Không Có Kiếp Sau

Lượt đọc: 4827 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 250
một đoạn lịch sử kết thúc và khởi đầu mới

❊ ❊ ❊

“Trung tướng Olivia… Augustus, cậu, ở lại một lát.” Sau hội nghị, Nguyên soái Rothesay gọi Olivia – người đứng dậy đầu tiên – nán lại.

Các quan quân khác lần lượt đi lướt qua mặt Olivia, hắn đứng tại chỗ một hồi, cuối cùng tiến về phía Rothesay.

“… Rất lâu trước đây, chúng ta tìm được một chiến hạm trong quá trình khai phá tinh vực mới, đồng thời cũng tìm thấy một xấp bản vẽ trên chiến hạm, đó là vài bản vẽ người máy, kỹ thuật của chiến hạm ấy cao cấp hơn kỹ thuật chiến hạm bấy giờ của đế quốc nhiều, mọi người lập tức nhận ra giá trị của số bản vẽ!

Thời bấy giờ, có người dựa vào bản vẽ để tiến hành cải tiến người máy lần đầu tiên, kể từ đó, kỹ thuật người máy của đế quốc đột nhiên tăng mạnh, nhưng vẫn còn vài bản vẽ mà trình độ kỹ thuật trước mắt không tài nào chế tạo thành công. Mà với trình độ khoa học kỹ thuật thời đó, trong một khoảng thời gian khá dài, số bản vẽ không hề được đưa vào sản xuất.

Mãi tới một ngày, sở nghiên cứu máy móc của Tô Mai Khắc chế tạo ra những người máy ấy.”

Nói xong, Rothesay thoáng chau mày.

“Cho tới bây giờ, ta vẫn không thể phán định chuyện này rốt cuộc đúng hay sai, đó là những người máy quân dụng vô cùng ưu tú, tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của họ cao chưa từng thấy. Thoạt tiên, chúng ta cho rằng đây là bước tiến lớn, cho đến một hôm, khi nhân viên điều động phát hiện những người máy ấy hình như đã… vượt quá tầm kiểm soát của nhân loại.”

Nguyên soái Rothesay tựa hồ lâm vào trầm tư, trong thoáng giây, Olivia tưởng hắn sẽ nói gì đó, nhưng hắn lập tức mím chặt chôi, nâng mắt lên: “Đó không phải thứ nên xuất hiện vào thời đại này, chúng ta quyết định phá hủy họ.”

“Nhưng thương nhân vĩnh viễn là thương nhân, sở nghiên cứu máy móc của Tô Mai Khắc từ chối kế hoạch phá hủy, chỉ muốn hủy trí não và sử dụng vật liệu trên người chế tạo sản phẩm khác. Thế rồi, những người máy ấy bỏ trốn, trước khi đi còn mang theo người máy cuối cùng mà sở nghiên cứu tạo ra từ nhóm bản vẽ nọ…”

“Kỹ xảo trốn thoát của họ hết sức chuyên nghiệp, nhưng sở nghiên cứu không để ý, bởi trong cơ thể mỗi người máy đều cài đặt hệ thống tự hủy, rồi…”

Đôi mắt lam xám của Rothesay nhìn về phía Olivia.

“Chuyện xảy ra sau đó chắc cậu biết rồi, đến khi gặp lại ta mới phát hiện những người máy ấy đã biến thành bọn họ.”

Hắn dừng một chốc, đoạn nói tiếp: “Cũng không phải giải thích cho bản thân hay gì cả, chỉ là trước khi ta dẫn binh đi, người máy tên Alpha nhà các cậu từng tìm ta nói chuyện.”

Gõ cửa rất ư lễ phép, trên tay còn bưng một tách trà quả sinh mệnh, cực kỳ phù hợp với thói quen trò chuyện của nhân loại.

“Hai người nói chuyện gì?” Đến đây, Olivia rốt cuộc đáp lời Nguyên soái Rothesay.

Rothesay yên lặng nhìn hắn, bỗng dưng cười gian manh.

“Chuyện người lớn với nhau, không cho cậu biết đâu!”

Hắn cười rất chi hí hửng, không cẩn thận động tới cơ thịt bị Olivia đánh sưng, đau đến la oai oái, làm gì còn tí phong phạm Nguyên soái nào.

“… Xin cho phép tôi cáo lui.” Olivia khẽ gật đầu, tức tốc rời đi.

Ngay lúc tay hắn sắp chạm đến máy nghiệm chứng của cửa tự động, giọng Nguyên soái Rothesay lại vang lên sau lưng hắn: “Olivia, cậu cảm thấy ta không đúng sao? Muốn xét xử ta ư?”

