Rất nhanh, tại nơi hắn vừa mới đứng, đã có người cao giọng reo lên rằng đã phát hiện ra hang động.
Có vài tốp người lần lượt tụ tập về phía đó, thậm chí có hai kẻ còn suýt chút nữa là chạm vào người Triệu Vô Song.
Triệu Vô Song cứ thế cúi người tiến về phía trước, chỉ cần băng qua được đám bụi rậm này là có thể tiến vào rừng sâu, lúc đó hắn mới có thể thoát khỏi tầm mắt của đám người kia.
Khi Triệu Vô Song vừa vượt qua vùng trũng của bụi rậm, đang định leo lên một con dốc nhỏ thì đột nhiên, bên ngoài bụi rậm truyền đến những tiếng sột soạt.
Có người!
Triệu Vô Song lập tức nấp vào nơi cỏ cây rậm rạp.
Một chiếc ủng da bước vào, giẫm bẹp một phần cỏ, tiếp đó, một mảng phong cảnh trắng như tuyết đập thẳng vào mắt Triệu Vô Song.
Triệu Vô Song ngước nhìn lên, lập tức sững sờ.
Cảnh tượng trước mắt làm sao có thể dùng ngôn từ thông thường mà diễn tả cho hết?
Đúng là "tuyết sơn chảy dòng từ khe đá, đường mòn quanh co dẫn lối vào".
Chỉ là ngọn núi tuyết này không một cọng cây, trắng đến mức không tì vết, giữa một vùng trắng muốt ấy chỉ có bãi sông là mang màu nâu sẫm.
Nhìn mãi, đôi mắt Triệu Vô Song dần nheo lại.
Trên đời này làm gì có gã đàn ông nào không mê phong cảnh bí mật?
Năm xưa ở Thần Võ Đại Lục, hắn cũng từng là kẻ được săn đón, những thánh nữ như Vân Nghê Thường hay Lăng Thanh Tuyệt đều đã nằm trong tay hắn, có thể nói là khí thế ngút trời, tiêu sái khoái hoạt.
Nếu không phải bị lão già bạc bẽo kia hãm hại, bắt đi làm cái thí nghiệm chết tiệt gì đó, thì làm sao hắn lại rơi vào nông nỗi này, sống chui lủi ba năm trong núi rừng tăm tối, chẳng khác nào dã thú.
Suốt ba năm qua, hắn chưa từng nhìn thấy một người phụ nữ nào.
Không, phải nói là suốt năm năm nay, hắn chỉ bắt được bọ cạp cái với sói cái mà thôi.
Báo cái với hổ cái thì đúng là thấy không ít, tất nhiên, ở trong dãy núi Tây Trạch này, hắn cũng chẳng buồn mở mắt ra nhìn kỹ.
Làm sao để phân biệt giống đực giống cái của dã thú? Khi làm chuyện không thể nói ra thì cứ dựa vào thính giác mà đoán, con nào bị đè bên dưới chính là con cái.
Trên bụi rậm, người chủ nhân của phong cảnh kia đã đứng dậy, khi đang chỉnh đốn lại lớp "áo bạc" che thân còn khẽ run lên, những giọt suối sót lại giữa khe núi rơi rụng xuống.
Dòng nước suối còn chưa kịp chạm đất, chỉ thấy một bàn tay ngọc khẽ lướt qua, hơi lạnh từ hư không lan tỏa, đóng băng dòng nước thành những mảnh vụn băng giá, cũng tiện tay biến hai con muỗi vì mải mê ngắm cảnh mà không chịu bay đi thành những pho tượng băng.
Chứng kiến thủ đoạn này, đồng tử Triệu Vô Song lập tức co rút.
Người phụ nữ này là một võ giả! Nhìn vào sự dao động của nguyên lực, e rằng còn là một võ giả sở hữu Võ Hồn.
Ở dị giới, có lẽ không gọi là võ giả, nhưng thiên địa đồng nguyên, hệ thống tu luyện ở khắp nơi đều cùng một gốc rễ.
Nhìn ngược lên trên, Triệu Vô Song nhìn rõ dung mạo của người kia.
Đây là một người phụ nữ mặc áo da và quần da màu đen, vóc dáng vô cùng nóng bỏng, trang phục bó sát ôm lấy cơ thể đầy quyến rũ, khiến người ta không khỏi nảy sinh những ý nghĩ lệch lạc.
Quan trọng hơn là khi nàng ta quay đầu lại, gương mặt cũng lạnh lùng diễm lệ không kém, mái tóc dài xõa ngang vai, ngũ quan lập thể mà không thô kệch, mang đậm phong tình dị vực.
Dù Triệu Vô Song rất tán thưởng gương mặt cùng vóc dáng của nàng, nhưng giờ không phải lúc để lưu luyến.
Bản thân hắn bây giờ về cơ bản là một phế nhân, bị lão già kia cài đặt thành một kẻ vô dụng, cũng chẳng có hệ thống bên mình, làm sao đấu lại được võ giả có Võ Hồn.
"Awoo~" Chú sói con trong tay Triệu Vô Song kêu lên một tiếng, mới chỉ phát ra một chút âm thanh đã bị Triệu Vô Song bịt chặt miệng.
Triệu Vô Song thầm nghĩ hỏng rồi, quả nhiên, người phụ nữ nóng bỏng vừa định bước đi, bước chân liền khựng lại.
"Ai ở đó?"
Ánh mắt nàng như đuốc, nhưng tay còn nhanh hơn.
