Sau đợt rét cuối cùng tràn về chiều qua, sáng nay trời bắt đầu hửng nắng. Bàn chân của mùa hè đã chớm bước trên các con đường làng, đồng lúa, khóm tre để rồi từ đây, nắng sẽ không thôi chiếu rạng suốt sáu tháng liền vào cái quang cảnh ngoại thành man mác này. Sau một mùa đông ảm đạm, nắng lên, cảnh sắc bỗng trở nên yên ả, thơ thới làm sao. Một cánh diều khao khát ẩn mình nằm chờ bao ngày trên gác bếp đìu hưu, nay gặp gió bỗng vươn mình bay lên chao liệng đến chín tầng mây. Cánh diều quê. Cánh diều tuổi nhỏ. Cánh diều đi vào giấc mơ người lính ở những cánh rừng nơi xa. Cánh diều hy vọng và khát vọng. Sớm mai đây, diều ơi, ở mãi trên cao tít ấy diều đã linh cảm được điều gì mà tiếng sáo cứ ngân xa, nao nức đến vô cùng như thế. Chỉ có đám trẻ đang mê mải ròng giây trước mắt bà mẹ là vô tư đi hết tuổi thơ của mình. Mẹ vẫn ngồi đó, mùa đông cũng như mùa hè, mái tóc bạc và đôi mắt đã yếu nhiều của mẹ cứ mãi dõi về phương Nam. Chúng mày bảo nhau đi nhanh mà về kẻo tao không chờ được...Mẹ đã nói câu nói ấy bao nhiêu lần và cũng đã bao nhiêu lần mẹ đã không chờ được. Cháu con của mẹ đã nghe thấu lời mẹ, đã khao khát muốn được về bên mẹ canh nồi bánh chưng đỏ lửa đêm ba mươi tết làm sao nhưng chưa về được. Còn lần này...
Ngoài kia, phía trên đê ấy, lại một đoàn lính trẻ xanh màu ngụy trang đang gấp hành quân về phương Nam, chỉ khác lần này họ không rung rinh đi bộ mà ngồi trên những chiếc xe rộng dài, chiếc này nối chiếc kia như không bao giờ dứt. Đi qua trước mặt mẹ, những khuôn mặt lính trẻ lại ngoái lại vẫy chào, lại hứa với mẹ : “ Bà ơi! Chúng cháu đi đây, bà ở lại nhé! Đây là trận đánh cuối cùng, đánh xong chúng cháu sẽ về, lần này là trở về hẳn, về luôn với bà đấy bà ạ. Bà chờ nhé!..." ừ thì bà chờ nhưng biết chờ đến bao giờ, bà đã chờ mòn mỏi cả ba mươi năm nay rồi. Nước mắt bà muốn rịn ra nhưng bà lại móm mém cười. Không, bà không thể khóc, nhìn thấy nước mắt bà, bọn trẻ làm sao có thể chân cứng đá mềm, vững lòng đánh cho xong thằng giặc để mau về với bà được. Bà lại cố cười. Một tia nắng ùa vào cái cười ấy, ùa vào khuôn mặt bà, vào mái tóc bà làm bà như trẻ lại. Chợt bà hơi nghiêng đầu lắng nghe...Rõ ràng là từ một nơi nào xa lắm, dường như bà đang nghe thấy một tiếng gì lạ lắm, không phải tiếng gió cũng không phải tiếng chim bay, nó giống như một tiếng kồng, tiếng chiêng, tiếng tù và gọi quân trong lòng núi mà thời còn trẻ bà đã được nghe ông nội kể lại.
Hà Nội đang vào đêm. Đêm Thăng Long bao giờ cũng mang một vẻ đẹp huyền hoặc, xôn xao và tĩnh lặng. Như có ngọn gió ngàn năm lịch sử từ thăm thẳm xa ào ạt thổi về. Thổi về cả ngọn gió sông Hồng quẩn quanh trong toà nhà trầm mặc nằm giữa các vòm cây của Bộ quốc phòng. Đêm. Hàng sấu. Ve kêu. Cô gái học khuya quên chưa kịp đóng cửa sổ. Lại một đôi trai gái dìu dựa bên nhau chậm bước trên vỉa hè. Hà Nội đang chìm vào giấc ngủ phập phồng. Và lại chỉ có căn phòng trên tầng hai quen thuộc ấy là vẫn sáng đèn như đã từ lâu lắm rồi, nó vẫn cứ sáng lên cái ánh sáng thao thức bền bỉ thâu đêm như vậy. Để rồi như một sự hội tụ, lại như một sự thăng hoa của muôn ánh thần quang, trên nóc toà nhà bỗng vút bay lên một tia chớp xanh rực sáng, tia chớp đó bay là là theo hướng tây chuyển về khu quảng trường man mác gió và dừng lại, gom tụ, đậu vào, phủ che lấy một cái mái vòm giữa vườn cây xao động, cái mái vòm mang rõ vẻ linh thiêng của một ngôi đền thờ vĩnh cửu....
Và từ trong cái thần sắc linh diệu đó, một tiếng nói ấm áp, sâu thẳm chợt vang lên . Không phải tiếng nói của vị cha già dân tộc, cũng không phải tiếng nói của riêng một ai , một tiếng nói xa xăm như thật như hư của lịch sử, tiếng của lời hịch non sông, tiếng nói của tổng hành dinh chiến lược. Tiếng nói vương vít, quẩn bay trong sóng nước, lướt nhẹ trên những mái phố, bay toả lên bàu trời :
”...Quân uỷ Trung ương và Bộ tổng tư lệnh chúc mừng các đồng chí đã giải phóng trọn vẹn Buôn Ma Thuột trong một thời gian ngắn nhất. Kẻ thù đang run sợ. Chúng bắt đầu có kế hoạch di tản chiến lược khỏi Tây Nguyên. Thời cơ ngàn năm đã đến. Vận hội dân tộc dã đến. Các đồng chí nhanh chóng triển khai thế trận chặn viện đánh cho chúng tan rã, tê liệt tại chỗ, không cho bất cứ một lực lượng nào chạm chân được đến đồng bằng. Thời điểm tiến công chiến lược vào hang ổ cuối cùng của kẻ thù đang mở ra hết sức sáng sủa. Chúc các đồng chí tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của đảng và của nhân dân trao phó ...”
Tiếng nói ấy bay qua không gian, bay qua sông suối, núi đồi, bay qua những giải đồng bằng ngút ngát, bay trên biển xanh, bay giữa nắng trời rồi bay vào những cánh rừng Tây Nguyên trùng điệp. Rừng cây ngàn ngạt liên hoàn truyền tiếng nói ấy đi xa hơn nữa. Tưởng như cả cánh rừng nghiêng ngả, nổi bão giông sấm sét trước lời hiệu triệu có cả máu và nước mắt, có cả tiếng khóc con của những người mẹ và tiếng kồng ngàn xưa cứ khôn nguôi vọng về.