Triệu Vô Song có chút thất vọng, vốn dĩ hắn muốn thử xem liệu có thể một phát ăn ngay hay không.
Thế nhưng xem ra là không được.
Tiếp tục, tiếp tục nào.
Triệu Vô Song lại nhấn vào vòng quay, hắn nhận thấy tỉ lệ nổ vật phẩm cũng tạm ổn, phát đầu tiên đã ra đồ, bây giờ dù thế nào chắc cũng không đến nỗi tệ.
Thế là hắn trực tiếp nhấn rút 10 lần, ba ngày đầu còn được giảm giá 20%.
Cột điểm danh vọng lập tức vơi đi không ít.
Rút 10 lần thì khi kim chỉ dừng lại, kết quả sẽ hiện ra ngay.
Triệu Vô Song nhìn những vật phẩm nhận được, khóe miệng không khỏi giật giật.
Vậy mà lại cho hắn ba cái "Cảm ơn đã tham gia", còn có bốn phần mười ngàn điểm tích lũy.
Số còn lại chỉ là hai bình linh dược tứ phẩm, cùng một quyển võ kỹ ngũ phẩm.
Triệu Vô Song bực bội, tám trăm ngàn điểm danh vọng cứ thế mà bay sạch.
"Không tin là không được, làm tiếp."
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm hôm sau, vì lo lắng cho sự an nguy của Triệu Vô Song, Kim Vô Địch đã ở lại Tĩnh Vân Phong canh giữ hắn suốt cả đêm.
Đến sáng, ông gõ cửa phòng Triệu Vô Song.
"Này, thằng nhóc thối, dậy làm việc đi."
"Ồ... vào đi..."
Bên trong truyền ra một giọng nói vô cùng rã rời.
Kim Vô Địch lập tức kinh hãi, chẳng lẽ thằng nhóc này gặp phải nguy hiểm gì sao? Ông vội vàng đẩy cửa xông vào.
Vừa bước vào, ông đã thấy Triệu Vô Song nằm trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân lên trần nhà, mặt mày xám xịt như tro tàn.
"Ngươi bị sao vậy? Trúng độc à?" Kim Vô Địch vội vàng hỏi.
Triệu Vô Song cuối cùng cũng có chút phản ứng, hắn giơ ngón tay run rẩy chỉ lên trần nhà.
"Hết rồi... điểm tích lũy của ta... sạch bách rồi... ta là người châu Phi... chính ta là tù trưởng người châu Phi đây."
Những lời lẩm bẩm của Triệu Vô Song khiến Kim Vô Địch như lọt vào sương mù, chẳng hiểu mô tê gì.
"Châu Phi gì chứ? Đó là quê nhà của ngươi à? Thằng nhóc thối, ngươi nhớ nhà rồi sao?"
Kim Vô Địch đầy nghi hoặc hỏi.
Triệu Vô Song bỗng bật dậy khỏi giường, nghiến răng nghiến lợi chửi thề: "Lão tử mà còn quay thưởng lần nữa, thì tự chặt tay mình đi!"
Tối qua hắn quay liên tiếp ba lần rút 10, nhưng chẳng ra được món đồ nào ra hồn, rút ra toàn là điểm tích lũy với kinh nghiệm. Có một lần kim chỉ đã dừng ngay trên Hỏa Thần Kiếm, thế mà nó lại cứng rắn trượt đi mất, suýt chút nữa làm Triệu Vô Song tức đến hộc máu.
Cơn giận bốc lên, Triệu Vô Song trực tiếp rút thêm ba lần 10 nữa.
Nhưng kết quả vẫn trắng tay.
Thế là Triệu Vô Song đổi chiến thuật, hắn rút từng phát một, kết quả rút mười phát cũng chẳng được sợi lông nào.
Cứ loay hoay như vậy, năm sáu trăm ngàn điểm danh vọng cứ thế bốc hơi sạch sành sanh.
Triệu Vô Song bèn tìm hai nén hương, cắm vào đỉnh đồng, hướng ra ngoài cửa sổ bái vài cái rồi tiếp tục rút.
Lần này cuối cùng cũng ra được một quyển võ kỹ bát phẩm, hắn tưởng hy vọng đã tới, ai ngờ ném hơn chín triệu điểm tích lũy vào mà vẫn không thu hoạch được gì.
Cho đến khi rút xong, Triệu Vô Song mới nhận ra mình đã bị hệ thống hố một vố đau.
Hắn chất vấn linh hồn hệ thống, nhưng hệ thống chỉ đưa cho hắn một dòng thông báo.
"Xác suất là sự kiện ngẫu nhiên, vui lòng tham khảo trang hướng dẫn hoạt động."
Nhờ lời nhắc nhở đó, Triệu Vô Song mới nhìn thấy ở góc trên bên phải vòng quay lớn có một ký hiệu gợi ý nhỏ màu trắng.
Mở ra xem, bên trong ghi rõ xác suất của từng món vật phẩm.
Xác suất ra Hỏa Thần Kiếm chỉ vỏn vẹn 0,01%.
Triệu Vô Song ngay lập tức muốn lôi hệ thống ra đánh cho một trận, hắn đã bảo sao mà mãi chẳng rút được, với cái xác suất thấp thế này, e là có thêm mười triệu điểm tích lũy nữa cũng chưa chắc rút trúng.
Vậy là Triệu Vô Song đã làm "người châu Phi" suốt cả đêm, cột danh vọng gần như trở về con số không.
Tuy rằng rút được một quyển "Thượng phương bảo kiếm" của Đại Sở Vương Quốc, nhưng hắn hiện tại đâu có đến đó, nên chẳng có tác dụng gì cả.
