Không Cần Loạn Ăn Vạ

Lượt đọc: 21282 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »
Chương 190
thành thần

❊ ❊ ❊

Lục Trầm Hàn không có mảy may phản ứng, đừng nói là tròng mắt biến màu, cho dù là dung mạo bị hủy hoại thì có làm sao, chỉ có lực lượng mới là thứ quan trọng nhất trên thế gian.

Nhìn xem những tông chủ từng cao cao tại thượng lúc trước, không phải cũng bị kiếm ý của hắn đánh ngã trên mặt đất không dậy nổi đó sao.

“Nếu ngươi đã tới, cũng vừa lúc……chết dưới kiếm của ta.” Lục Trầm Hàn lạnh lùng gằng từng tiếng, hắn bẻ cổ phát ra tiếng răng rắc, cảm nhận lực lượng chảy cuồn cuộn trong cơ thể, cảm giác có thể thao túng tất cả mọi thứ trên thế gian một lần nữa trỗi dậy.

Dịch Huyền siết chặt Trọng Minh đao, hai người đồng thời nhảy lên xông thẳng về phía đối phương, đao kiếm chạm vào nhau giữa không trung, phát ra sóng chấn động mãnh liệt.

Trọng Minh chợt bay ra từ thân đao, không công kích Lục Trầm Hàn mà lại nhảy đến trước mặt Diệp Tố, trong tay hắn còn cầm một quyển trục, là Vạn Cảnh Thông.

“Mang tháp linh đến Luân Chuyển tháp.” Trọng Minh nhét quyển trục Vạn Cảnh Thông vào tay Diệp Tố xong liền xoay người trở về giúp Dịch Huyền.

Diệp Tố cúi đầu nhìn quyển trục, phía trên có vết máu nhưng không phải của nàng.

Nàng theo bản năng giương mắt nhìn Dịch Huyền ở đối diện.

Dịch Huyền đón ánh mắt của nàng, nở một nụ cười.

Trước đó hắn nhận lấy bao tải, dùng quyển trục Vạn Cảnh Thông chuẩn bị đến Ma giới, nhưng trước khi đi lại đổi ý, chuyển thành đi nơi giao nhau của tam giới.

Đến nơi khung cảnh vẫn là một mảnh hoang vu, Luân Chuyển tháp vẫn như cũ không thấy đâu.

Dịch Huyền đứng im ở đó, rất lâu không động đậy, những âm thanh đó……có lẽ tìm theo những âm thanh đó sẽ có thể tìm ra được Luân Chuyển tháp.

Tìm được Luân Chuyển tháp ít nhất sẽ có thể tìm được Bồng Lai thánh sứ, từ đó sẽ có cơ hội để liên hệ với Bồng Lai chưởng sử.

Dịch Huyền nhắm mắt lại, hai tai tập trung lắng nghe, không buông tha bất kỳ một tiếng gió thổi cỏ lay nào.

Một lúc lâu sau, hắn rốt cuộc lại nghe thấy được những ma âm đó, thậm chí so với lần trước còn lớn hơn, lộ ra sự bị thương, vội vàng và sợ hãi.

【 Bọn họ tới! 】

【 Tới rồi!!! 】

Dịch Huyền không mở mắt, hắn nghe những âm thanh bên tai, nhấc chân bắt đầu đi về hướng phát ra những âm thanh đó.

Hắn không biết bản thân mình đã đi đến đâu, chỉ nghe thấy âm thanh mỗi lúc một rõ, mãi đến khi có một bàn tay chống lên ngực hắn thì hắn mới dừng lại, mở to mắt.

Là vị Bồng Lai thánh sứ đã tặng áo choàng cho Du Phục Thời!

Dịch Huyền vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Luân Chuyển tháp ở sau lưng Bồng Lai thánh sứ, mười một vị thánh sứ khác vẫn đang ngồi xung quanh tháp, tay không ngừng bấm pháp quyết, miệng đang niệm cái gì đó.

“Ta muốn tìm chưởng sử.” Dịch Huyền hỏi thẳng, “Tháp linh ở đâu?”

Vị Bồng Lai thánh sứ trước mặt hắn không nói gì, chỉ đứng tránh sang một bên, lúc này cửa Luân Chuyển tháp đột nhiên mở ra từ bên trong.

Thánh sứ giơ tay làm tư thế mời.

