hà Thần Vương đang ở trong thư phòng truyền đạo thụ nghiệp.
Hai người ngồi nghiêm chỉnh, ở giữa đặt một chiếc án thư, bên trên để vài cuốn cổ tịch, Kỷ Thiên Hành đang giảng bài cho Xích Hà Thần Vương.
Xích Hà Thần Vương nghe đến xuất thần, ánh mắt nhìn Kỷ Thiên Hành cũng vô cùng nhu hòa, mang theo ý vị thưởng thức đậm nét.
Bát Nhã Thần Đế đứng ngoài cửa, cố ý thu liễm tung tích và khí tức, âm thầm quan sát một lát.
Nhìn thấy phản ứng của Xích Hà Thần Vương, lại nhìn "Phi Dương Thần Vương" thao thao bất tuyệt, giảng giải cặn kẽ về một số sự kiện lịch sử, trong lòng nàng bỗng nhiên có chút cảm thán.
"Tính cách của Xích Hà giống ta, xưa nay cô ngạo thanh lãnh, tự thị thanh cao, kẻ tầm thường khó lòng lọt vào mắt xanh."
"Nàng ở Thần giới quản lý Hỗn Độn đại lục nhiều năm như vậy, dưới trướng cũng chưa từng xuất hiện quân sư hay năng thần."
"Nay ở chỗ này, nàng lại trọng dụng và thưởng thức Phi Dương Vực chủ như thế."
"Nhìn Phi Dương Vực chủ kia, quả thực cũng là một nhân tài, chỉ là trước kia bị vùi lấp."
"Tuy nhiên, Xích Hà chớ có động lòng phàm trần mới tốt..."
Bát Nhã Thần Đế là thủ lĩnh của mười vạn binh sĩ, là sự tồn tại như bậc đế vương.
Dù nàng có lo lắng Xích Hà Thần Vương động lòng phàm với "Phi Dương Thần Vương", nàng cũng không hẹp hòi đi phá hoại mối quan hệ hòa hợp giữa hai người.
Nàng vờ như không có chuyện gì xảy ra, lặng lẽ rời khỏi thư phòng của Xích Hà Thần Vương.
Xích Hà Thần Vương hoàn toàn không hay biết gì về điều này, nhưng Kỷ Thiên Hành đang giảng bài thì trong lòng biết rõ mười mươi.
Hắn không hề lộ ra vẻ dị thường, tiếp tục giảng giải cho Xích Hà Thần Vương: "Tính đến thời điểm hiện tại, vị thần linh có tuổi thọ lớn nhất có thể truy cứu được trên Khởi Nguyên Tinh đã có mười vạn năm thọ nguyên."
"Địa vị của vị cường giả đó là tôn quý nhất, Tứ Đại Thần Điện đều vô cùng cung kính với vị ấy, tôn xưng một tiếng Lão Tổ."
"Nghe nói, vị Lão Tổ đó không phải là thổ dân của Khởi Nguyên Tinh, mà đến từ Thần giới, tiến vào tinh cầu này từ mười vạn năm trước."
"Chúng ta đều biết, Khởi Nguyên Tinh bị sương mù hỗn độn bao phủ, buộc phải phá vỡ sương mù mới có thể tiến vào."
"Kể từ khi vị Lão Tổ đó phá vỡ sương mù, trong bảy vạn năm sau đó, lại có nhiều cường giả lục tục tiến vào tinh cầu này, họ đã sáng lập ra Tứ Đại Thần Điện."
"Hiện nay sinh linh trên Khởi Nguyên Tinh đại khái chia làm hai loại."
"Một loại là những kẻ ngoại lai như chúng ta, được gọi là Hồng tộc."
"Loại còn lại chính là thổ dân sinh ra từ Khởi Nguyên Tinh, có những loài là do vạn vật thiên địa sinh ra linh trí, tiến hóa thành tinh quái."
"Mặc dù ngoại hình và huyết mạch của họ khác nhau, giống như các chủng tộc khác nhau, nhưng họ được gọi chung là Hoang tộc..."