Triệu Vô Song nhìn quyển võ kỹ bát phẩm kia, ngẩn người suốt cả đêm.
Số danh vọng hắn vất vả tích góp hơn nửa năm trời cứ thế mà tiêu tán sạch.
Cái hệ thống chết tiệt này, không thể để hắn "Âu" (may mắn) một lần được sao.
Triệu Vô Song cứ như một oán phụ, cho đến tận khi tới Thông Thần Phong vẫn còn thở dài than ngắn.
Kim Vô Địch không hiểu thằng nhóc này rốt cuộc bị làm sao, cứ tưởng hắn gặp phải chuyện gì.
Triệu Vô Song không muốn ông hỏi tới hỏi lui, bèn bịa đại một cái cớ để lấp liếm cho qua chuyện.
"À? Hóa ra ngươi bị tình cảm làm phiền lòng à."
Lời của Kim Vô Địch khiến mấy người xung quanh đều quay đầu nhìn lại.
Triệu Vô Song giật mình, vội vàng ngăn ông lại.
"Kim trưởng lão yêu quý của con, người đừng nói lớn tiếng như vậy có được không."
Kim Vô Địch vội gật đầu, rồi cúi người xuống, thì thầm đầy bí ẩn: "Cô bé Lăng Thanh Tuyệt đó, người vừa xinh đẹp, thực lực lại cao cường, bao nhiêu đệ tử thánh địa đều coi nàng là nữ thần, ngươi thích nàng cũng là chuyện bình thường thôi."
"..."
Triệu Vô Song cạn lời: "Đừng đoán mò nữa được không."
Kim Vô Địch làm ra vẻ "ta hiểu hết", ông vỗ ngực đảm bảo: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói với ai đâu, đợi khi ngươi thắng được Bạch Dạ, đến lúc đó thời gian tiếp xúc với cô bé Thanh Tuyệt kia còn nhiều lắm, ngươi không cần lo."
Triệu Vô Song muốn đảo mắt lên tận trời xanh.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện tiến vào lôi đài, Triệu Vô Song cũng dần hồi phục sau cú sốc thất bại khi rút thưởng, trên mặt hắn không nhìn ra chút vẻ căng thẳng nào.
Những người khác đều đang thảo luận xem tỉ lệ thắng của Triệu Vô Song với Bạch Dạ là bao nhiêu, phần lớn đều cho rằng Triệu Vô Song chắc chắn sẽ thua Bạch Dạ.
Dù hắn đã giết được Ma Lực Khắc, nhưng Ma Lực Khắc cũng đâu đánh lại Bạch Dạ.
Bạch Dạ cũng như Lăng Thanh Tuyệt, đều là Bán Thánh đỉnh phong, tiến sát tới cảnh giới Thánh Nhân.
Hơn nữa cả hai đều là thiên tài vạn người có một, sở hữu tuyệt kỹ độc môn, một khi bộc phát, thực lực e là không thua kém gì Thánh Nhân.
Triệu Vô Song chẳng qua chỉ là một tân binh mới nổi gần đây, vẫn chưa thể lay chuyển được địa vị siêu nhiên của hai người này trong lòng đông đảo đệ tử thánh địa.
Tuy nhiên, Triệu Vô Song chẳng quan tâm đến những điều đó, trong lòng hắn đang suy tính xem hôm nay nên dùng võ kỹ gì để có thể kiếm thêm nhiều điểm danh vọng hơn.
Đợi kiếm đủ một trăm ngàn, hắn lại phải về quay thêm một đợt nữa.
Các lôi đài trên Thông Thần Phong đều đã được dỡ bỏ, chỉ phân chia ra hai khu vực đối chiến.
Ai bước ra khỏi khu vực đối chiến, sẽ bị coi là thua cuộc.
Bạch Dạ đã tới trung tâm khu vực đối chiến, hắn ngồi trên một tảng đá nhẵn bóng, nhắm mắt dưỡng thần, gió thổi qua, lướt nhẹ trên gương mặt tuấn tú tuyệt luân của hắn, khiến các nữ đệ tử hâm mộ đứng xem hét lên vì phấn khích.
"Oa, đó là Bạch Dạ kìa! Đẹp trai quá, vừa lạnh lùng lại vừa đẹp trai, mình thích nhất kiểu nam thần cao lãnh thế này."
"Bạch Dạ chính là hoàng tử trong lòng mình, không ai có thể thay thế được."
"Mình thấy Bạch Dạ và Từ Quảng Hàn đều rất đẹp trai, một người thì ngầu, một người lại dịu dàng, thật muốn thấy hai người họ ở bên nhau quá~"
"..."
Chứng kiến cảnh này, Triệu Vô Song chỉ biết cảm thán, dù ở vị diện nào đi chăng nữa, sức sát thương của nhan sắc luôn đứng hàng đầu.
Không biết bao giờ mình mới có thể sở hữu một lượng fan hùng hậu thế này nhỉ?
Nhưng ngoài dự kiến, khi Triệu Vô Song bước vào khu vực đối chiến, phía bên ngoài cũng truyền đến những tiếng hò reo cổ vũ cho hắn.
Quay đầu lại nhìn, hóa ra là tên mập đã kéo theo một đám nam đệ tử tới.
"Vô Song Vô Song, thế giới mạnh nhất, Vô Song Vô Song, cậu là sáng nhất."
Nói xong mấy tên đệ tử thánh địa đó còn làm động tác cổ vũ.
Tên mập giơ một tấm bảng, khí thế hừng hực gào lên: "Vô Song, cậu chính là tân Thánh Tử, hy vọng của cả thôn đều đặt hết lên vai cậu đó!"