Khúc Bi Tráng Cuối Cùng

Lượt đọc: 15890 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 14 -
cũng giờ ấy tại lán tham mưu của bộ tư lệnh mặt trận.

Chỉ có vị tham mưu trưởng nghiện thuốc, sư trưởng Hoàng Lâm và một vài sĩ quan tác chiến khác đang ngủ trong các tư thế kỳ dị mà nếu bình thường ra thì không thể làm nổi. Người thì nửa ngồi nửa nằm, người thì gối gẳn đầu lên thái dương người kia mà người kia vẫn há miệng ngáy ngon lành, người thì nằm sõng soài trên mặt bàn, đầu, chân thõng xuống như đang trải qua một cuộc giải phẫu... Chắc đêm qua tất cả họ đều thức trắng. Lại một tiếng chim kêu báo sáng. Tham mưu trưởng giật mình mở mắt, vươn vai ngáp một cái rõ to, cảm thấy có cả tiếng xương kêu răng rắc bên trong, miệng nhai chóp chép:

- Đắng miệng thấy mẹ! Giờ thằng nào cho tao điếu thuốc dứt khoát sau này về tao sẽ gả em gái cho.

Sư ttrưởng Hoàng Lâm dậy theo, nhìn tham mưu trưởng phì cười:

- Lại thuốc! Giả dụ có thằng cha nhà văn nào nổi hứng viết về tính cách những sĩ quan cao cấp trong chiến dịch này thì chỉ quanh đi quẩn lại những thuốc là thuốc, đọc chắc chán chết.

- Thế ông muốn chúng ta phải cãi nhau, phải đập bàn đập ghế hoặc đêm đêm mò vào buôn đi tìm gái thì mới hấp dẫn à? Còn lâu nhé!

- Chịu rồi - Sư trưởng cười xoà, móc túi đưa ra một nửa điếu đã mốc xanh - Đây, tôi vẫn còn một mẩu để dành cho anh đây. Chỉ khác là tôi không có ý định lấy em gái của một lão nghiện làm vợ.

- Thằng cha này thế mà ngon, biết chiều người ra phết - Tham mưu trưởng tít mắt, đốt thuốc rít một hơi rõ dài, mặt mày trở lại vẻ tỉnh táo ngay - Vậy là cho đến giờ phút này, tin từ các nơi về cho biết các hướng tiền nhập đã sắp vào vị trí tập kết, mọi công việc chuẩn bị cơ bản đã xong, chỉ còn chờ tin của cánh đặc công đêm nay nữa là có thể lên phương án hạ quyết tâm. Rất may là cho đến giờ phút chót, kẻ thù lại dồn cả về phía bắc Tây Nguyên. Nói đùa, tầm nhìn của mấy cụ ở trên xuyên thấu vạn dặm thật. Đoán việc cứ như thần. Cha chả! Đúng là một cuộc đấu trí căng thẳng thỉnh thoảng đêm nằm cứ giật mình thon thót.

- Ngồi chứ nằm gì - Hoàng Lâm nói vui - Cả chục ngày nay có đêm nào được nằm mà giật mình.

- Cầu trời cho đến giờ G. mọi sự vẫn xuôi chèo mát mái thế này thì phúc đức cho con cháu quá! - Tham mưu trưởng vẫn nói theo mạch của mình.

- Nghi binh vẫn chỉ là một nửa bất ngờ - Sư trưởng Lâm đột nhiên thoáng trở nên đăm chiêu - nửa còn lại là nằm trong các hướng tiền nhập đích thực. Đông quá, lớn quá, nhiều xe nhiều pháo quá, chưa bao giờ lại nhiều và đông như thế, không hiểu vào giờ phút chót chúng có đánh hơi thấy không? Tôi hơi lo...

- Lo gì - Tham mưu trưởng khoát tay - Anh em mình là những tay súng không chê vào đâu được.