Dịch Huyền không chút do dự bước vào Luân Chuyển tháp, ngay sau đó cửa tháp trong nháy mắt đóng sầm lại, lúc này hắn mới nhìn thấy tầng thứ nhất ngồi đầy người Bồng Lai, tất cả bọn họ đều ngồi trên mặt đất, dưới thân có Bàn Âm Dương đang vận chuyển, người ngồi ở trung tâm chính là Bồng Lai chưởng sử.

Nhìn mặt cũng không thể biết ai là ai, chỉ có thể phân biệt thông qua quần áo.

Các ma ảnh trong không trung bay tới bay lui, gào thét “bọn họ tới” nhưng lại không công kích người giống trước kia.

Bồng Lai chưởng sử mở hai mắt, thấp giọng nói: “Sắp không kịp rồi.”

“Rốt cuộc các người biết cái gì?” Dịch Huyền lo âu, nỗi bất an trong lòng mỗi lúc một lớn.

Không đợi Dịch Huyền hỏi thêm, chưởng sử đẩy hắn lui về phía sau, ngay sau đó Dịch Huyền liền xuất hiện bên ngoài thành Quy Tông, nhìn thấy Lục Trầm Hàn đang vung kém chém về phía đại sư tỷ.

……

Lực lượng của Lục Trầm Hàn đang không ngừng tăng cao, Dịch Huyền hiện giờ đã nhập ma, thể chất mạnh hơn tu sĩ bình thường, hai người đều cảnh giới Đại Thừa lại đều cầm thần binh, thế nên đối chiến trong lúc nhất thời lại ngang tay.

Trong lòng Dịch Huyền kiên định nhưng Lục Trầm Hàn lại bắt đầu bực bội, từ sau tông môn đại bỉ, mỗi khi gặp phải tình huống không có phần thắng áp đảo thế này, thể nào hắn cũng sẽ gặp bất lợi,

Lục Trầm Hàn liếc nhìn về phương bắc, hắn cần nhiều lực lượng hơn.

Lúc này, Diệp Tố một lần nữa lắp tên kéo cung, ba mũi tên thần thức được b ắn ra, xoay tròn lao đi vun vút, cuối cùng mỗi mũi tên ghim vào trên từng chữ “Quy Tông thành”.

Quy Tông ấn chậm rãi nứt ra, giống như một hoa văn mạng nhện, sau đó toàn bộ tường thành của thành Quy Tông đột nhiên vỡ toang, ầm ầm đổ xuống.

Một đạo ánh sáng màu tím bay ra, là một hạt ngọc tròn trông như một viên xá lợi, đây là tháp linh sao? Thế mà lại không giống Trọng Minh có linh thể hình người.

Diệp Tố thu cung, giơ tay lau vết máu trên mặt, đạp một chân xuống đất phi thân lên chụp lấy hạt châu tháp linh vào trong tay, nàng nhìn xung quanh, Lục Trầm Hàn đang bị Dịch Huyền cuốn lấy, Liên Liên đã dẫn hai bị tông chủ bị thương và Trình Hoài An rời đi.

Bàn Âm Dương trên Vạn Cảnh Thông bỗng nhiên chuyển động, truyền tống Diệp Tố đến bên trong Luân Chuyển tháp.

“Chưởng sử?” Diệp Tố nhìn thấy cả tầng một ngồi đầy người Bồng Lai thì cực kỳ sửng sốt.

Bồng Lai chưởng sử vẫn còn đứng đó, ông nhìn Diệp Tố, nửa bên mặt của nàng đều là máu, cánh tay càng thảm thiết hơn, vết thương sâu thấy cả xương, vậy mà gương mặt nàng vẫn bình tĩnh như không có việc gì.

“Đây có phải tháp linh không?” Diệp Tố mở tay, để lộ hạt châu lóe lên ánh tím, “Chưởng sử, chúng ta phải đạt được một đường sinh cơ nào?”

Bồng Lai chưởng sử cúi đầu nhìn hạt châu trong tay nàng, sau đó vung tay lên, trước mặt Diệp Tố liền xuất hiện một cái Bàn Âm Dương, bên trong là hình ảnh của ba hư ảnh ở ba phương.

Nàng nhìn thấy tiểu sư đệ, hắn đang đối chiến với “người” đã thực thể hóa được một nửa thân thể ở phía tây, rõ ràng đã chiếm được ưu thế, thế nhưng “người” đó một lần nữa lại lấy huyết nhục của tu sĩ ở tây phương bồi bổ, lại thong thả tiếp tục thực thể hóa.