“Nhưng quân hàm hiện tại của cậu không thể xét xử ta, nếu ta muốn truy cứu, chỉ bằng hành động ban nãy của cậu thì chẳng cần ta ra tay, bất cứ người nào có chức vị cao hơn cậu chỉ cần giao cho cậu một nhiệm vụ nguy hiểm, là cậu triệt để xong đời luôn. Mà ta, vẫn chẳng mảy may sứt mẻ.”

“Dù cậu thăng chức thành đại tướng vẫn không xét xử được ta, ngay cả có thành Nguyên soái cũng thế.”

“Chức vị có thể xét xử ta chỉ có một, cậu biết không?”

Bên tai nghe hắn nói, động tác vẫn không hề ngập ngừng, Olivia kiên định xẹt ngón tay qua máy nghiệm chứng, tức khắc ra khỏi cánh cửa phòng họp canh phòng sâm nghiêm.

Vừa rời khỏi phòng họp tức thì, Olivia đã khôi phục thành dáng vẻ bình thường. Thấy hắn rốt cuộc cũng ra, Todd và Chapson nhanh chóng đi về phía hắn.

“Tập đoàn quân thứ tám đã chuẩn bị sẵn sàng.” Chapson cung kính thưa.

“Phương diện bổ sung hậu cần, Nguyên soái Rothesay vừa phê chuẩn là toàn bộ vào chỗ rồi.” Todd thấp giọng tiếp lời ngay sau đó.

“Ừ, cực cho các cậu rồi.” Olivia chỉ khẽ gật đầu, rồi mau chóng đi về hướng Bạch Vân Đóa Đóa cách đây không xa, giờ trông Đóa Đóa rực rỡ hơn hẳn: “Nhiệm vụ lần này của chúng ta là truy kích và tiêu diệt tàn quân của địch, nghe có vẻ là một nhiệm vụ vất vả mà chẳng thu được kết quả gì. Nhưng các cậu yên tâm, tôi cam đoan tương lai các cậu đều rộng mở.”

“Xin ngài an tâm, mỗi quân sĩ dưới trướng tập đoàn quân thứ tám chưa bao giờ nghi ngờ nhiệm vụ ngài tiếp nhận.” Chapson vội lên tiếng.

Olivia đeo gương mặt tươi cười đáp lại từng lời hỏi thăm của binh lính trực ban ven đường, nhanh nhẹn tiến vào khoang của Bạch Vân Đóa Đóa. Lúc này hắn vẫn tự kiềm chế nét mặt, thậm chí có phần nghiêm túc, mãi tới khi một mình bước vào khoang điều khiển, trong phòng chỉ còn Manh Manh.

“Đóa Đóa, chúng ta sắp đi gặp Mục Căn rồi!” Olivia bật cười ngay tắp lự.

Cười rất vui vẻ.

Mục Căn ở đâu, hắn không biết;

Cần tìm kiếm bao nhiêu tinh vực, hắn không biết;

Hành trình sẽ kéo dài bao năm, sẽ gặp phải bao nhiêu gian nan trắc trở, tất thảy hắn đều không biết.

Olivia chỉ biết một điều: Hiện hắn đang trên đường đi gặp Mục Căn.

Trong hai năm kế tiếp, tập đoàn quân thứ tám do Olivia thống lĩnh gần như xẹt qua mọi tinh vực của đế quốc.

Rốt cuộc, vào ngày 13 tháng 7 năm 410 lịch Ánh Sao, tại tinh vực nào đó gần hành tinh Hằng Thiên, Olivia tự tay phá hủy kẻ xâm nhập cuối cùng, đồng thời tiêu hủy tuyến đường của đối phương.

Lịch sử bị xâm lăng của đế quốc đặt dấu chấm hết vào năm này.

Mà cũng chính trong năm ấy, đế quốc đủ tiêu chuẩn gia nhập hàng ngũ nền văn minh cấp cao. Trong quá trình truy kích kẻ xâm nhập, tập đoàn quân thứ tám phát hiện con đường thông với ngoại giới.

Giờ đây, chiếc phi thuyền thứ nhất đến từ nền văn minh cấp cao đang hiện diện tại cuối tuyến đường, đủng đỉnh chạy đến chỗ Bạch Vân Đóa Đóa đang chở Olivia mà chẳng hề lo lắng chi.

Đồng thời —

Mục Căn đang có mặt trên phi thuyền nọ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »