Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Lượt đọc: 10977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3 Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55 Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127.
Tiến »
Chương 125.

❊ ❊ ❊

BÃI MÌN 547... CON ĐƯỜNG THOÁT THÂN CỦA PỐT.

Bộ phận trinh sát F chỉ để lại 4 anh em đưa D10 đi sau, phần còn lại cùng đi với đội hình cán bộ cấp trưởng từ B trở lên. Để tránh tình trạng đáng tiếc, anh Thìn chỉ đạo là bám theo con đường cũ nhưng cách khoảng gần 50 m.

Con đường này là con đường xương máu của chúng tôi, chưa một viên đạn nào bắn ra, chưa thấy bóng dáng một tên địch nào, chúng tôi đã mất ba anh em. Phía trước là nhiệm vụ, là trách nhiệm, là nợ máu phải trả ở trận này.

Do thông thuộc địa hình nên chúng tôi đi nhanh hơn trước rất nhiều, chỉ hơn ba giờ đã đến nơi anh Giã hi sinh. Từ vị trí quan sát anh Thìn phán đoán tình hình và dự tính bố trí lực lượng cho anh em D10.

Phải nói địa hình quá phức tạp, lởm chởm các vách đá, cùng các tụ thủy sâu... nên anh Thìn buộc phải bố trí hai thê đội. Một lực lượng áp sát con đập, và một lực lượng ở phía sau... dựa vào các phiến đá để hổ trợ khi tấn công. Như vậy thì trên thực tế D10 chỉ có chừng bốn mươi tay súng, là đánh chính diện vào căn cứ địch, vì địa hình không thuận tiện cho việc bố trí hết đội hình.

Sau khi thống nhất với anh Quân,anh Thìn điện cho anh Khánh, và được lệnh cho cánh quân D10 xuất phát (do hướng D3 có khó khăn địa hình nên xuất phát sau gần một giờ). Nơi tiền tiêu anh Thìn gọi các B trưởng lại và giao khu vực tạm thời (vì phải chờ thông qua anh Khánh) bộ phận trinh sát quay lại để đón anh em.

Khoảng hơn bốn giờ chiều, khi những ánh nắng không còn rọi vào khu rừng vì bị khuất dãy Dangrek, thì toàn bộ đội hình D10 đến vị trí quy định và lót quân cách chừng trăm mét. Vòng về hướng Nam để bắt liên lạc với anh em hướng chính diện của D3… Cả giờ đồng hồ chờ đợi không thấy anh em D3, nên quay lại chờ liên lạc trên máy.

Đến giờ liên lạc… mới biết rằng khi tiếp cận với khu vực,thì cánh anh Khánh gặp một toán địch chừng vài chục tên từ bên Thái qua, nên đội hình phải dừng lại và đến lúc đó thì vẫn chưa vào vị trí tập kết như hợp đồng.

Vì thế, bên cánh D10 anh em BB vẫn phải nắm lót chứ chưa vào vị trí. Bên cánh anh Khánh thì gần mười giờ đêm mới đưa anh em vào vị trí lót quân.

Đêm đó toàn đội hình chưa vào vị trí như đã định. Không còn cách nào khác nên phải chờ trời sáng.

Một đêm nặng nề trôi qua… ban đêm nhìn rất rõ những ánh đèn pin của địch đi lại và một vài khu vực có ánh đèn (có lẽ là đèn dầu).

Mờ sáng anh Khánh ra lệnh cho hai bộ phận trinh sát bắt liên lạc với nhau, điểm chọn là đầu con suối khi chúng từ hướng bắc ngoặt sang tây. Cũng không khó khăn gì để lực lượng hai bên gặp nhau, nhưng phải cảnh giác, vì có thể sẽ gặp lính nó đi phục đêm về (nhưng điều này không xảy ra).

Lúc trời sáng, anh Khánh sang kiểm tra khu vực D10, và thống nhất với anh Thìn về cách bố trí quân, chỉ có thay đổi chút đỉnh về vị trí đặt các khẩu hỏa lực.

Anh Khánh trao đổi nhanh với anh Thìn và anh Quân về tình hình các mũi khi tấn công. (Điều này thì tôi không được biết rõ lắm).

