Không Cần Loạn Ăn Vạ

Lượt đọc: 21267 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »
Chương 149
hộ môn đại trận

❊ ❊ ❊

“Đại đồ đệ? Con ra khỏi Luân Chuyển Tháp rồi?!” Trương Phong Phong vừa thấy là Diệp Tố liên hệ đến thì liền lập tức kích động.

Khi gương mặt trẻ tuổi non choẹt của sư phụ hiện lên trên truyền tin ngọc điệp, Diệp Tố vẫn cảm thấy có chút chưa quen được.

“Con đang ở sau núi Thiên Cơ Môn.” Diệp Tố đánh giá Trương Phong Phong, so với lúc trước thì có gầy đi vài phần, trang trí phòng ốc phía sau lưng ông cũng không giống ở Thiên Cơ Môn: “Con nghe nói Ma giới xâm lấn, các sư đệ sư muội vẫn an toàn chứ sư phụ?”

“Nhóm sư đệ sư muội Lưu Sa dẫn đi vẫn còn đang ở Ngô Kiếm Phái.” Trương Phong Phong đáp, “Mấy đứa Dịch sư đệ con cũng đã trở lại từ Luân Chuyển Tháp, bọn nhóc đã cùng với Vu thủ vệ, Hồ trưởng lão che chở Thiên Cơ Môn.”

Nếu nói như vậy thì Thiên Cơ Môn hẳn là không có ai xảy ra chuyện gì.

“Sư phụ, tình hình hiện tại của tu chân giới thế nào?” Diệp Tố hỏi, bên ngoài Luân Chuyển Tháp không có một ai, các đệ tử cùng chưởng môn bái phỏng hai tông cũng chưa về, tình huống nhất định không thể tốt được bao nhiêu.

Quả nhiên, vừa nghe lời này của nàng thì ánh mắt Trương Phong Phong liền lộ vẻ phiền muộn: “Các đại tông đã phá hủy mấy cái huyết trì, nhưng vẫn có huyết trì mới không ngừng mọc lên, ma tộc cũng không ngừng thông qua huyết trì tiến vào tu chân giới, cục diện chỉ có thể nói là tạm thời được khống chế.”

“Sư phụ, ngươi còn đang ở Hợp Hoan Tông sao?” Diệp Tố bỗng nhiên thay đổi đề tài.

Ánh mắt Trương Phong Phong lập tức trợn lên: “……Ta phải luyện chế pháp khí hộ thân cho các đệ tử Hợp Hoan Tông, tài liệu đều do bọn họ cung cấp, sư phụ kiếm được không ít linh thạch đâu.”

Rõ ràng là một chuyện hết sức bình thường, nhưng ánh mắt Trương Phong Phong lại hết liếc ngang lại ngó dọc, ngược lại giống như đang giấu diếm cái gì.

“Cũng không phải là bán mình, sư phụ, người chột dạ cái gì?” Diệp Tố gọn gàng dứt khoát hỏi một câu vào trọng tâm.

Trương Phong Phong tức khắc dựng thẳng mày: “Nói bậy gì đó! Ta là trai nhà lành, bán cái gì thân, ta đây còn trong sạch nhé!”

Diệp Tố: “……” Sư phụ hay là người đừng nói, càng nói càng làm người khác nghĩ nhiều.

“Thôi thôi, sư phụ còn phải đi luyện khí, không nói chuyện với con nữa.” Trương Phong Phong vươn tay tắt truyền tin ngọc điệp trước, tuy nhiên trước đó vẫn dặn dò nàng một câu, “Đại đồ đệ, con nhớ phải cẩn thận đấy, cứ cách một khoảng thời gian lại có Ma Quân mò đến Thiên Cơ Môn.”

“Con biết……” Diệp Tố còn chưa đáp xong thì đối diện đã tắt truyền tin ngọc điệp.

Hừm, xem ra trong sạch của sư phụ tràn ngập nguy cơ rồi.

Khu vực phía sau núi Thiên Cơ Môn thông đến các phong, Diệp Tố quen đường quen lối bước nhanh về hướng Cửu Huyền Phong.

Lần đầu tiên nghe thấy giọng nói của Dịch Huyền bất lực như vậy, Diệp Tố không khỏi ngừng bước chân, đứng nghe bên trong nói chuyện.

“Diệp Tố nói chúng ta phải ở cùng nhau.” Du Phục Thời chậm rì rì nói, “Ngươi không nghe lời đại sư tỷ.”

Hắn nắm Trọng Minh đao, dùng sức chống xuống đất một cái thật mạnh, áp chế lửa giận trong lòng, Du Phục Thời một ngày 360 bận muốn đi ngủ, chuyện này vốn dĩ hắn cũng không thèm bận tâm, chỉ là cố tình mỗi lần Du Phục Thời đi ngủ đều phải lôi kéo hắn cùng đi.

Trọng Minh đao linh ngồi bên bàn đá trong sân, an tĩnh rót cho mỗi người một ly trà ngon, hắn không nói gì, chỉ là trong mắt mang theo ý cười ôn hòa.

“Hồ trưởng lão đang tu sửa Thiên Cơ Môn, ta muốn đi hỗ trợ.” Dịch Huyền bỗng nhiên mặt không chút biểu tình nhìn vào eo của Du Phục Thời nói, “Bụng người bự ra rồi, xấu.”

Du Phục Thời nghe thấy nửa câu sau của hắn thì liền buông xuống chén trà vừa mới cầm lên, bật người ngồi dậy, duỗi tay sờ sờ bụng của mình. Hắn tuyệt đối không cho phép bản thân biến thành sửu bát quái!

“Cùng xuống núi tu sửa đi.” Dịch Huyền đưa ra kiến nghị.

Du Phục Thời cúi đầu dùng tay sờ bụng mình vài cái, cuối cùng xác định vẫn thon gọn như trước, lúc này hắn tiếp tục lười nhác nằm dài ra bàn đá: “Không đi, ngủ.”

Sửa xong rồi lại có ma tìm tới thôi, nửa năm nay cũng đã sửa bốn lần rồi, hơn nữa Khấp Huyết cũng đang ở dưới chân núi hỗ trợ.

Nghe thấy tiểu sư đệ nói, Diệp Tố ở bên ngoài nhịn không được bật cười một tiếng, hai người trong sân đồng loạt quay đầu nhìn qua.

“Đại sư tỷ?” Dịch Huyền nhìn thấy Diệp Tố thì có chút ngây người, ngay sau đó lập tức đứng lên, “Tỷ trở về từ Luân Chuyển Tháp rồi.”

Diệp Tố gật đầu với hắn và Trọng Minh đang ngồi bên cạnh, nàng đi vào sân, nhìn qua Du Phục Thời đã ngồi dậy hỏi: “Tiểu sư đệ, ta nói ở cùng nhau là như vầy sao?”

Du Phục Thời hơi nâng cằm lên: “Chính là như vầy.”

Diệp Tố lấy quyển từ điển cổ văn ra khỏi túi Càn Khôn, đẩy qua cho Du Phục Thời: “Cho đệ.”

Du Phục Thời rũ mắt nhìn từ điển cổ văn trên bàn, thoạt nhìn rất quen mắt.

Diệp Tố ngồi xuống, Trọng Minh liền rót một ly trà đẩy qua cho nàng, “Đa tạ.”

Du Phục Thời duỗi tay mở ra quyển từ điển cổ văn, trong đầu liền hiện lên mấy đoạn ngắn linh tinh mơ hồ, chỉ là không nhớ nổi, hắn càng lật càng nhanh.

“Ở phía sau có một tờ có chữ viết.” Diệp Tố đè tay hắn lại, mở đến trang có dòng chữ quen thuộc, “Có nhận ra không?”

Có lẽ nhớ không rõ, nhưng Du Phục Thời liếc mắt một cái liền nhận ra được dòng chữ đó là ai viết, hắn giương mắt nhìn về phía Diệp Tố: “Là……ta viết.”

Dịch Huyền nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn lướt qua nội dung trong quyển sách, tuy nhiên hắn xem không hiểu.

“Tiểu sư đệ không phải thất học.” Diệp Tố một lần nữa đóng quyển từ điển lại, giơ giơ quyển sách lên nói, “Này có thể chứng minh, đệ đã biết chữ từ sớm rồi.”

Du Phục Thời nghiêng đầu không hiểu: “Thất học là cái gì?”

“Thất học……chính là không biết chữ.” Diệp Tố muốn đổi chủ đề, nàng nháy mắt với Dịch Huyền, ý bảo hắn tìm đề khác.

“Không có, ta đi xuống dưới.” Diệp Tố lại nghĩ tới lời nói của Bồng Lai Thánh Sứ, tháp linh mất tích?

Nếu bọn họ biết tháp linh mất tích vì sao không đi tìm mà lại nói cho nàng?

“Kể cho ta nghe những chuyện đã phát sinh trong hơn nửa năm qua đi.” Diệp Tố nói.

Nửa năm nay, bởi vì có Du Phục Thời, hoặc là nói nhờ có Khấp Huyết, mấy nhóm ma vật đến đây đều không chiếm được chỗ tốt nào.

Từ Trình Ngọc thật ra có mời bọn họ đến Đồ Thủ thành, nhưng nếu bọn họ thật sự đi thì vạn nhất khi ma vật tràn đến, chỉ sợ Thiên Cơ Môn sẽ bị phá hủy hoàn toàn.

Vô luận là huy hoàng hay suy bại thì Thiên Cơ môn vẫn luôn ở đây, mấy người Hồ trưởng lão không thể chịu được việc tông môn bị hủy hoại ở đời của mình.

Cuối cùng Từ Trình Ngọc dùng quyển trục truyền tống di dời hết những thường dân đang được Thiên Cơ Môn bảo hộ sang đó, tu sĩ trong Đồ Thủ thành đông đảo, những người này qua đó mới có thể an tâm sinh hoạt.

“Vô Âm Tông thì sao?” Diệp Tố hỏi.

“Bọn họ có đại trận thủ vệ.” Dịch Huyền nhớ tới trận pháp mình nhìn thấy ở Vô Âm Tông, “Ma Quân cũng không thể tiến vào.”

Đại trận……

Diệp Tố nhớ tới dự định mấy năm trước của bản thân, từ lâu nàng đã muốn tái khởi động hộ môn đại trận của Thiên Cơ Môn.

Chẳng qua một là đại trận không có người sửa chữa, hai là dựng đại trận lên cần tiêu hao một lượng linh thạch rất lớn trong khi linh mạch của Thiên Cơ Môn bọn họ đã sớm khô cạn.

“Lữ Cửu cũng ở dưới chân núi ư?” Diệp Tố hỏi Dịch Huyền.

“Đúng vậy.” Dịch Huyền dừng một chút mới nói tiếp, “Tuy nhiên lúc bị Ma Quân tấn công tâm mạch của nàng ấy bị hao tổn, sau khi được tiểu sư đệ đút cho một giọt máu thì miệng vết thương đã khôi phục, nhưng đến hiện tại vẫn chưa tỉnh. Thủ Vệ nói có khả năng nàng sắp đột phá nên để nàng ấy nằm dưỡng thương ở Tàng Điển Các.”

Nghe thấy nhắc đến máu, Diệp Tố không khỏi nhìn về phía Du Phục Thời, nhưng nàng cũng không nói gì, chỉ là uống cạn ly trà rồi mới tiếp tục: “Ta xuống dưới núi xem thử.”

Nàng nói xong liền đứng dậy, Du Phục Thời cũng thu hồi từ điển cổ văn, lật đật đứng lên muốn đi theo nàng.

“Không cần ngươi quản.” Du Phục Thời ném xuống một câu, “Ta không cần ở cùng với ngươi nữa.”

Diệp Tố và Du Phục Thời cùng nhau đi xuống chân núi, trên đường đi nàng phát hiện hai bên Cửu Huyền phong vốn dĩ có một ít cây cỏ không tính là tốt tươi nhưng nay đều đã xám xịt, như là đã bị rút hết sinh cơ.

“Là do một tên ma làm đấy, một tên ma xấu xí.” Du Phục Thời đi bên cạnh Diệp Tố cáo trạng, chỉ là không đề cập tới việc chính mình nhất kiếm đã chém lìa đầu Ma Quân.

Ngoại trừ Quan Hộ Thành trong Tố Hồi Trận Pháp, Diệp Tố chưa từng tiếp xúc qua ma vật nào khác, nàng cũng không rõ rút sinh cơ của mọi thứ có phải là đam mê gì đấy của bọn chúng hay không, chỉ đành đặt nghi vấn này trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231
Tiến »