Một mũi tên băng giá lập tức rời khỏi cơ thể, chém thẳng theo đường thẳng xuống.
Dù không có Võ Hồn, nhưng mấy năm nay Triệu Vô Song đã luyện được khả năng phản xạ phi thường, hắn dùng chân đạp mạnh xuống đất, rồi lao nhanh về phía bên phải.
Ánh mắt người phụ nữ nóng bỏng lạnh lẽo như muốn giết người, nàng hừ lạnh một tiếng, rồi vung tay lên, mũi tên băng vốn định cắm xuống đất liền xoay ngược lại giữa không trung, đuổi theo Triệu Vô Song.
Mũi tên băng đột ngột tăng tốc, sượt qua vai Triệu Vô Song, cắm thẳng vào cái cây phía trước.
Nếu không phải Triệu Vô Song né nhanh, e rằng cơ thể đã bị mũi tên băng này đâm xuyên qua rồi.
"Cô thực sự muốn giết tôi sao? Mẹ kiếp, phụ nữ lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng!" Triệu Vô Song quay đầu chửi bới.
Người phụ nữ nóng bỏng chỉ loáng cái đã lao tới, sát ý trên mặt cuồn cuộn.
Xung quanh người nàng ngưng tụ hàng chục phi đao băng giá, tất cả đều chĩa thẳng vào Triệu Vô Song, hơi lạnh thấu xương khiến cỏ cây xung quanh đều đóng băng.
Hàng chục phi đao đó lao vút lên không trung, dàn hàng bao vây Triệu Vô Song vào giữa.
"Ngươi đều nhìn thấy hết rồi?" Người phụ nữ nóng bỏng mặt lạnh như sương, âm trầm hỏi.
Triệu Vô Song gật đầu, thành thật đáp: "Thấy rồi."
Nhiệt độ xung quanh người phụ nữ nóng bỏng lại giảm thêm một độ, nàng một tay nâng một mũi tên băng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thế nào? Xem đã đủ chưa?"
Triệu Vô Song lắc đầu.
"Cô đi hỏi bất cứ gã đàn ông nào xem, câu trả lời trong lòng họ đều là chưa đủ, vì nó thực sự rất đẹp, nhất là khi cô lại là một con... bạch hồ độc nhất vô nhị? Cho nên lại càng quyến rũ, tôi suýt chút nữa là không thể rời mắt được."
Triệu Vô Song nói lời thật lòng, chẳng hề che giấu điều gì.
Đẹp thì là đẹp, hắn vốn không giỏi nói dối, hơn nữa đối diện với mỹ nhân như thế này, hắn lại càng không muốn nói dối.
Người phụ nữ nóng bỏng khi nghe thấy hai chữ đó, sát ý đạt đến đỉnh điểm, nhưng khi thấy vẻ mặt thản nhiên này của Triệu Vô Song lại có chút cạn lời.
Nàng chưa từng thấy tên lưu manh nào lý lẽ hùng hồn đến thế.
Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng sẽ tha cho gã lôi thôi lếch thếch giống như người sói trước mắt này.
"Hừ, vậy thì ngươi đi chết đi."
Lời còn chưa dứt, hàng chục mũi tên băng đã lao thẳng vào giữa, nhìn khí thế này, nếu không đâm Triệu Vô Song ra mười mấy cái lỗ thì người phụ nữ này sẽ không bỏ qua.
Triệu Vô Song vốn đang rơi vào thế chết dường như đã chuẩn bị từ trước, hắn đạp chân xuống đất nhảy vọt lên, hàng chục mũi tên băng đang lao tới lại va chạm vào nhau, mà Triệu Vô Song lại đạp chân một cái nữa, giẫm lên một mũi tên băng, mượn lực thoát thân.
Triệu Vô Song chộp lấy một sợi dây leo, mượn lực đu người ra xa.
Thế nhưng hắn còn chưa đu được bao xa thì đã cảm thấy một luồng nguy hiểm ập đến từ phía sau, muốn tránh cũng đã không kịp.
Chát!
Những mũi tên băng vốn đã va chạm vỡ nát thành hoa tuyết trong chớp mắt lại ngưng tụ lại, biến thành một chiếc roi cứng như đá băng.
Một chiếc roi băng bay múa giữa không trung quất Triệu Vô Song rơi xuống từ trên cao, khoảnh khắc tiếp theo, nó lại hóa thành một cây thương nhọn dài hơn mười mét, chĩa thẳng vào cổ họng Triệu Vô Song.
Ở đầu kia của cây thương, người phụ nữ nóng bỏng tùy ý cầm lấy vũ khí băng, trên gương mặt yêu kiều hiện lên nụ cười khinh bỉ.
"Ngươi quá yếu, yếu đến mức ta chẳng buồn giết ngươi."
Lưng Triệu Vô Song vốn đã có vết thương, sau khi bị người phụ nữ này quất một roi đau điếng, vết thương hở miệng máu tươi tuôn trào, đau đến mức nửa người Triệu Vô Song tê dại, ngay cả bàn tay đang nắm sợi dây leo cũng mất hết sức lực.
Khi rơi xuống đất, vết thương lại chịu thêm một cú va đập mạnh.
Triệu Vô Song cố gắng đè nén cơn đau thấu xương toàn thân, khó nhọc bò dậy.
"Sao? Con kiến hôi còn muốn lật mình sao?" Người phụ nữ nóng bỏng nhìn xuống hắn, trong mắt còn vương chút thương hại.