Khi anh Khánh đi rồi, thì anh Thìn gọi tôi lại và phân công nhiệm vụ cho bộ phận trinh sát là đưa anh em vào bờ bên kia của con suối khi có lệnh. Như vậy nhiệm vụ của chúng tôi quá rõ ràng, và phần nào tôi cũng hiểu ý định của anh Thìn (thực tế thì nếu có hỏi, anh Thìn sẽ nói. Nhưng điều tế nhị, thì những điều gì cấp chỉ huy không triển khai thì không nên hỏi, chỉ hỏi những vấn đề thuộc nhiệm vụ cấp trên đã giao).

Phía cắn cứ địch mọi việc vẫn im lìm, không hiểu thế nào mà đến lúc đó đã gần bảy giờ... mặt trời đã lên mà chưa thấy tên địch nào đi lại cả.

Mọi việc đã xong xuôi và chờ lệnh.

Ban đầu là những quả DKZ và những loạt 12.7 bắn vào khu căn cứ của chúng. Những cột khói bốc lên cao, và những mảnh vụn của mọi thứ tung lên không gian. Khoảng hơn mười quả DKZ bắn vào khu vực địch cùng với 12.7.

Những tên địch nhốn nháo chạy trong căn cứ (chúng tôi chỉ quan sát được một phần của căn cứ) và bắn về phía ta. Không có phản ứng gì của địch mạnh lắm.

Xung lực của anh em bắt đầu và hỏa lực chỉ còn khẩu DKZ bắn xa xa vào phía trong.

+ Xung lực ta rất mạnh, lực lượng anh em c9 khá nhanh đã cơ động vượt qua đập tràn của con suối và tiến vào khu của địch.

+ Anh Thìn phất tay ra lệnh anh em D10 cơ động vượt qua suối, tiếp cận với căn cứ địch.

Khi bộ phận D10 đến gần sát căn cứ của chúng gần 50 m, thì mới thấy chúng nổ súng về phía ta nhưng rất yếu. Khẩu 12.7 của C12 tiếp tục phát huy yểm trợ cho mũi chính diện.

Khi anh em phía chính diện đã chiếm một phần căn cứ của chúng, thì chúng bắt đầu phản công mạnh. Chúng bắn đạn B rất dày và liên tục Theo phán đoán thì khoảng 1/ 3 lực lượng chúng dùng B. Mũi chính diện dừng lại vì địch bắn rát quá, cả khu vực trung tâm căn cứ chỗ nào cũng có đạn của địch nổ.

Anh Thìn sau khi nhận lệnh của anh Khánh, mới cho hướng D10 nổ súng đánh vào sườn phía tây của địch. Anh em phải chựng lại vì chúng bắn hỏa lực mạnh quá. Nghe tiếng súng, tôi biết là ở mũi chính diện anh em ngưng tấn công vì hỏa lực địch, và đã có thương vong do khu vực này chưa tới khu vực hầm của địch (chừng hơn 50 m nữa). Khẩu 12.7 của ta cũng phải ngưng không chi viện nữa.

Xa xa phía sau, tôi đã nghe tiếng đầu nòng của cối 120 trên hướng C11, và phía trước bãi mìn. Đạn cối rơi vào giữa căn cứ chúng... và lui dần về hướng bãi mìn của địch.

Lợi dụng cối 120 đang phát huy, cả hai cánh bắt đầu phản công... có sự hỗ trợ của cả 12.7. Nhưng chỉ được một đoạn thì cũng phải dừng lại, vì chúng phản cối 82 vào đội hình ta, nếu so sánh thì hỏa lực chúng áp đảo ta rất nhiều (tôi không biết lúc này trên hướng C11 đã nổ súng chưa). Gần như khẩu DKZ và 12.7 mũi chính diện không ăn thua gì so với hỏa lực của chúng.

Tiếng súng càng lúc càng rộ càng căng thẳng, hướng anh em D10 cũng đã đánh chéo về hướng đông giáp với anh em C9.

Trên máy bộ đàm anh thông tin liên tục gọi, và lát sau tôi thấy anh Thìn cho đội hình nằm lại chứ không tấn công nữa.

Cối ta bắn chập hai xa hơn một chút và khá cấp tập… đạn của địch vẫn bắn quá rát và có lẽ khá tập trung về một vị trí.

Phía sau, tôi đã thấy khá nhiều anh em D10 bị thương đang được băng bó, và đội hình tấn công đã thưa thớt do anh em phải nằm lại.

