Không Có Kiếp Sau

Lượt đọc: 4832 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »
Chương 240
tôi về rồi đây

❊ ❊ ❊

Chiến tranh vẫn chưa kết thúc, sau buổi ăn mừng trùng phùng ngắn ngủi và khóc than vì những bạn bè thân hữu đã ra đi, mọi người lại bắt đầu bận rộn lu bù.

Tấn công hung mãnh mà dày đặc khiến bề mặt hành tinh Bạch Lộ bị đánh sâu xuống 40m. Đồi núi hóa bình nguyên, đại dương biến đất bằng, chỉ trong vòng một ngày, trên hành tinh Bạch Lộ đã thay đổi một trời một vực. Kiến trúc trên mặt đất đã biến mất toàn bộ, bị san thành bình địa trong lửa đạn, bụi đất và rác rưởi phủ dày phía trên.

Dù nhà không còn nữa, mọi người vẫn dựa theo ký ức mà về nơi mình từng cư ngụ, lẳng lặng thu dọn giữa đống đổ nát.

Dẫu có một phần nóc nhà bị đè sập, tuy rằng trong nhà ngập ngụa đá tảng và bùn đất, song khoảng 80% kết cấu kiến trúc của phòng ốc cơ hồ chẳng sứt mẻ miếng nào.

Đây nhất định là kỳ tích rồi!!!

Nhưng kỳ tích chờ đợi họ không chỉ có một, tại bếp nhà ông Tony, ngay lúc mọi người đã chuẩn bị tâm lý nhặt xác cho ông, họ lại bắt gặp ông Tony đang cố gắng bò ra ngoài, tuy trên người loang lổ máu, cơ mà vẫn thở và sống nhăn nha!

“Lúc kẻ xâm nhập tấn công tôi… chả hiểu sao lại tránh khỏi vị trí chí mạng, dù tôi ngất đi, nhưng lại không chết. Giờ ngẫm lại, thời điểm đó chắc Bánh Ngọt vẫn còn, đúng không?” Toàn thân bám đầy bụi nằm trên cáng, ông Tony bỗng nhiên bảo thế với bà Beati đang cấp cứu cho mình.

“Ừ, tại nơi chúng ta nhìn không tới, Bánh Ngọt nhất định đã đối kháng với địch rất lâu.” Chính bởi thế, nên rõ ràng là người máy đầu tiên bị xâm nhập, Bánh Ngọt lại không tự nổ ngay tắp lự. Chắc chắn nó đã nỗ lực không ngừng trong khoảng thời gian ấy đúng không?

Ông Tony im lặng, xuyên qua nóc nhà bị thiếu một nửa là bầu trời bao la, ông thấy sương khói dần tán đi, chậm rãi hé lộ sắc trời xanh thẳm.

Trời trong rồi.

Mọi người tìm thấy đủ thứ đồ dưới đống hoang tàn: Tranh, ảnh, sách báo – những vật phẩm quý giá lưu giữ biết bao kỷ niệm; Họ còn tìm được một ít thức ăn nước uống – trong thời gian kế tiếp, trước khi thức ăn mới được sản xuất, chúng chính là vật tư mưu sinh trọng yếu của họ; Ngoài ra, họ cũng tìm thấy thân thể các đồng bạn, nhân loại, người máy.

Tựa như đối đãi với đồng bào nhân loại, lần này họ hết sức cẩn thận đào cơ thể của những người máy ra ngoài.

Trong cuộc chiến tranh này, mọi người đã cảm nhận rõ cống hiến của người máy dành cho nhân loại, dù nội tâm họ có lẽ vẫn chưa ý thức chính xác, nhưng đã có không ít người đối xử với người máy như sinh mệnh trí tuệ ngang hàng.

Thân thể người máy tiểu A được đào ra dưới tình huống ấy, nhờ quá trình đào bới vô cùng thận trọng, trên người hắn ngoại trừ tổn hại ban đầu thì không phát sinh vết thương mới. Có người thử bổ sung năng lượng cho hắn xem sao, tiểu A đứng lên lần nữa lại dọa mấy nhân loại gần đó sợ chết khiếp.

“Xin đừng lo lắng, tôi không bị kẻ địch xâm nhập, chắc tại model của tôi cũ quá rồi.” Biết nhân loại đang e sợ điều chi, tiểu A cực kỳ tự giác mà giải thích một phen. Chủ động nhận kiểm tra xong, hắn cúi chào nhóm người giúp đỡ mình một cái thật sâu, sau đó khập khà khập khiễng rời đi.

Cánh tay trái và chân phải của hắn bị phá nát trong cuộc chiến, khiến việc đi lại trở nên khó khăn.

“Ah! Tôi biết cậu ta! Đó là người máy nhà ngài Mục Căn!” Thời điểm người máy tiểu A gian nan tiến lên, có người nhận ra thân phận hắn.

“Đúng rồi! Tôi cũng biết! Cậu ta là người máy nuôi lớn ngài Mục Căn đó!” Càng lúc càng nhiều người nhận ra tiểu A, tiếp theo tự dưng có người hét lên: “Cám ơn cậu nha! Cám ơn đã nuôi lớn một trưởng quan tốt như ngài Mục Căn!”

“Ngài Mục Căn là chàng trai trẻ lợi hại nhất mà chúng tôi từng gặp!”

“Đúng vậy đúng vậy! Cám ơn ngài rất nhiều!”

Giờ khắc này, người máy tiểu A trở thành “người” được chú ý nhất giữa mảnh hoang tàn, vô số nhân loại cám ơn hắn, nguyên nhân chỉ bởi hắn nuôi dạy nên một nhân loại tên “Mục Căn”.

Não bộ người máy tiểu A hoạt động rất đỗi kỳ diệu, chẳng thể tìm thấy bất kỳ từ ngữ nào để hình dung tâm trạng hiện tại của mình, hắn chỉ biết đứng tại chỗ cúi chào mọi người một cái, đoạn rời đi.

Sau nữa, hắn đứng trước nhà mình.

Đối diện với căn nhà vắng lặng phủ đầy tro bụi và đất cát, hắn nhẹ giọng nói một câu: “Tôi về rồi đây.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274
Tiến »