Như để phù hoạ vào tiếng nói ấy, tại các cánh rừng gần xa, giống một điệp khúc của bản hoà ca bất tận, các hướng tiền nhập vẫn tiếp tục dũi sâu vào thế trận độc đáo của mình.

Gần một bến sông vắng, các thiết bị cầu phà đang được khẩn trương chuyển đến nơi tập kết kín đáo trên các đôi vai trầy lở, rớm máu của các chiến sĩ công binh. Và ngay tại mép nước, trong một khúc eo khuất lấp, những mố những gờ những bè phao cho kết cấu ban đầu đã dần được hiện hình dưới đôi tay thành thạo như đôi tay người thợ của lính. Một chiếc tàu tuần tiễu loại nhỏ mang nhãn mác USARAMY như đã phát hiện ra mùi lạ, bỗng sủi nước phóng đến. Tới gần chỗ mố cầu đã được nguỵ trang kín mít, nó hơi dừng lại, ngúc ngoắc đầu, nhổng đít đánh hơi ... rồi vẻ như lại không phát hiện ra điều gì, nó xả vào bờ hàng loạt đạn to đạn nhỏ rồi lại tiếp tục xé sóng lao đi. Một trong những viên đạn vu vơ đó đã găm trúng người tổ trưởng trinh sát có hàm răng vổ đã cắt chệch hướng hôm nào đang thu mình trên bờ. Máu từ ngực anh nhểu xuống sông, loang ra mặt sóng, bắt nắng trời hồng rực lên. Một chiến sĩ khác vẻ hận thù không kìm được, vội đặt cây B41 có trái đạn khủng khiếp hình hoa chuối lên vai nghiến răng định phóng đi, đuổi theo chiếc tàu nhưng người chỉ huy đã nghiêm khắc kìm lại. Người lính hạ cây súng xuống mà nước mắt trào ra. Người chỉ huy bước đến chỗ anh lính hy sinh, ngồi xuống vuốt mắt, bất ngờ bật lên một tiếng khóc tức nghẹn:

- Doãn ơi!... Em tha lỗi cho anh... Hôm rồi chỉ vì nóng ruột quá nên anh đã...

Tiếng sóng sông dào lên nuốt đi câu nói đó....

Những căn hầm chứa pháo vẫn đang được tiếp tục đắp gờ cao lên, hạ thấp chân đế xuống, cây cành chặt về che chắn ngụy trang kín mít hơn. Đứng cách trăm mét nhìn vào chỉ thấy những lùm bụi um tùm mà tịnh không phát hiện ra được một cái gì khác. Một tổ có vẻ như là trinh sát từ rừng cây phía trước hiện ra, bơ phờ, hốc hác, người nào người ấy bụi đất bám đen, mắt trũng sâu. Người đi đầu bước đến trước mặt người chỉ huy, đứng nghiêm, một bàn chân bị băng kín:

- Báo cáo lữ trưởng! Tổ trinh sát đã hoàn thành nhiệm vụ trở về, một đồng chí trắc địa hy sinh đã chôn cất - Anh lôi từ túi áo ngực ra một tờ giấy nhàu nát, ố máu trải ra trên bệ pháo - Báo cáo...

- Thôi được rồi - Lữ trưởng bước đến ôm từng chiến sĩ vào người, giọng lạc đi - Các đồng chí trở về là tốt rồi, tốt rồi... Giờ đi tắm, ăn một miếng, ngủ một giấc đi, mọi việc còn lại sẽ để sau.

Riêng bãi để tăng lại có một chút trục trặc không đáng có. Một chiếc T54 khổng lồ bị trượt xích sa xuống một bãi sình lầy không làm sao kéo kích lên nổi. Đã có nhiều người xúm đến tìm đủ mọi kích kéo, lôi giật nó lên nhưng chiếc tăng vẫn cứ chìm dần chìm dần...Một sĩ quan rất trẻ vẻ như là cấp đại đội vội chạy đến trước mặt người cán bộ đứng tuổi:

- Báo cáo! Xin phép được dùng hai chiếc tăng khác kéo nó lên.

- Không được - Người chỉ huy lắc đầu - Sẽ không được phép gây bất cứ một thứ tiếng động khác thường nào lúc này cả.

- Vậy phải làm sao bây giờ ạ? Chả lẽ lại đành để cho nó...- Giọng nói như mếu - Dong nó suốt từ ngoài kia vào đây, trải qua biết bao nhiêu gian khổ, chả lẽ đứng yên nhìn nó biến mất!

Người cán bộ không nói gì, chỉ lẳng lặng đi đến trước người chiến sĩ điện đài ra hiệu mở máy liên lạc rồi đưa ống nói lên miệng:

- A lô! Chim én gọi đại bàng... Dạ, có một chú nai con đang sa hố không thể nào kéo lên được, xin đại bàng cho ý kiến!

Đầu giây bên kia, tư lệnh phó Vũ Lân đang đứng trước máy. Ông cau mày như phải nghĩ điều gì lao lung lắm rồi hạ giọng:

- Năm phút nữa sẽ có bão lớn, chim én lợi dụng lúc đó mà vỗ cánh bay lên.

- Anh Lân - Tham mưu trưởng đứng cạnh đó tỏ vẻ lo ngại - Phải lừa mãi chúng mới điều quân trở lại phía bắc, giờ nổ vậy, e rằng chúng lại thay đổi quyết định?

- Không sao cả - Vũ Lân vẫn nét mặt bình thản - Sau bức điện giả và cú cắt đường 19 ngoạn mục vừa rồi, chúng đang rơi vào trạng thái hết sức hoang mang, dù lúc này ta có cho nổ ở đâu chăng nữa, nam hay bắc thì nó cũng lại cho là mình nổ giả hết, bố nó cũng không dám điều trở lại.

- Nói đùa - Tham mưu trưởng lắc đầu - Tôi chưa bao giờ dự một trận nào mà cái trò dương đông kích tây lại diễn ra căng thẳng, lặp đi lặp lại dai nhách như miếng thịt trâu trăm tuổi thế này.

Trở lại bãi giấu tăng. Hai chiếc T54 khác nhanh chóng được điều tới, móc giây móc xích giằng chặt vào chiếc tăng vẫn đang chìm từng phân một. Mọi con mắt nhìn lên trời chờ đợi... Một phút, hai phút, rồi ba phút trôi qua... Bỗng từ trên cao có những tiếng rít cháy trời rồi ngay liền đó, tại một điểm cách đấy không xa, vang rền lên những tiếng nổ gầm gào của đạn pháo. Chỉ chờ có thế, lập tức hai chiếc tăng làm chức phận kéo nổ máy chồm lên. Khói phả kín rừng. Tiếng động cơ bị tiếng nổ của pháo che át, hoà tan. Và rồi chỉ vài phút sau, dựa vào những âm thanh ở xa đó, chiếc tăng bị lầy như một con thú khổng lồ toàn thân ướt nhép bùn nước rùng mình từ từ bò lên khỏi vũng sình.

Và vẫn ở cánh rừng sắp tiếp giáp với khoảng trống sáng mênh mông ấy, tiếng cưa cây mở đường vẫn cần mẫn vang lên trong vắng lặng. Những thân cây nửa đứt nửa liền vẫn ứa ra những dòng nhựa như dòng máu. Nhưng vẫn có một thân cây có lẽ do lưỡi cưa cưa phạm hơi sâu đã bị gió xô nghiêng, răng rắc đổ xuống đè nghiến lên bắp đùi một người lính. Khi đồng đội kích kéo lôi được anh ra thì một bên chân đã bầm nát. Người ta vội khiêng anh đi để lại phía sau bản hợp âm mở đường độc đáo vẫn không ngừng cất lên.

Giữa lúc ấy, chợt có một tốp dân cả trai lẫn gái, cả già lẫn trẻ, nữ thì mặc váy, nam thì đóng khố cởi trần đang gùi củ rừng, củ sắn nặng nề đi đến. Họ đi trúng vào chỗ các chiến sĩ đang cưa cây. Thấy bóng bộ đội ta, cả tốp ối á dừng lại rồi vẻ sợ hãi định quay người bỏ chạy. Nhưng không kịp, một chiến sĩ đã phát hiện ra, khẽ kêu lên: “ Có người!” Lập tức người chỉ huy đeo kính trắng cùng với mấy chiến sĩ nữa vội vã chạy tới, nhảy ra giữa đường ngăn tốp dân này lại. Họ rối rít xua tay, có cô gái còn khóc oà, lại có cả đôi mắt trẻ thơ ngồi sau lưng mẹ sợ hãi nhìn lên...Giọng anh từ tốn:

- Bà con à! Không được đi nữa đâu, bà con phải chịu khó ở lại đây ăn chung ở chung với bộ đội Giải phóng ít ngày thôi.

- Sao lại ở lại? - Một người phụ nữ lớn tuổi nói - Mình còn phải về chứ, lũ con mình bụng đói đang chờ ở nhà mà.

- Chà! - Người chỉ huy nhăn nhó - Biết nói thế nào bây giờ hè? Tóm lại là thế này, nếu để bà con về, bà con vui chuyện nói lộ ra chuyện này thì hư hết công việc cách mạng mất.

- Không mà - Một cô gái có nước da đen ròn nói - Cái mồm người Ê Đê không có chân đâu, cái bụng người Ê Đê không để thủng chuyện đâu. Cái bộ đội Giải Phóng cứ yên tâm đi!

Những người lính nhìn nhau rồi cuối cùng một cán bộ có vẻ mặt lạnh lên tiếng:

- Biết là vậy nhưng đây là nguyên tắc cách mạng, là kỷ luật chiến đấu, dù rất tin bà con nhưng chúng tôi cũng buộc phải giữ tất cả lại, mong bà con cảm phiền ở với bộ đội ít bữa rồi lại trở về thôi.

Lại tiếng con gái khóc oà, lại đôi mắt trẻ thơ ngước lên, lại cái nhìn người già xẫm xuống...Đang chưa biết xử trí sao thì già làng Y’Blim và người hoạ sĩ bước đến, ông mỉm cười vỗ vỗ tẩu thuốc vào gốc cây, ung dung nói với bộ đội:

- Không sao đâu, chỉ cần nói các chú là bộ đội của Bo K’Hồ là mọi người có đập gãy răng cũng không hé môi đâu - Nói rồi ông quay qua hoạ sĩ - Chú có hình Bác Hồ nào đem theo người không?

Hoạ sĩ lắc đầu rồi liền đó anh lại gật đầu, hạ ba lô, lấy giấy bút ra kê lên đùi ... Trước con mắt ngỡ ngàng của bà con, khuôn mặt Bác hiền từ hiện dần ra theo từng nét bút phóng túng. Bà con hú lên một tiếng mừng rỡ, có người quỳ xuống, giơ hai tay lên, có người không cầm được nước mắt, cứ thảng thốt gọi: " BokHồ! BokHồ... đúng BokHồ rồi!" Già Y’Blim quay lại cười khà khà rồi nói cái gì đó một chặp bằng tiếng Ba Na ròn tan, bà con gật gật, con mắt nhìn bộ đội ấm áp hẳn lên. Trước khi đi, trong khạp có sôi, có chuối, có hoa quả, có bất cứ cái gì ăn được là để lại hết chỉ xin được đem theo tấm hình BokHồ để về thờ giữa nhà Rông. Người hoạ sĩ nhìn theo, ngẫu hứng, anh giở bút vẽ lại những khuôn mặt, dáng hình người dân Tây Nguyên thuần phác ấy bằng ký ức...

« Lùi
Tiến »