Sự hợp tác giữa hai bên cứ như thế mà sơ sài đạt thành bước đầu.
Tâm trạng của Phong Ẩn hội trưởng rất phức tạp, vừa phấn khích mong chờ, lại vừa có chút thấp thỏm lo âu.
Ông ta sống cả đời đã hơn vạn năm, có thể trở thành Đỉnh phong Thần quân, sáng lập nên cơ nghiệp to lớn của Phong Ẩn hội, đủ thấy tâm tư kín đáo và thủ đoạn cao cường.
Thế nhưng chuyện tối nay thực sự quá hoang đường.
Đừng nói là người khác không tin, ngay cả bản thân ông ta cũng khó mà tin nổi.
"Cả đời lão phu làm việc luôn nổi tiếng là cẩn trọng, sao đêm nay lại lỗ mãng, bốc đồng đến thế?
Thực lực của ba người này quả nhiên mạnh mẽ, nhưng lão phu không chỉ đồng ý hợp tác mà trong lòng còn rất mong chờ.
Chẳng lẽ lão phu dừng chân ở cảnh giới Đỉnh phong Thần quân quá lâu, nên tâm cảnh cũng bị ảnh hưởng rồi sao?"
Suy đi tính lại, Phong Ẩn hội trưởng vẫn quyết định lấy hết can đảm để hỏi danh tính của Kỷ Thiên Hành và hai người kia.
"Cái đó... vị công tử này, lão phu mạo muội xin hỏi, tôn hiệu của ngài là gì?
Ngài đừng hiểu lầm, lão phu không có ý gì khác.
Chỉ là ba vị giả làm khách khanh của Phong Ẩn hội, sớm muộn gì cũng sẽ đụng mặt bốn thế lực còn lại, hơn nữa lão phu cũng cần phải giải trình với thuộc hạ của mình.
Nếu đến danh hiệu của các vị mà cũng không biết thì e là quá..."
Nham Khắc vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, lườm Phong Ẩn hội trưởng một cái: "Ông già này sao lại lải nhải thế? Ông là cái thá gì? Có tư cách gì mà hỏi danh hiệu của công tử?"
Phong Ẩn hội trưởng uất ức trong lòng nhưng không dám biểu lộ chút bất mãn nào, chỉ đành tạ lỗi với Nham Khắc.
Kỷ Thiên Hành lại rất thấu tình đạt lý, lên tiếng giải vây cho Phong Ẩn hội trưởng: "Đối ngoại cứ xưng hô với bản vương là Kỷ công tử là được."
Còn về Triều Thanh Ngọc và Nham Khắc, chàng không giới thiệu, dù sao cũng chẳng cần thiết.
Phong Ẩn hội trưởng vội vàng cúi người hành lễ cảm ơn: "Đa tạ Kỷ công tử thông cảm, lão phu thay mặt toàn thể Phong Ẩn hội cảm kích sự giúp đỡ và đề bạt của ngài, hoan nghênh ngài gia nhập Phong Ẩn hội."
Kỷ Thiên Hành phất phất tay, nói: "Được rồi, chuyện này cứ quyết định vậy đi.
Chúng ta cứ đợi ở đây, ông đi chuẩn bị những việc liên quan đi.
Ngày mai chúng ta sẽ cùng xuất phát với các người."
Phong Ẩn hội trưởng vội vàng cúi đầu tuân lệnh, nói lời cáo từ rồi lui ra khỏi mật thất.
Vừa xoay người rời khỏi mật thất, ông ta liền dừng bước, lộ vẻ cười khổ trên mặt, thầm lẩm bẩm: "Ta đúng là già lẩm cẩm rồi!
Đó là nơi cơ mật trọng yếu của hội, là mật thất ta bế quan tu luyện mà.
Ta đúng là hồ đồ, lại nhường mật thất cho ba người lạ mặt ở lại bên trong... ai!"
Nhưng gạo đã nấu thành cơm, ông ta không thể quay lại mời Kỷ Thiên Hành và hai người kia rời đi được.
Trước mắt chỉ đành sai đâu sửa đó, hy vọng đừng xảy ra chuyện gì rắc rối.
Ôm suy nghĩ đó, Phong Ẩn hội trưởng bước nhanh rời khỏi địa cung để đi thông báo cho các phó hội trưởng, hộ pháp và trưởng lão.
---❊ ❖ ❊---
Phong Ẩn hội trưởng rất bận rộn.
Chỉ còn một ngày nữa là tinh nhuệ chủ lực của Phong Ẩn hội sẽ lên đường đến Kim Long thâm uyên.
Trước khi xuất phát, ông ta buộc phải đảm bảo mọi việc chu toàn, không được để xảy ra sơ suất.
May thay, Kỷ Thiên Hành và hai người kia ở trong mật thất dưới địa cung, không hề lộ diện cũng không gây ra chuyện gì.
Kỷ Thiên Hành ngồi bên bàn đá nhắm mắt dưỡng thần, kiên nhẫn chờ đợi.
Triều Thanh Ngọc đứng sau lưng chàng, có chút lo lắng hỏi: "Công tử, chúng ta dễ dàng tin ông già đó như vậy, liệu có xảy ra vấn đề gì không?"
Kỷ Thiên Hành lắc đầu, nói: "Đừng lo, ông già đó chắc sẽ không lừa chúng ta, cũng không cần thiết phải làm vậy.
Kim Long thâm uyên không phải là bí mật tuyệt đối gì, cứ tìm đại một thế lực đỉnh cấp nào đó là có thể nghe ngóng được vị trí cụ thể.
Hơn nữa, chúng ta cũng không cần Phong Ẩn hội làm gì cả, chỉ cần họ dẫn đường là đủ."
Triều Thanh Ngọc lúc này mới yên tâm, gật đầu: "Cũng đúng! Thấy ông già đó rất biết thời thế, chắc là không dám giở trò gì đâu."
Thời gian chờ đợi thật nhàm chán.
May là ba người nhắm mắt dưỡng thần, vận công điều tức nên cũng trôi qua một ngày.
Rất nhanh đã đến đêm ngày hôm sau.
Phong Ẩn hội trưởng mặt mày rạng rỡ bước vào mật thất, hành lễ vấn an Kỷ Thiên Hành và hai người.
"Kỷ công tử, tinh nhuệ chủ lực của Phong Ẩn hội đã tập kết xong, chúng ta có thể xuất phát rồi."
Kỷ Thiên Hành gật đầu, dẫn theo Triều Thanh Ngọc và Nham Khắc rời khỏi mật thất theo Phong Ẩn hội trưởng.
Mọi người đến mặt đất, liền nhìn thấy trong sân dưới màn đêm có hơn bốn mươi bóng người đang đứng.
Những người này đều là cường giả Thần quân, kẻ yếu nhất cũng đạt Thần quân cảnh tầng bốn, tầng năm.
Tất nhiên, đa số là Trung vị Thần quân, còn Thượng vị Thần quân đạt đến tầng bảy trở lên chỉ có mười lăm người.
Trong đó Đỉnh phong Thần quân chỉ có hai người, chính là Phong Ẩn hội trưởng và phó hội trưởng.
Thực lực hùng hậu như vậy, dù đặt ở đế quốc nào cũng là một đội ngũ cường giả đỉnh cao.
Phong Ẩn hội trưởng long trọng giới thiệu Kỷ Thiên Hành và hai người với mọi người, xưng họ là những vị khách khanh thần bí đã ẩn giấu nhiều năm của Phong Ẩn hội.
Các Thần quân tinh nhuệ của Phong Ẩn hội bị lừa đến ngẩn người, vậy mà đều tin sái cổ, còn sĩ khí dâng cao, vô cùng phấn khích.
Sau đó, mọi người lên một chiếc Thần hạm cực phẩm cấp Quân, xé toạc màn đêm rời khỏi hoàng thành.
Một khắc sau.
Thần hạm đến một cánh rừng phía nam thành, dừng lại phía trên không trung.
Trong bầu trời đêm xung quanh, đã có bốn chiếc Thần hạm khác đang neo đậu.
Mỗi chiếc Thần hạm đều có hơn ba mươi hoặc bốn mươi vị Thần quân.
Rõ ràng đó chính là tinh nhuệ chủ lực của Viêm Ma bang, Địa Sát minh, Kỳ Quân đường và Thính Phong lâu.
"Vút! Vút vút!"
Từ mỗi chiếc Thần hạm, có hai ba bóng người bay ra, tiến về phía Phong Ẩn hội trưởng.
Mười mấy vị Thần quân đó chính là Viêm Ma bang chủ, Sát bà bà, Kỳ Quân đường chủ, Thính Phong lâu chủ cùng các cấp phó của họ.
Phong Ẩn hội trưởng và phó hội trưởng cũng hộ tống Kỷ Thiên Hành và hai người đến giữa không trung để gặp gỡ chào hỏi mọi người.
"Lão già họ Phong, mọi người đều chuẩn bị xong rồi."
"Phong hội trưởng, các người cuối cùng cũng đến rồi, chúng ta có thể xuất phát được chưa?"
"Anh em đều chờ đến sốt ruột rồi, chúng ta đừng trì hoãn thời gian nữa đi?"
"Ơ? Phong hội trưởng, ba vị bên cạnh ông trông lạ mặt quá nhỉ?"
Mọi người chào hỏi Phong Ẩn hội trưởng, cũng phát hiện ra Kỷ Thiên Hành và hai người, không khỏi ném ánh mắt nghi hoặc tới.
Phong Ẩn hội trưởng cười híp mắt gật đầu, giới thiệu với mọi người: "Chư vị, ba vị này chính là khách khanh trưởng lão đã ẩn giấu nhiều năm của hội chúng ta.
Ngày thường không có việc gì lớn, ba vị khách khanh tôn quý đều không lộ diện.
Nay chúng ta khám phá Kim Long thâm uyên, hội chúng ta phải dốc toàn lực nên mới mời được ba vị khách khanh xuất sơn..."
Nghe những lời này, mấy vị thủ lĩnh đều có sắc mặt khác lạ, ánh mắt nhìn chằm chằm Kỷ Thiên Hành và hai người.
"Hahaha... lão già họ Phong, ông lại giấu kỹ đến thế sao?
Trước kia chúng ta chưa từng nghe nói Phong Ẩn hội các người còn có khách khanh ẩn giấu đấy!"
"Phong hội trưởng, nhìn phản ứng này của ông, xem ra đối với Thần vật cấp Vương mới xuất thế là nắm chắc phần thắng rồi nhỉ.
Phong Ẩn hội các người ăn thịt, cũng phải chừa lại chút nước canh cho anh em bốn nhà chúng ta chứ!"
Lời nói của mấy vị thủ lĩnh đầy gai góc, vô hình trung đã tạo ra sự ngăn cách và đề phòng đối với Phong Ẩn hội.
Dù sao các thế lực vốn dĩ là quan hệ lợi ích, giữa họ cũng luôn có sự đấu đá lẫn nhau.
Phong Ẩn hội trưởng đắc ý trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ xã giao để đối phó với bốn vị thủ lĩnh.
Nham Khắc lại không kiên nhẫn nổi, không ưa nổi bộ mặt giả tạo của họ, mặt đen lại nói: "Bớt nói nhảm đi, mau xuất phát thôi!"
Lời vừa nói ra, thủ lĩnh bốn thế lực đều lộ vẻ khó chịu, lạnh lùng cười nhìn Nham Khắc, ánh mắt bất thiện.