) tấm khoác vai móc bằng len sợi:

Lâm Dư nhìn Lâm Hoạch nói: “Đậu Đậu, người bà này là bạn của bà ngoại chúng ta, trước đây có nhìn qua hình rồi, anh có nhớ không?”
Lâm Hoạch không đáp lại, có lẽ là bị bà Mạnh dọa sợ. Bà Mạnh hai tay dắt Lâm Dư và Lâm Hoạch kéo vào phòng, rồi ngồi ở giữa ghế sô pha mà ôm lấy hai đứa cháu ngoại không ruột thịt khóc gào: “Chị Tiểu Nguyệt! Em sẽ giúp chị chăm sóc hai đứa cháu, chị ở bên kia cứ yên tâm.. Hai đứa nó đoàn tụ với nhau rồi!”
Tiêu Trạch ngậm lấy một viên kẹo dẻo mua từ hồi tết chưa ăn xong cau mày: “Bà đừng gào nữa, cổ căng ra sẽ có nếp nhăn đó!”
Bà Mạnh nghe thế nhanh chóng cúi đầu lại, vuốt ve cái cổ liếc Tiêu Trạch một cái, sau đó xoay mặt hỏi han ân cần Lâm Hoạch, tuy Lâm Hoạch không trả lời gì, nhưng có thể để cho anh quen thuộc với bà một chút.
Bữa cơm đoàn viên này ăn đến vui vẻ cùng tha thiết chân tình, bà Mạnh nghe kể chi tiết về những chuyện hai anh em từng trải, nhịn không được mắng Lâm Sâm một trận, cuối cùng thả hồn tưởng tượng về một tương lai sau này.
Ăn cơm xong, Lâm Hoạch không chịu được, nên uống thuốc xong vào phòng ngủ mất. Lâm Dư ngồi ở bên giường trông coi một lúc, sau đó đi ra xem ti vi cùng bà Mạnh và Tiêu Trạch, bà Mạnh bỗng nhiên than thở một câu: “Tiểu Dư, nghe anh con bảo con không đoán mệnh được nữa hả?”
Nghe xong câu này đáy mắt Lâm Dư cũng tối sắm lại, thế nhưng trên mặt vẫn còn nụ cười: “Ừm, chắc là do lúc trước bị thương, cho nên con… Tính không được.”
Tay trái bà Mạnh nắm lấy tay cậu, còn tay phải nắm tay Tiêu Trạch, rồi đưa hai tay bọn họ lại bên nhau nói: “Con đừng buồn quá, không còn cái này thì ông trời cho mình cái khác, nhưng mà có cho cái gì, cũng không bằng chuyện hai đứa sống vui vẻ với nhau.”
Khóe mắt Lâm Dư chầm chậm hiện ra ý cười, cậu gật đầu mà nói: “Bà ơi, còn có bà và Đậu Đậu, chúng ta một nhà bốn người cùng sống bên nhau.”
Đôi lông mày dài của bà giật một cái: “Vậy không phải bà và Đậu Đậu biến thành kỳ đà cản mũi sao?”Nói xong ngẫm nghĩ: “Bà thấy con chăm sóc kỹ cho Đậu Đậu như vậy, thế thì làm gì có thời gian ở với Tiêu Trạch nữa?”
Tiêu Trạch trầm ngâm nửa ngày trời, tận dụng mọi thứ mà lên tiếng: “Bà ơi, bà nhìn xem em ấy kìa.”
Bà Mạnh suy nghĩ một chút lên tiếng: “Chả nói cái gì đàng hoàng, con dùng tiền thuê bảo mẫu không được à?”
Ba bà cháu không rõ ai bên phe ai, trò chuyện suốt buổi chiều, nói đủ thứ trên trời dưới đất từ chuyện sinh hoạt cuộc sống đến cơm ăn áo mặc. Khi nói tới chuyện Ngọc Liên Hoàn, Tiêu Trạch nhanh chóng vọt lẹ, chừa lại Lâm Dư ôm bà Mạnh bắt đầu khóc rống.
Sinh hoạt dường như cũng đi vào quỹ đạo, năm tháng cứ dần trôi, dù là người tài giỏi hay bình thường, ai cũng có niềm vui nỗi buồn của riêng mình, thế giới này rộng lắm, chớp nhoáng cái thôi, cứ như chưa từng trải qua chuyện kỳ lạ gì.
Lâm Dư không vui cũng chả khổ gì, thế nhưng cậu đang vô cùng thấp thỏm, bởi bì bản thân sắp đi học rồi.
Lúc trước cậu và Tiêu Trạch đã từng thương lượng qua, nếu như sau này muốn bành trướng phát triển lâu dài ở viện nghiêng cứu, thì trước tiên đi học đọc sách cũng tốt. Tiêu Trạch giúp cậu tìm một trung tâm bổ túc dạy học, bên trong cơ cấu đều có giáo viên chuyên môn lập ra kế hoạch học tập cho học viên, cơ mà người ta còn chưa làm gì, Tiêu Trạch đã đem một xấp kế hoạch mười trang đặt lên bàn.
Anh bỏ ra tận hai buổi tối để làm, từ những ưu khuyết điểm và tri thức hiện tại Lâm Dư có, đến thời gian sắp môn học, cùng những đặc thù của Lâm Dư và yêu cầu giáo viên, cả một bản kế hoạch chỉn chu không chút lỗ thủng nào. Thầy cố vấn nhìn mà ngại, yên lặng khép lại tập văn kiện của mình không nhịn được mà hỏi: “Ngài cũng là giáo viên sao?”
Tiêu Trạch nói: “Không phải.” Nói xong nghĩ tới gì đó, nhanh chóng bổ sung: “Thời gian lên lớp mà tôi sắp xếp cũng không nhiều, tôi sẽ tự mình phụ trách một vài nội dung ở nhà.”
Thầy cố vấn lật xem phần kế hoạch kia, trong lúc nhất thời cũng không còn biết nói thêm gì nữa. Tiêu Trạch hắng giọng một cái, nói: “Đứa nhỏ nhà tôi dễ ngại, việc học một kèm một có hơi căng thẳng, cho nên tôi muốn tìm vị giáo viên nào đó dễ chịu một chút.”
“Thành tích trong tuần và thi từng tháng không cần gửi tôi, cũng như không cần xếp hạng với những học viên khác, tình huống của em ấy có chút đặc biệt, cứ học chậm rãi, không cần tạo áp lực.”
“Còn gì nữa thì để tôi nghĩ đã… Thỉnh thoảng em ấy sẽ lo ra, phiền giáo viên nhắc nhở một chút là được, không cần dạy dỗ mắng mỏ.”
Tiêu Trạch nói một hơi mấy điều, điều cuối cùng bỗng dưng kẹt lại: “Tuy rằng trung tâm của mọi người không phải trường học, nhưng mà không ít học sinh, mấy chuyện yêu sớm cần phải giám sát, nếu có manh mối nhanh dập tắt mạnh mẽ là được.”
Nói xong cảm thấy cái bản mặt già cỗi của mình hơi đỏ, liền đứng dậy quẹt thở nộp tiền.
Hiệu sách Mắt Mèo đã kinh doanh bình thường trở lại, Lâm Dư ngồi sau quầy bar nghe thấy tiếng xe Jeep trước cửa, cậu đi ra ngoài, chờ Tiêu Trạch xuống xe lập tức hỏi: Anh ơi, lúc nào em mới đi học?”
“Ngày mai.” Tiêu Trạch cầm theo một túi đầy sách, “Anh nói với giáo viên là cứ quản em nghiêm vào, cứ xem như là anh đánh chết cũng được.”
Lâm Dư không tin: “Em mà bị đánh chết thì anh thành ở góa rồi!”
Giọng cậu nói không nhỏ, nói xong mới giật mình mím chặt miệng, sau khi nhận sách trong tay đối phương xong liền đẩy ai kia ra, bản thân đứng ở phía sau mài mò. Toán học, vật lý, địa lý… Lúc này mới gào lên: “Anh! Sao khoa học tự nhiên lại có địa lý chớ!”
Tiêu Trạch cũng không quay đầu lại tính tiền cho khách: “Em thăm dò địa chất đương nhiên phải học chút ít về địa lý rồi, đồ đầu đất.”
Lâm Dư đắc ý, giơ tay phẩy phẩy bảng hiệu móc trên cánh cửa, bên trong cửa kính hiện lên người đi đường thảnh thơi cùng những chiếc ô tô lao nhanh, mà hình như ở phố đối diện, có người đàn ông đang nhìn chăm chú qua bên này.
Cậu quay đầu nhìn lại, nhưng lại bị dòng xe cộ cản trở tầm mắt, chờ xe chạy qua, không thấy bóng dáng người kia đâu.
