Tại một tòa cô phong trong sơn môn Huyễn Nhật Tông, bên trong một trạch viện cổ kính tao nhã.
Lục trưởng lão đích thân đi tới ngoài cửa phòng của Kiếm Thần và phu nhân, biểu cảm và ánh mắt đều có chút khẩn trương, dáng vẻ vô cùng cẩn trọng.
Dù bà không biết Kiếm Thần đại nhân và phu nhân ở trong phòng mấy ngày nay không lộ diện rốt cuộc đang làm gì, nhưng bà nghĩ, chắc chắn không liên quan đến những chuyện phàm nhân thường nghĩ.
Vợ chồng Kiếm Thần chắc chắn đang tu luyện, dù không phải vận công tu luyện thì đa phần cũng là đang đàm kinh luận đạo.
Ừm... bây giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này.
Lục trưởng lão định thần lại, hít sâu một hơi, lúc này mới lấy hết can đảm hô lên: "Kiếm Thần đại nhân, Tông chủ bổn môn có việc cầu kiến!"
Hô xong, bà lặng lẽ đứng ngoài cửa, trong lòng thấp thỏm chờ đợi hồi âm của Kiếm Thần đại nhân.
Mặc dù Tông chủ không nói rõ là vì chuyện gì mà tới tìm Kiếm Thần, nhưng bà quan sát sắc mặt Tông chủ, cũng cảm thấy lúc này quấy rầy Kiếm Thần rất có thể sẽ mạo phạm đến hai vị.
Thế nhưng, lệnh của Tông chủ khó trái, dù Kiếm Thần có nổi giận trách mắng, bà cũng chỉ đành chịu.
Thời gian chỉ ba hơi thở ngắn ngủi, nhưng lại dài đằng đẵng như ba canh giờ. Cuối cùng, trong phòng truyền ra tiếng của Kiếm Thần, bình tĩnh lại ôn hòa, trong nháy mắt khiến trái tim treo lơ lửng của Lục trưởng lão rơi xuống bụng.
"Để hắn đợi ở thư phòng."
Lục trưởng lão đầy lòng vui mừng, vội vàng nói một tiếng tuân lệnh, liền xoay người rời đi, đến báo kết quả cho Huyễn Nhật Tông chủ.
Huyễn Nhật Tông chủ biết Kiếm Thần nguyện ý gặp mình, cũng thầm thở phào một hơi. Tuy rằng việc để Lê Nguyên bái kiến Kiếm Thần chưa chắc đã nhận được sự đồng ý của ngài, nhưng hiện tại xem ra, ông đã bước được bước đầu tiên của sự thành công.
Mang theo tâm trạng vừa thấp thỏm vừa mong đợi, Huyễn Nhật Tông chủ đi tới thư phòng chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, Kiếm Thần vận bạch bào, đội ngọc quan liền bước vào thư phòng. Huyễn Nhật Tông chủ vội vàng đứng dậy hành lễ, Kiếm Thần phất tay ra hiệu không cần đa lễ, rồi ngồi xuống ghế thái sư.
"Ngươi tới gặp bổn tọa lúc này, là vì chủ sự của bốn thế lực kia đã tới rồi sao?"
Kỷ Thiên Hành cũng không lãng phí thời gian, đi thẳng vào vấn đề.
Huyễn Nhật Tông chủ giật mình, vội vàng khom người hành lễ, nói: "Đại nhân anh minh, đúng là như vậy."
Kỷ Thiên Hành nhướng mày, nói: "Gần nơi này nhất là Lê tộc, tộc trưởng tên là Lê Nguyên đúng không? Nếu bổn tọa không nhớ lầm, tính cách Lê Nguyên khá thô lỗ, thẳng thắn. Có phải hắn bảo ngươi tới tìm bổn tọa, muốn sớm được gặp bổn tọa không?"
Nghe Kỷ Thiên Hành nói vậy, Huyễn Nhật Tông chủ trong lòng vô cùng khâm phục, vội gật đầu: "Đại nhân, tình hình đúng là như thế! Lê Nguyên kia là kẻ nóng tính, cũng là người ruột để ngoài da không chút tâm cơ, nhưng bản tính không xấu, xin đại nhân đừng trách tội..."
Huyễn Nhật Tông chủ khâm phục khả năng suy luận của Kiếm Thần, nhưng không nắm chắc thái độ của đối phương, nên mới biện giải vài câu cho Lê Nguyên. Như vậy, dù Kiếm Thần có nổi giận, muốn quở trách hay mắng nhiếc Lê Nguyên, chắc cũng sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.
Nào ngờ, Kiếm Thần không hề giống như dự đoán của Huyễn Nhật Tông chủ là sẽ nhíu mày, lộ ra vẻ không vui rồi quở trách. Kiếm Thần chỉ nhướng mày, suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
"Được, đưa hắn tới gặp bổn tọa."
Kỷ Thiên Hành thần sắc thản nhiên, giọng điệu bình tĩnh nói ra câu này.
Huyễn Nhật Tông chủ chết lặng tại chỗ, có chút ngây người, còn tưởng mình nghe nhầm. Ông không tài nào tin nổi, Kiếm Thần không những không tức giận mà còn đồng ý yêu cầu của Lê Nguyên!
Điều này không đúng! Trước kia khi Kiếm Thần thu phục Hạo Thiên đại lục và Luân Hồi đảo, chẳng phải đều tiếp kiến đông đảo chủ sự cùng một lúc sao? Biết rõ tộc trưởng, tông chủ và các các chủ của ba thế lực còn lại sẽ lần lượt đến trong vài ngày tới, sao ngài có thể tiếp kiến Lê Nguyên trước?