“Khi ba vị thần này toàn bộ thực thể hóa, sẽ không còn bất kỳ đường sống nào.” Bồng Lai chưởng sử ngoắc tay ý bảo Diệp Tố nhìn hư ảnh ở phía nam, không có ai ngăn trở, nó đã bắt đầu mọc ra đầu và hai vai, là một nữ nhân.

Diệp Tố nhìn ba hư ảnh trong Bàn Âm Dương: “Thật sự là Thần?”

Đến giờ phút này, Diệp Tố mới rốt cuộc xác định trận loạn lạc này có liên quan tới Thần.

“Ngươi nhìn phía bắc đi.” Bồng Lai chưởng sử phất tay, cảnh tượng ở bắc phương hiện ra, không phải hư ảnh mà là một nơi Diệp Tố quen thuộc.

—— Hoang Thành bí cảnh.

“Đó là……” Người trấn định như Diệp Tố cũng nhịn không được lùi về sau một bước.

Trong rừng bia đá ở Hoang Thành bí cảnh, một người đang từ từ bò ra, thân hình cao lớn, cơ bắp lực lưỡng.

Diệp Tố nhìn chằm chằm bóng hình quen thuộc đó, nhìn ông từ từ bò lên mặt đất, thuấn di đến trước một thi thể trong bí cảnh, lột quần áo người nọ tròng lên người, sau đó bỗng nhiên ngửa đầu hô to.

“Đồ Thế ta sống lại rồi!!!”

Âm thanh của ông truyền khắp tu chân giới, đây không phải là điều mà đại năng bình thường có thể làm được.

Đồ Thế đứng tại chỗ một lúc, ngẩng đầu nhìn lên không trung ở ba phương còn lại, sau đó ông chạy về phía nam, bắt đầu đánh nhanh với hư ảnh nữ nhân vừa rồi, ngăn không cho bà ta thực thể hóa.

“Năng lực tính trước tương lai của ta đã mất, không tính ra được một bước này.” Gương mặt bình thường đến không thể bình thường hơn của Bồng Lai chưởng sử khẽ mỉm cười.

“Đồ Thế tiền bối, ông ấy làm sao lại……” Diệp Tố nhìn gương mặt kia, chấn động vô cùng.

“Ngươi cảm thấy bia đá ở nơi đó đang trấn áp cái gì?” Bồng Lai chưởng sử nói, “Chỉ có phía đông mãi vẫn không có động tĩnh, ngoại trừ việc rừng bia đá được chữa trị tốt thì đây mới chính là nguyên nhân quan trọng nhất, là do Đồ Thế đã đảo khách thành chủ, chiếm cứ lực lượng của Thần, phải là một người cực kỳ bền gan vững chí mới có thể làm được tới bước này.”

Thần bị trấn áp dưới rừng bia đá không lúc nào là không hấp thu linh khí xung quanh, trong nháy mắt Đồ Thế chết đi, huyết nhục, thần thức của ông tất nhiên cũng bị cắn nuốt.

Có điều……ông chính là Phật Tử đã từng mất đi Kim Đan, khi tưởng ông đã cô độc chết đi trong giới thì ông lại kiên trì sống sót trong suốt hai trăm năm, còn môt lần nữa tu luyện ra Kim Đan, lại còn tiến giai, tâm tính như thế, muốn ông tình nguyện để bị cắn nuốt là chuyện không thể nào.

Ngủ đông, chờ đợi, một kích tất thắng!

Đồ Thế làm được rồi, hai lần tử vong, hai lần hồi sinh, lần sau gian nan hơn lần trước, nhưng ông chưa bao giờ từ bỏ.

Diệp Tố bỗng nhiên nhớ tới Ma Chủ Hình Phụ, Thần ấn trên xương cổ của ông ấy vặn vẹo, rõ ràng ông đã từng chống cự, thậm chí sự chống cự ấy còn có hiệu quả thế nên mới bị hút sạch ma khí, thành thây khô trong nháy mắt, chứ không giống hai vị đại năng của Côn Luân.

“Chỉ cần ba vị Thần này còn chưa hoàn toàn hóa thành thực thể, thì ngươi vẫn còn thời gian.” Bồng Lai chưởng sử nói.