Ban đêm hiệu sách đóng cửa, trên lầu hai đèn đuốc sáng choang, lúc này trên bàn trong phòng sách rối thành một mảnh, mà Lâm Dư ôm balo chạy vào phòng ngủ, quay người định đóng cửa bị Tiêu Trạch ngăn lại.
Tiêu Trạch trầm ngâm: “Em mang hay không mang?”
“Không mang đâu!” Cậu kém xa sức anh, cho nên không qua năm giấy liền đầu hàng chịu thua mở cửa ra, tuyệt vọng nói, “Ai lên lớp còn phải mang theo dao quân dụng Thụy Sĩ cơ chứ!”
Tiêu Trạch giựt lấy ba lo bỏ con dao vào ngăn kép, anh không sợ có chuyện gì, chỉ là sợ thể chất và cái thói đời của nhóc Lâm Dư kia, trải qua nhiều chuyện như vậy, ai mà biết được liệu cậu có đâm đầu vào đường chết như con thiêu thân hay không.
Lâm Dư sụp đổ: “Em mang theo dao làm gì, nghe không hiểu tự sát hả..”
Tiêu trạch xách cậu đi tới bàn thu dọn: “Phòng thân, bây giờ em đâu còn trò kim thiền thoát xác gì nữa, hơn nữa không phải em cũng dẫn Đậu Đậu đi cùng à, có gì bảo vệ cho anh em. Hiện tại có giáo viên nhìn đàng hoàng, thế nhưng tâm địa không thể coi thường.”
Lâm Dư chịu thua khuất phục, còn Tiêu Trạch ngày một kiên nhẫn dịu dàng, chuyện gì cũng chậm rãi giải thích cho cậu nghe, nên cậu biết làm gì ngoài khoanh tay chịu trói bây giờ. Balo đã bỏ đầy đủ đồ dùng, cậu nghiêng người ôm lấy eoTiêu Trạch, ngẩng đầu lên hỏi: “Còn mang gì nữa không, cái gì em cũng nghe anh.”
Tiêu Trạch nói: “Mang đầu óc.”
“Haha.” Bắt đầu dụi dụi lên bả vai anh, “Còn gì nữa không? Anh dặn tiếp đi, em muốn nghe.”
Tiêu Trạch kéo dây balo lại: “Lên lớp không được chơi trò truyền giấy với Đậu Đậu, tuy học bổ tục giáo viên không quản nghiêm em, thế nhưng em biết hạn chế. Có gì không quen cứ gọi điện cho em, nghe không hiểu thì gan dạ hỏi, có thể quen biết một vài người bạn, nhưng mà chỉ có thể là bạn thôi?”
Lâm Dư giả ngu: “Cái gì là chỉ có thể là bạn cơ?”
Tiêu Trạch ngạo nghễ: “Em cũng có thể kết nghĩa kim lan(*) với người ta, dù sao em cũng chả có yêu cầu cao gì.”
(*) kết nghĩa làm anh em.
Tâm trạng Lâm Dư đang tốt, nên rót cái gì vào tai cũng chỉ gật gật đầu, còn tặng kèm mấy lời ngon tiếng ngọt: “Tuy em có yêu cầu thấp với bạn bè, nhưng với nửa kia của mình, thì yêu cầu cực kỳ cao luôn, cho nên đối phương nhất định là người tuyệt vời nhất thế giới này.”
Tiêu Trạch ôm cậu vào ngực, tự nhiên khẽ than thở: “Trứng bịp bợm, hơn hai mươi tám năm nay anh chưa từng bỏ ra nhiều tâm tư như vậy, trái tim của anh cũng đã bị giam ở chỗ em, em phải trông giữ nó thật tốt.”
Lâm Dư há mồm muốn chặn lại, cậu thật sự không chịu được khi nghe Tiêu Trạch nói mấy câu vô vị như này, cũng không chịu được Tiêu Trạch nói mấy lời hoa mĩ, liền ôm chặt đối phương không buông, nếu ngày mai không có lớp, e là cậu đã ôm anh suốt đêm luôn rồi.
Sắp xếp phòng ở nhà trọ ba phòng cũng hệt như khu nhà tiệm sách, Lâm Dư và Lâm Hoạch ngủ chung ở phòng khách, Tiêu Trạch thì một mình một phòng. Trước khi ngủ phải tắt đèn, Tiêu Trạch ở không rảnh rỗi cố ý gây sự đi một vòng trong phòng khách, kéo rèm cửa sổ xong chỉnh chăn lại. Rốt cuộc anh cũng thông suốt rồi, nếu như Lâm Hoạch quan trọng với Lâm Dư, vậy hà tất anh phải cư xử như một gã chồng oán hờn, chi bằng cứ đặt mình ở vị trí “người cha”, vậy thì cuộc sống sẽ sáng sủa hơn rất nhiều.
Lâm Dư không biết anh nghĩ gì, lúc này buồn ngủ vô cùng, chỉ mơ mơ màng màng mà nói: “Ngủ ngon nha anh.”
“Ngủ ngon, anh có bỏ mấy cái bánh ngọt nhỏ trong balo, ngày mai đói bụng thì lấy ra ăn” Tiêu Trạch tắt đèn, trong bóng tối cúi người hôn lên trán Lâm Dư: “Bé ngoan ngủ đi.”
Ngày hôm sau ba người đúng giờ xuất phát, Tiêu Trạch đến viện nghiên cứu đi làm, còn Lâm Dư dẫn Lâm Hoạch đi học. Hai anh em này được cái ai cũng trắng trẻo, chỉ có điều Lâm Hoạch sắp sang ba mười, tình trạng sức khỏe không được tốt, nên nhìn qua hơi xanh xao mệt mỏi.
Lúc lên lớp, Lâm Dư để Lâm Hoạch ngồi ở một bên vẽ bậy hoặc xem hoạt hình, cậu thì chuyên tâm nghe giảng. Lâm Hoạch không gây ồn ào, chơi xong gục bàn xuống ngủ, lúc nghỉ giữ giờ Lâm Dư khoác áo lên đắp cho đối phương, nhìn thấy trên vở viết đầy chữ.
Đậu Đậu, Tiểu Dư, Đậu Đậu, Tiểu Dư…
Lâm Hoạch chỉ có thể viết hai cái tên này, hoặc có thể nói là trong những năm đau khổ qua, ký ức của anh tóm gọn bằng bốn chữ. Chóp mũi Lâm Dư thoáng đau buốt, cậu bèn rót một ly nước nóng để nguội, cũng như lấy một cái bánh nhỏ ra, vào ngay tiết sau Lâm Hoạch tỉnh lại, cậu không tỏ vẻ gì xoay mặt nhìn anh cười.
Lâm Hoạch cầm bánh ngọt cũng cười lại, vừa ngây ngốc, lại chân thật.
Giờ nghỉ trưa cả hai gọi thức ăn ngoài, ăn no xong thì gục mặt xuống bàn nhìn nhau nói chuyện, hai người cũng hiếm khi rời khỏi gian phòng nhỏ này, cho dù là im lặng cũng không cảm thấy tẻ nhạt. Lâm Dư gối tay lên đầu nhìn Lâm Hoạch, mặc sức tưởng tượng nói: “Đậu Đậu, anh biết kiếp trước kiếp này không? Kiếp này chính là đời này, kiếp trước là đời trước.”
Cậu cúi gần bắt đầu giở thói khoe khoang: “Kiếp trước hình như em là vương gia đó, lợi hại chưa…”
Mặt Lâm Hoạch không chút cảm xúc: “Vương gia là gì?”
“Vương gia chính là một người có rất nhiều tiền, ai cũng nghe hắn, còn lợi hại hôn cả trưởng trấn, chủ tịch huyện nữa, có phải chú rất đáng ghét đúng không? Vậy thì vương gia chỉ cần ra lệnh một tiếng, sẽ khiến cho ông ta kinh sợ.” Lâm Dư giải thích đến độ mặt mày hớn hở, giải thích xong cũng gương mặt cũng tràn đầy yêu thương: “Kiếp trước anh nhất định là một người tài, là Văn Khúc Tinh(*) thái thế, cũng vì ông trời ghen tị, cho nên kiếp này mới biến anh trở thành như vậy.”
(*) Văn Khúc Tinh quân là vị tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người thế gian
Con ngươi cậu hơi động: “Vậy anh và Tây Thi chính là tài tử cùng giai nhân rồi!”
Lâm Hoạch nghe không hiểu cậu đang nói cái gì, nhưng mà thấy cậu vui nên cũng vui theo. Buổi chiều cả hai tiếp tục lên lớp, lúc này Lâm Dư đã mệt rã rời, nghe một tí liền cúi đầu, ngay lúc đôi mắt gần như nhắm lại, Lâm Hoạch ở bên cạnh hung ác dùng ngón tay chọt cậu.
Cậu giật mình ngồi thẳng thớm lại, ký ức tràn về trong tâm trí, cậu nhớ khi còn bé đi học luôn như vậy, mỗi khi lên lớp sắp ngủ gật liền để cho Lâm Hoạch đâm mình, không nghĩ tới đã qua nhiều năm như vậy, mà đối phương vẫn nhớ tới chi tiết nhỏ này.
Lâm Dư đoán, không lẽ Lâm Hoạch đều nhớ kỹ tất cả mọi chuyện liên quan đến hai người? Có phải Lâm Hoạch dựa vào hồi ức này để sống tiếp suốt những năm qua hay không?
Viền mắt ê ẩm sưng lên, bỗng dưng đỏ ửng, lúc sau những giọt nước mắt cũng thay phiên nhau rơi xuống trang sách.
Thầy giáo giật mình: “Sao trò lại khóc?”
Lâm Dư khục khịch cái mũi: “Do thầy giảng bài hay quá…”
Buổi học ngày đầu tiên đã kết thúc thuận lợi, hai người tan học khá sớm, lúc trở về thì Tiêu trạch vẫn chưa tan tầm. Lâm Dư chăm sóc cho Lâm Hoạch uống thuốc đi nghỉ ngơi trước, sau đó xuống lầu kéo cửa cuốn lên mở cửa kinh doanh.
Cậu ngoan ngoãn ngồi ở sau quầy bar làm bài tập, hết tỉ mỉ chỉnh sửa lại ghi chép một lần, lại tìm chỗ khó khoanh lại, sau đó chuẩn bị làm toàn bộ bài tập thầy giáo giao cho. Làm xong đến bài cuối cùng khép sách lại, kế đó ngẩng đầu duỗi người nhìn lên, thì nhìn thấy Tiêu Trạch đang đứng ngay cửa nhìn mình.
“Anh! Sao anh tan tầm về không nói tiếng nào!”
“Anh sợ mình làm phiền em.” Tiêu Trạch nhàn nhã đi tới, “Ngay cả tiếng dừng xe cũng không thấy, chuyên tâm dự vậy luôn sao?”
“Thấy em chăm chỉ không?” Lâm Dư đứng lên nghiêng về phía trước thuận thế nằm úp sấp ở trên quầy bar, xé ra một viên kẹo bạc hà đút cho đối phương, “Hôm nay học nhiều lắm, có ba vấn đề hơi khó, buổi tối anh dạy cho em được không?”
Tiêu Trạch chưa kịp đồng ý gì, đã có một người đàn ông đẩy cửa đi vào.
Trời xuân ấm áp, nhưng người đàn ông này lại mặc một chiếc áo khá là không hợp, cái mũ trên đầu trông khá cồng kềnh. Ông ta cõng trên lưng túi lớn, trong tay còn xách vali, hoàn toàn không giống như là đến xem sách, giống như đi vào thành phố làm công hơn.
Tiêu Trạch lên tiếng dò hỏi trước: “Xin chào, chúng tôi có thể giúp gì cho ngài?”
Người đàn ông ngẩng đầu lên, vành mũ để lộ ra chút gương mặt, người này ước chừng hơn bốn mươi tuổi, mặt mày có chút mệt mỏi, lộ ở trong mắt rõ ràng nhất, lúc sau trầm giọng hỏi: “Xin hỏi cửa hàng cần người phụ không?”
Tiêu Trạch tai thính mắt tinh: “Chúng ta từng gặp nhau rồi đúng không?”
Đối phương đặt vali xuống dưới đất, rồi ngại ngùng: “Từng gặp nhau trong bệnh viện tâm thần trên trấn Lận Khê, tôi là công nhân quét dọn đeo khẩu trang.”
Tiêu Trạch hồi tưởng lại: “Là ông dẫn chúng tôi đến phòng bệnh mà, trùng hợp thế sao.”
Anh nói xong nhìn về phía Lâm Dư, muốn hỏi Lâm Dư xem có ấn tượng gì không, nhưng không ngờ Lâm Dư nhìn chằm chằm người đàn ông kia như người mất hồn. Mà người kia cũng chú ý tới trạng thái của Lâm Dư, bèn bỏ mũ xuống, lúc này làm cho cậu càng thêm rõ ràng hơn.
Lâm Dư lúng ta lúng túng lên tiếng: “Ông là…”
Người đàn ông có hơi sốt sắng: “Thằng nhóc nhà Lâm kia, sao cậu lại chơi trò truyền giấy trong giờ học nữa vậy?”
Lâm Dư vui mừng nhảy dựng lên: “Thầy là thầy Hạ sao!”
Đối phương như trút được gánh nặng thở phào, nhìn Lâm Dư nở nụ cười.