Khi cánh hướng tây (D10) và anh em C9 giáp nhau, là lúc chúng tôi phát hiện ra hầm của chúng. Hầm chữ U có hai cửa ra, và chúng nấp vào đó phản lại ta, hèn chi giữa lúc cối ta bắn mà mức độ hỏa lực của chúng không giảm. Anh Quang trinh sát F đang cố vượt qua cái ngách của cửa hầm, thì ở phía trước trong một cái hang đá... mấy loạt AK bay vèo vèo qua đầu tôi. Chỉ thấy anh Quang la lên... và anh không lết được nữa, chân anh bị vướng cái gì không nhấc lên được. Anh bị trúng một loạt hai viên của một Pốt nữ... bắn ra từ trong hầm, vào ngay đoạn cẳng chân trên mắt cá chút xíu. Có những tiếng khóc ré lên từ phía trong hầm. Không chần chừ được nữa, tôi nhờ anh D10 bắn chế áp địch, và tôi ném vào đó hai quả MK3. Nghe tiếng nổ âm và cát đá bay lên không trung, có kèm theo vài mảnh quần áo. Do căn hầm làm áp vào hai tảng đá, độ nén lớn nên sức công phá kinh khủng thật.

Lúc áp sát các căn hầm của chúng, là lúc chúng phản công mạnh nhất. Chúng bắn gần như không kể là cối đang nổ trên đầu chúng. Tôi phát hiện thấy anh Khánh đang cùng với khẩu 12.7, đặt sát vào một cái hố chúng đào... và liên tục bắn kiềm chế địch và anh em C9, C10 bắt đầu vượt qua tường lửa của chúng. Khẩu 12.7 sau đó hi sinh 2 anh vì trúng những tràng B tới tấp bắn vào, may mà khẩu súng không sao vẫn còn nhả đạn. Xung quanh chúng tôi bây giờ là những tên Pốt chết với đủ tư thế, chúng nằm la liệt khắp các cửa hầm (đa số bị đạn DKZ), hầu hết là lứa tuổi trung niên chứ không phải là Pốt con như thường gặp. Một anh lính D10 bí quá phải kê súng trên lưng của một thằng Pốt làm điểm bắn.

Lúc này, phía trước cả đội hình đều thấy địch xuất hiện khá đông, chúng đang bám vào các đoạn hào chống trả ta quyết liệt, hầu hết anh em đã dùng tới số đạn thu của địch. Địch ở hào ta bám các gốc cây và miệng hầm đánh trả.

Trên máy bộ đàm anh Khánh ra lệnh cho cối 120 bắn những viên đạn cuối cùng vào khu vực địch, đồng thời ra lệnh cho toàn đội hình bò lên bám sát chiếm hào. Một phần vì ta đánh trên ba hướng, cộng với cối đang nã vào các khu vực chúng. Những tên áo đen lần lượt nhảy qua các đoạn hào vào khu vực phía sau. Ban đầu có những tiếng nổ anh em cứ tưởng là đạn cối, nhưng sau quan sát thì mới biết chúng bị mìn của chúng.

Không thể trụ được với ba hướng tấn công, địch bỏ chạy về hướng nam, những quả mìn bắt đầu nổ vang, có lúc nổ một dây bốn, năm trái đất tung bụi mù.

Giao thông hào của chúng mùi tanh nồng nặc, hầu hết Pốt khu này bị cối của ta rất nhiều. Có một thằng bị mất nguyên một mảng trên mặt, những dòng máu pha não trắng chảy ra tanh ói.

Anh Khánh nhắc anh Thìn không cho anh em vượt qua hào của địch, vì sẽ bị vướng mìn của chúng gài thành bãi. Đội hình ta làm chủ căn cứ của chúng.

Anh Khánh ra lệnh rút c10 khỏi vị trí chiến hào, lui về sau giải quyết thương binh tử sĩ. Anh em C9 bị thương khá nhiều đa số bị miểng đạn B. Có một nơi hai chiến sĩ của C9 hi sinh chồng lên nhau, do bò lên cứu đồng đội ngay cửa hầm của chúng.

Tất cả các tử sĩ và anh em bị thương nặng, đều được đưa ra khỏi trận địa theo hướng tấn công của C11 vì đường rút thuận tiện hơn. Các anh em bị thương còn có thể chiến đấu được, y tá chích thuốc hồi sức, tăng lực và băng bó cẩn thận.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3 Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26 Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55 Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88 Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112 Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127.
Tiến »