“Vu Thừa Duyệt trong Điện Ma Chủ sắp sửa độ kiếp phi thăng, hắn là Linh Lung Cốt, trời sinh vô lôi kiếp, nếu hắn trở thành Thần, có phải sẽ có thể góp sức phá hủy bọn họ?” Diệp Tố hỏi.

“Ba đánh ba?” Bồng Lai chưởng sử chậm rãi lắc đầu: “Thiên Đạo có áp chế với Thần, nhưng ba vị này một khi hoàn toàn thực thể hóa sẽ không phải chịu áp chế đó nữa, không ai sẽ là đối thủ của bọn họ, bao gồm……”

Tầm mắt ông dừng trên người Du Phục Thời đang cầm Khấp Huyết kiếm.

Diệp Tố nhìn tiểu sư đệ, trên trán hắn đã rịn mồ hôi, tuy rằng có cực phẩm linh thạch màu tím bổ sung lực lượng, nhưng cũng không cách nào ngăn cản hư ảnh ở đối diện không ngừng cắn nuốt máu thịt và thần thức của các tu sĩ, nàng cực kỳ ghét cảm giác chỉ có thể đứng đây nhìn tiểu sư đệ qua Bàn Âm Dương mà không cách nào có thể giúp hắn.

Nàng hỏi: “Cần ta phải làm cái gì?”

Bồng Lai chưởng sử nhìn xuống tháp linh trong tay nàng: “Ta cần người thành Thần”

Diệp Tố nhíu mày: “…… ta thành Thần?”

Nàng là trời sinh thức hải, mỗi khi tiến giai sẽ phải chịu gấp bội lôi kiếp, ngay cả quả Bồ Đề cũng chỉ có thể khiến nàng lên tới Hợp Thể hậu kỳ mà thôi.

Thành Thần trong một thời gian ngắn, căn bản là một chuyện đùa.

Chẳng lẽ phải nuốt tháp linh?

“Ngoại trừ Linh Lung Cốt, và trường hợp ngoại lệ của Đồ Thế, thế giới này đã không thể phi thăng.” Bồng Lai chưởng sử lắc đầu nói.

Diệp Tố khó hiểu: “Nhưng tu chân giới trước kia vẫn có người phi thăng.”

Mặc dù số lượng ít đến nỗi có thể đếm bằng ngón tay, nhưng thật sự có người đã phi thăng.

“Lôi phi thăng đã biến mất mấy ngàn năm.” Bồng Lai chưởng sử nói, “Từ sau Thần Vẫn kỳ, thượng giới vẫn luôn đóng chặt, không có lôi phi thăng thì không cách nào có thể độ kiếp thành Thần, ta không biết đã xảy ra chuyện gì. Vì tìm kiếm nguyên nhân, ta đã lật xem toàn bộ tất cả ghi chép của Bồng Lai, nguyên nhân vẫn không tìm thấy nhưng lại phát hiện một chuyện khác.”

Khi nói chuyện ông nhìn vào Bàn Âm Dương, hiển nhiên lúc ấy ông phát hiện những việc sẽ phát sinh hiện tại nên mới liên thủ với Bình Thư Lan, nhìn trộm Thần.

“Vậy thì ta phải làm sao để thành Thần?” Diệp Tố hỏi ông.

Bồng Lai chưởng sử dừng một chút, lấy ra một thứ đưa cho Diệp Tố.

“……Thiên Cơ lệnh?” Diệp Tố hoài nghi nhìn chưởng sử, nàng nhớ rõ sư phụ nói ông đã đập nó lên đại môn của Thiên Cơ Môn, hai mảnh Thiên Cơ Lệnh còn nằm trong túi Càn Khôn của nàng đây.

Bồng Lai chưởng sử cười cười: “Trước khi Trương Phong Phong đập nó, ta đã đánh tráo.”

Chút chuyện này Bồng Lai vẫn có thể làm được, ông không thể lấy đồ từ trong tay Du Phục Thời, nhưng lấy từ chỗ Trương Phong Phong thì quá dễ.

Diệp Tố nhớ lại ngày ấy Trương Phong Phong đắc ý nói đại môn Thiên Cơ Môn thật chắc chắn: “……”

“Mang theo tháp linh, bước lên tầng tháp thứ chín.” Bồng Lai chưởng sử khom lưng thật sâu với Diệp Tố, “Thành Thần trở về, mới có thể khiến tam giới bình an.”

Diệp Tố một tay cầm tháp linh, một tay nắm Thiên Cơ lệnh, một lần bước lên Luân Chuyển tháp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »