Không Đường Thối Lui

Lượt đọc: 2762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Hồng Phất dạ bôn Q.1 Chương 1-2 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.2 Chương 15-1: Nhìn qua rất đẹp Q.2 Chương 15-2 Q.2 Chương 16 Q.2 Chương 17 Q.2 Chương 18 Q.2 Chương 19 Q.2 Chương 20 Q.2 Chương 21 Q.2 Chương 22 Q.2 Chương 23 Q.2 Chương 24 Q.2 Chương 25 Q.2 Chương 26 Q.2 Chương 27 Q.2 Chương 28 Q.2 Chương 29 Q.2 Chương 30 Q.2 Chương 31 Q.2 Chương 32 Q.2 Chương 33 Q.2 Chương 34 Q.2 Chương 35 Q.3 Chương 36-1: Ta muốn nhân đây mà mơ về Ngô Việt Q.3 Chương 36-2 Q.3 Chương 37 Q.3 Chương 38 Q.3 Chương 39 Q.3 Chương 40 Q.3 Chương 41 Q.3 Chương 42 Q.3 Chương 43 Q.3 Chương 44 Q.3 Chương 45 Q.3 Chương 46 Q.3 Chương 47 Q.3 Chương 48 Q.3 Chương 49 Q.3 Chương 50 Q.3 Chương 51 Q.3 Chương 52 Q.3 Chương 53 Q.3 Chương 54 Q.4 Chương 55-1: Virus tràng hoa Q.4 Chương 55-2 Q.4 Chương 56 Q.4 Chương 57 Q.4 Chương 58 Q.4 Chương 59 Q.4 Chương 60 Q.4 Chương 61 Q.4 Chương 62 Q.4 Chương 63 Q.4 Chương 64 Q.4 Chương 65 Q.4 Chương 66 Q.4 Chương 67 Q.4 Chương 68 Q.5 Chương 69-1: Người sống trọ Q.5 Chương 69-2 Q.5 Chương 70 Q.5 Chương 71 Q.5 Chương 72 Q.5 Chương 73 Q.5 Chương 74 Q.5 Chương 75 Q.5 Chương 76 Q.5 Chương 77 Q.5 Chương 78 Q.5 Chương 79 Q.5 Chương 80
Tiến »
Q.5 Chương 78

❊ ❊ ❊

thiệt là bự nữa.”

— Bánh canh: bánh canh này không phải món bánh canh Việt Nam, mà nó là một món canh bao gồm trứng, cà chua, bộ mì, trứng gà, có thêm thương xương, cá, sườn nếu thích.

“Thiệt không chịu nổi em luôn.” Tiêu Trạch không tỏ rõ ý kiến gì mà chỉ yên lặng gọi đồ ăn. Sau đó cả hai vừa trông chừng vừa sắp xếp tài liệu trên bàn, Lâm Dư còn sãn tiện làm luôn nửa tờ bài thi, thế nhưng đáng tiếc là cậu cứ làm sai suốt.

Chờ đến khi thức ăn được đưa đến, bao gồm năm cái bánh bao lớn, thịt hai lần chín*, bò cắt mỏng xào, sương xườn chua ngọt, còn thêm ba tô bánh canh. Hai người bọn họ vừa ngửi mùi đồ ăn liền biết được mấy ngày qua mệt đến chừng nào, bèn vội cắm đầu cắm cổ ăn, đến lúc ăn xong Lâm Dư mới xoa xoa bụng lên tiếng: “Muốn căng nứt cái hình xăm của em rồi .”

— Thịt hai lần chín: nói ngắn gọn là luộc xong đem chiên, muốn biết cách làm thì sang đây:

Khoảng hơn chín giờ Lâm Hoạch có tỉnh qua một lần, bởi vì anh nào loạn suốt buổi chiều hôm kia, cho nên hiện tại nằm dựa vào gối nói không ra hơi. Lâm Dư dỗ ngọt đút anh ăn tô bánh canh, sau đó cười đùa tán dóc về mấy kỷ niệm xưa. Trong lúc đó, Lâm Hoạch cứ thẫn thờ nhìn chằm chăm vào hư vô không biết có nghe cậu nói hay không, ngồi được một chút tiếp tục thiếp đi.

Lâm Dư tính ra còn chuyên nghiệp hơn cả những người hộ lý, cậu dùng khăn bông ướt lau sạch miệng môi cho anh, rồi cứ cách mấy phút xách bô tiểu đến. Ngoài lúc hầu hạ ra, thì những phút giây còn lại ánh mắt cậu vẫn luôn nhìn sang một bên khác. Cậu không dám nhìn anh nhiều, bởi sợ nhìn nhiều suy nghĩ nhiều trở nên hận thù mất kiểm soát, mà trong lúc này cậu không làm được gì hung thủ cả.

Tiêu Trạch hiểu cậu đang nghĩ gì, cánh tay lật một tờ báo cũ ra mà nói: “Đậu Đậu ngủ say rồi, em nghỉ ngơi một lát đi.”

Bởi giường nằm cho người thăm bệnh có chút hẹp, cho nên Lâm Dư ngồi ở trước người dựa vào trong lòng Tiêu Trạch. Cậu nhìn tờ báo chi chít chữ thấy hoa mắt nhức đầu, thuận miệng hỏi: “Không phải tất cả đều là tài liệu sao? Sao tự dưng lòi ra tờ báo vậy?”

“Cái này bọc bên ngoài chống ẩm, anh thấy có một bản có chuyên mục dưỡng sinh, không hiểu sao cảm thấy buồn cười.” Tiêu Trạch vò báo thành một cục ném vào trong thùng rác, rồi cầm lấy một phần tư liệu khảo sát hệ “thủy”. Lâm Dư cũng đặt cằm trên tay cùng anh nhìn xem, mỗi khi tới trọng điểm anh sẽ giảng cho cậu nghe, mà chẳng hề quan tâm xem đối phương có đang nghiêm túc nghe hay không.

Lâm Dư căn bản không có nghe, lúc sau mới ngẩng đầu lên dùng sau gáy ma sát lồng ngực Tiêu Trạch, sau khi lấy cuốn tạp chí đặt bên mép giường cuốn thành ống mới nâng cao âm thanh: “Đại ca Tiêu, xin lỗi anh.”

Tiêu Trạch ngưng một lúc: “Tại sao phải xin lỗi?”

“Bởi vì em thấy mình có lỗi với anh.” Lâm Dư buông tay mở quyển tạp chí cũ ra che ở trên mặt, giọng nói co sự buồn bực, “Em biết việc anh ở bên em là một chuyện rất mệt mỏi.”

Tiêu Trạch mắng cậu: “Em thì biết cái đếch gì chứ, ngồi thẳng dậy, anh muốn hỏi chút vấn đề.”

Lâm Dư bỗng nghiên ngồi thoắt dậy, quyển tạp chí đang che trên mặt rơi xuống đất. Cậu nhanh chóng xoay người xuống nhặt lên, thế nhưng ngón tay còn chưa kịp đụng xuống liền đứng hình giữa không trung. Tạp chí là là tạp chí do huyện chính phủ huyện Lận phát hành, là về sản phẩm tuyên truyền, nội dung trong tạp chí cũng đều là một ít chuyện trong địa phương.

Sau khi nhặt lên thấy rõ tấm hình kia, trên đó có chú thích: Hai người công nhân huyện Lận đang giam giữ trong tù.

Mà khuôn mặt hàng thứ hai rõ ràng là Hạ Băng.

Sự ngờ việc cùng khiếp sợ cực lớn chốc ùa tới, quét đi hết sạch sành sanh những mệt mỏi khốn đốn hiện có của Lâm Dư. Cậu siết chặt tạp chí cả người phát run, nhìn chằm chằm đọc hết những hàng chữ dọc trong bản tin đó… Nội dung bản tin chủ yếu là công việc hằng ngày của một vị cảnh sát trại giam, có liên quan chút ít đến việc công nhân trong tù tích cực cải tạo.

“Hạ Băng đã từng ngồi tù…” Cậu tìm kiếm sự giúp đỡ từ Tiêu Trạch, “Anh, ông ta từng ngồi tù! Ông ta nói những năm qua đi tìm em thực chất chỉ là nói dối, bởi lẽ lúc đó ông ta đang ngồi tù!”

Tiêu Trạch nắm chặt bả vai của cậu: “Chúng ta lấy đoạn video kia ra công an báo án, coi như chứng cứ không đủ, cũng có thể tra ra nguyên nhân đi tù năm đó.”

Sau khi cả hai nhờ y tá trông chừng liền xuất phát đi đến cục công an thành phố. Đoạn video đúng là có thể đoán ra Hạ Băng muốn sử dụng hành vi bạo lực với Lâm Hoạch, thế nhưng mà không đi tới hành động thể hiện chân chính, cho nên cả hai biết không thể lập án, chỉ muốn hỏi thử một chút xem thông qua đoạn video đó có thể biết được chút ít thông tin lúc trước của Hạ Băng không mà thôi.

“Nếu như không thể, thì chúng ta có thể đến huyện Lận tìm vị cảnh sát chịu trách nhiệm trông giữ trại giam năm đó.” Tiêu Trạch ôm lấy Lâm Dư tiến vào cục công an, anh phát hiện Lâm Dư có hơi thất thần, hầu kết không ngừng lăn như có vẻ vô cùng căng thẳng.

Lâm Dư dừng lại: “Anh ơi, em…”

Cậu nghĩ tới gì đó, cũng vì nghĩ tới nó mà cảm thấy bất an điên cuồng.

Một phút sau, bọn họ nghe được nguyên nhân ngồi tù từ phía cảnh sát, chứng minh Hạ Băng đã nói dối chuyện những năm qua ông tìm kiếm Lâm Dư, thực chất trong khoảng thời gian đó ông vẫn luôn ngồi trong tù.

Nguyên nhân đi tù – dao bạo lực gia đình khiến Hứa Như Vân tử vong.

Lâm Dư còn nhớ đêm đó Hạ Băng than thở khóc lóc, rồi cậu tự cho là mình thông minh vì phát hiện ra đối phương nói dối mình một câu, mà có tính sao cũng không ngờ được thì ra từ đầu tới cuối chẳng có lời nào là thật.

Đêm đen mịt mờ, thế nhưng không biết khi nào mới đen được như lòng người.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1-1: Hồng Phất dạ bôn Q.1 Chương 1-2 Q.1 Chương 2 Q.1 Chương 3 Q.1 Chương 4 Q.1 Chương 5 Q.1 Chương 6 Q.1 Chương 7 Q.1 Chương 8 Q.1 Chương 9 Q.1 Chương 10 Q.1 Chương 11 Q.1 Chương 12 Q.1 Chương 13 Q.1 Chương 14 Q.2 Chương 15-1: Nhìn qua rất đẹp Q.2 Chương 15-2 Q.2 Chương 16 Q.2 Chương 17 Q.2 Chương 18 Q.2 Chương 19 Q.2 Chương 20 Q.2 Chương 21 Q.2 Chương 22 Q.2 Chương 23 Q.2 Chương 24 Q.2 Chương 25 Q.2 Chương 26 Q.2 Chương 27 Q.2 Chương 28 Q.2 Chương 29 Q.2 Chương 30 Q.2 Chương 31 Q.2 Chương 32 Q.2 Chương 33 Q.2 Chương 34 Q.2 Chương 35 Q.3 Chương 36-1: Ta muốn nhân đây mà mơ về Ngô Việt Q.3 Chương 36-2 Q.3 Chương 37 Q.3 Chương 38 Q.3 Chương 39 Q.3 Chương 40 Q.3 Chương 41 Q.3 Chương 42 Q.3 Chương 43 Q.3 Chương 44 Q.3 Chương 45 Q.3 Chương 46 Q.3 Chương 47 Q.3 Chương 48 Q.3 Chương 49 Q.3 Chương 50 Q.3 Chương 51 Q.3 Chương 52 Q.3 Chương 53 Q.3 Chương 54 Q.4 Chương 55-1: Virus tràng hoa Q.4 Chương 55-2 Q.4 Chương 56 Q.4 Chương 57 Q.4 Chương 58 Q.4 Chương 59 Q.4 Chương 60 Q.4 Chương 61 Q.4 Chương 62 Q.4 Chương 63 Q.4 Chương 64 Q.4 Chương 65 Q.4 Chương 66 Q.4 Chương 67 Q.4 Chương 68 Q.5 Chương 69-1: Người sống trọ Q.5 Chương 69-2 Q.5 Chương 70 Q.5 Chương 71 Q.5 Chương 72 Q.5 Chương 73 Q.5 Chương 74 Q.5 Chương 75 Q.5 Chương 76 Q.5 Chương 77 Q.5 Chương 78 Q.5 Chương 79 Q.5 Chương 80
Tiến »