Nhất thời, Huyễn Nhật Tông chủ đứng ngây ra tại chỗ, thần trí thất lạc. Ông chợt phát hiện, những quy tắc mà ông đúc kết được từ việc nghiên cứu kỹ lưỡng sự tích của Kiếm Thần trước đây, dường như không còn hiệu nghiệm nữa. Phong cách hành sự của Kiếm Thần thật sự khiến người ta không thể đoán thấu!
Lúc này, Kỷ Thiên Hành thấy Huyễn Nhật Tông chủ ngẩn người, liền nhướng mày hỏi: "Có vấn đề gì sao?"
Huyễn Nhật Tông chủ lúc này mới hoàn hồn, vội lắc đầu: "Không! Đương nhiên không có vấn đề gì, thuộc hạ chỉ là... chỉ là thay Lê Nguyên thấy vui mừng, đa tạ đại nhân!"
Với trí tuệ của Kỷ Thiên Hành, làm sao có thể không nhìn ra sự khác lạ của Huyễn Nhật Tông chủ? Ông lập tức đoán được tâm tư của đối phương, khóe miệng nở một nụ cười, hỏi: "Có phải cảm thấy rất kinh ngạc, rất bất ngờ? Ngươi vốn tưởng rằng hôm nay bổn tọa sẽ không gặp Lê Nguyên, nhất định phải đợi ba vị tộc trưởng, tông chủ và các chủ còn lại tới đủ mới cùng lúc tiếp kiến? Giống như lúc bổn tọa thu phục Hạo Thiên đại lục và Luân Hồi đảo, làm vậy mới tỏ ra công bằng chính trực?"
Tâm tư của Huyễn Nhật Tông chủ bị Kỷ Thiên Hành nói trúng phóc. Điều này khiến ông vừa chấn động vừa có chút hổ thẹn, chỉ đành cười gượng.
"Trí tuệ của đại nhân như biển sâu, thuộc hạ thật sự vô cùng khâm phục!"
Khóe miệng Kỷ Thiên Hành vẫn giữ nụ cười, lại hỏi tiếp: "Ngươi có phải không nghĩ ra, tại sao bổn tọa lại thay đổi quy tắc trước đó, nguyện ý gặp Lê Nguyên không?"
Huyễn Nhật Tông chủ quả thực có nghi vấn này, nhưng Kiếm Thần không nói ra, ông tuyệt đối không dám mạo muội hỏi, chỉ định bụng sẽ âm thầm suy ngẫm. Nay Kiếm Thần đã chủ động nhắc tới, ông đương nhiên không thể phủ nhận, cười làm lành nói: "Thuộc hạ ngu dốt, xin đại nhân chỉ điểm bến mê."
Kỷ Thiên Hành thu lại nụ cười, chân thành nói: "Trước khi bổn tọa đặt chân tới Thương Thiên đại lục, nơi này đã sớm rơi vào cảnh chim sợ cành cong, gió thổi cỏ lay cũng tưởng quân địch. Thiên Vũ Thần Vương sớm đã chuẩn bị tâm lý, thậm chí triệu tập toàn bộ binh lực, phòng thủ nghiêm ngặt. Cho nên, trận chiến Nam Phong chiến soái đánh Huyễn Nhật phúc địa trước đó, bổn tọa trực tiếp hiện thân, không hề che giấu tung tích. Bởi vì, dù bổn tọa có giấu cũng vô ích. Chỉ cần Huyễn Nhật Tông bình an vô sự, Nam Phong chiến soái cùng một vạn đại quân bị tiêu diệt, Thiên Vũ Thần Vương liền có thể khẳng định là bổn tọa ra tay. Không chỉ hắn, toàn bộ cường giả và thế lực trên Thương Thiên đại lục đều có thể đoán ra."
Huyễn Nhật Tông chủ gật đầu tỏ ý đã hiểu, tiếp tục lắng nghe.
Kỷ Thiên Hành giải thích tiếp: "Đã bổn tọa quang minh chính đại hiện thân, thì Thiên Vũ Thần Vương chắc chắn rất nóng nảy, lòng như lửa đốt. Trước mặt hắn chỉ có hai lựa chọn, hoặc là dốc toàn lực tới đánh Huyễn Nhật phúc địa, tìm cách giết bổn tọa trước khi bổn tọa tập hợp được thế lực. Hoặc là án binh bất động, tiếp tục tăng cường phòng ngự và cảnh giới, đợi trận quyết chiến cuối cùng. Nhưng cái chết của Nam Phong chiến soái và một vạn đại quân khiến Thiên Vũ Thần Vương tổn thất nặng nề, lại mất hết thể diện. Với bản tính của hắn, chắc chắn sẽ không nhẫn nhịn, nhất định phải tìm cách báo thù, gỡ gạc lại một ván mới có thể chấn hưng uy phong. Hắn không dám tới đánh Huyễn Nhật Tông, quyết chiến với bổn tọa, vậy ngươi đoán xem hắn sẽ ra tay với ai?"
Nghe tới đây, Huyễn Nhật Tông chủ ngẩn người, ngay sau đó thân thể chấn động, hai mắt trợn tròn.
"Lê tộc, Phong Tầm tộc, Diễn Quang Tông và Thập Phương Các! Thiên Vũ Thần Vương sẽ ra tay với bốn thế lực bọn họ! Đại nhân anh minh, thuộc hạ đã hiểu!"